Kiến trúc thần bí, bộ lạc Ngư Nhân đột ngột xuất hiện.
Ngọn lửa thiêu rụi đêm đen trong lòng chảo.
Nhưng ở nơi xa, tận trong dãy núi trùng điệp, Tô Ma đang say giấc nồng trên chiếc xe leo núi.
Trong mơ, hắn ngự trên vương tọa cao ngất, như thần linh nhìn xuống dân chúng.
Dưới vương tọa, vô số người lạ mặt không rõ hình hài, quỳ mọp dưới đất, "A ba, a ba" gọi hắn.
Ban đầu, Tô Ma còn tưởng đây là giấc mơ đẹp, được quyền uy thần thánh nhìn ngắm thần dân, hưởng thụ quyền lực tối cao.
Nhưng chẳng bao lâu, khi nhận ra mình chỉ có thể ngồi bất động trên vương tọa, lắng nghe những tiếng gọi kia,
Tô Ma bàng hoàng!
Sự hoảng hốt biến những tiếng "A ba, a ba" thành thứ chú ngữ Khẩn Cô, khiến người kinh hãi.
"Cút ngay! Tất cả cút khỏi đầu ta!"
“Phải, ta nói chính là các ngươi!”
Quá bực dọc, Tô Ma vung tay chỉ bừa một hướng, gầm lên giận dữ, toan bảo lũ người im miệng biến khỏi giấc mơ thì bỗng choàng tỉnh giấc.
Mở bừng mắt.
Đêm tàn từ lâu, bóng tối tan biến, vài tia nắng sớm len lỏi qua lớp kính xe leo núi, sưởi ấm cơ thể.
Cùng lúc đó, giao diện hệ thống màu lam nhạt chậm rãi hiện ra trước mặt Tô Ma, hòa lẫn với ánh dương.
“Mình ngủ suốt đêm sao?”
Cảm nhận sự nóng ẩm, bết dính sau lưng, Tô Ma lẩm bẩm, ngồi dậy vươn vai.
Quả thực là một giấc ngủ mê mệt.
Tối qua, sau khi nhập dữ liệu vào xe leo núi, Tô Ma nhớ mình định dẫn đầu đoàn xe, cố gắng bảo đảm an toàn cho mọi người.
Nhưng không hiểu vì sao, một cơn buồn ngủ không cưỡng lại được ập đến.
Ban đầu, Tô Ma còn gắng gượng tỉnh táo, định ra khỏi xe cho tỉnh táo.
Nhưng rồi, dưới vài câu giật dây của Phong Long "Thủ trưởng cứ yên tâm, có tôi dẫn đường đêm nay chắc chắn không có vấn đề",
Hắn lại ma xui quỷ khiến gật đầu, thật sự nằm ườn trên xe ngủ khò khò.
"Chẳng lẽ dạo này mình mệt mỏi quá rồi?"
Sờ vầng trán hơi nóng, liếc nhìn xung quanh, đoàn xe đã dừng lại nghỉ ngơi, khói bếp bốc lên nghi ngút, Tô Ma dứt khoát ngả người xuống, bắt đầu xem giao diện hệ thống bất ngờ hiện ra.
[ Tô Ma (ký chủ) ]
【 Tình trạng cơ thể hiện tại 】: Ưu tú
【 Mức độ uy hiếp hiện tại 】: 26.4%
【 Cấp độ ẩn giấu thông tin 】: Cấp 2 (ngàn điểm)
【 Tiêu chuẩn thể chất 】: 71.15% người thường (hiện tại: 34.2% người tinh tế)
[ Mức độ chiếm hữu quyền hạn ] : 6.58% (song thân thể)
【 Quyền hạn thành phần 】: Nước mưa (0.38%) + Tuyết (0.22%) + Dũng cảm (1.12%) + Bội thu (1.09%) + Hải dương (1.63%) + Đấu chí (0.68%) + Thức ăn (1%) + Quang minh (0.46%)
【 Quyền hạn gia tăng gần nhất 】: Tuyết (0.02%; đang tăng lên)
【 Quyền hạn sử dụng gần nhất 】: Hải dương (cung cấp năng lượng nguồn gốc: ???)
Trang đầu tiên hiển thị giao diện thuộc tính cá nhân của Tô Ma.
Giao điện này, Tô Ma ngày nào cũng mở ra xem một hai lần.
Thứ nhất là để luôn chú ý mức độ uy hiếp của mình, tránh đột ngột tăng mạnh, vượt quá giới hạn nguy hiểm.
Thứ hai là để kiểm tra trạng thái cơ thể, xem có luôn khỏe mạnh hay không.
"Trong một đêm, mức độ uy hiếp của mình đột ngột tăng gần 15%?"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Nhìn từ trên xuống, thấy mức độ uy hiếp đã từ 11% đêm qua đột ngột tăng lên 26.4%, Tô Ma ngẩn người, nhất thời không hiếu chuyện gì.
Nhìn xuống dưới, thấy quyền hạn "Tuyết" tăng thêm 0.02%, cùng với dòng "Hải dương" được sử dụng gần nhất.
"Chuyện này quá bất ngờ."
Lắc đầu, Tô Ma không hề nhớ mình đã thu hoạch 0.02% quyền hạn "Tuyết" này lúc nào, lại càng không biết mình đã vận dụng "Hải dương" khi nào.
Dù cố nhớ lại, ký ức trong đầu vẫn dừng ở trước khi ngủ.
Nhưng may mắn là.
"Ở đây có thể tra cứu phương thức thu hoạch?"
Thấy quyền hạn "Tuyết" mới thu hoạch lóe sáng, Tô Ma sáng mắt, tò mò nhấp vào.
Trong nháy mắt, ánh sáng bên ngoài biến mất, chiếc xe leo núi cũng mờ dần.
Như thể linh hồn bị sức mạnh của hệ thống tách khỏi cơ thể.
Tô Ma chỉ cảm thấy mình đang cưỡi mây đạp gió, chỉ ba giây đã từ dãy núi trùng điệp trở về lòng chảo!
Sau đó, dưới chỉ dẫn của hệ thống,
Chỉ hơn mười giây, Tô Ma đã vui mừng, hiểu rõ 0.02% quyền hạn trân quý này đến từ đâu!
"Luyện đan lô!"
"Chỉ cần liên tục bỏ bông tuyết vào đốt, luyện đan lô có thể chiết xuất lực lượng quyền hạn ẩn chứa trong tuyết!"
“Trời ơi, năng lực này quá trâu bòI”
Trên mặt đất, từng chiếc xe goòng chở đầy tuyết đọng được hệ thống đánh dấu sáng, vô cùng dễ thấy.
Mỗi khi có thôn dân đưa bông tuyết vào lò luyện đan đốt cháy,
Khi bông tuyết tan chảy, chuyển hóa thành nhiệt năng cung cấp cho đường ống lò hơi, một luồng sức mạnh vô hình cũng âm thầm tích lũy.
Chính là đánh cắp từ quyền hạn "Tuyết"!
Đột nhiên phát hiện diệu dụng khác của luyện đan lô, Tô Ma vô cùng vui sướng.
Không hổ là công trình cần gần bảy vạn điểm sinh tồn để nâng cấp, còn cần năng thạch kích nổ, năng lực quả nhiên không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Nhưng mặt khác, sau khi đối chiếu tổng số quyền hạn trong đầu, Tô Ma lại không khỏi nghi hoặc:
"Không đúng, có phải vì mình chưa về lãnh địa nên không thể lĩnh 0.02% quyền hạn này?"
"Tổng số của mình hình như không tăng thêm?"
6.58%.
Là con số quyền hạn cố định từ lâu, Tô Ma tin mình không nhớ nhầm.
Nhưng hệ thống báo đã nhận được 0.02%, theo lý cũng không sai.
"Chẳng lẽ mình đã dùng rồi?"
Vừa nghĩ tới dòng "Hải dương" trong "Quyền hạn sử dụng gần nhất", Tô Ma không khỏi đau đầu.
Người ta nói uống rượu hỏng việc, đến lượt mình lại biến thành ngủ hỏng việc.
Tô Ma không tài nào nhớ nổi mình đã dùng quyền hạn 0.02% đó như thế nào trong giấc mơ, lại dùng quyền hạn "Hải dương" làm gì.
Nếu vô tình dùng vào việc tốt thì còn đỡ, dùng 0.02% quyền hạn "Tuyết" đổi lấy chút lợi ích, cũng không thiệt.
Lần sau chú ý là được.
Nhưng nếu dùng vào việc xấu, không chỉ tổn thất quyền hạn, còn vô ích tăng mức độ uy hiếp, thật sự quá lỗ!
“Hệ thống, có thể kiểm tra xem mình đã dùng quyền hạn Hải dương" làm gì không?”
Vừa nhìn xuống lòng chảo, Tô Ma vừa thử hỏi.
Về độ quen thuộc với quyền hạn, hệ thống hiểu rõ hơn cả trò chơi, tương tự như đả kích giảm chiều không gian.
Nhưng đáng tiếc, giống như những lần hỏi han thường ngày, lần này Tô Ma cũng không nhận được hồi đáp.
Với những chuyện nhỏ nhặt, không đe dọa đến tính mạng ký chủ, hệ thống vẫn lạnh lùng tột độ, hoàn toàn không có bất kỳ nhắc nhở nào.
“Thật phiền phức!”
Không còn cách nào, thấy người người nhộn nhịp trong thôn, Tô Ma chỉ có thể tạm gác lại, dồn sự chú ý trở lại lãnh địa mình đã xa cách mấy ngày.
Vừa nhìn, hắn đã hài lòng gật đầu: "Không tệ, tuyết đọng đã dọn được tám chín cây số rồi, với tốc độ này, đến tai nạn tiếp theo dọn được hai mươi km không thành vấn đề!"
Nhìn từ trên cao xuống.
Cả vùng đất rộng lớn như chiếc bánh kem trắng xóa, xốp mềm.
Vị trí thôn Hy Vọng, tựa như ai đó dùng thìa khoét đi một mảng, lộ ra một hố tròn.
Hiện nay, đường kính hố đã đạt tám km, diện tích không nhỏ, đủ cho thôn dân có không gian hoạt động, thăm dò.
Điều khiển độ cao xuống thấp.
Nhân lúc hệ thống chưa đóng tầm nhìn quan sát vượt ngàn dặm, Tô Ma nhanh chóng kéo tầm nhìn về phía trong thôn, muốn xem thôn đã thay đổi gì sau khi mình đi.
Bốn năm giây trôi qua, sau một thoáng tối sầm lại bừng sáng.
Lần này, tầm nhìn duy trì ở độ cao sáu mươi mét.
Dù nhìn kiến trúc và người vẫn còn hơi nhỏ, nhưng đủ để Tô Ma quan sát cả thôn.
"Không tệ, đã có phòng sinh hoạt hai tầng, đây là kiến trúc công cộng trong thôn à?"
"Tiếc là không nhìn rõ trên đó viết gì, cũng không thể điều khiển tầm nhìn đi vào, uổng ghê!"
Đã khoảng tám giờ sáng.
Đa phần thôn đân thôn Hy Vọng đã tắm rửa xong, chỉ còn một số ít người tụ tập gần bồn rửa tay công cộng.
Nhìn chung trong thôn không có nhiều người.
Ngược lại, số người tụ tập ở quảng trường trước cổng thôn không ít, không biết đang làm trò gì.
"Lại một phiên giao dịch?"
Độ cao tầng mười chín khiến Tô Ma không thể nhìn rõ cảnh tượng náo nhiệt bên dưới.
Chỉ có thể lờ mờ thấy.
Có người bày sạp, bày la liệt đồ lặt vặt, đang ra sức rao bán.
Có người giơ biển hiệu, trên đó viết chữ đen lớn, đi tới đi lui trong đám đông, không biết hô hào gì.
Có người mang ra chậu gốm, nồi gốm, đốt dầu nóng bên trong, không thấy chiên rán nguyên liệu gì, khiến khói bốc nghi ngút.
Giống như hội chợ miếu của trấn nhỏ thời văn minh, vô cùng náo nhiệt.
Quen với sự quạnh hiu của các lãnh địa khác trong núi sâu, đột nhiên thấy sự náo nhiệt này ở lãnh địa mành, lòng Tô Ma không khỏi ấm áp.
Nhưng sau đó, thấy xung quanh quảng trường đứng cả trăm chiến sĩ, Tô Ma lại thầm mắng:
"Lý Hổ đúng là, một phiên giao dịch cũng điều cả trăm chiến sĩ đến giữ trật tự, thật lãng phí tài nguyên công!"
Hơn ngàn thôn dân giao dịch, quy mô quả thực không nhỏ.
Nhưng nói điều động toàn bộ chiến sĩ, dùng để giữ trật tự, thật có chút bé xé ra to.
Nhưng không còn cách nào, không thể liên lạc với lòng chảo, thấy cảnh này, Tô Ma chỉ có thể âm thầm ghi nhớ.
"Về rồi sẽ chỉnh ngươi!"
Nhìn thêm mấy lần, ghi lại cảnh náo nhiệt này vào đầu, khóe miệng Tô Ma nở nụ cười, tiếp tục đổi góc nhìn.
Lần này, hắn nhìn về phía khu trú ẩn dưới lòng đất.
Giống như trước đây, cánh cửa trú ẩn cao ngất vẫn sừng sững trên mặt đất, trông uy vũ phi phàm.
Con đường nhỏ dẫn vào thôn, nhìn từ trên cao xuống, cũng có chút người qua lại.
Chỉ có điều.
"Trước cửa trú ẩn cũng đứng ba mươi mấy người, Lý Hổ đang làm gì vậy?"
Các chiến sĩ vây quanh quảng trường, tạm thời không thấy vũ khí súng ống.
Nhưng những người vây quanh khu trú ẩn lại mặc trang phục chiến đấu, súng ống đầy đủ trên người.
Qua góc quan sát, Tô Ma có thể thấy rõ, đội hình mọi người lờ mờ thành hình tam giác chiến đấu, không phải tuần tra thông thường.
Và mặt sắc bén của đội hình đang hướng về.
"Má ơi, cái gì thế này!"
Thấy một kiến trúc đen ngòm, nằm sát thôn phía tây bốn km, Tô Ma kinh hãi, lòng không ngừng muốn gào thét.
Hắn dám chắc, vật này tuyệt đối không có bóng dáng trước khi mình đi.
Và dù sau khi hắn đi, thôn có tăng ca thêm giờ xây dựng, cũng tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn ngủi một tuần mà tạo ra quái vật khổng lồ như vậy!
Góc cạnh sắc bén, liên kết thành một khối.
Tường ngoài đen nặng, và chữ cái "A" to lớn trên mái nhà.
Dù giao cho đội công trình lớn hiện đại phụ trách, cung cấp mọi vật liệu cần thiết, và càng nhiều máy móc, nhân lực.
Cũng phải mất năm ba tháng, một năm rưỡi mới có thể xây ra cự thú này!
“Hỏng rồi, chăng lẽ giống như siêu thị trong Sơn Oa Oa, lại một kiến trúc trên Địa Cầu rơi xuống thôn?”
Nhìn mười mấy người tụ tập trước kiến trúc, đang đùa nghịch trên tường ngoài.
Nghĩ đến một khả năng, lòng Tô Ma chấn động mạnh, lúc này muốn rời khỏi tầm nhìn, nhanh chóng đưa người trở về lòng chảo.
Suy cho cùng, so với việc vào núi sâu ngàn dặm dò xét đám người thần bí, và đưa nhân khẩu trở về.
Lòng chảo rõ ràng quan trọng hơn!
Tính theo quy mồ, siêu thị nhỏ không bằng 1% một phần ngàn của kiến trúc thần bí này.
Lấy chuột lớn biến dị bên trong làm đơn vị tính cơ bản.
Vừa nghĩ đến việc trong thôn hớn hở mở cửa kiến trúc này, bên trong có thể lao ra hơn ngàn con quái vật biến dị.
"Dù có mình ở đây, cũng phải đưa người bỏ chạy!"
Đứng trên không vỗ đùi, Tô Ma hận không thể xuống tát những người đang đùa nghịch trước cửa kiến trúc.
Một con chuột lớn tuy yếu, không thoát khỏi hỏa lực bao trùm của chiến sĩ cầm súng.
Nhưng mười con, trăm con, ngàn con, khi số lượng lên đến mức tạo ra biến đổi, thương vong khó tránh khỏi.
Và nếu lao ra không phải chuột lớn biến dị thông thường, mà là trâu điên trước kia, và những sinh vật biến dị mạnh mẽ hơn.
Diệt vong, trong gang tấc!
"Không được, không thể tiếp tục chờ trong núi, nếu không phải cơ duyên xảo hợp có được tầm nhìn này, e rằng chờ mình trở về, thôn đã bị đạp thành tro bụi!"
Quyết định, Tô Ma lập tức muốn rời khỏi tầm nhìn, đưa tất cả mọi người trở về ngay.
Việc dò xét đám người thần bí trong núi sâu ngàn dặm không gấp, hoàn toàn có thể để đến khi qua đợt nắng nóng lớn, bàn bạc kỹ hơn.
Nhưng cuối cùng.
Ôm ý nghĩ cẩn thận, Tô Ma vẫn tiếp tục kìm nén, tỉ mỉ rà soát từ phía tây lãnh địa, tiếp tục tìm kiếm các kiến trúc có thể đột ngột xuất hiện.
Ba mươi km đầu, mọi thứ bình thường, không có gì bất ngờ.
Từ ba mươi đến năm mươi km, vẫn không có kiến trúc đột ngột nào, mặt đất trắng xóa bắt mắt.
Nhưng đến km thứ sáu mươi lăm, khi thấy một cụm kiến trúc lớn vô cùng rõ ràng,
Sắc mặt Tô Ma lập tức khó coi, sát khí tràn ra.
"Má ơi, toàn quái vật gì thế này!"
Lãnh địa của mình, sau một tuần mình đi, đột nhiên có không chỉ một kiến trúc xa lạ.
Đổi lại bất kỳ lãnh chúa nào, thấy cảnh này, e rằng cũng không thể bình tĩnh.
Khác với kiến trúc đen ngòm, sau khi đếm số lượng kiến trúc từ đầu đến cuối, Tô Ma đột nhiên nắm chặt nắm đấm!
Ba mươi mốt tòa!
Cụm kiến trúc thần bí này vậy mà có ba mươi mốt tòa kiến trúc lớn nhỏ!
Trong đó tòa cao nhất, có tới năm tầng.
Nhìn từ bên ngoài, dù không bằng kiến trúc bốn tầng màu đen trước kia, nhưng cũng đủ sánh ngang với khu nhà ở bình thường thời văn minh.
Cấu tạo ngoại hình tiêu chuẩn, thiết kế quần thể kiến trúc hợp quy tắc.
Nói đây là khu kiến trúc đột ngột hạ xuống, còn không bằng nói đây là một khu nhà mới đột ngột xuất hiện!
"Không đúng, đây không phải kiến trúc từ Địa Cầu!"
Nhân lúc thời gian quan sát còn, Tô Ma tới lui dò xét, không ngừng tìm kiếm chi tiết bên trong.
Kiến trúc từ Địa Cầu, chưa nói đến bề ngoài, chỉ xét quy mô, cũng tuyệt đối không được thiết kế như vậy.
Không có bất kỳ thành phố, huyện thành, thị trấn nào.
Lại đặt nhà trệt cạnh tòa nhà lớn, hai cái còn sát nhau.
Cũng không có khu kiến trúc nào lại dùng tường vây những kiến trúc không công dụng này, bên ngoài còn làm cổng ra dáng.
【 Thời gian ngài trở về còn mười giây 】
(10 9 ]
Giữa lúc quan sát, âm thanh nhắc nhở của hệ thống tuy muộn nhưng đã đến.
Nhìn góc trên bên phải, Tô Ma biết tổng thời gian quan sát lần này.
Năm phút!
Đồng thời, theo đếm ngược của hệ thống, giới hạn tầm nhìn cũng được gỡ bỏ.
Lần này, 1ô Ma không cố truy cứu đến cùng, nhanh chóng kéo tầm nhìn xuống, nhìn vào bóng người đi lại trong khu kiến trúc.
Ngẫu nhiên chộp được một khoảnh khắc may mắn, khi đếm ngược còn ba giây, tầm nhìn xoay đúng, cuối cùng tóm được một khuôn mặt.
"Móa, mình hoa mắt rồi?"
"Đây chẳng phải lão tử từng đẩy lùi quân đoàn Ngư Nhân trong di tích Bạch Sa sao?"