Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3862 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 254
nguy cơ bị phế truất

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau, Hoàng thượng quả nhiên cho truyền Thái tử và hoàng tôn tới gặp. Nhìn thấy bọn thái giám đang gấp gáp đứng chờ ngoài cửa, Vũ Lâu và Lam Tranh càng luống cuống hơn, hai người đang cố che dấu hôn trên cổ tối hôm qua.

Hoàng thượng bệnh nặng, mà lúc này Thái tử lại hành phòng là chuyện tối kỵ, nếu bị người ta phát hiện, tố giác, chắc chắn sẽ phiền to.

“Tại nàng đấy, hôn gì mà dữ vậy.” Lam Tranh lấy gương nhìn dấu hôn trên cổ mình.

Vũ Lâu bĩu môi: “Còn đổ lỗi cho ta à? Nếu không phải chàng cứ làm ầm ĩ, thì làm gì có việc này. Chàng xốc cổ áo lên cao một chút, nếu không cử động mạnh, sẽ không phát hiện ra đâu.”

Hôm nay hắn mặc áo long bào màu vàng, quả thật đúng như nàng nói, dựng cổ áo lên có thể che đi dấu hôn. Nhưng vấn đề mấu chốt là, hắn không thể nào đứng ngay đơ không nhúc nhích được, chỉ cần có một động tác nhỏ cũng sẽ lộ vết tích kia ra.

“Làm sao mà ta không cử động được.” Lam Tranh nói: “Nếu có người hỏi vì sao động tác của ta cứng ngắc, thì ta nói thế nào?”

“… Nói là, bị sái cổ.”

Lam Tranh đang muốn phản bác, thì thái giám ngoài cửa vội hô lớn: “Thái tử điện hạ, đã không còn sớm, mời ngài di giá.”

Vũ Lâu lại kéo cổ áo trung y trắng của hắn lên một chút, giúp hắn xuất môn, còn nàng đi phía sau cùng với cung nữ ôm hai đứa nhỏ, bước về phía tẩm cung của Hoàng thượng.

♣ ♣ ♣

Nàng chưa từng gặp Hoàng thượng nên hôm nay không tránh khỏi lo lắng, không dám thở mạnh, chỉ cúi đầu quỳ trên mặt đất, chờ Hoàng thượng phía sau màn phân phó.

“Lam Tranh…” Lúc này, nàng nghe thấy một giọng nói tiều tuỵ vang lên: “Người đưa hoàng tôn tới đây cho trẫm nhìn xem nào.”

“Vâng.” Lam Tranh tiếp nhận hai đứa con từ tay cung nữ, đang định bước lên thì Hoàng thượng lại nói: “Cả mẫu thân của hai đứa nhỏ cũng lại gần đây đi.”

Vũ Lâu hành lễ rồi nói “Tạ chủ long ân” sau đó ôm Mạch Mạch, chậm rãi bước theo Lam Tranh, đi vào trong màn.

Nàng hơi ngẩng đầu, chỉ thấy một nam nhân trung niên, hai gò má hóp vào, sắc mặt tái nhợt, ngồi trên giường rồng rộng lớn. Hoàng hậu dung mạo đoan trang ngồi cạnh ông, phía còn lại là một nam tử mặc mãng bào màu trắng.

Là Tấn vương.

Vẻ mặt của hắn ta rất lạnh nhạt, không nhìn ra hắn ta có cảm xúc gì, khi đảo qua mặt Vũ Lâu, ánh mắt hắn sâu như nước hồ, không nhìn thấy đáy.

“Lại đây…” Hoàng thượng vươn tay, nói với Lam Tranh: “Lại đây, cho trẫm ôm hai đứa nhỏ một chút…”

Lam Tranh liền đưa Thiên Thiên cho Hoàng thượng, ông ôm hoàng tôn, nhìn tiểu tử kia lại có cảm giác thân thể bình phục hơn rất nhiều. Ông nói: “Thái tử, thân phận của nàng hiện giờ là gì?”

Nàng, đương nhiên là Vũ Lâu.

“Tần Vũ Lâu từng là Vương phi của con.” Lam Tranh nói.

Hoàng thượng à một tiếng, rồi như suy nghĩ gì đó, một lúc lâu sau mới nói: “Trẫm nhớ là, gia thế không được trong sạch lắm… Sao nàng vẫn còn ở bên cạnh ngươi?”

Nghe Hoàng thượng nói vậy, lòng Vũ Lâu đau nhói, nhưng trên mặt vẫn không tỏ thái độ gì.

“Phụ hoàng, Vũ Lâu là người con gái con yêu nhất, tất nhiên phải ở bên cạnh con.” Lam Tranh nói.

Hai mắt Hoàng thượng vô thần, nghe Lam Tranh nói xong, khẽ ậm ừ: “… Cũng chỉ là thị thiếp thôi. Ngươi cũng nên chính thức lập Thái tử phi.”

“Chờ thân thể phụ hoàng an khang, nhi thần sẽ lập Thái tử phi.”

Chuyện sau này, ai nói trước được, cứ đáp ứng bừa đi đã rồi tính sau.

Lúc này, Tấn vương đột nhiên cười lạnh một tiếng. Hoàng thượng hỏi: “Diệp Thành, sao vậy?”

Tấn vương nói: “Không có gì ạ.” Hắn nhìn Lam Tranh, sờ sờ cổ mình, ý bảo dấu hôn của Lam Tranh bị lộ ra.

Lam Tranh vội đưa tay xốc lại cổ áo, che dấu hôn đi.

Hoàng thượng nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì khiến con bật cười?!”

Tấn vương thở dài: “Có người nghĩ một đằng nói một nẻo, nên nhi thần thấy buồn cười.”

Vũ Lâu thầm nghĩ, hỏng rồi, cuối cùng lại để chính Tấn vương phát hiện ra, chắc chắn hắn sẽ cáo trạng lên.

Hoàng thượng ghét nhất là nghĩ một đằng nói một nẻo, giở trò hai mặt hai lòng với ông. Lúc trước cũng vì như thế mới đuổi các Hoàng tử đi các nơi, sau đó biết thân thể có bệnh nên mới không thể không gọi bọn họ về.

Ông lâm bệnh nặng, lại càng sợ có người hại ông, soán ngôi đoạt vị.

“Là ai? Diệp Thành, con mau nói rõ xem, ai nghĩ một đằng nói một nẻo?”

Hoàng hậu cũng nhìn thấy dấu vết trên cổ Lam Tranh, lặng lẽ nhíu mày, trong lòng cũng thầm trách cứ hắn.

“Thái tử vừa nói, chờ thân thể phụ hoàng an khang sẽ lập phi, nhưng con lại nghĩ đệ ấy có lẽ không đợi được đâu.” Tấn vương chỉ vào cổ Lam Tranh nói: “Phụ hoàng còn đang bệnh nặng, mà Thái tử còn thâu hoan cùng nữ nhân… Coi trời bằng vung như vậy, có lẽ là không nên…”

Từ ngữ buộc tội vừa trắng trợn vừa âm độc, đẩy Thái tử vào thế không thể bao biện gì. Hoàng hậu đứng vụt dậy một chút rồi ngồi xuống, nhìn Tấn vương.

Hoàng thượng nghe xong, trợn mắt nhìn về phía Lam Tranh, quả nhiên thấy trên cổ trắng nõn của hắn có một vết đỏ hồng, nhất thời giận tím mặt: “Thái tử, ngươi giải thích thế nào? Trẫm còn đang lâm trọng bệnh, mà ngươi lại dính lấy nữ nhân, trong mắt ngươi còn có trẫm không? Ngươi đúng là lòng lang dạ sói. Bằng chứng đã hai năm rõ mười như vậy rồi, ngươi còn mặt mũi nào mà tiếp tục làm Thái tử?!”

“Hoàng thượng thứ tội!” Hoàng hậu quỳ xuống nói: “Hoàng thượng bớt giận, xin bảo trọng long thể!”

“Ngươi dạy con không tốt, tội này phải trị thế nào.” Hoàng thượng tức giận trút lên đầu Hoàng hậu.

Việc đã đến nước này, nói gì cũng không xong, Lam Tranh quỳ xuống nhận tội: “Nhi thần…” còn chưa kịp nói hết, đã bị Tấn vương ngắt lời: “Thái tử định nói là, vừa gặp lại Tần thị, nhất thời ý loạn tình mê, nên quên mất phụ hoàng đang bệnh nặng à?”

Vũ Lâu ngạc nhiên, đây đúng là quyết tâm dồn Lam Tranh vào chỗ chết mà.

Tấn vương vừa nói xong, thì lửa giận trong lòng Hoàng thượng lại dâng lên: “Truyền tri chế cáo!!!”

Tri chế cáo là người phụ trách phác thảo thánh chỉ, thân tín của Hoàng thượng. Ông cho truyền hắn đến, ý đồ đã quá rõ ràng, thánh chỉ kia, chắc chắn sẽ là phế truất Thái tử, truyền lại cho Tấn vương.

Sự tình phát triển quá đột ngột, ngay cả Hoàng hậu luôn quyết đoán cũng mất hết năng lực suy tính, quỳ sụp xuống đất đau lòng thỉnh cầu Hoàng thượng: “Xin Hoàng thượng nghĩ lại, Thái tử là nhân vật trọng yếu của đất nước mà…”

Hoàng thượng chỉ vào Lam Tranh răn dạy: “Hắn như thế này, làm sao có thể kế thừa ngai vị được!!!”

Vốn ông đã không vừa mắt với hắn, lần này hắn phạm sai lầm lớn, nhất định sẽ không thể giữ hắn được.

Lam Tranh hạ quyết tâm, quyết định chó cùng giứt rậu, thực hiện kế hoạch đã bàn trước. Ngay khi hắn định động thủ, thì Mạch Mạch trong lòng Hoàng thượng bỗng khóc oà lên: “Oa oa…”, khiến không khí càng trở nên căng thẳng.

Hoàng thượng cảm thấy bực mình không chịu nổi: “Mau dỗ nó nín đi!”

“Hoàng thượng thứ tội!” Vũ Lâu vội đứng dậy: “Để nô tỳ dỗ tiểu hoàng tôn nín khóc.” Nàng nhanh chân bước tới. Hoàng đế bị tiếng khóc của đứa bé làm cho bực bội, nhất thời quên mất quy củ, để cho nàng ngồi ghé xuống giường. Ngay khi Vũ Lâu đón đứa nhỏ trong lòng ông, đột nhiên ông cảm thấy đau nhói một chút, nhưng vẫn không để tâm lắm.

Vũ Lâu ôm Mạch Mạch, nhẹ nhàng dỗ dành con, rồi quỳ xuống đất chờ phạt cùng Lam Tranh.

“Hoàng thượng, Tri chế cáo đến.”

“Tuyên hắn…” Hoàng thượng nói, nhưng giọng hơi khàn khàn, ông cố gắng hắng giọng một tiếng: “Tiến… tiến… tiến vào.” Khó khăn lắm mới nói được hết câu.

Tri chế cáo nhanh chóng khom lưng đi vào.

“Soạn… soạn… Thánh… Thánh chỉ…” Hoàng thượng ôm cổ, ho khan vài tiếng, rốt cuộc cũng không nói được nữa.

Thân thể của ông vốn là đang cố gắng chống đỡ, giờ này lại sợ hãi vì không thể nói ra tiếng, khiến ông bị kích thích mạnh mẽ, trước mắt như tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh. Hoàng hậu và Tấn vương hoảng sợ vội hét lên: “Truyền ngự y … mau truyền ngự y…”

Lúc này, Lam Tranh mới đưa tay lau mồ hôi lạnh, khôi phục lại sự bình tĩnh nói với tri chế cáo: “Ngươi có thể lui rồi.”

Vũ Lâu thở phào một hơi, giấu kín ngân châm vừa châm vào huyệt câm của Hoàng thượng đi.

Hết chương 254.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »