Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 212
tin dữ (h)

❊ ❊ ❊

Lam Tranh hiểu rõ, do lần trước hắn cưỡng bức nàng ở giáo phường tư, nên đã thành một nỗi ám ảnh tâm lý đối với nàng. Lần này hai người thân mật, hắn thầm thề trong lòng phải rửa sạch bóng ma mà hắn đã để lại cho nàng, vì thế, sau khi cởi xiêm y của Vũ Lâu xong, hắn dịu dàng phủ môi xuống từng tấc da mịn màng của nàng.

Ý đồ thì tốt, nhưng khi thực hiện, lại giống như trêu chọc đối phương, khiến nàng ý loạn tình mê. Vũ Lâu bị hắn làm cho mặt đỏ hồng lên, hơi thở dồn dập. Hai tay nàng túm lấy tấm đệm, cắn môi chịu đựng dục hỏa đốt người, nhưng vì nàng cảm thấy xấu hổ, nên mặc cho hắn trêu chọc thế nào, nàng cũng nhất quyết không nói ra nửa chữ cảm nhận của mình.

Lam Tranh vẫn giữ nguyên chiến lược, chậm chạp không chịu tiến vào ở giai đoạn mấu chốt nhất. Khi hôn xuống bụng nàng, phân thân của hắn đặt giữa hai chân Vũ Lâu, khiến cơ thể nàng không tự chủ được mà run lên, hơi cong lưng nghênh đón hắn.

Hắn cũng không vội vàng, không nóng nảy, tiếp tục hôn xuống phía dưới, hướng về nơi tư mật của nàng. Lúc này hắn mới phát hiện, vùng đệm phía dưới hạ thân của nàng đã ướt một mảng. Vũ Lâu của hắn, đang khát khao chờ đợi hắn.

Hắn không kìm được vui sướng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tà mị.

Vũ Lâu nhìn thấy vẻ mặt đó của Lam Tranh, nghĩ là hắn cố tình làm mấy chuyện xấu để trêu nàng, liền giận dữ cầm gối đập hắn: “Bại hoại!”

Lam Tranh tránh khỏi sự công kích của gối đầu, giơ tay xin hàng: “Rồi rồi, để ta vào đề là được mà!”

Vũ Lâu vừa xấu hổ vừa giận dữ, đỏ mặt nói: “Tùy chàng, đừng có làm mấy chuyện xấu xa nữa là được!”

Nàng càng nói vậy, Lam Tranh càng nổi ý xấu, bàn tay đẹp như ngọc khẽ vuốt ve bầu ngực tròn đầy mềm mại của nàng, nói: “Nếu nàng không muốn…… thì thôi vậy……”

Vũ Lâu vặn vẹo người, né tránh sự trêu chọc của hắn: “Đừng……” còn chưa dứt lời, hạ thân đột ngột cảm thấy bị lấp đầy, hắn mạnh mẽ đi vào trong cơ thể nàng, khiến nàng không kìm được, khẽ bật ra tiếng rên rỉ kiều diễm. Lam Tranh ngậm lấy môi nàng, cười: “Đừng cái gì?”

Nàng cực kỳ xấu hổ, giãy dụa né đầu ra tránh nụ hôn của hắn, hắn cũng đã chịu đựng đến khó có thể nhịn tiếp, lúc hắn trêu chọc nàng, cũng không khác gì tự dày vò chính mình. Giờ đã được như ý nguyện, hắn đem bao yêu thương, nhung nhớ trút hết xuống từng tấc da thịt nàng.

……

Cả đêm hôm qua thức nghe chân tướng mọi việc khiến hai người hao phí không ít sinh lực, giờ lại quậy phá thỏa thích, nên cả hai đều vô cùng mệt mỏi, ôm nhau ngủ. Khi Vũ Lâu tỉnh dậy, nàng vẫn bị hắn ôm trong lòng.

Mặt nàng dán vào lồng ngực trái của hắn, lắng nghe tiếng thở trầm ổn, và tiếng tim đập vững vàng, bình thản của hắn. Nàng ngắm khuôn mặt Lam Tranh lúc ngủ, lấy tay phác họa ngũ quan trên khuôn mặt hắn.

Lam Tranh bị nàng làm cho ngứa, nên hơi động đậy. Vũ Lâu càng cảm thấy khuôn mặt hắn ngủ thật đáng yêu, không để ý thấy hắn nhíu mày, tiếp tục trêu chọc hắn. Bỗng nàng phát hiện nước mắt tràn ra từ khóe mắt hắn.

“Mẹ……”

Mũi Vũ Lâu cay xè, lặng lẽ lau nước mắt cho hắn, nhưng chính nàng lại không nhịn được, nước mắt lại rơi xuống.

Lam Tranh bừng tỉnh, nhanh chóng giấu đi vết nước mắt đọng trên khóe mắt, nói: “Sao lại ngủ quên mất chứ!” Hắn vén màn nhìn ra bên ngoài: “Giờ chắc cũng đến trưa rồi! Ta phải về thôi.” Nói xong, hắn cúi xuống hôn lên trán nàng, đứng dậy mặc y phục.

Vũ Lâu cũng vội đứng dậy, lấy xiêm y giúp hắn mặc vào: “Chàng mau về đi, đừng đánh rắn động cỏ.”

Lam Tranh gật đầu liên tục.

Lúc này, có tiếng hộ vệ truyền vào từ ngoài cửa: “Điện hạ…… Tần Khải Canh tự sát.”

“Cái gì?”

Vũ Lâu hét lên: “Không thể nào, cha ta chết như thế nào?”

Chuyện cũng nằm trong dự đoán, Lam Tranh bình tĩnh hỏi: “Các ngươi phát hiện lão ở đâu?”

“Có một xác chết trôi xuất hiện ở con sông bao quanh thành, thần đã phái người đến xác nhận, nói là một ‘đại phu giang hồ’ tối hôm qua đã trốn khỏi đây.”

Vũ Lâu vừa nghe, tối sầm mặt mũi lại, suýt nữa ngất xỉu, Lam Tranh vội đỡ lấy nàng, đặt nàng nằm xuống giường, rồi nói với thị vệ ngoài cửa: “Nhanh đưa thi thể về, đừng để người khác nghi ngờ.”

“Thuộc hạ đã phân phó người lo liệu rồi.”

Lam Tranh nói: “Lui xuống chờ lệnh đi!”

“Dạ!”

Vũ Lâu vừa hồi phục tinh thần, lại òa khóc thất thanh: “Cha…… Cha…… Vì sao cha phải tự sát chứ……”

Chính nàng cũng hiểu rõ, vì ông áy náy, không thể tiếp tục sống nên mới chọn tự kết thúc tính mạng của mình. Tuy Lam Tranh đã tha thứ cho ông, nhưng chính ông không thể tha thứ cho mình.

Lam Tranh ôm lấy nàng, lặng yên không nói gì. Vũ Lâu dựa vào ngực hắn gào khóc đến không thở nổi.

Cha đi rồi, mẹ và ca ca không biết đang ở đâu, nghĩ tới đây, Vũ Lâu nghẹn ngào nói: “Lam Tranh…… Cha ta đi rồi, ta mất đi một người thân rồi……”

Lam Tranh vội nói: “Nàng yên tâm, nếu ta đăng cơ, nhất định ta sẽ đặc xá cho mẹ và ca ca nàng……”

Bọn họ và hắn vốn cũng không có thù oán gì, tuy cảm thấy thế này vẫn quá lời cho lão cáo già Tần Khải Canh kia, nhưng hắn cũng e ngại quan hệ của mình và Vũ Lâu. Lão chết như vậy cũng coi như xong đi.

Vũ Lâu rưng rưng gật đầu: “…… Không cho chàng đổi ý.”

“Không đổi ý, không đổi ý.” Lam Tranh hôn lên nước mắt nàng: “Đừng khóc nữa, cẩn thận lại tổn thương chính mình.”

Làm sao nàng có thể không khóc được. Nàng đẩy Lam Tranh ra: “Để ta một mình yên tĩnh một lát……”

Lam Tranh nghe lời nàng, đứng dậy đi ra ngoài. Một lát sau hắn quay lại, phát hiện Vũ Lâu đã khóc ướt cả gối, vội ngồi xuống lau nước mắt cho nàng. Vũ Lâu vừa nhìn thấy hắn, lại bổ nhào vào lòng hắn khóc òa lên.

Lam Tranh còn đang tính về cung đúng giờ, nhưng thấy Vũ Lâu đau khổ như vậy, cứ chần chừ lần lữa mãi cho tới tận tối, Vũ Lâu mới ngước đôi mắt sưng to như quả đào nhìn hắn nói: “…… Chàng hồi cung đi……”

Hắn không yên tâm, nói: “Đêm nay ta không đi nữa, ở cùng nàng một đêm, khi nào nàng cảm thấy khá hơn, ta sẽ tính sau.”

Vũ Lâu lo nếu Lam Tranh hồi cung chậm sẽ thêm phiền phức: “…… Chàng vẫn nên quay về thì hơn……”

Giằng co vài câu, cuối cùng Lam Tranh vẫn lưu lại, suốt đêm chỉ ôm lấy Vũ Lâu đang đau lòng vì mất cha, an ủi nàng.

Hôm sau, Vũ Lâu mơ màng tỉnh lại, đầu đau như muốn vỡ ra, nàng xoa xoa thái dương, miễn cưỡng ngồi dậy, thấy Lam Tranh vẫn ngủ bên cạnh mình, một dòng tình cảm ấm áp bỗng dâng lên trong lòng.

Nàng vẫn khao khát có hắn ở bên mình.

Lam Tranh bị nàng đánh thức, cũng tỉnh dậy, mệt mỏi nói: “Sao nàng thức dậy sớm thế, nghỉ ngơi thêm một chút đi.”

Vũ Lâu lắc đầu: “Khóc không giải quyết được vấn đề gì cả, người đi cũng đã đi rồi, ta cũng nên làm trọn đạo hiếu cuối cùng, lo tốt hậu sự cho ông. Ta muốn đưa tro cốt cha ta về an táng ở quê nhà.”

Lam Tranh không muốn để Vũ Lâu rời khỏi kinh thành, nhưng nghĩ đến chuyện việc gì nàng cũng có thể làm vì cha, nguyện vọng này cũng không phải quá đáng, nên đành đồng ý: “…… Nàng đi đi…… Đi sớm về sớm……”

Vũ Lâu lại nói: “Cha ta nói mộ của Tô Tiêu và Lãnh phu nhân cũng ở quê, ta sẽ an táng thật tốt cho bọn họ, rồi tế bái cẩn thận. Chờ khi nào chàng đăng cơ…… sẽ dời họ về kinh thành.”

Nhắc tới mẹ và huynh đệ của mình, trong lòng Lam Tranh vô cùng khổ sở, hắn ôm Vũ Lâu nói: “Vất vả cho nàng rồi.”

Vũ Lâu không nói gì, lặng yên ôm hắn, một lúc sau, hai người cùng đứng dậy lo liệu việc của mình.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »