Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3939 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 270
mâu thuẫn tăng lên

❊ ❊ ❊

Lam Tranh cũng không đuổi theo nàng.

Nàng ngã xuống giường, khóc vì ca ca mình, càng khóc càng đau lòng, nước mắt làm ướt đẫm cả một mảng đệm, hai mắt sưng phù lên. Một lúc lâu sau, nàng mới hơi động người, hỏi Phi Lục: “Hoàng thượng đâu?”

“Nô tỳ không biết.” Phi Lục nói: “Sau khi người đi, Hoàng thượng cũng bỏ đi luôn.” Cô vắt khăn đưa cho Vũ Lâu: “Ngươi lau qua mặt đi.”

Vũ Lâu đón khăn, chườm lên mắt: “Vĩnh viễn đừng đến nữa! Ta không muốn gặp chàng!!!” Khăn lạnh đắp lên mắt khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

“Tiểu thư… Tính tình này của người, phải sửa đi thôi…” Phi Lục khuyên nhủ: “Nếu Hoàng thượng tức giận, xử phạt người… thì thật không đáng…”

Vũ Lâu không phải không hiểu, ở trong cung nên sống thế nào. Nàng biết rất rõ quy củ, nhưng lại không khống chế được mình. Biết Lam Tranh tính kế nàng, hại ca ca nàng, nên nàng cũng quên hết mọi thứ, chỉ muốn phát tiết lửa giận thôi.

“Còn phạt ta thế nào được nữa?” Vũ Lâu cười lạnh: “Đóng dấu lên người ta? Hay là lại phạt ta vào giáo phường tư?”

Nàng ngồi dậy, đưa khăn cho Phi Lục: “Em lui xuống đi, để ta ngồi một mình một chút.”

“Tiểu thư, người đừng khóc nữa, sức khoẻ quan trọng hơn.” Phi Lục dặn dò xong, bê chậu nước ra ngoài. Vũ Lâu cũng đuổi các cung nữ khác đi, cả tẩm cung chỉ còn mình nàng.

Đã lâu nàng và Lam Tranh không cãi nhau gay gắt như vậy. Những lần trước, hễ tranh cãi, Lam Tranh đều chủ động giảng hoà, không biết lần này sẽ thế nào…

Nếu hắn đến giải thích, muốn hoà giải thì sao, nhưng mà ca ca…

“Đức phi tiếp chỉ—.” Tiếng thái giám đột nhiên truyền tới.

Vũ Lâu đứng dậy bước xuống giường, quỳ trên đất tiếp chỉ. Thái giám truyền chỉ bước vào, cầm thánh chỉ tuyên: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, Đức phi Tần thị, được sủng mà kiêu, ngỗ nghịch thánh ý, đức này không đủ dạy bảo Hoàng tử, không thể làm hiền mẫu. Ngay hôm nay, lập tức đưa Hoàng trưởng tử và Hoàng thứ tử rời khỏi Đức phi, chọn người hiền đức nuôi nấng.” Thái giám khép thánh chỉ lại, nói: “Hoàng trưởng tử và Hoàng thứ tử đang ở đâu? Xin Đức phi giao lại cho lão nô, để lão nô còn quay về phục mệnh.”

Vũ Lâu hoảng hốt, Lam Tranh lại muốn trừng phạt nàng bằng cách đoạt con nàng đi…

Nàng khẽ cười lạnh: “Hôm nay ta không chết, thì các ngươi đừng mơ đến chuyện lấy con của ta!”

Tên thái giám kia thở dài: “Hoàng thượng đã sớm dự đoán được là ngài sẽ kháng chỉ… Chúng nô tài cũng không phải đối thủ của nương nương ngài.” Hắn vỗ vỗ tay: “Vào đi!” Vừa dứt lời, thì một đội Ngự Lâm quân đi đến.

Hoàng đế hạ chỉ để nam tử tiến vào tẩm cung của phi tần, mục đích chính là để chế ngự nàng.

Vũ Lâu khóc một hồi nên người cũng suy yếu, căn bản không phải đối thủ của đám Ngự Lâm quân khoẻ mạnh kia, chỉ giao thủ vài chiêu đã bị bắt. Nàng chỉ còn cách đứng nhìn thái giám ôm hai Hoàng tử đi. Phi Lục muốn bước lên ngăn cản thì bị người ta đẩy ngã xuống đất, nhưng cô vẫn không chịu buông tay, ôm lấy chân một người, liền nhận thêm hai cước nữa.

Chờ những người kia đưa hai hoàng tử đi một lúc lâu, tên nam nhân đang khống chế Vũ Lâu mới nói một tiếng: “Nương nương thứ tội.” rồi buông nàng ra, ôm quyền cáo lui. Vũ Lâu nhìn chiếc nôi trống rỗng, ngay cả khóc cũng không khóc được, lảo đảo bổ nhào vào bên cạnh nôi, nghẹn ngào nói: “Quả nhiên, chàng rất biết cách làm tổn thương ta sâu sắc nhất…”

Sự trả thù của Lam Tranh đối với nàng là chiêu chí mạng.

Không được gặp con, nàng nhất định sẽ chịu thoả hiệp, làm sao còn so đo chuyện hắn lừa gạt nàng nữa. Không bao lâu cũng sẽ khóc lóc cầu xin hắn tha thứ thôi.

Bên tai nàng vẫn văng vẳng tiếng khóc tê tâm liệt phế của hai đứa con khi bị mang đi, nước mắt lại dâng lên, tim nàng đau như bị dao cứa…

“Tiểu thư, người đừng khóc nữa, khóc nhiều sẽ hỏng mắt…” Phi Lục khóc ròng: “Người đi cầu xin Hoàng thượng, ngài nhất định sẽ trả hai đứa nhỏ cho người mà.”

Vũ Lâu yên lặng lắc đầu, nhẹ nhàng quay về giường, dựa vào thành giường, hai mắt trống rỗng, vô hồn: “Ta sẽ không cầu xin hắn nữa… sẽ không cầu xin hắn nữa…”

♣ ♣ ♣

Nhưng, Lam Tranh thì lại rất mong nàng đến cầu xin hắn. Dù sao, nhìn thấy cung nhân đưa hai đứa con đến, hắn cũng rất vui mừng. Nhưng hậu cung không có nữ nhân khác, giao cho Thái hậu thì hắn lại không muốn, đành phải ôm bên mình.

Nhưng hai tên tiểu tử kia rời khỏi mẫu thân thì cứ khóc liên tục không ngừng, Lam Tranh không biết làm sao, đành ngồi dỗ dành chúng: “Đừng khóc, lát nữa mẫu thân các con sẽ tới đón các con về mà.”

Có điều, chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy Vũ Lâu đến. Tiếng trẻ con khóc làm hắn vô cùng đau đầu. Củ khoai nóng bỏng đã rơi vào tay, giờ muốn bỏ cũng không xong, mà giữ cũng chẳng được. Nếu giữ lại, thì hắn chỉ có thể nhờ Thái hậu trông giúp. Mà nếu bỏ ra, hắn mất bao nhiêu công mới giành được hai đứa nhỏ, chẳng lẽ không được gì lại phải nhận thua, trả về cho nàng sao.

Nàng được sủng nên hư người rồi. Sau này tính tình không chừng sẽ còn khó chịu hơn nữa.

Đến tối mịt cũng không thấy bóng Vũ Lâu, Lam Tranh đón đứa con lớn vừa được thái giám ru ngủ, ôm vào lòng nói: “Nàng không đến thì thôi, sau này con ở bên phụ hoàng là được rồi!”

“Hoàng thượng…” Vẻ mặt thái giám rất khổ sở, muốn nói lại thôi.

“Nói đi!”

Thái giám không nói chuyện, mà chỉ chỉ vào ngực Lam Tranh, Lam Tranh cũng cảm thấy có gì đó là lạ, vội nhấc đứa bé ra xa khỏi ngực mình, cúi đầu nhìn mảng áo ướt sũng kia, tức đến nổi cả gân xanh: “Con cố ý phải không?”

Trẻ con rất nhạy cảm, vừa thấy phụ hoàng chỉ trích, cái miệng nhỏ nhắn liền mím lại, rồi thút thít khóc.

“Đừng… đừng khóc…”

“Oa oa…”

Ồn ào tới nửa đêm, Lam Tranh chịu đủ rồi, mới quyết định đi tìm Vũ Lâu. Chỉ cần nàng chịu nói nhỏ nhẹ vài câu, hắn sẽ trả con cho nàng. Đến trước tẩm cung, thái giám hầu hạ nói nương nương đang ngủ, Lam Tranh liền phá lệ sai cung nữ vào truyền Đức phi đứng dậy đón Hoàng thượng.

Đèn trong phòng nhanh chóng được đốt lên, cung nữ đón hắn vào.

Bước vào tẩm điện, thấy nàng nằm nghiêng bên giường, không có chút ý định nào là đứng lên nghênh đón, khiến hắn bực tức: “Nàng càng ngày càng không có quy củ gì hết!”

Nàng nghe vậy, liền bước xuống giường, quỳ trên đất lẳng lặng nói: “Đức phi cung hậu thánh giá.”

“Đứng lên đi.”

“Vâng.”

Kỳ quái, nàng lại không khóc lóc, không la hét gì. Tình hình khác xa với sự tưởng tượng của hắn, nhưng thái độ của nàng rất lạnh lùng, ánh mắt nhìn hắn không khác gì nhìn một người xa lạ.

“Vũ Lâu…” Xưng hô thân mật quá, không đủ độ nghiêm khắc, sửa lại: “Tần Vũ Lâu!!! Nàng có biết vì sao ta phải đưa con đi không?”

Nàng thản nhiên trả lời: “Tuỳ ngài, chỉ cần ngài thích, cần gì lý do chứ.”

Lam Tranh đang tính nên nói thế nào để trả con về cho nàng, cũng thuận tiện dỗ cho nàng vui vẻ thì lại nghe nàng nói tiếp: “Ta mệt mỏi, cũng muốn nghỉ ngơi một thời gian… Chàng đưa con đi cũng tốt. Lam Tranh, ta muốn xuất cung giải sầu một thời gian ngắn, được không?”

Hết chương 270

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »