Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3832 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 222
sự nghi ngờ của vũ lâu

❊ ❊ ❊

Lam Tranh quấn quít lấy nàng không chịu buông: “Ta muốn nữ nhân khác, nàng không vui, ta muốn nàng, nàng cũng không vui, nàng nói xem, nàng muốn ta muốn ai đây?”

Vũ Lâu không nói gì.

Lam Tranh ôm nàng nằm xuống, ngậm môi dưới của nàng đùa nghịch: “Khó khăn lắm hôm nay ta mới chuồn được ra khỏi cung, không ngờ lại nhìn thấy nàng và Vân Triệt đang quyến rũ nhau……”

Vũ Lâu khinh bỉ nhìn hắn: “Sao chàng nhìn ai cũng thấy người ta có ý với ta thế, ta đâu có tốt như vậy.”

Lam Tranh ngẩn người, lại chui vào lòng nàng nói: “Có, có, sao lại không chứ, khắp thiên hạ này, chỉ có nàng là tốt nhất.” Tay bắt đầu xoa nắn bầu ngực trắng ngần mềm mại của nàng, Vũ Lâu nhéo tay hắn nói: “Ngoan ngoãn một chút cho ta!”

Lam Tranh đau, thổi mu bàn tay, ra vẻ đáng thương nói: “Chỉ nhớ thương, ham muốn một người mà cũng không được nữa, có Thái tử nào đáng thương như ta không? Năm đó, Tĩnh Thần ốm yếu như vậy mà còn có không ít thị thiếp.”

Vũ Lâu nói: “Chờ mọi chuyện qua đi, thời gian ở bên nhau còn rất dài, đâu cần vội vàng như vậy.”

Lam Tranh ôm chặt nàng vuốt ve: “Ta chỉ muốn chăm sóc, yêu thương nàng thật tốt thôi.”

Thấy nàng nghe xong câu này không giãy dụa nữa, hắn lại tiếp tục đưa móng vuốt sói lên xoa nắn trên người nàng. Người Vũ Lâu dần dần mềm nhũn, đón nhận hành động thân mật của hắn.

Lam Tranh ép chân nàng lên ngực, để nàng nhìn rõ hắn tiến vào cơ thể nàng. Sự kích thích về thị giác, khiến nàng xấu hổ đỏ bừng mặt, lập tức bực bội muốn tìm thứ gì đó để đánh hắn.

Nhưng cảm giác tê dại ập đến khiến đầu óc nàng như mê như say, tay không còn sức lực nữa, bị Lam Tranh thu phục hoàn toàn.

Lam Tranh ngắm nhìn Vũ Lâu, càng nhìn càng thấy yêu, không kìm được lại ôm nàng vào lòng: “…… Nàng cũng không thể ở đây mãi được, chờ vài hôm nữa, ta lại đón nàng hồi cung.”

“Ta không muốn về, giờ đang tự do, không muốn bị quản thúc quá chặt như vậy.”

Lam Tranh nói: “Có phải càng tiện để gặp Tấn vương với Vân Triệt không hả?”

Vũ Lâu nhéo hắn: “Nếu ta muốn giúp Tấn vương, thì chàng chết lâu rồi. Đúng rồi, giờ hắn thế nào?”

“Không nói cho nàng biết.”

“Không nói thì thôi, dù sao hắn sống hay chết cũng chẳng liên quan gì tới ta.”

Lời nói này, Lam Tranh cảm thấy rất dễ nghe. Hắn cười nói: “Nghe nói, hắn bây giờ dở sống dở chết, dù có hồi phục tốt cũng không thể anh dũng như trước được. Cưỡi ngựa bắn tên à? Chỉ có nước chống gậy đi dạo thôi.”

Vũ Lâu lo lắng: “…… Nếu Tấn vương thực sự trúng độc nghiêm trọng như vậy, thì có lẽ không phải hắn tự hạ độc để hãm hại chàng rồi, nếu vậy, rốt cuộc là ai?”

Lam Tranh đã nghĩ ra, nhưng sợ Vũ Lâu nói hắn xấu tính, nên không nói. Ai ngờ, Vũ Lâu lại nhíu mày nói trước: “Thật ra…… ta cảm thấy Vân Triệt hơi là lạ.”

Lam Tranh vui mừng: “Thật sao? Nàng cũng thấy hắn có vấn đề à?”

“Ừm…… Lúc đi hái thảo dược, khi ta tới đỉnh núi, thì Vân Triệt nói hắn đã từng hái loại cỏ đó rồi. Nhưng thiên táng thảo là loại thảo dược rất hiếm gặp, làm sao hắn lại nói là từng hái rồi được. Như thế thì vận may của hắn thật quá tốt. Mà ở nơi rừng núi rộng lớn như vậy, sao hắn lại tình cờ gặp ta?”

Lam Tranh chua giọng: “Thì ra là hắn đưa thiên táng thảo cho nàng.”

Vũ Lâu thấy hắn ăn dấm chua, cố tình chọc giận hắn: “Ừ, sau khi xuống núi, chúng ta còn trú lại trong một ngôi miếu đổ nát suốt một đêm.”

Trong lòng Lam Tranh đau như bị kim đâm: “Tần Vũ Lâu, nàng chê mệnh ta dài, cố ý chọc giận cho ta tức chết đi phải không?”

Vũ Lâu vỗ vỗ ngực hắn: “Ta còn chưa nói xong mà, kết quả là tối hôm đó, túi đựng thảo dược của ta đột nhiên bị cháy, may mà trước đó ta đã cất đi chỗ khác, nên không bị hủy.”

“Nàng cũng không ngốc lắm nhỉ.” Lam Tranh cười.

“Bị người ta làm hại nên sợ lắm rồi, việc gì cũng phải để tâm nhiều hơn một chút. Trừ chàng ra, giờ ta cũng không dám dễ dàng tin ai nữa.”

Lam Tranh nghe xong, cảm động đến cay xè mắt, quay sang hôn nàng một cái: “Đương nhiên, ta là phu quân của nàng, nàng không tin ta thì tin ai.”

Hắn đè nàng xuống, thân mật một hồi mới chịu buông nàng ra. Vũ Lâu đỏ bừng mặt, nói: “Việc chính còn chưa nói, đừng quậy nữa. Ta nghe Phương Lâm nói, trước đây hắn đã từng nhìn thấy thiên táng thảo, là Hàn vương tặng cho cha hắn. Ta nghi là cây cỏ đó, Vân Triệt có từ trước, sau đó đưa cho ta. Nhưng ta nghĩ mãi không ra, vì sao hắn lại cho ta, rồi lại động tay động chân đi thiêu hủy nó?”

Lam Tranh bĩu môi cười lạnh: “Không phải rất đơn giản sao, trước là cho nàng cái này cái kia để lấy lòng, để nàng có ấn tượng tốt với hắn. Sau đó thiêu hủy, khiến nàng không dùng được. Không để nàng có cơ hội cứu người.”

“Hắn sợ ta cứu ai?”

“Không cần biết hắn sợ nàng cứu ai, cũng đều chứng minh hắn là kẻ tình nghi số một trong việc hạ độc Tấn vương. Nếu không phải hắn hạ độc, thì làm sao biết được loại cỏ kia có thể giải độc.”

Vũ Lâu không lạnh mà run: “Ý chàng nói, Vân Triệt hạ độc Tấn vương?”

“Ta không nghĩ ra ai khác.”

“Cũng không có chứng cứ mà.” Vũ Lâu nói: “Hắn cũng không có lý do gì để làm vậy, cho dù chàng và Tấn vương cùng chết, thì hắn cũng đâu thể làm Thái tử được.”

“Không phải là vì quyền lợi.” Lam Tranh búng nhẹ vào mũi nàng: “Thì sẽ là vì nữ nhân.”

“Nữ nhân nào?”

“Ôi ôi, cô nàng ngốc nghếch của ta, còn nữ nhân nào được nữa? Nếu ta nói Vân Triệt chạy tới y quán, là để gặp đại thẩm ở phòng bếp, thì nàng có tin không?”

“…… Hắn vì ta sao?”

“Chờ ta và Tấn vương chết hết, hắn có thể thoải mái đưa nàng về Vân Nam, sống những ngày tháng tiêu dao tự tại như thần tiên quyến lữ.” Nghĩ đến đây, thùng dấm chua của Lam Tranh lại đổ ào ào: “Nằm mơ giữa ban ngày. Vài hôm nữa, ta sẽ đẩy ngươi về làm vui núi‼!”

Thế tử mà dám tranh đua với Thái tử à?! Chán sống rồi hay sao.

Vũ Lâu trầm mặc không nói gì, nàng nghĩ đến những điều Vân Triệt nói, đúng là có gì đó rất lạ.

Lam Tranh thấy nàng không nói gì, lại chua giọng nói: “Nàng nghĩ gì thế? Có phải thật sự muốn đi cùng hắn không hả?”

“…… Ta cảm thấy có gì đó không đúng……” Vũ Lâu nói: “Cảm giác mà hắn mang lại cho ta, không giống như muốn hại ta, hơn nữa, ta cũng cảm thấy, tình cảm của hắn không giống với Tấn vương, không phải có ham muốn gì đó không an phận với ta.”

Lam Tranh chán nản: “Nàng cứ việc nói thẳng, cách thức quyến rũ dụ dỗ nàng của hắn và Tấn vương khác nhau đi.”

“Lam Tranh……” Vũ Lâu chợt nhớ những lời Vương Lân đã từng nói, nhưng vẫn không thể cho qua được: “Cha ta đã qua đời rồi, sao chàng còn mắng ông? Có phải ông lừa chàng, không nói thật với chàng toàn bộ sự việc không?”

Lam Tranh cười lạnh: “Nàng đúng là rất hiểu lão.”

“Ông giấu chàng điều gì?”

“Đừng hỏi nữa, để ta nghĩ lại, tức quá, không chừng sẽ đào cả tro cốt cha nàng lên mất!” Lam Tranh lạnh lùng nói.

Vũ Lâu sợ nhất là hắn tức giận, không dám hỏi lại nữa, chỉ lẳng lặng nằm yên cạnh hắn.

Lam Tranh thấy bộ dạng nàng như là cô dâu nhỏ chịu ấm ức, vừa buồn cười lại vừa đau lòng, ôm nàng vào lòng, dùng chóp mũi vuốt ve đôi môi mềm mại của nàng nói: “Vũ Lâu, ta không cố tình hung dữ với nàng, nàng đừng tức giận.” Lam Tranh nhìn dấu ấn trên ngực nàng, dùng ngón tay khẽ vuốt ve: “…… Thật sự xin lỗi, chờ ta giải quyết xong mọi việc, chúng ta sẽ sống cùng nhau thật hạnh phúc.”

“Lam……”

Đột nhiên có tiếng Phương Lâm truyền vào: “Vũ Lâu —— cô trông coi y quán giùm ta một chút, ta phải hồi phủ.”

“Có chuyện gì thế?”

Lúc này, chợt nghe giọng nói khác quát lên: “Nhị đệ, đệ còn lằng nhằng gì thế, mau lên! Cha không trụ được nữa rồi.”

Lam Tranh vừa nghe, vội ngồi dậy, nhặt quần áo đưa cho Vũ Lâu: “Mau lên, chúng ta cũng đi.”

“Hả?”

“Lãnh Tử Nhạc bị bỏng nghiêm trọng như vậy, nếu không hiểu y thuật, thì làm sao sống lâu thế được. Phương lão đầu lại là bằng hữu của cha nàng, ta đã nghi ngờ hỏi lão, thì biết được cha nàng còn làm một chuyện không bằng cầm thú khác nữa. Giờ Phương lão đầu lại sắp chết, chuyện này rất kỳ quái, chúng ta phải đi xem thế nào.”

Vũ Lâu vội mặc y phục cho hắn, đột nhiên Lam Tranh túm tay nàng nói: “…… Có lẽ ta biết Vân Triệt là ai.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »