“Đó là một nơi thần kỳ. Nếu có đạo cụ liên lạc đặc biệt, tôi có thể tạm thời phá vỡ giới hạn khu vực và có quyền đến di tích."
"Đến khi vào trong, mọi thứ càng thêm kỳ diệu. Tôi có thể đưa ra một vài lựa chọn."
Thân phận lãnh chúa, trong mắt người thường, là cao quý tột đỉnh, được hưởng quyền quản lý hàng trăm, hàng ngàn người, có quyền sử dụng mọi vật tư.
Nhưng thực tế, chỉ có lãnh chúa mới hiểu rõ, thân phận này cũng mang đến những gông cùm trói buộc.
Nhắc đến việc mình có thể đặt chân đến bên ngoài lãnh địa, Phượng Mộng Nguyệt không khỏi nhớ tới Tô Ma hiện giờ cũng đã thành công ra khỏi lãnh địa. Về độ tự do, anh ta thậm chí còn "khủng" hơn cả khi cô nắm giữ đạo cụ liên lạc.
Tuy nghĩ vậy, Phượng Mộng Nguyệt cũng biết rõ, có được sự tự do này, chắc chắn Tô Ma phải có những bí mật khác, hoặc là đạo cụ cực mạnh mà người thường không thể với tới.
Trong trường hợp Tô Ma không chủ động nói ra, tùy tiện hỏi han ngược lại không hay.
"Một vài lựa chọn? Đây là di tích dạng nhiệm vụ?"
Tô Ma lộ vẻ suy tư, trong lòng chấn động, nhưng vẻ mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Chắc vậy, có điểm giống di tích dạng nhiệm vụ đưa ra các lựa chọn, nhưng không hoàn toàn giống nhau."
"Di tích cho tôi tổng cộng ba lựa chọn.”
"Thứ nhất là đến Sơn Nguyệt lãnh địa năm năm sau. Tôi sẽ trở thành lãnh chúa ở đó, dẫn dắt bộ hạ và dân chúng vượt qua một tai họa. Dựa vào biểu hiện của tôi lúc tai họa xảy ra, di tích sẽ xét thưởng tương ứng."
"Thứ hai là đến Sơn Nguyệt lãnh địa tám năm sau. Lần này, tôi không thể trở thành lãnh chúa mà sẽ là một thường dân. Tương tự, cũng sẽ có một tai họa. Chỉ cần tôi giúp lãnh địa vượt qua thuận lợi, cũng sẽ được thưởng."
"Thứ ba, theo cách nói của trò chơi, tôi sẽ trực tiếp đến Sơn Nguyệt lãnh địa mười năm sau. Tuy nhiên, thời gian dài hơn sẽ có nhiều hạn chế hơn. Tôi không chỉ không phải lãnh chúa, cũng không phải dân thường. Thậm chí, có thể tôi còn không ở gần lãnh địa. Nhưng yêu cầu cuối cùng vẫn giống vậy: phải vượt qua tai họa."
Lời Phượng Mộng Nguyệt vừa dứt, cả ba người, bao gồm Tô Ma, đều kinh ngạc.
...
"Vào lãnh địa, giúp lãnh địa vượt qua tai họa thì còn dễ hiểu, nhưng lựa chọn thứ ba, muốn người ngoài giúp lãnh địa vượt qua tai họa, có ý nghĩa gì?"
Quan Vũ An lên tiếng.
Phượng Mộng Nguyệt nghe vậy, lắc đầu nói: "Lúc nhìn thấy lựa chọn này, tôi cũng không hiểu ý nghĩa của nó. Nhưng vì không biết có mấy cơ hội tiến vào, tôi đã chọn phương án an toàn nhất là năm năm, chứ không được chứng kiến Sơn Nguyệt lãnh địa mười năm sau sẽ hùng vĩ ra sao."
"Có lẽ vẫn còn, có lẽ đã sớm diệt vong trong dãy núi này rồi cũng không biết chừng."
Xây một căn nhà bình thường cần vài tháng.
Xây một công trình lớn thực dụng cần nửa năm, thậm chí một năm.
Khai hoang, biến một vùng đất trống thành vạn mẫu ruộng tốt cần ba năm, thậm chí năm năm.
Để một cây đại thụ từ khi trồng đến khi trưởng thành, kết trái, tỏa bóng râm cần mười năm.
Nhưng giờ, có thủ đoạn của trò chơi, chỉ cần gieo một hạt giống, vào di tích là có thể thấy nó thành đại thụ che trời.
Thủ đoạn này có thể gọi là Thần Mai
"Không đúng, nếu cô có thể vào Sơn Nguyệt lãnh địa năm năm sau, dù độ hoàn thành nhiệm vụ rất thấp, không nhận được phần thưởng gì tốt, thì cũng không ảnh hưởng gì mà?"
"Chỉ cần cô ghi nhớ những kỹ thuật mới, thành quả mà cô phát triển được trong năm năm đó, mang về, chẳng phải thực tế hơn phần thưởng sao?"
Dựa vào miêu tả của Phượng Mộng Nguyệt, cộng với hiện trạng của Sơn Nguyệt lãnh địa, Tô Ma dễ dàng nhận ra vấn đề.
Trước đây, di tích thời gian có thể trở về quá khứ, tạm thời không tính là khó, vì giới hạn thời gian, người trở về khó có thể tạo ra tiến triển thực chất, mang về hiện thực.
Nhưng đến tương lai thì hoàn toàn khác.
Lấy Thiên Nguyên lãnh địa làm ví dụ, trước khi vào di tích, Tô Ma có thể giao cho Lữ Khoan bắt đầu phát triển một kỹ thuật có ý nghĩa quan trọng.
Kỹ thuật này có thể không quá khó, nhưng vì quy trình phức tạp, cần tốn nhiều thời gian để tính toán, dự đoán.
Lúc này, có thể dùng đặc tính của di tích.
Trực tiếp vào lãnh địa vài năm sau, hỏi rõ chi tiết, lấy bản vẽ và số liệu đã hoàn thành.
Dù độ hoàn thành nhiệm vụ sau đó cực thấp, chỉ cần đủ điểm đạt yêu cầu, khi trở về hiện thực.
Sự chênh lệch vài năm này tương đương với việc dễ dàng kiếm được một kỹ thuật siêu cấp có thể thay đổi cục diện!
"Ha ha, sao có thể!"
Thấy Tô Ma có ý nghĩ kỳ quái, vẻ mặt ước ao, Phượng Mộng Nguyệt liên tục lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy cảm khái.
"Thật không dám giấu giếm, lúc mới vào di tích này, tôi cũng có ý nghĩ giống như anh."
“Không quản Sơn Nguyệt lãnh địa phát triển ra sao, không quản nhiệm vụ này có thể cho tôi phần thưởng gì đặc biệt, chỉ cần tôi lấy được kỹ thuật của năm năm sau, cùng với thông tin chỉ tiết về tất cả các tai họa trong năm năm đó, cách vượt qua tai họa, cùng với vị trí tài nguyên, kho báu.”
"Tôi còn lo gì về việc phát triển ở tân đại lục này, vài phút là có thể vượt qua những lãnh địa dị tộc xếp phía trước!"
"Nhưng rất tiếc, trò chơi đã thiết kế di tích này rất kỹ càng. Rõ ràng, nó đã tính đến việc chúng ta sẽ nghĩ như vậy và đặt ra những hạn chế."
Buông tay, Phượng Mộng Nguyệt lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng cô cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần và tiếp tục:
"Sơn Nguyệt lãnh địa năm năm sau có rất nhiều kỹ thuật mới lạ, một số thứ tôi chưa từng nghe, chưa từng thấy."
"Ở đó, tôi thậm chí còn thấy Trường An, Tiểu Ngọc, Quan Sơn năm năm sau."
"Nhưng với họ, mọi hành động đột ngột của tôi đều bị họ làm lơ. Họ chỉ cho rằng tôi tạm thời mất trí nhớ và sẽ sớm hồi phục."
"Tôi hỏi họ về những tai họa đã xảy ra, họ cũng nói với tôi, nhưng khi lọt vào tai tôi, nó giống như Khẩn Cô Chú của Đường Tăng, đầy tai đều là tạp âm, khiến người ta đau đầu không thôi."
Nhìn Quan Vũ An và Quan Ngọc, Phượng Mộng Nguyệt bật cười.
Rõ ràng, lúc trước để "hack" bug, lấy thông tin mình muốn, Phượng Mộng Nguyệt đã phải chịu không ít đau khổ.
Nhưng tiếc là bug của trò chơi không phải ai cũng có thể vượt qua như Tô Ma, chỉ dựa vào sức người, cuối cùng Phượng Mộng Nguyệt vẫn thất bại.
"Sau hai ba ngày, khi phát hiện không thể lấy được thông tin bằng bất kỳ cách nào, tôi đã tập trung vào những kỹ thuật mà lãnh địa đã phát triển."
"Tuy nhiên, tôi có thể sử dụng những kỹ thuật này hoàn toàn bình thường, nhưng chỉ cần dính đến bản vẽ kỹ thuật, tài liệu, đưa cho tôi xem, phía trên sẽ phủ đầy ánh sáng trắng, căn bản không nhìn rõ ghi lại cái gì."
"Lúc đó, trò chơi đã nhắc nhở rằng chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ, dựa vào tỷ lệ hoàn thành, mới có thể thu được điểm tương ứng để mở khóa những hạn chế của kỹ thuật. Kỹ thuật càng cao siêu, điểm số cần thiết càng nhiều!"
"Độ hoàn thành nhiệm vụ của tôi vừa vặn kẹt ở mức 63%. Tôi cho rằng ít nhất cũng có thể đổi được một kỹ thuật nhìn được, nhưng ai ngờ, ngay cả kỹ thuật chế tạo thức ăn nén đơn giản, tôi cũng còn thiếu gần một nửa điểm mới có thể đổi!"
Dù đã ra khỏi di tích vài ngày, nhắc đến phần thưởng, Phượng Mộng Nguyệt vẫn cười khổ, không biết là than thở thực lực không đủ, hay lên án trò chơi hiểm độc.
Nhưng dù ai vào trong đó, nhìn thấy đầy ắp các loại kỹ thuật, đến cuối cùng lại không thể đổi, có lẽ biểu hiện cũng không kém Phượng Mộng Nguyệt là bao.
"Vậy cuối cùng cô đổi được gì?"
Lời vừa ra khỏi miệng, Tô Ma đã bật cười.
Và đối diện, Phượng Mộng Nguyệt cũng cười ha hả.
Chỉ khác là, cô không cố tình treo khẩu vị mà nói thăng: "Tôi lấy được toàn bộ thông tin về tai họa tiếp theo!”
Xoạt!
Giống như thuốc nổ nổ tung trong đầm nước tĩnh lặng.
Thông tin Phượng Mộng Nguyệt đưa ra đủ mạnh mẽ, đủ khiến người ta động lòng.
Vì đây là lần đầu tiên đề cập, sau khi lời nói vừa dứt, hai người bên cạnh là Quan Vũ An và Quan Ngọc cũng kinh ngạc đến mức bật dậy khỏi chỗ ngồi.
“Lời này?”
"Chắc chắn!"
"Tốt!"
Vỗ vào tay vịn ghế, Tô Ma đứng dậy, mắt bắn ra tia sáng.
Mọi thứ đều có giá của nó.
Phượng Mộng Nguyệt nói nhẹ nhàng, như thể không cố gắng gì trong di tích nhiệm vụ.
Nhưng người từng trải qua di tích tương tự như Tô Ma biết rõ, độ khó không hề nhỏ, với người bình thường, nó là ác mộng!
Ví dụ, xuyên qua đến lãnh địa mười năm sau, làm người ngoài giúp lãnh địa vượt qua tai họa.
Hạng mục này có vẻ có không gian thao tác lớn.
Nhưng thực tế, độ khó lại quá cao, không kém bao nhiêu so với việc dẫn dắt toàn nhân loại dùng 95% tỷ lệ sống sót, kiên trì đến khi tai họa đầu tiên kết thúc.
Suy luận như vậy, dù Phượng Mộng Nguyệt chọn hạng mục đơn giản nhất, có lẽ cũng phải trả giá rất lớn và tốn nhiều tâm sức mới đủ để hoàn thành.
Nếu là người ngoài như anh em nhà Lưu, Tô Ma có thể lôi kéo họ "chơi" phần thưởng này.
Nhưng Phượng Mộng Nguyệt dù sao cũng có quan hệ thân cận, sau này có cơ hội trở thành người của mình.
Tô Ma tính toán rất rõ ràng.
Hiện tại, thông tin về tai họa còn cách đợt hạ nhiệt độ hơn mười ngày, phía sau còn có bão tố.
Sau hai tai họa, khoảng cách đến tai họa tiếp theo ít nhất còn một tháng. Không trở về lãnh địa, biết thông tin về tai họa tiếp theo cũng vô dụng.
Ngược lại, toàn bộ thông tin về di tích này có giá trị hơn nhiều. Nếu có thể nhân cơ hội này vào một lần, ít nhất cũng có thể thu hoạch được gì đó.
Đến lúc dùng thông tin này để trao đổi với Phượng Mộng Nguyệt chẳng khác nào mình tay trái đảo tay phải.
Cả hai cùng có lợi!
"Di tích này hiện tại có mở không?"
“Có, nhưng nó sẽ mở lại bảy ngày trước khi tai họa tiếp theo xảy ra, và kết thúc một ngày trước khi biết về tai họa hạ nhiệt độ."
"Tốt, đến lúc đó tôi cũng vào thử xem, xem có thể làm được gì không!"
Hai lãnh địa gần vùng đất trũng đều không mở, Tô Ma còn nghĩ vận may không tốt.
Không ngờ, chỉ ra ngoài vài ngày đã gặp may mắn liên tục.
Quả đúng là câu nói trong truyền thuyết: Tân đại lục khắp nơi đều là bảo địa, khắp nơi đều là kỳ ngộ, chỉ xem dũng khí và đảm lượng có đủ hay không!
Mặt khác, thấy Tô Ma bằng lòng vào, Phượng Mộng Nguyệt cũng vui vẻ và bắt đầu miêu tả chỉ tiết tình hình cự thể trong di tích.
Sau khi giải thích rõ ràng mọi thứ về "Di tích thời gian tương lai", thời gian đã đến mười một giờ đêm.
Phượng Mộng Nguyệt kể chuyện không thấy buồn ngủ, còn Tô Ma, Quan Vũ An, Quan Ngọc nghe thì tinh thần phấn chấn.
Chỉ hận không thể lập tức dấn thân vào di tích thần kỳ này, xem vùng đất dưới chân mình sau này sẽ có phong cảnh thần kỳ ra sao.
Cuối cùng, Tô Ma nhìn đồng hồ mới ngắt quãng cuộc trò chuyện kéo dài mấy canh giờ này.
“Đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi đường đến trung tâm núi lớn. So với đi tích, đám người thần bí kia có lẽ quan trọng hơn.”
Nhắc đến chuyện chính, Phượng Mộng Nguyệt lập tức căng thẳng và ngừng câu chuyện.
Hiện tại, Quan Sơn vẫn còn trong tay đám người thần bí đó. Có Quan Vũ An ở đây, cô không tiện kể chi tiết những khúc mắc đã xảy ra, chỉ có thể chờ đến ngày mai.
Đồng thời, để hỗ trợ Tô Ma, cũng là để nhắc nhở.
Dù thế nào, Sơn Nguyệt lãnh địa cũng phải cử một nhóm người, để Quan Vũ An dẫn theo cùng Tô Ma lên núi, có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Đây là một trận ác chiến, phải đốc mười hai phần tinh thần, không được lơ là.
Tụ nhanh, tan cũng nhanh.
Thấy Tô Ma và Phượng Mộng Nguyệt không nói gì nữa, ai về giường nấy nghỉ ngơi.
Quan Vũ An và Quan Ngọc chỉ có thể nhìn nhau và làm theo.
Khoảnh khắc, ngọn lửa của ba chiếc đèn dầu tắt ngấm.
Trong nhà đá không lớn, chỉ còn lại ánh trăng như ngân sa, chiếu vào sự u ám buồn ngủ.
Có Oreo bảo vệ từ nơi bí mật gần đó.
Tô Ma ngủ cực kỳ yên tâm, không lo lắng có bất kỳ bất ngờ nào xảy ra.
Đợi đến khi trăng lặn, mặt trời dần lên, thời gian sắp đến bảy giờ, anh mới chậm rãi mở mắt.
Mùi đầu tiên là không khí ẩm ướt của vùng núi.
Đập vào mắt là ánh mặt trời rực rỡ.
Quan Sơn chọn vị trí không tệ, ánh nắng ban mai vừa hay chiếu vào đầu giường, sưởi ấm người, không cảm thấy cái lạnh của mùa đông.
Không làm phiền ba người vẫn còn ngủ say, nhẹ nhàng ngồi dậy, thấy Oreo dáo dác dò xét ngoài cửa sổ.
Tô Ma khẽ mỉm cười, rón rén mặc quần áo và đẩy cửa bước ra ngoài.
Tê.
Trong phòng ấm áp như mùa xuân.
Nhưng ra ngoài, lại như trở về ba chín ngày đông, gió lạnh tạt vào mặt, khiến người run rẩy.
Chỉ là...
"Hô, trách không được Phượng Mộng Nguyệt không muốn đi. Nhìn thấy Sơn Nguyệt lãnh địa năm năm sau cường thịnh là một chuyện, môi trường tốt trước mắt cũng là một chuyện!"
Xa xa là những ngọn núi cao phủ đầy tuyết trắng, cô quạnh.
Gần đó là con đường đá xiêu vẹo, bị dân làng giẫm ra những hình thù đặc biệt.
Những căn nhà đá chỉnh tề, hôm qua mới thấy còn cũ kỹ, khó có tiềm năng phát triển.
Nhưng sau khi nhìn quen, cũng cảm thấy không tệ, cho người ta cảm giác một ngôi làng nhỏ ẩn mình trong rừng núi.