Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3838 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 213
rượu độc

❊ ❊ ❊

Sau khi Vũ Lâu nhận được tro cốt của cha, nàng nán lại kinh thành mấy ngày để tìm mẹ, nhưng không thấy, đành phải một thân một mình buồn bã rời khỏi kinh thành, giục ngựa chạy về Hoa Đình. Lần cuối nàng về đây đã là mấy năm trước, giờ cũng không nhớ chính xác vị trí nữa. Sau khi tới nơi, nàng phải hỏi thăm khắp nơi mới tìm được chính xác địa điểm khu lăng mộ tổ tiên.

Tần Khải Canh bây giờ vẫn mang tội khi quân, nên người trong họ tránh còn không kịp. Vũ Lâu cũng không dám gióng trống khua chiêng, chỉ lén lút hạ táng phụ thân, ngay cả những nghi thức cơ bản cũng không làm được.

Vũ Lâu nhớ lại những hành vi tội lỗi của cha trong những năm qua, vừa đau lòng cho ông, nhưng cũng đau lòng cho Lam Tranh, Tô Tiêu và mẹ của họ. Nàng ngồi trước mộ, thấy bốn bề vắng lặng, lại òa khóc một trận, sau đó mới thút thít rời đi.

Cha không nói rõ mộ của Tô Tiêu và Lãnh Tử Nhạc ở đâu, nhưng Vũ Lâu cũng đoán được phần nào. Mấy tháng trước ông đột nhiên di dời mộ hai người về quê, chắc chắn sẽ có lão bộc biết việc này, nên nàng quay về nhà cũ, hỏi một vài lão nô, quả nhiên đã tìm ra.

Lão nô đưa Vũ Lâu tới trước mộ Lãnh Tử Nhạc và Tô Tiêu. Nàng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại chẳng nói được gì, đành nhổ cỏ dại trước mộ hai người, bày đồ cúng tế ra, thắp cho họ nén hương rồi rời đi.

Ông của Vũ Lâu chỉ có một người con trai chính dòng là Tần Khải Canh, từ sau khi chi chính và chi thứ (con chính thê và con thiếp thất) tách ra ở riêng, Tần Khải Canh ở lại kinh thành làm quan cũng không còn liên hệ gì với những huynh đệ ở chi thứ nữa. Nhiều năm trôi qua, tình cảm càng lúc càng mờ nhạt, mỗi dịp tết lễ, thì gửi vài phong thư, một chút lễ vật cũng coi như xong.

Khi Vũ Lâu quay về hỏi mấy lão nô về phần mộ của mẹ con Lãnh thị, thì mấy nhà thúc thúc, bá bá cũng đã biết tin. Vũ Lâu còn chưa ra khỏi Hoa Đình đã bị bọn họ cản lại, ép buộc Vũ Lâu phải hứa nhường lại cho bọn họ tòa nhà mà ngày xưa ông nội nàng chia cho Tần Khải Canh.

Nếu nói chuyện tử tế, thì Vũ Lâu cho cũng được. Nhưng tất cả mọi người đều bày ra vẻ mặt đe dọa, cưỡng ép, làm Vũ Lâu bực mình, cười lạnh nói: “Dù có đốt đi, đứng nhìn khói lửa bùng lên, cũng còn hơn là nhường lại cho các người.”

Mấy người thúc thúc bá bá thì cũng vẫn còn tử tế, nhưng ra mặt bức ép căng thẳng nhất lại là mấy người thím, nói ra toàn những câu độc ác: “Nếu ngươi không cho, thì chúng ta sẽ đưa ngươi đi báo quan, nói ngươi che giấu cha và ca ca mang tội.”

Tuy Vũ Lâu không sợ mình sẽ bị định tội vì lý do đó, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc quan địa phương này không biết chuyện gì, đưa nàng ra xét xử, sẽ lại phiền Lam Tranh phải tới cứu.

Nàng không muốn để hắn thêm phiền phức nên đành gật đầu đồng ý. Nhưng ngoài dự kiến của nàng là chuyện này chưa xong, thì họ đã lại ép hỏi đến một bản vẽ quý hiếm của Tiên Hoàng mà Tần Khải Canh được thừa kế của tổ tiên.

Thứ đó đã là đồ từ vài thập niên trước rồi, Vũ Lâu đâu biết gì về nó. Nhưng những người này lại nhất quyết không chịu buông tha, bám riết lấy nàng truy hỏi khiến nàng vô cùng đau đầu. Vũ Lâu không còn lòng dạ nào mà dây dưa với bọn họ, nên đứng bật dậy muốn đi.

Nào ngờ mấy người kia lại túm lấy nàng, nhất quyết không buông, dõng dạc nói: “Nếu hôm nay không chịu nói ra, bọn ta sẽ đưa ngươi đi báo quan!”

Đang lúc Vũ Lâu không thể thoát thân, chợt nghe những tiếng chân dồn dập từ ngoài truyền vào. Một đám thị vệ kéo vào phòng, sau đó mở đường cho một nam tử mặc áo gấm đi phía sau.

“Tiểu hầu gia……” Vũ Lâu thầm thấy kỳ quái, sao Vương Lân lại tới đây.

“Sao mãi mà cô không quay về kinh thành, lằng nhằng ở đây lâu vậy?!” Vương Lân nói: “Để ta tìm phát mệt!”

Người họ Tần nhìn nam tử trước mặt, nghĩ hắn là con cháu nhà giàu có tình ý với Vũ Lâu, liền muốn lôi hắn vào cuộc, vội nói: “Cha nàng thiếu tiền bọn ta……”

Vương Lân nhíu mày nói với Vũ Lâu: “Tần cô nương, cô chậm chạp không về kinh là vì vướng vào mấy chuyện tranh cãi nợ nần này sao?”

Vũ Lâu thở dài: “Nói ra thì dài dòng lắm.”

“Vậy ta vừa đi vừa nói chuyện.” Ý Vương Lân bảo Vũ Lâu đi trước.

“Không được đi —”

Vương Lân quay sang ra hiệu với hộ vệ bên cạnh, người nọ liền rút từ trong tay áo ra một xấp ngân phiếu, tung lên trời rồi xoay người đi theo chủ nhân.

Vũ Lâu nghe thấy tiếng tranh giành đằng sau, bỗng thấy thật mất mặt: “Để Hầu gia chê cười rồi……”

Đối với những chuyện ở dân gian này, Vương Lân cũng không có cảm giác gì nhiều, chỉ nói với Vũ Lâu: “Cô không ở kinh thành có mấy ngày mà trong cung lại có chuyện rồi.”

Trong lòng nàng nghe thịch một tiếng, cảm giác không ổn chút nào: “Chuyện gì? Có phải Tấn vương gây khó dễ gì cho Lam Tranh không?”

Vương Lân nói: “Sao Tần cô nương biết? Cô nói cũng không sai. Đúng là có liên quan tới Tấn vương.”

Vương Lân liền kể lại chuyện xảy ra khi nàng rời khỏi kinh thành cho Vũ Lâu nghe.

Thì ra là từ sau khi Vũ Lâu rời đi, tình trạng sức khỏe của Thái tử vẫn không có gì biến chuyển, từ sau lễ lớn, hắn lấy cớ thân thể không khỏe nên tránh trong cung không gặp ai. Cho tới mùng năm tháng giêng, có vẻ như đã nghỉ ngơi đủ, hắn mới rời khỏi Chiêu Đức cung, đi thỉnh an các vị trưởng bối trong Hoàng thất.

Hôm mùng sáu, Hoàng đế mở tiệc ở kinh thành, chiêu đãi các vị thân vương, còn có cả vị Hàn vương thế tử vẫn chưa chịu rời kinh nữa. Không biết vì sao, mà Thái tử rất hay nhìn hắn. Nhìn đến mức Thế tử Vân Triệt phải quay mặt sang chỗ khác để tránh.

Tấn vương hỏi: “Thái tử điện hạ, sao cứ nhìn Vân Triệt mãi vậy?”

Vân Triệt cũng là một tên nói chuyện không giữ mồm mép, Thái tử còn chưa trả lời, hắn đã nói trước: “Thái tử khó chịu vì Vũ Lâu tỷ tỷ rất tốt với đệ đấy mà.”

Không khí ở buổi yến tiệc lạnh hẳn, nhưng khả năng trấn tĩnh của Thái tử vẫn rất tốt, hắn không hoảng hốt, mà chỉ thản nhiên cười: “Vì thế tử giống một người quen cũ của nàng, nàng đối xử tốt với đệ cũng là hợp tình hợp lý thôi. Ta có gì phải khó chịu chứ. Hơn nữa, Tần Vũ Lâu đã bị ta đuổi khỏi cung, Thế tử lại nhắc tới nàng trong buổi yến tiệc này, xem ra cũng không được thích hợp cho lắm.”

Tấn vương nghe Thái tử nói vậy, khẽ chấn động, tay run run làm đổ một chút rượu ra áo.

Mọi người uống hơn nửa tuần rượu, thì Thái tử đứng dậy đi mời rượu. Hắn nâng chén mời Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng lại từ chối: “Choáng váng đầu, không thể uống nhiều nữa.”

Trước mặt các vị thân vương, Hoàng thượng lại không nể mặt Thái tử, khiến Thái tử điện hạ vô cùng xấu hổ, nhưng ngoài mặt, Thái tử vẫn không thể hiện ra sự uất giận, chỉ cười buồn: “Nhi thần uống thay Phụ hoàng vậy.” Dứt lời, hắn nâng ly rượu vừa rót lên, uống cạn.

Sau đó, Thái tử lại tiếp tục đi chúc rượu các thân vương thúc bá.

Sau khi kính rượu xong, Thái tử quay về vị trí, một lát sau, hắn lại đứng dậy, mời rượu Hoàng thượng. Trên điện hoàn toàn yên tĩnh, chờ xem Hoàng thượng có chịu uống không.

Vẻ mặt Hoàng thượng không vui, khoát tay nói: “Hôm nay thân thể trẫm không được khỏe, không uống được ly rượu này của Thái tử.”

“Phụ hoàng……”

Lúc này, Hoàng thượng mới nói với Tấn vương: “Diệp Thành, ngươi thay Phụ hoàng uống ly rượu này của Thái tử đi.”

Tấn vương ôm quyền nói vâng, rồi đứng dậy đi đến trước mặt Thái tử nói: “Điện hạ, mời!”

Rượu này là Thái tử mời Hoàng thượng, không biết sao lại thành Tấn vương uống thay. Hắn nắm chặt ly rượu, chậm chạp không muốn uống.

“Điện hạ, thần phụng chỉ uống rượu.”

Lúc này Thái tử mới không cam lòng, nâng ly rượu lên nói với Tấn vương: “Cửu ca, mời!”

Tấn vương uống một hơi hết ly rượu, đáp lễ với Thái tử rồi quay về chỗ mình. Thái tử vô cùng căm phẫn cũng ngồi xuống, tiếp tục xem ca múa. Một lát sau, chợt nghe cung nữ hét lên một tiếng chói tai.

Mọi người nhìn lại, chỉ thấy Tấn vương che miệng ho, máu chảy xuyên qua khe hở kẽ tay, chảy xuống.

Không biết ai đó hô lên: “Trong rượu có độc.”

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »