Ngọc Hồ Chân Nhân sáng tạo ra Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, bản lĩnh và tài hoa cực kỳ bất phàm. Trong triều đình hắn không có môn phái, chỉ có thể gia nhập dưới trướng Nguyên Quân. Nguyên Quân cũng không có thực quyền, đương nhiên không thể cho hắn càng nhiều tài nguyên.
Nếu có tài nguyên, hắn đã sớm đột phá cảnh giới Tiên Vương, trở thành Tiên Quân, thậm chí lên tới cảnh giới ca hơn.
Nhưng Hồ Thiên Chứng Đạo kinh của hắn gặp phải nước Thiên Hà, có thể nói gặp phải khắc tinh. Ngọc Hồ Chân Nhân biến đổi thân pháp liên tục, nhưng vẫn bị lực lượng Thiên Hà kéo tới mặt sông.
Thương Ngô Đại Đế cũng bị nước sông khắc chế, rơi xuống mặt sông.
Kẻ thù gặp mặt, lập tức đỏ mắt. Thương Ngô Đại Đế đánh thẳng về phía Ngọc Hồ Chân Nhân, dáng vẻ như có liều mạng cũng phải giết chết hắn, hung ác không gì sánh được.
Người tế Thiên Hà lên chính là Sở Tương Tương. Cô biết phụ thân mình hận nhất là Ngọc Hồ Chân Nhân, thế là tìm thời cơ, thế nước Thiên Hà lên, quả nhiên hữu hiệu.
Hứa Ứng vẫn đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn lên Linh Vô Tâm, sắc mặt tươi cười.
Nhưng lần này đạo tâm của y vừa bị Linh Vô Tâm nhiễu loạn đã khôi phục, ngược lại đạo tâm của Linh Vô Tâm đang rối loạn.
Vừa rồi tình thế còn tốt đẹp, chỉ trong khoảnh khắc đã bị Hứa Ứng tan rã, đạo tâm của hắn khó mà không loạn!
Hắn lập tức cảm giác được khí thế của Hứa Ứng càng ngày càng mạnh, như cuồng long đại mãng quấn chặt lấy hắn, khiến hắn không dám di chuyển.
“Hắn còn dám giết tới Tiên giới hay sao?”
Linh Vô Tâm trán đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “Tiên phàm khác biệt, hắn là phàm nhân, ta đứng trên Tiên giới là chiếm thế bất bại...”
Ngay lúc hắn phân tâm, Hứa Ứng bay lên không trung, hóa thành một luồng cầu vồng lao thẳng lên Tiên giới, cười ha hả: “Con trai ngoan, hôm nay vi phụ muốn đánh ngươi kêu cha!”
Khoảnh khắc Hứa Ứng lao lên bầu trời cũng là lúc Đông Nhạc Đại Đế và Bắc âm Đại Đế liên thủ, đối phó với Tiên Quân Vương Nhược An.
Lúc trước tứ đế cõi âm bị người ta châm ngòi ly gián, có hiềm khích với nhau. Khi Đông Nhạc chết, Bắc Đế không ra tay cứu viện. Lần này Bắc Đế ra tay tương trợ cũng có ý hòa giải ân oán.
Hai vị Đại Đế này đều có nguyên thần cường đại, tuy không nằm trong trạng thái đỉnh phong nhưng đều có tuyệt kỹ nhắm vào nguyên thần. Vương Nhược An không dám tế ra nguyên thần, cực kỳ bị động, thế thua đã rõ.
Ở đằng khác, Thương Ngô Đại Đế bỏ lại Trương Sơn Tông, lao thẳng về phía Ngọc Hồ Chân Nhân. Trương Sơn Tông mừng thầm, đang định bỏ chạy thì thấy trước mặt có ánh trăng hạ xuống, dưới ánh trăng có mỹ nhân, hư ảo mơ hồ.
“Luân Hồi Huyền Nữ! Cô ta là người thâm sâu khó lường nhất trong tứ đại bá chủ cõi âm!”
Trương Sơn Tông lập tức chuyển hướng, bay vút qua Minh Hải, chớp mắt đã mấy chục vạn dặm, truy tinh cản nguyệt cùng lắm cũng chỉ vậy.
Hắn đang lao vun vút, chợt thấy phía trước có vầng trăng sáng, ánh trăng chiếu xuống một người, là một nữ nhân mỹ lệ, thanh khiết lịch sự tao nhã.
Trương Sơn Tông trong lòng giật thót, lại chuyển hướng, lao vù vù đi, không biết phi hành được bao xa, chỉ cảm thấy vầng trăng kia càng ngày càng gần, ánh trăng vẩy xuống, chiếu lên người một cô gái.
“Thần thông không gian?”
Hắn tung người nhảy lên, thần thông xé rách không gian, phá không lao đi.
Cái nhảy này vượt ngoài không gian, rất có ý tiêu dao tự tại.
Nhưng hắn xoay người nhảy lên, chỉ thấy vẫn có một vầng trăng sáng treo phía trước, cản đường của hắn.
Trong lòng hắn giật thót: “Cái gọi là luân hồi chẳng qua chỉ là sinh tử trong sinh mệnh, điểm cuối cùng để hồn phách tái sinh. Sau khi Luân Hồi Nữ Đế khởi tử hoàn sinh, chẳng lẽ lĩnh ngộ đối với sinh tử lại tăng thêm một tầng?’
Hắn không bỏ chạy nữa, ngoắc tay một cái, một lá cờ xuất hiện, như cờ mà không phải cờ, như thương mà không phải thương.
Bảo vật này tên là Đâu Suất Phần Thiên phiên, là hắn hái Đâu Suất tiên hỏa chế tạo thành. Tế lá cờ này lên sẽ tạo ra tiên hỏa đầy trời, thiêu đốt nguyên thần người khác, phá hủy thân thể, tu hành cả đời cũng hóa thành hư ảo.
Mà bảo vật này cũng là vũ khí cận chiến, cầm lá cờ trong tay thi triển thương pháp, nương theo lá cờ phun ra Đâu Suất tiên hỏa, càng khiến người ta khó lòng phòng bị.
Nếu không trốn thoát được, thế thì chỉ có phân cao thấp.
Bước chân của Trương Sơn Tông càng lúc càng nhanh, lao thẳng tới Luân Hồi Nữ Đế dưới ánh trăng, đột nhiên đạo tràng trải rộng, thời khắc này đạo thụ cũng tỏa đạo quang, gia trì lên đòn đánh.
Trương Sơn Tông biết bản lĩnh của Luân Hồi Nữ Đế, đòn này phải vận dụng tất cả lực lượng, nhất định phải trúng!
Khoảnh khắc lá cờ của hắn đâm trúng Luân Hồi Nữ Đế, đột nhiên Nữ Đế biến mất, hắn theo quán tính vẫn lao về phía trước, nhưng lại có cảm giác như mất đi trọng lượng rơi xuống.