Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3805 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 264
lên tiếng cầu xin

❊ ❊ ❊

Tuy trước đây cũng hay đùa giỡn nhau như vậy, nhưng giờ hắn là Hoàng đế, nàng cũng không thể nào đùa giỡn không cố kỵ gì như trước được. Nàng ngoái đầu lại nhìn hắn: “Thật sao?”

Lông mi nàng cong cong, ánh mắt vụt sáng, chu đôi môi anh đào khiến hắn nhìn mà thấy vô cùng đáng yêu, hai tay ôm lấy mặt nàng nói: “Sao nàng lại ngốc đến đáng yêu thế này cơ chứ!”

“Chàng mới ngốc ấy!”

Lam Tranh bị nàng chọc cười, quấn quít lấy nàng không rời, đẩy Vũ Lâu ngã xuống giường, hôn nàng đến đỏ ửng môi lên mới chịu buông ra. Nhưng vẫn đùa giỡn xấu xa trên người nàng, không chịu đứng lên. Trong lòng Vũ Lâu đang không yên vì lo lắng cho ca ca, Lam Tranh tinh ý nhận ra nàng không chuyên tâm.

“Nàng sao thế? Ta cứ cảm thấy nàng là lạ, có phải gặp chuyện gì không? Bị người ta bắt nạt à?”

“Đương nhiên là không.” Vũ Lâu nói: “Ta không bắt nạt người khác đã là vạn phúc cho người ta rồi, làm gì có ai dám bắt nạt ta.” Lam Tranh gật đầu nói đúng: “Ái phi của trẫm ngang tàng bạo ngược như vậy, ai mà dám trêu chọc nàng chứ! Chỉ ta mới có thể thu nạp nàng thôi!”

Nàng liếc mắt lườm hắn một cái rồi than thở: “… Hôm nay xuất cung, thật sự cảm nhận sâu sắc bốn chữ: cảnh còn người mất…”

Lam Tranh nói: “Dù cảnh còn người mất, nhưng vận mệnh phát triển theo hướng tốt là được… Như thế, cảnh còn người mất cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.”

“Đối với chàng là chuyện tốt, nhưng với người khác thì chưa chắc, ví dụ như mẹ và chị dâu ta, chỉ là hai nữ nhân yếu đuối, rõ ràng không làm sai gì cả, lại phải gánh vác hết hậu quả.”

“Mẹ nàng đâu phải nữ nhân yếu đuối chứ.” Khi hắn và Vũ Lâu mới thành thân, rồi cãi nhau, Vũ Lâu đã bị chính vị mẫu thân hung hãn này áp tải về Huệ vương phủ.

“Nhưng chị dâu ta thì đúng là nữ nhân yếu đuối mà.” Vũ Lâu cố gắng làm cho giọng nói của mình thật tình cảm, tha thiết: “Chị dâu ta xuất thân cũng từ dòng dõi danh môn Cố thị, sau khi thành thân với ca ca ta, chưa được vài ngày thư thái thì đã phải chịu không ít khổ sở rồi.”

“Ca ca nàng thật đúng là rác rưởi.” Lam Tranh nói: “Được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều. Chị dâu nàng bị gả cho hắn đúng là xui xẻo mà.”

“Ta có chút đồng cảm thôi.” Vũ Lâu chớp mắt, cố gắng dẫn dụ lòng thương hại của Lam Tranh: “Chị dâu ta chịu rất nhiều khổ sở, phu quân còn chưa biết sống chết thế nào, mỗi khi ta nhớ đến chị dâu là lại thấy buồn phiền vô cùng. Trong nhà ta, ta thân với chị dâu nhất, chỉ có chị dâu là chịu nghe ta tâm sự, chia sẻ với ta thôi.”

Lam Tranh luồn tay vào trong áo nàng, xoa xoa hai bầu ngực trắng mềm, thờ ơ nói: “Nàng nói nhiều như vậy, rốt cuộc là có ý gì? Không phải ta đã đồng ý sẽ cho người đón mọi người về kinh thành sao?”

“Nữ nhân, nếu không có phu quân để dựa dẫm, thì vinh hoa phú quý có ích lợi gì chứ!” Vũ Lâu hít sâu một hơi, sau đó bắt lấy tay Lam Tranh, kéo móng vuốt sói của hắn ra khỏi ngực mình.

Lam Tranh nói: “Ta là Hoàng đế, chứ đâu phải Ngọc Hoàng đại đế, không thể làm cha và ca ca nàng sống lại được.” Hắn kháng cự lại Vũ Lâu, cố gắng muốn vươn móng vuốt sói đặt lên người nàng. Vũ Lâu mím môi dùng sức né tránh, rốt cuộc cũng không địch lại, đành nhắm mắt mặc hắn sờ soạng.

Nàng chỉ chờ những câu này của hắn: “Nếu ca ca ta không chết, thì chàng có cho vợ chồng họ đoàn tụ với nhau không?”

Lam Tranh ngẩn ra, rồi nửa đùa nửa thật nói: “Có thể, cho bọn họ đoàn tụ dưới suối vàng.”

“Vì sao?” Vũ Lâu nói: “Chàng cũng nói chị dâu ta đáng thương mà? Mất phu quân thì một nữ nhân yếu đuối như chị dâu ta biết sống thế nào đây?”

“Nàng ta đáng thương? Còn Vũ Dương hầu thì sao? Rồi Hoàng tử bị hắn bắt cóc thì sao?” Hắn cười lạnh: “Ta có thể hạ chỉ, tuyển cho chị dâu nàng một người tài giỏi trong kinh thành, để nàng ta tái giá là được. Có kém cỏi gì thì cũng còn hạnh phúc hơn là sống cùng tên phu quân lỗ mãng như ca ca nàng.”

Nghe hắn mắng mỏ ca ca mình, dù chính nàng cũng thầm phê bình Tần Viễn Địch, nhưng trong lòng nàng vẫn thấy không vui. Vũ Lâu lạnh mặt không nói gì, chợt nghe Lam Tranh nói tiếp: “Mà xét về nhân phẩm, thì vẫn còn tử tế hơn cha nàng nhiều.”

“Ta là con gái và muội muội của hai người đó. Nói vậy, ta cũng không phải người tốt.” Nàng đẩy hắn ra, tức giận nói: “Thần thiếp không xứng đáng để hầu hạ bệ hạ, xin bệ hạ tìm giai nhân khác đi.”

“Ta còn chờ nàng sinh cho ta một cô công chúa nhỏ, làm sao tìm người khác được.” Lam Tranh hôn nàng: “Đừng giận dữ nữa, cười một cái ta xem nào.”

Vũ Lâu vẫn làm mặt lạnh, lòng buồn bực không cười nổi.

“Vậy ta cười với nàng một cái.” Nói xong, Lam Tranh nhếch miệng ra vẻ tươi cười.

Nàng bị hắn chọc cũng phì cười: “Đáng ghét.”

Vũ Lâu vừa cười, hắn cũng thấy vui vẻ hơn. Hai người đều hiểu ý không nói đến những chuyện phiền lòng nữa, không khí ấm áp hơn nhiều. Lam Tranh lo lắng cho thân thể của Vũ Lâu, không dám cầu hoan, chỉ ngoan ngoãn ôm nàng ngủ.

♣ ♣ ♣

Cố nhịn hai ngày, Vũ Lâu đã đứng ngồi không yên, lại muốn đi thăm ca ca. Tuy có Vân Triệt và Phi Lục hầu hạ, nhưng nàng không ở bên cạnh chăm sóc nên vẫn không yên lòng. Nghĩ một hồi, nàng quyết định lại xin Lam Tranh cho phép xuất cung.

Nhưng lúc muốn tìm Lam Tranh, thì hắn lại cả ngày không xuất hiện. Không có cách nào khác, nàng quyết định chủ động đi tìm hắn.

Người trong cung cũng biết, tân đế độc sủng Đức phi, Đức phi lại có hai Hoàng tử, sau này có thể sẽ làm Hoàng hậu, địa vị ở hậu cung cũng không thấp. Thấy Vũ Lâu, mọi người đến thở còn không dám, quỳ xuống đất thỉnh an. Đến gần Thượng thư phòng, nàng bỗng nghe tiếng khóc nức nở.

Ai to gan như vậy, dám khóc ở đây? Bỗng một dáng người nhỏ xinh mặc y phục xanh nhạt đi về phía nàng, cung nữ hầu hạ đi sau nữ tử đó nhỏ giọng an ủi: “Công chúa, sức khoẻ quan trọng hơn…” Cung nữ kia đột nhiên nhìn thấy Vũ Lâu, vội cúi đầu hành lễ: “Tham kiến Đức phi nương nương.”

Hâm Nghi nghe thấy hai chữ Đức phi, người chợt sững lại, rồi lập tức quát cung nữ bên cạnh: “Không cần hành lễ với nàng.”

“Công chúa… sao lại…” Sao thái độ lại xấu như vậy.

Hâm Nghi rưng rưng trừng mắt nhìn nàng, căm tức quát: “Ngươi trả lại Cửu ca cho ta…”

Vũ Lâu ngạc nhiên: “Ý công chúa là sao? Vì sao lại đòi ta Cửu ca của muội?”

“Tần Viễn Địch giết Cửu ca… chẳng lẽ ngươi không biết sao?” Hâm Nghi khóc oà lên nói.

Chết rồi sao?! Vũ Lâu sợ hãi: “Tấn vương điện hạ qua đời rồi? Chuyện xảy ra khi nào?” Đương nhiên, còn có điểm mấu chốt nhất: “Công chúa điện hạ, vì sao muội biết là do gia huynh gây nên?”

Hai mắt Hâm Nghi đẫm lệ, thân hình nho nhỏ run rẩy: “Thừa tướng đã bắt hung thủ Tần Viễn Địch, trình lên Hoàng thượng, ngươi còn giả ngốc nữa à?”

Ca ca bị bắt rồi sao? Đầu Vũ Lâu nổ ầm một tiếng, vội cáo từ Hâm Nghi, nhanh chân bước về phía Thượng Thư phòng, không đợi thái giám thông báo, nàng trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Lam Tranh đang phê duyệt tấu chương, thấy Vũ Lâu vào, hắn buông ngự bút, cười nói: “Vũ Lâu, sao lại đến tìm ta?”

“Ta… ca ca ta… bị bắt rồi sao? Ta nghe công chúa Hâm Nghi nói… Tấn vương hắn…”

Lam Tranh nhíu mày, ra vẻ đau lòng: “Ta cũng chỉ vừa biết việc này, nàng đừng gấp gáp như vậy. Thừa tướng nói, chuyện ám sát Tấn vương là do Tần Viễn Địch gây ra, hôm qua đã áp giải hắn đến, nhốt vào tử lao. Nhưng mà cũng phải thẩm vấn rồi mới định tội được. Nàng đừng lo.”

Vũ Lâu thật sự tin tưởng những điều Lam Tranh vừa nói, nàng khóc ròng: “Chàng nhất định phải cứu huynh ấy, Lam Tranh, chàng nhất định phải cứu huynh ấy…”

Lam Tranh hạ phút phê vào tấu chương mà Thừa tướng dâng lên, xin hành hình Tần Viễn Địch: Chuẩn, nhanh chóng lo liệu.

Sau đó khép tấu chương lại, bước xuống đỡ Vũ Lâu, lau nước mắt cho nàng: “Vũ Lâu, nàng yên tâm, ta sẽ cố hết sức cứu ca ca nàng.”

Hết chương 264.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »