Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 267
tình nguyện đền tội

❊ ❊ ❊

Vũ Lâu lấy được thuốc bột của Phương Lâm xong, nàng hàn huyên với hắn thêm vài câu rồi tiễn hắn xuất cung. Chờ Phương Lâm đi rồi, nàng liền nhận được ý chỉ Hoàng thượng cho truyền nàng tới, khiến nàng hoảng sợ, tim đập loạn lên.

Không phải nàng không sợ khi làm mấy chuyện này. Nàng biết rõ Lam Tranh sẽ dùng thủ đoạn gì để đáp lại sự phản bội của người khác. Lần trước, khi nàng giao dịch với Tấn vương bị hắn phát hiện, bộ dạng tức giận điên cuồng của hắn lúc đó vẫn còn hiện rõ trong lòng nàng.

Dấu ấn trên ngực thời thời khắc khắc đều nhắc nhở Vũ Lâu, đừng bao giờ phản bội hắn nữa.

Nhưng lần này, nàng không có sự lựa chọn nào khác.

Đến một cung điện, nàng bất an đứng chờ thái giám báo vào trong, được Lam Tranh triệu kiến, nàng mới chậm rãi đi vào. Lam Tranh đang ở bên trong đùa với một con chim hoạ mi, thấy Vũ Lâu bước vào, hắn phất tay cho thái giám đưa con chim kia xuống.

Để che giấu tâm trạng lo lắng, Vũ Lâu cười trước, nói: “Con hoạ mi này làm ta nhớ đến một chuyện.” Lam Tranh nhướng mày, chờ nàng nói xong. Nàng nói tiếp: “Có một lần, chàng chọc ta tức giận, bỏ về nhà mẹ đẻ. Khi chàng đến Tần phủ tìm ta, đã rất thích con chim hoạ mi cha ta nuôi.”

Lam Tranh cười nói: “Đúng là có chuyện như vậy, con hoạ mi đó đâu rồi?”

“Khi chuyển nhà, ta đã thả nó bay rồi.”

“Không có ai chăm sóc, nó dù tự do cũng chỉ có đường chết thôi.”

“Nhưng nếu mang nó đi theo, người còn không sống được nữa là chim. Để nó bay đi, trước khi chết còn có thể có một khoảng thời gian tự do.” Vũ Lâu ngước mắt nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn không có gì khác thường, liền hỏi: “Chàng gọi ta đến có việc gì?”

“Ta quan tâm đến bệnh của nàng thôi. Phương Lâm nói thế nào? Bao lâu mới hồi phục?”

À, thì ra là vì việc này, Vũ Lâu thầm thở phào một hơi, mỉm cười: “Chú ý điều dưỡng khoảng ba tháng là ổn. Cũng không phải chuyện gì lớn.”

Lam Tranh hỏi vu vơ: “Hắn có nói gì nữa không?”

Nàng bối rối: “Không có gì. Hắn nói ở trong cung nhiều áp lực quá, chỉ muốn nhanh chóng rời đi thôi, làm gì có thời gian mà nói chuyện phiếm với ta.”

Hắn à một tiếng, ngồi xuống ghế, chăm chú nhìn nàng. Vũ Lâu bị hắn nhìn chằm chằm, không khỏi ôm ngực, nhíu mày hỏi: “Sao lại nhìn ta như vậy?”

Lam Tranh vẫy tay gọi nàng lại gần, thở dài nói: “Vũ Lâu, ta có việc muốn nói với nàng. Nhưng nàng phải cố chịu đựng, đừng khóc nhiều quá hại sức khoẻ.”

Nàng bước tới, nhìn mấy tập tấu chương trên bàn nói: “Chuyện của ca ca ta sao?”

Hắn ra vẻ phiền muộn: “Việc ca ca nàng ám sát Tấn vương có rất nhiều người biết, hắn cũng tình nguyện đền tội…” Hắn rút một quyển tấu chương đưa cho Vũ Lâu. Nàng liếc mắt nhìn Lam Tranh một cái, thấy trong mắt hắn đầy vẻ bất đắc dĩ, nàng cuống quít mở tấu chương ra, bên trên là quan viên của Đại Lý tự trình báo về tình hình thẩm vấn Tần Viễn Địch. Tần Viễn Địch đã nhận tội, ký tên, điểm chỉ.

Nàng đã từng nhìn thấy quyển tấu chương do chính hắn phê chuẩn, giờ nàng cũng nghi ngờ đây là do hắn chỉ thị, liền ném tấu chương lên bàn: “Là nghiêm hình bức cung sao?!”

Hắn cười khổ: “Chẳng lẽ nàng còn không hiểu Tần Viễn Địch sao? Hắn có nhận tội, đền tội hay không, tự trong lòng nàng cũng đã có câu trả lời rồi mà.”

Lam Tranh nói đúng, theo tính cách của ca ca, dám làm dám chịu, đã bị bắt thì hắn nhận tội, muốn đền tội là chuyện rất bình thường.

“Tại sao… sao huynh ấy lại nhận tội chứ?!” Nàng lo đến phát khóc: “Đồ ngốc!”

“Nếu nàng không tin, ngày mai ta có thể cho nàng gặp hắn một chút, để nàng tự nghe hắn nói.”

“Thật không? Chàng có thể cho ta gặp huynh ấy sao?!”

“Vài ngày nữa hắn sẽ bị xử trảm, nếu ta không cho nàng gặp hắn một lần, có lẽ là hơi thiếu tình người rồi.”

Dù Vũ Lâu đã sớm biết tình hình thực sự, nhưng khi chính tai nàng nghe Lam Tranh nói sẽ xử tử ca ca, nàng vẫn không kìm được nước mắt: “Thật sự không thể cứu được sao?” Trong lòng nàng hiểu rõ, cho dù có thể cứu, thì Lam Tranh cũng không cứu.

Hắn nói: “Hắn ta ám sát Hoàng tộc, nể mặt nàng, ta không tru di cả gia tộc đã là vạn phúc rồi.”

Vũ Lâu nức nở: “Cưỡi ngựa, bắn cung, đều là ca ca dạy cho ta. Nếu không có huynh ấy… Ta cũng sẽ không biết bắn tên… Khi Thái tử phái người ám sát chàng ở buổi đi săn kia, ta không thể ra tay, thì không phải chàng đã chết lâu rồi sao…”

Cái ân tình này, nghe cũng hơi xa xôi… Lam Tranh không đồng ý: “Vậy ta có cần phải cảm kích cả cha mẹ nàng vì đã sinh nàng ra. Hay là cảm kích Viêm Hoàng nhị đế, vì nếu không có bọn họ, sẽ không có con cháu Hoa Hạ (tên cũ của Trung Quốc), càng không nói đến ta và nàng không?!”

Vũ Lâu nghe thấy hắn vẫn cố tranh cãi với mình, nàng càng khóc to hơn, đưa tay đánh hắn: “Chàng… Chàng…” Nàng không biết nói gì được nữa, sự lo lắng trong lòng đều hoá thành nước mắt, phát tiết ra ngoài, làm ướt hết cả long bào của Lam Tranh.

Hắn bất đắc dĩ thở dài: “Ta đã nói cho nàng biết rồi mà, đừng khóc nữa.” Hắn tốn bao công sức mới có thể trấn an nàng, rồi sai người đưa nàng về cung.

Quay lại tẩm cung, Vũ Lâu tựa vào cửa sổ, ngồi ngẩn người nhớ lại thời thơ ấu. Chờ đến khi hồi phục tinh thần, nàng rút dược từ trong tay áo ra. Việc này, nhất định phải làm tốt.

♣ ♣ ♣

Ngày hôm sau, đúng như Lam Tranh đã hứa, hắn phái người đưa Vũ Lâu đi thiên lao thăm Tần Viễn Địch. Vũ Lâu vừa nhìn thấy ca ca liền lao tới gọi hắn: “Ca ca… ca ca…”

Tần Viễn Địch nghe thấy giọng của tiểu muội, từ góc tường đứng bật dậy, mang theo xiềng xích đi tới trước mặt nàng nói: “Sao muội lại tới đây? Có phải tới tiễn ca ca một đoạn đường cuối không?”

“Huynh đừng nói vậy, sự việc còn có thể chuyển biến mà.” Vũ Lâu nói: “Ta sẽ cứu huynh ra…”

Tần Viễn Địch cười khổ: “Đừng nói vậy, muội đã cứu ta một lần rồi. Ta không có mặt mũi nào mà bắt muội phải hy sinh nữa. Không liên luỵ đến muội là ta yên tâm rồi.”

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chết, nhưng Vũ Lâu lại hạ quyết tâm muốn cứu hắn.

“Ca ca…” Nàng cầm đôi bàn tay cáu bẩn của Tần Viễn Địch, kéo hắn lại gần mình, nhỏ giọng nói: “Huynh uống dược này vào, sẽ còn đường để cứu sống huynh.”

Dù Tần Viễn Địch không biết cụ thể thế nào, nhưng nghe nàng nói là biết loại dược này có thể cứu mạng hắn: “Giả chết à?” Lúc trước khi hắn còn dẫn binh, cũng có binh lính giả chết để trốn ra trận.

Không ngờ hắn cũng phải đi con đường nhu nhược, hèn yếu này.

Tuyệt đối không thể!!!

Hắn giật tay lại không nhận dược của nàng: “Ta tình nguyện gánh chịu hậu quả của tội lỗi ta đã gây ra! Tấn vương từng có ơn với ta, ta lại giết hắn. Ta đã nghĩ thông suốt rồi. Phó giết chủ, đáng chết!”

“Ca ca, huynh đừng ngớ ngẩn như thế, Tấn vương chỉ coi huynh như một quân cờ, huynh cũng biết mà. Nếu không, huynh cũng sẽ không đi giết hắn, đúng không?” Vũ Lâu lại kéo tay hắn: “Mau cất kỹ đi! Thừa dịp người ta không đề phòng, huynh uống vào!”

Tần Viễn Địch lùi về sau từng bước: “Dù thế nào, ta có sống thì cuộc đời này cũng sẽ sống không yên ổn được.”

“Huynh chết, chị dâu phải làm sao? Cháu ta phải làm sao? Huynh có nghĩ tới bọn họ không?” Vũ Lâu oán hận đập vào song cửa: “Huynh là đồ lỗ mãng, cho tới giờ cũng chỉ làm việc theo cảm tính của mình nên mới dẫn đến tình trạng như hôm nay!”

Tần Viễn Địch trợn tròn mắt, lập tức nói: “Dù ta may mắn sống sót, nhưng đời này sẽ phải trốn chui trốn lủi, chị dâu muội dù đi theo ta cũng không có một ngày yên bình, thà gả cho người khác, có khi còn hạnh phúc hơn.”

“Huynh…”

Đúng lúc này, giọng của cai ngục từ xa truyền đến…

Hết chương 267.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »