Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3797 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 257
mưu hại đế vương

❊ ❊ ❊

Hoàng hậu lạnh lùng nhìn người nam nhân trung niên trước mặt. Bà vươn bàn tay mềm mại, mịn màng, chạm vào hai má thô ráp, khô quắt kia. Bà cũng từng có tâm trạng như những cô gái trẻ khác, vừa gặp người đã ngượng ngùng, xúc động, chỉ vì được người để ý mà vui sướng không thôi, rồi tịch mịch phòng đơn gối chiếc, những đau khổ bi thương giấu kín dưới khuôn mặt xinh đẹp, giấu vào những nếp nhăn cứ dày lên theo năm tháng…

Bà có yêu Hoàng thượng không? Chính bà cũng không trả lời được, có lẽ, bà chỉ yêu cái danh hào Hoàng hậu này mà thôi.

Qua bao nhiêu năm như vậy, sự tranh đấu vẫn chưa hề ngừng lại.

Tất cả những tranh đấu này, chung quy cũng là tại người, vì người tin thứ tử đến mù quáng (con của thiếp), để cho Tấn vương và những Hoàng tử khác nuôi ảo vọng lớn.

Bà lạnh lùng nhìn Tấn vương bê bát thuốc đã được thái y sắc xong bước vào, cẩn thận chăm sóc Hoàng thượng. Bỗng nhiên, bà có một cảm giác buồn bực không thể nhẫn nại… Nếu người tỉnh lại, nhất định sẽ phế truất Lam Tranh, đến lúc đó, bà sẽ chẳng còn gì cả. Khi Tĩnh Thần qua đời, bà còn Lam Tranh, nên đã gửi gắm tất cả những gì mình có vào hắn.

Tuy Lam Tranh không phải con ruột của bà, nhưng bà có thể tự tin mà nói, bà còn cưng chiều Lam Tranh hơn cả Tĩnh Thần do bà sinh ra.

Tình cảm mẹ con giữa bà và hắn là thứ không thể thay thế được.

Nếu lúc này Hoàng thượng tỉnh dậy thì mọi thứ sẽ bị phá huỷ hết. Bà không thể để chuyện đó phát sinh được.

“Các ngươi về nghỉ đi, ở đây có bản cung chăm sóc Hoàng thượng rồi, cứ về nghỉ ngơi đi. Muộn một chút rồi lại đến.” Bà bình tĩnh phân phó.

Lam Tranh nghe xong, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vâng, vậy nhi thần tạm thời cáo lui.” Sau đó nói với Tấn vương: “Cửu ca, ngươi cũng về đi.”

Tấn vương không có vẻ gì là muốn rời đi: “Hoàng hậu nương nương, sức khoẻ của người và Thái tử mới là quan trọng nhất, hai người cứ về nghỉ trước đi, bản vương sẽ ở lại chăm sóc Hoàng thượng.”

Lam Tranh cười lạnh: “Cửu ca không đi, ta thân là Thái tử làm sao có thể đi được, nếu không, triều thần sẽ nghị luận thế nào. Ngươi cũng thật quá lợi hại, cố tình đẩy ta vào thế bất nhân bất nghĩa.”

Tấn vương nghe Lam Tranh nói vậy cũng không kìm chế được: “Thái tử điện hạ tất nhiên là người có nhân có nghĩa rồi, khi Tứ ca qua đời, ngươi là người đau lòng nhất đấy nhỉ.” Độc Cô Lam Tranh, cùng lắm thì cá chết lưới rách, ta nói ra xem Hoàng hậu còn giúp ngươi nữa không.

Lam Tranh bị Tấn vương nói vậy, tuy rất tức giận nhưng hắn cũng nghĩ, lúc này không phải thời điểm tốt để nói ra mọi chuyện.

“Ta đi là được.” Lam Tranh chắp tay hành lễ với Hoàng hậu: “Nhi thần cáo lui, mẫu hậu và Cửu ca chú ý sức khoẻ.” Dứt lời, hắn liếc nhìn Hoàng thượng đang hôn mê rồi bước ra ngoài.

Thái tử đi rồi, Tấn vương vẫn tìm đủ mọi lý do để canh giữ không rời một tấc bên giường Hoàng thượng. Hoàng hậu không tìm được cơ hội nào, chỉ có thể bực tức đứng bên cạnh mà nhìn. Không lâu sau, có lẽ là quá mệt, lại thêm trời đông giá rét, nên Tấn vương ghé vào giường, ngủ gà ngủ gật.

Hoàng hậu nhẹ bước ra ngoài, phân phó thái giám đi truyền ca ca mình tiến cung, sau đó lại quay về bên giường, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Tấn vương. Trong lòng bà không ngăn được sự chán ghét đến cùng cực. Từ góc này nhìn vào, Tấn vương thực sự rất giống muội muội của bà.

Người muội muội cùng cha khác mẹ mà bà chán ghét đến cực điểm.

Bà sai cung nữ lấy một tấm áo choàng khoác lên người Tấn vương. Tấn vương giật mình, trợn to hai mắt nhìn bà.

Mặt bà rất hiền từ, mỉm cười với hắn: “Điện hạ, cứ nghỉ ngơi một lát đi, thân thể quan trọng hơn.”

Từ lần trúng độc đó, tuy hắn đã khôi phục được ít nhiều, nhưng thể lực cũng không thể tốt như lúc trước, dễ buồn ngủ. Hắn cố chống chọi vài ngày, giờ cũng đã tới cực hạn. Nghĩ đi nghĩ lại, thì bà cũng không dám làm gì, dù sao, bà đâu phải Lam Tranh. Hắn liền đứng dậy dời bước ra phòng ngoài có lò sưởi, gục đầu xuống bàn nghỉ ngơi một chút nhưng cũng không dám ngủ thật, chỉ cảnh giác nếu hơi có động tĩnh sẽ đứng dậy đối phó.

Thấy Tấn vương đi rồi, Hoàng hầu liền cầm một viên đan dược mà Hoàng thượng vẫn dùng, nghiền nát trong lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng đổ vào mồm ông. Thật ra, bà có thể hiểu vì sao ông lại bị việc tu tiên làm cho mê hoặc, mà dùng cái gọi là tiên đan đó. Ông vẫn luôn là người yếu đuối, nếu không có bà chống đỡ sau lưng, khi còn làm Vương phi, tìm mọi cách lấy lòng thái hậu Trinh Ý, người phụ nữ cực kỳ đáng sợ kia, thì làm sao ông có thể ngồi lên ngôi vị Hoàng đế được.

Nhưng những hành vi sau này của ông, thì tuyệt đối chẳng còn một chút tình nghĩa vợ chồng nào. Ông luôn nghĩ rằng, nếu đùa cợt lên tôn nghiêm và quyền lực Hoàng hậu của bà thì sẽ có thể đổi lấy sự mạnh mẽ của ông.

Nếu bà không được người nhà đứng sau chống đỡ cho, và không có Tĩnh Thần, thì e là đã hậm hực mà chết trong Cung Cảnh Hoa lâu rồi.

Bà nghiền đan dược thành bột phấn màu đỏ thẫm, đặt trong lòng bàn tay nhìn rất giống vết máu khô. Không phải bà không do dự, nhưng vào thời khắc này, bà không có sự lựa chọn khác, lợi ích của gia tộc và tính mạng của bà so với tính mạng của một người đàn ông chưa bao giờ từng yêu thương bà. Có vẻ, sự lựa chọn này cũng không quá khó khăn.

Tay bà nghiêng nghiêng đổ thuốc vào mồm ông, sau đó cầm chén trà đi tới bên giường, đút cho ông uống để chắc chắn là ông đã nuốt hết số thuốc kia xuống.

Ông hơi run rẩy, tuy đang hôn mê, nhưng cảm giác nóng rực do đan dược mang đến khiến cơ thể ông như đảo lộn, móng tay bấm sâu vào người tạo thành những vệt máu ghê người. Nhưng ông không thể phát ra tiếng, ngay cả một câu cầu cứu nhỏ nhất cũng không làm được.

Hoàng hậu biết ông vẫn có ý thức, tuy ông không mở mắt được.

“Hoàng thượng…” Bà ghé sát lại, dán vào tai ông, nhẹ giọng nói: “Ngài có còn nhớ không, ngài từng sủng hạnh một tiểu cung nữ ở ngay tại Cung Cảnh Hoa của ta? Ngay trên giường phượng của ta… thật ra, nàng ta mới là mẹ đẻ của Lam Tranh…”

Sau khi nghe rõ lời bà nói, toàn thân Hoàng thượng run mạnh lên. Bà hiểu là ông đang muốn mở to mắt, hơn nữa, còn muốn lớn tiếng chất vấn bà.

Không phải bà không sợ, nhưng nghĩ đến sự hờ hững của ông khi Tĩnh Thần qua đời, lòng bà trong phút chốc lại cứng rắn như bàn thạch.

Người nam nhân này, không phải là một vị vua tốt, không phải là một người chồng tốt, thậm chí, còn không thể làm một người cha tốt.

Người như vậy, bà còn có gì để lưu luyến đây?

“Hoàng thượng.” Bà hơi cười, cuối cùng vẫn ghé vào tai ông nói tiếp: “Cái chết của Hiền phi, ngài vẫn luôn muốn biết đúng không… Chính ta đã sai cung nữ giảm bớt lượng dược của nàng. Tuy bệnh của nàng ta cũng không thể chữa nổi, nhưng mà, ta giảm bớt lượng dược điều trị đi, khiến cho nàng ta đi nhanh hơn, thời gian ở bên cạnh bệ hạ, cũng rút ngắn đi không ít.”

Đột nhiên, hai mắt Hoàng thượng mở to, vằn lên những tia máu đỏ, nhìn bà chằm chằm.

Bà sợ hãi run người, lùi về phía sau, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nhưng sau đó, không thấy ông giãy dụa nữa, bà biết ông đã đi rồi. Trong chớp mắt, đầu óc bà bỗng trống rỗng, chờ đến khi giật mình tỉnh ra, thì bà vội hét đến tê tâm liệt phế: “Người đâu… đi truyền Thái tử… đi truyền Thái tử…”

Nghe tiếng gọi, thái giám và cung nữ đứng trợn mắt ngoài cửa, đến khi hiểu được xảy ra chuyện gì, lập tức quỳ sụp xuống, tiếng khóc vang vọng khắp đại điện.

Hết chương 257.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »