Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, trong lòng khó hiểu.
Tử Vi Hậu Chủ quan sát chân dung các đời Tiên Đế, lắc đầu nói: “Người vẽ tranh Tiên Đế đều là loại khốn kiếp, vẽ Tiên Đế đều không giống!”
Hắn dừng lại một chút rồi nói: “Tiên linh chi khí có một bộ phận tới từ thánh địa Địa Tiên giới, một bộ phận tới từ Bỉ Ngạn. Năm xưa Hạo Thiên xưng đế, danh hiệu là Thái Nhất, đoạt đế vị Yêu Đình, khiến cho Yêu Đế thoái vị nhượng hiền, từ đó leo lên đại bảo. Ngươi có biết vì sao Hạo Thiên lợi hại như vậy không?”
Hắn đi tới trước linh vị Hạo Thiên Thượng Đế, chăm chú quan sát Hạo Thiên Đế trong tranh, lắc đầu nói: “Vẽ cũng không giống. Lũ họa sĩ khốn kiếp này đáng tội mất đầu.”
Hứa Ứng trong lòng máy động, không biết Thái Nhất này có liên quan gì tới Thái Nhất Thiên Tiên công của Hứa gia hay không.
Tổ pháp lục bí Hứa gia bắt nguồn từ thời xa xưa, nhưng Thái Nhất Thiên Tiên công dường như không cùng hệ thống với tổ pháp lục bí.
Hứa Ứng thử dò xét: “Hạo Thiên lợi hại như vậy, chắc là vì Bỉ Ngạn?’
Tử Vi Hậu Chủ liếc mắt nhìn y một cái, khen: “Ngươi thật thông minh, chỉ qua lời nói của trẫm mà có thể phát hiện ra chân tướng. Không sai, là vì Bỉ Ngạn. Hạo Thiên Đế phát hiện ra một tấm bia đá thần bí ghi lại tuyệt học thiên ngoại, trên đó có nhiều hình vẽ kỳ quái, không giống đạo pháp thần thông thời đó, mà lại mang ảo diệu phi phàm...’
Hứa Ứng không nhịn được nói: “Thúy Nham?”
Tử Vi Hậu Chủ kinh ngạc nói: “Ngay cả Thúy Nham mà ngươi cũng biết? Tiểu tử, ngươi thông minh như vậy, nếu là ở thời xưa khi trẫm còn tại vị, trẫm nhất định phải chặt đầu ngươi, tránh cho ngươi có thành tựu rồi lại tạo phản.”
Hắn dừng lại một chút, lộ vẻ khâm phục nói: “Hạo Thiên Đế rất lợi hại, cũng là thiên tài, không ngờ lại phá giải được một phần nội dung của hình vẽ, thấy được một bí mật lớn, chính là bí mật về Bỉ Ngạn.”
Hứa Ứng há miệng muốn nói, nhưng suy nghĩ một chút rồi lại im lặng.
Tử Vi Hậu Chủ tiếp tục nói: “Yêu Đế thống trị nhân thế, yêu tộc hưng thịnh phát đạt, thực lực cao thâm khó lường. Đối mặt với quái vật khổng lồ như vậy, nhân tộc hoàn toàn không có phần thắng. Nhưng Hạo Thiên Đế lại căn cứ theo nội dung trên Thúy Nham, sáng tạo ra một môn công pháp có thể cảm ứng được Bỉ Ngạn. Hắn phát động huyền công, không ngờ lại kéo được một tiên sơn Bỉ Ngạn khổng lồ tới hiện thế. Bỉ Ngạn kia như giấu trong vực sâu của động thiên, vì vậy gọi là động uyên.”
Đầu óc Hứa Ứng như có tiếng sét đánh, trái tim đập thình thịch.
Y bất giác nhớ tới công pháp của Thương Đế đứng đầu Bắc Cực Tứ Thánh, Thái Thượng Động Uyên Thương Đế tâm kinh!
Trong đó cũng có hai chữ động uyên.
Nhưng vị Ai Đế này thích chém đầu, y cũng không tiện hỏi nhiều.
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Hạo Thiên rất lợi hại, động uyên của hắn cực lớn, trong đó cất giấu một Bỉ Ngạn khổng lồ, gọi là Bỉ Ngạn Thái Nhất. Hắn mượn Bỉ Ngạn Thái Nhất luyện tới cảnh giới cực cao, vượt qua Yêu Đế năm đó. Khà khà, hắn bức bách Yêu Đế truyền vị cho hắn, đoạt lấy đạo thống, còn bắt người ta đổi tên, gọi là Cung Đế, cũng không kém hơn danh hiệu Ai Đế của ta bao nhiêu...”
Nói đến đây, hắn đột nhiên cảnh giác lườm Hứa Ứng một cái, nói: “Ngươi nghe được rồi? Trẫm phải chém đầu ngươi!”
Hứa Ứng cười nói: “Hậu chủ, hay là gửi tạm đầu của ta ở chỗ ta cái đã?”
Tử Vi Hậu Chủ cười ha hả nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không chặt đầu ngươi thật. Ta chỉ là một luồng linh hồn bám vào bức tranh, mượn tranh sống tạm mà thôi. Bây giờ không phải Tiên Đình nhân tộc năm xưa, ta làm gì có quyền thế chặt đầu ngươi.”
Hắn thở dài có vẻ tiếc nuối, cứ như nếu mình còn nắm quyền lực thì nhất định phải chặt đầu Hứa Ứng.
“Hạo Thiên rất muốn che giấu tin tức về Thúy Nham và Bỉ Ngạn, nhưng làm sao mà giấu giếm được?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Nếu hắn không truyền thụ, nhân vật lợi hại trong yêu tộc sẽ liên thủ lật đổ hắn. Nhưng nếu hắn truyền ra thì quyền lực của bản thân cũng bất ổn. Cho nên hắn vẫn truyền, nhưng không truyền hết. Về sau động uyên càng ngày càng nhiều, có một số Bỉ Ngạn tiên sơn nhỏ bé trong động uyên còn bị kéo tới Địa Tiên giới, dần dần dung hợp với Tử Vi thánh địa, tạo thành Tiên Đình Tử vi.”
Hứa Ứng suy nghĩ cẩn thận, nói: “Thái Thượng động uyên cực kỳ khổng lồ, cường đại đến đáng sợ, so với Thái Nhất động uyên thì sao?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Không kém hơn.”
Hứa Ứng cười nói: “Nói vậy là có người lĩnh ngộ Thúy Nham, đạt được những thứ không kém gì Hạo Thiên.’
Tử Vi Hậu Chủ khẽ gật đầu, cảm khái nói: “Trên đời này không bao giờ thiếu thiên tài, Hạo Thiên Đế muốn ngồi vững trên giang sơn, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Rất nhiều động uyên quy mô hùng vĩ bị người ta phát hiện ra, đương nhiên Tiên Đình Tử Vi cũng càng ngày càng mạnh, nhưng quyền lực của hắn lại càng lúc càng bất ổn, tới mức sau này có biến cố...”