Rời khỏi học viện, Thiều dẫn Thái đi xuyên qua quảng trường, hướng thẳng về phía Vu viện.
"Tế đàn của liên minh Hỏa bộ lạc quả thực hùng vĩ."
Nhìn tế đàn thông thiên nằm ở phía bắc quảng trường Hỏa Đô, Thái không khỏi trầm trồ thán phục.
Thiều nhìn theo ánh mắt của hắn, đúng lúc thấy Lẫm đang dẫn vài vị tướng quân của Hỏa Đô từ trên tế đàn đi xuống. Họ vốn có thói quen tụ tập so tài trên đó, nên Thiều cũng không lấy làm lạ.
Không đợi Thiều lên tiếng, Lang tướng quân đã chủ động tiến lên chào hỏi. Theo lẽ thường, Lang tướng quân đáng lẽ phải ở thành Tây An, nhưng vì đợt này Lang Đồ Đằng đang đích thân giáo huấn Vu và tướng quân của bộ lạc mình, nên họ đều đang ở Hỏa Đô.
"Vu, ta có thể so tài với Thái một chút được không?"
Lang tướng quân đi đến trước mặt Thiều và Thái, quan sát Thái vài lần rồi nói.
Ánh mắt Thiều hướng về phía Lẫm ở phía sau, thấy Lẫm cũng đang nhíu mày, liền hiểu chuyện này không phải là đã được sắp đặt trước.
Lang tướng quân cũng chợt nhận ra mình làm vậy có chút đường đột, bèn giải thích với Thái: "Luôn nghe người từ phía tây đến nói ngươi rất lợi hại, vừa mới so tài xong nên thấy ngứa nghề, không có ý gì khác."
Thái gật đầu, nhìn về phía Thiều, trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ háo hức muốn thử.
"Ngươi muốn đánh một trận sao?"
Thiều vẫn quyết định xác nhận lại.
"Thủ lĩnh không giống Vu, đầu óc chúng ta chậm chạp, nên đều thích dùng so tài để kết bạn."
Ý trong lời nói của Thái chính là muốn đánh một trận.
"Được thôi, nhưng đừng dùng vũ khí, ai bị thương cũng không tốt."
Thiều nghĩ ngợi rồi cũng không ngăn cản.
"Ta nghe nói chiến sĩ Lang bộ lạc đều phối hợp với cự lang để chiến đấu, ngươi có cần cưỡi cự lang không?"
Được Thiều đồng ý, Thái liền nóng lòng hỏi.
Về võ lực cá nhân, hắn chắc chắn là tồn tại vô địch trong Nhân bộ lạc, nhưng chưa từng so tài với người ngoài, nên bản thân hắn cũng rất tò mò về giới hạn sức mạnh của mình.
"Không cần, nếu mang theo tọa kỵ thì thành hai đánh một rồi, chỉ hai chúng ta là được."
Lang tướng quân nói xong liền vào tư thế chiến đấu.
Thái gật đầu, đứng vững trước mặt Lang tướng quân.
Tư thế của Lang tướng quân rất giống với Thạch, họ khó tránh khỏi việc chịu ảnh hưởng từ Thạch, vì vậy đều đứng tấn đinh ba, hai tay vươn về phía trước.
Thái thì khác, hắn khom lưng, toàn thân co lại, hai tay tuy đặt trước người nhưng lại để rất gần mặt. Tư thế này trông không giống một kẻ tấn công, mà ngược lại giống một chiến sĩ thiên về phòng thủ hơn.
"Ta tới đây."
Lang tướng quân vừa dứt lời, hai chân đột nhiên bùng phát đồ đằng lực, thân hình lập tức lao tới.
Thiều nhận ra ngay Lang tướng quân đã sử dụng kỹ năng xung phong của Hùng Lộc Đồ Đằng, khiến mày hắn nhíu lại, có chút không hài lòng vì đối phương vừa vào trận đã dùng toàn lực.
Nhưng cuộc so tài đã bắt đầu, hắn cũng không tiện ngắt lời lúc này.
Mắt Thái sáng lên, hắn kinh ngạc trước tốc độ phi thường của Lang tướng quân, vô cùng phấn khích lao lên phía trước. Vốn dĩ đang co người, cú lao này khiến toàn thân hắn như một chiếc lò xo bung ra, tốc độ khởi động cực kỳ nhanh.
"Bốp."
Gần như trong chớp mắt, nắm đấm của hai người đã va chạm vào nhau.
Trong mắt Thái tràn đầy vẻ hưng phấn, còn trong mắt Lang tướng quân lại thoáng hiện lên tia đau đớn.
Tay tên này... cứng quá đi mất... Lang tướng quân thầm nghĩ.
"Đủ nhanh."
Thái phấn khích nói một câu, sức mạnh như sương mù hỗn độn trên người cuộn trào, hắn không lùi mà tiến, lao thẳng vào lòng Lang tướng quân.
Lần lao lên này, hắn lại thu mình thành một khối, như thể muốn ép chặt vào người đối phương, khiến Lang tướng quân hoàn toàn không có cách nào đối phó.
"Bình bịch, bình bịch."
Hai tay trái phải liên tục tung đòn, nhắm thẳng vào ngực Lang tướng quân.
Lúc này, cả người Thái gần như đã áp sát vào lòng Lang tướng quân, đối phương muốn dùng cánh tay để chặn lại rất khó khăn, hơn nữa nắm đấm phải sau cú va chạm vừa rồi đang đau nhức dữ dội, không tiện cử động.
May thay, Lang tướng quân có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hắn vung tay, dùng hai cùi chỏ chặn đứng bốn cú đấm của Thái, nhưng sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Đau, thật sự rất đau...
Đó chính là suy nghĩ chân thực nhất của Lang tướng quân lúc này.
Thấy Thái phấn khích xoay người lao tới, chuẩn bị dùng cùi chỏ đánh vào ngực mình, Lang tướng quân vội vàng bùng phát đồ đằng lực, thân hình trong nháy mắt tiến vào trạng thái U Minh để né đòn, sau đó kéo giãn khoảng cách.
"Hửm?!"
Thái kinh ngạc nhìn Lang tướng quân đã né được đòn tấn công của mình, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
"Đây là đồ đằng kỹ của Lang bộ lạc."
Lẫm lên tiếng giải đáp cho Thái.
Thái gật đầu, thân hình lại co lại, nói với Lang tướng quân: "Ngươi rất mạnh, những người từng đối quyền với ta thường sẽ bại trận ngay lập tức, ta sẽ dốc toàn lực."
Dốc toàn lực cái con khỉ...
Lang tướng quân nén đau cắn răng, lúc này hắn không thể lùi bước, đành gật đầu cho biết mình cũng sẽ dốc toàn lực.
Thái vừa chuẩn bị bùng phát lần nữa, Lẫm bỗng nhiên lên tiếng: "Để ta so tài với ngươi."
Thiều sững sờ nhìn Lẫm, thấy ánh mắt hắn vô cùng kiên quyết.
Thái cũng có chút nghi hoặc, chỉ có Lang tướng quân trong lòng thầm gọi cứu tinh, chẳng màng Thái có đồng ý hay không, lập tức lùi lại phía sau, vừa lùi vừa nói: "Vì Nguyên soái cũng có hứng thú, vậy thì Nguyên soái lên đi."
Hắn vừa nói, tay phải vừa giấu ra sau lưng vung vẩy... đau quá đi mất.
"Hừ."
Lẫm không quan tâm Thái có đồng ý hay không, trực tiếp bùng phát Đồ Đằng Linh Thể, toàn thân được bao bọc trong sức mạnh màu xanh biển.
"Đây chính là Đồ Đằng Linh Thể sao?"
Thái ngạc nhiên nhìn hư ảnh Bá Hạ đang bao bọc lấy Lẫm rồi hỏi.
"Đúng vậy, thứ mạnh nhất của ta chính là phòng thủ."
Lẫm đáp.
Thái gật đầu, nắm chặt nắm đấm nói: "Thứ mạnh nhất của ta chính là tấn công."
Hai người nói xong, trong mắt đều tóe ra tia lửa phấn khích.
"Ầm..."
Khi Lẫm khởi động, Đồ Đằng Linh Thể cũng bùng phát sức mạnh, âm thanh cực kỳ lớn.
Thái cũng khởi động, nhưng lại vô cùng tĩnh lặng, tốc độ lại cực nhanh.
"Ầm."
Nắm đấm của hai người vung lên va chạm vào nhau, nhưng ở giữa bị ngăn cách bởi móng vuốt của hư ảnh Bá Hạ, sức mạnh của Thái không thể thực sự đánh trúng người Lẫm.
"Nắm đấm của ngươi, rất nặng."
Lẫm thu quyền, chuẩn bị tấn công tiếp, đồng thời nói.
Thái lại không cho hắn cơ hội tấn công tiếp, vẫn áp sát vào lòng Lẫm, chuẩn bị đánh như cách đã đối phó với Lang tướng quân.
Thực tế, chưa từng có ai dạy Thái cách chiến đấu, nên lối đánh của hắn rất đơn giản, đa phần là trực diện.
Nhưng hắn có sức mạnh to lớn, thân hình lại cứng cáp, kiểu chiến đấu này rất phù hợp với hắn.
Lẫm thấy Thái lao vào lòng mình, từng chứng kiến lối đánh của hắn, Lẫm đương nhiên không cho phép điều đó xảy ra, trực tiếp xoay người, dùng tấm lưng cứng cáp hung hăng húc vào Thái.
Đây là lối đánh Lẫm tạo ra dựa trên đặc điểm của chính mình, dùng tấm lưng cứng rắn để húc văng kẻ địch, và mỗi lần đều mang lại hiệu quả kỳ diệu.
"Ầm."
Một tiếng nổ lớn, Thái không đề phòng quả nhiên bị Lẫm húc văng ra xa.
Thái lơ lửng trên không trung, hơi mất thăng bằng, tay chân khua khoắng loạn xạ để nhanh chóng tìm lại thế cân bằng.
"Chiến."
Lẫm gầm lên một tiếng, xoay người đuổi theo Thái.
"A."
Thái cũng hét ngắn một tiếng, sau khi rơi xuống đất liền tăng tốc lao về phía Lẫm.
Hai người áp sát, Thái đột ngột hạ thấp thân hình, Lẫm đấm hụt một cú, định thu tay về phòng thủ thì Thái đã không giảm tốc độ mà đâm sầm vào người hắn, đồng thời ôm chặt lấy eo Lẫm.
"Lên."
Thái hét lớn một tiếng, muốn nhấc bổng Lẫm lên.
"Cho ta đứng vững."
Lẫm gầm lên, sức mạnh màu xanh biển trên người vang lên rào rào như sóng vỗ, cả người trong nháy mắt trở nên nặng tựa ngàn cân.
Lang tướng quân ở bên cạnh lắc đầu, cho rằng Thái sắp thua rồi. Trạng thái này của Lẫm hắn đã từng thấy, trọng lượng đó đến vài vị tướng quân hợp lại cũng không lay chuyển nổi, một mình Thái đương nhiên không có cách nào.
"A... a..."
Nhưng không ngờ Thái gầm lên liên tiếp, gân xanh trên mặt nổi cả lên, vậy mà nhấc bổng được Lẫm lên thật.
"Ầm."
Lẫm bị Thái nhấc bổng rồi ném mạnh xuống đất, trong tiếng động trầm đục, phiến đá trên quảng trường bị đập vỡ thành một cái hố lớn.
"Tìm chết."
Lẫm có chút tức giận, ở trạng thái này, hắn chưa từng bị ai ôm nhấc bổng như vậy bao giờ.
Hai tay giơ cao, sức mạnh màu xanh biển như sóng triều tràn vào móng vuốt của hắn, hai móng vuốt trở nên to lớn, hung hăng đập về phía Thái vẫn chưa chịu buông tay.
Một tiếng nổ trầm, Thái bị đập văng ra xa, lộn vài vòng mới dừng lại được.
"Lại đây."
Thái phấn khích hét lên, không đợi Lẫm đứng dậy đã lao tới lần nữa.
Lẫm lập tức bật dậy, hư ảnh móng vuốt Bá Hạ trên hai tay vẫn khổng lồ, giáng xuống người Thái.
"Bốp."
Thái vung quyền đối chọi, hư ảnh móng vuốt khổng lồ bị đánh cho lay động không ngừng như sóng biển.
"Bốp bốp bốp..."
Hai người bắt đầu đối quyền liên hồi, mỗi lần đánh một vòng, thân hình Lẫm lại lùi lại một chút. Hai chân hắn không lùi, nhưng phiến đá dưới chân lại bị đôi chân đứng thẳng của hắn cày xới lên.
Có thể thấy, nắm đấm của Thái có sức mạnh hơn, nhưng xem ra những đòn tấn công này không gây ra tổn thương gì cho Lẫm. Tiếng sóng vỗ trong lồng ngực hắn ngày một lớn, móng vuốt màu xanh trên tay không ngừng được tiếp thêm sức mạnh.
"Khi Lẫm đấu với chúng ta, có phải đã không dốc toàn lực không?"
Hùng Lộc tướng quân hỏi Lang tướng quân bên cạnh.
Lang tướng quân suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý với lời hắn.
Bản thân hắn đã tận mắt trải nghiệm sức mạnh của Thái, sức mạnh đó hung mãnh đến mức không giống con người, hơn nữa nắm đấm của hắn cũng rất cứng, nếu cứ đối quyền như vậy với mình, e là bản thân hắn đã sớm không chịu nổi rồi.
Tuy nhiên hắn cũng không cảm thấy mình không đánh lại Thái, dù sao thì dù là cộng hưởng thuộc tính may mắn hay tiến vào trạng thái U Minh, hắn đều có thể tạm thời né tránh. Chiến lực của Lang tướng quân hắn trong liên minh vẫn rất cao.
"Ầm ầm ầm..."
Hai người đánh càng lúc càng dữ dội, đã thu hút rất nhiều người đến xem.
"Ngươi thấy ai sẽ thắng?"
Thiều hỏi Cự đang chạy đến bên cạnh.
"Xem ai trụ được trước thôi, một bên tấn công mạnh, một bên phòng thủ quá cứng, bất phân thắng bại."
Cự nhìn hai người đang đối oanh rồi nói.
"Nếu ngươi đấu với Thái thì sao?"
Thiều hỏi.
Cự suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Nếu không dùng đòn chí mạng, ta không đánh lại Thái; nhưng nếu dùng đòn chí mạng mà Thái vẫn trụ được, thì ta vẫn thua."
Thiều hơi ngạc nhiên: "Ngươi nghĩ hắn có thể đỡ được đòn chí mạng của ngươi sao?"
Cự gật đầu: "Khả năng rất lớn."
Thiều kinh ngạc nhìn Thái, hắn thật sự không ngờ thủ lĩnh của Nhân bộ lạc này lại có thể đánh giỏi đến thế.
Hai người lại đánh thêm một hồi, đòn tấn công của Thái vẫn mãnh liệt, còn Lẫm vẫn vững như núi, không thấy dấu hiệu suy yếu.
"Hai vị đều rất lợi hại, trận so tài này dừng lại ở đây thôi."
Thiều lên tiếng gọi dừng cả hai.
Nếu cứ tiếp tục so tài như thế này, chưa nói đến thắng bại, quảng trường Hỏa Đô chắc chắn sẽ bị phá hủy hoàn toàn.