Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3809 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 276
kết cục (2)

❊ ❊ ❊

Từ bé, ở phương diện này Tấn vương đã rất mạnh mẽ, nên xuất phát từ sự chán ghét từ trong máu, Lam Tranh rất ít khi chủ động cầm cung tên, mỗi lần nhìn thấy cung là nhớ đến Tấn vương, cực kỳ chán ghét.

Vòng thứ nhất đã bất lợi cho Lam Tranh, đang trông chờ vào vòng hai có thể chiến thắng, khắc phục khó khăn, nhưng giờ xem ra cũng là hy vọng xa vời rồi. Những nam tử cùng thi đấu với hắn, có rất nhiều người xuất thân là thợ săn, bản lĩnh bắn cung không hạng nhất thì cũng hạng nhì.

Lam Tranh lực bất tòng tâm, khi đứng trước bia ngắm, hắn chợt nhớ khi Tĩnh Thần còn sống, Vũ Lâu vì hắn mà ra mặt, thi bắn tên cùng bọn Tĩnh Thần. Lúc đó đã chọc giận tên Thái tử âm hiểm, khiến hắn ta hạ độc thủ với nàng.

Sự tình sau đó đã phát triển theo hướng hắn không thể khống chế được. Nàng mất con, thậm chí còn suýt đánh mất vĩnh viễn cơ hội làm mẹ.

Thời gian ấy, hắn còn nói những lời độc ác với nàng. Vậy mà trong buổi săn bắn, nàng còn xuất thủ cứu hắn. Hắn không biết thông cảm cho nàng, ngược lại còn nhiều lần chiếm đoạt nàng khiến nàng phải rơi lệ…

Nghĩ tới đây, trong lòng hắn cảm thấy rất xót xa. Nếu Vũ Lâu thật sự mất trí nhớ, dù nàng theo hắn quay về, liệu còn có thể quay lại như trước kia không?

Ôi… Vũ Lâu… Vượt qua bao sóng gió, giờ thiên hạ đã thái bình, tự nhiên xuất hiện tình huống éo le, khiến bọn họ lại mất nhau sao?

Không được, nhất định hắn phải mang nàng về. Dù nàng có quên hắn, thì hắn đối xử với nàng tốt gấp bội là được, để nàng lại yêu hắn một lần nữa.

Nghĩ vậy, Lam Tranh không hề sợ hãi nữa. Hắn cầm cung tên, kéo dây cung nhắm thẳng hồng tâm. Nhất định hắn phải thắng.

Viu! Trúng hồng tâm. Hắn buông cung tên, chính hắn cũng thấy rất vui vẻ, nhanh chóng bắn thêm một mũi nữa, lại trúng hồng tâm. Cảm giác của hắn bây giờ đang rất tốt, muốn bắn tiếp mũi tên thứ ba thật chính xác, chợt nghe trên khán đài vang lên tiếng khen ngợi: “Tốt — bắn rất hay —.”

Lam Tranh không nhịn được, tươi cười quay ra muốn đón nhận sự tán thưởng của Vũ Lâu, ai ngờ ánh mắt của nàng lại không hướng về phía hắn, mà là dành cho nam tử đứng cách hắn không xa. Nụ cười ngọt ngào như có thể chiết ra mật, khiến Lam Tranh nhất thời ghen tuông, ném thẳng cung tên xuống, muốn tính sổ với nữ nhân không biết tuân thủ nữ tắc kia.

“Vạn tuế gia, vạn tuế gia —.” Phi Lục vội vàng ngăn hắn lại: “Phải lấy đại cục làm trọng, ngài cứ đi như vậy chắc chắn sẽ lại cãi vã với tiểu thư mất. Hai mũi tên trước ngài bắn rất tốt rồi, chỉ cần nốt mũi này là xong, người thắng cuộc chắc chắn là ngài mà.”

Nghe Phi Lục xoa dịu, Lam Tranh cắn răng, buồn bã hừ một tiếng, nhìn về phía Vũ Lâu: “Nàng chờ đó cho ta!” Phi Lục vội nhặt cung tên, dâng lên Hoàng thượng. Hắn kéo dây cung, nhưng nội tâm không cách nào bình tĩnh lại được, càng nghĩ càng tức, vì sao nàng có thể vô tâm như thế chứ. Hắn đường đường là phu quân của nàng, nàng đã không thèm liếc mắt nhìn hắn, còn mắt đi mày lại với nam nhân khác.

Mắt đi mày lại… Lam Tranh ngẩn người, lén nhìn Vũ Lâu, quả nhiên thấy nàng đang cười thật tươi, sóng mắt lưu chuyển nhìn người khác. Trong ngực hắn như có một ngọn lửa bùng lên, tâm không tĩnh làm sao còn bắn được cung.

Mũi tên xuất ra, cách hồng tâm ngàn dặm.

Chợt thấy Vũ Lâu cười khanh khách: “Ôi ôi, bản lĩnh của ngươi đấy sao?”

Lam Tranh tức giận, đi đến trước mặt Tần Vũ Lâu, hét lên: “Nàng dám liếc mắt đưa tình với nam nhân khác, đúng là làm phản mà!!!”

Vũ Lâu trầm mặt xuống: “Liên quan gì tới ngươi?”

Vân Triệt và Phi Lục vội vàng chạy tới giảng hoà, Phi Lục kéo Vũ Lâu sang một bên còn Vân Triệt nói với Lam Tranh: “Bệ hạ, ngài phải bình tĩnh, còn vòng thi văn nữa. Đó là sở trường của ngài mà. Cho nên, chắc chắn còn cơ hội.”

“Ta đã thua cả hai vòng, còn cơ hội gì nữa?!” Lam Tranh buồn bực: “Tức giận nhất là, nàng lại đi ưu ái nam nhân khác!!! Trước kia nàng đâu có như vậy?!” Cho dù gặp Tấn vương, dù là lúc trước nàng có hôn ước với hắn ta, rồi khi đó hắn vẫn còn ngốc nghếch, Tấn vương tới quyến rũ nàng, muốn dụ dỗ nàng cũng không được. Vậy mà giờ thì sao, chỉ là vài tên nam nhân thô bỉ, càng không phải vương tôn công tử gì, vậy mà nàng lại nổi tính lẳng lơ là sao…

Vân Triệt nói: “Huynh đã biết trước đây Vũ Lâu tỷ tỷ là một nữ tử kiên trinh, sao lúc đó còn luôn mồm nói tỷ ấy cấu kết với nam nhân khác, thậm chí còn nghi oan cho ta nữa…”

Lam Tranh cứng họng. Đúng là tự làm tự chịu mà. Lúc trước, khi nàng một lòng một dạ, thì hắn ngày đêm ghen tuông, không có việc gì cũng bày chuyện ra trêu chọc nàng. Giờ nàng không hề e dè, thể hiện sự ngưỡng mộ với nam tử khác trước mặt hắn, thì hắn lại không thể tỏ vẻ bất mãn.

Những lời cần nói đã nói xong, nhưng trò đùa Lam Tranh thì vẫn chưa hoàn thành, nhất định phải chấm dứt một cách viên mãn, nếu không, chẳng phải sẽ để lãng phí cơ hội trêu chọc Hoàng thượng duy nhất trong đời này sao.

Vân Triệt cố nén cảm giác muốn cười, nghiêm mặt nói: “Nếu nói về tỷ thí, thì tối nay ngài nhất định có thể thắng mà!”

Tuy luận võ và bắn tên đều thua, nhưng nói về văn thơ, Lam Tranh vẫn rất tự tin. Hắn xuất thân từ đâu chứ, tiếp nhận sự giáo dục của Hoàng tộc, lại thêm bản chất thông minh từ nhỏ, dù đứng giữa các Hoàng tử cũng nổi bật tài hoa.

Nếu không, Tĩnh Thần đã không ghen tị với hắn như vậy.

Lam Tranh quyết định, ít nhất phải thắng được một vòng này.

Vân Triệt cũng thức thời khuyến khích hắn: “Vừa rồi ta cũng xem qua một chút, thật ra hai vòng trước rất nhiều người, nếu không phải là thua luận võ, thì là không bắn được cung tên, hoặc là không được cả hai vòng. Nhưng vòng ba mới là mấu chốt. Đích thân Vũ Lâu tỷ tỷ sẽ ra đề thi, không biết có khó không.”

Lam Tranh cười lạnh: “Còn có thể khó đến đâu?” Về phương diện này, nàng rất giỏi dùng mánh khoé.

Kết quả là, Lam Tranh mười phần tự tin đã tham gia vòng thi văn.

Nhưng khi hắn nhìn thấy đề thi, hắn kinh ngạc há hốc mồm. Trên giấy chỉ có một đề: “Viết ngược <>”

Lam Tranh cầm bút lông, cố gắng viết một câu nhưng cũng không viết nổi. Điều khiến hắn thấy kỳ quái nhất là, những người xung quanh hạ bút như bay. Không thể nào, đề mục khó như vậy, năm đó đến đế sư của hắn cũng phải chào thua, những kẻ thường dân này, dù biết trước đề mục cũng không thể viết nhanh như thế được.

Đọc ngược <> là đòn sát thủ năm đó Vũ Lâu thay mặt hắn giáo huấn đế sư.

Ôi, Vũ Lâu năm đó… Khi vừa được gả cho hắn, nàng thực sự đã chịu không ít khổ sở. Hắn vừa tuỳ hứng, vừa không hiểu chuyện như vậy, đều nhờ có nàng chăm sóc hắn, vì cứu hắn mà ngay cả gương mặt cũng không tiếc, tự tay huỷ đi.

Lam Tranh càng nghĩ càng chua xót, vô cùng buồn phiền.

Khiến hắn buồn phiền nhất là, Độc Cô Lam Tranh hắn, cho dù đọc nhiều sách vở, nhưng lại không chịu sự đàn áp của Chân thị, thì làm sao có thể đọc ngược được quyển <> buồn tẻ kia… Rối rắm một lúc lâu, hắn vẫn không viết được nửa chữ.

Hắn chán nản đặt bút xuống, đứng dậy chạy lấy người.

Hắn chịu đựng đủ rồi, ba vòng đều thua trắng.

Hết chương 276.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »