Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 240
lần đầu làm cha mẹ

❊ ❊ ❊

Vũ Lâu nghe xong, thuận miệng nói: “Chàng còn ở đây, thì ta về làm gì?!”

Trong lòng Lam Tranh tất nhiên rất vui mừng, nhưng ở kinh thành điều kiện sẽ tốt hơn cho mẹ con các nàng rất nhiều: “Quay về kinh thành, muốn cái gì có cái đó, điều kiện tốt hơn ở đây rất nhiều…”

Không đợi hắn nói xong, Vũ Lâu lườm hắn một cái: “Điều kiện trong cung tốt, thì sao? Còn không phải là nuôi dưỡng ra một tên khốn kiếp như Độc Cô Tĩnh Thần hay sao? Còn có mấy tên huynh đệ vừa ngốc vừa hư hỏng của chàng nữa, có tên nào là không miệng nam mô bụng bồ dao găm không? Tốt hơn người xuất thân từ gia đình bình thường ở chỗ nào?!”

Nàng nói một tràng khiến Lam Tranh không thể phản bác. Vũ Lâu đắc thắng, hừ một tiếng rồi không thèm để ý đến Lam Tranh nữa, quay sang chơi với con.

Hắn nhìn thấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của hai đứa trẻ, không kìm được khẽ nhéo một chút, ai ngờ, lần này hình như hắn hơi mạnh tay, nên một đứa òa lên khóc nức nở. Vũ Lâu vội ôm vào lòng nựng: “Ngoan nào, đừng khóc.” Sau đó tức giận nhìn Lam Tranh: “Chàng không thể ngoan ngoãn một chút hay sao, chọc con khóc rồi.”

Lam Tranh mở yếm của con ra, nhìn thấy vết bớt đỏ kia liền nói: “Lại là tên tiểu tử này.”

Hắn ôm đứa bé còn lại, hôn lên khuôn mặt bầu bĩnh của nó: “Vẫn là con lớn ngoan hơn, không bị chiều hư như đệ đệ của con.”

Nhưng ai ngờ, hắn vừa ôm đứa con cả, thì thằng bé cũng khóc ầm lên. Vũ Lâu chán nản: “Chàng mau thả ra đi.”

Lam Tranh đành phải gọi bà vú vào, đưa con nhờ bà vú dỗ dành, vất vả lắm hai đứa con mới chịu ngừng khóc, Vũ Lâu cũng kiệt sức, đuổi Lam Tranh đi rồi nằm xuống nghỉ ngơi.

Lam Tranh đi dạo một vòng, quay lại thì thấy nàng đã ngủ, liền rón rén bước vào, ghé xuống nôi ngắm con ngủ.

Gần một tháng rồi, lúc này hắn mới càng cảm nhận rõ cảm giác được làm cha, không kìm được niềm hạnh phúc dâng lên trong lòng, hắn lại cúi người ôm con lên.

Bà vú nhìn thấy, không tiện ngăn cản Lam Tranh, chỉ lắc lắc đầu với hắn.

Lam Tranh trừng mắt nhìn bà vú.

Nhiều chuyện!

Bà vú cúi đầu, làm bộ như không thấy. Lam Tranh vừa ôm con đang mơ màng ngủ vào ngực, thì nó lại òa lên khóc, khiến hắn ngẩn người.

Hắn kinh hãi vội nhìn về phía giường, quả nhiên, Vũ Lâu bị hắn làm cho tỉnh giấc đang ngồi dậy, trừng mắt nhìn hắn.

“… Cái đó… ta……”

Vũ Lâu chán nản: “Chàng không thể để mẹ con ta nghỉ ngơi một chút được sao?!”

Lúc này, bà vú mới dám đi tới, trên mặt viết: “Đã nhắc điện hạ rồi, ai bảo điện hạ không nghe.”

Lam Tranh không có cách nào, đành chép miệng, giao con cho bà vú dỗ dành. Trước khi đi, hắn lại dùng tay chỉ chỉ vào má con: “Không đáng yêu gì cả!”

“Oa —” đứa bé lại khóc ầm lên.

Lam Tranh luống cuống lùi lại, thấy Vũ Lâu nắm gối lên định ném hắn, hắn vội cong chân chạy ra ngoài.

♣ ♣ ♣

Tiệc đầy tháng, hắn tổ chức đơn giản theo ý Vũ Lâu. Lam Tranh đặt tên cho hai đứa con là Hạo Thiên và Tường Mạch. Hai chữ Thiên Mạch là để kỷ niệm cho việc hai đứa nhỏ được sinh ra ở nơi thôn quê hoang dã. Hơn nữa, còn có thể phân biệt rõ lớn nhỏ.

Đến mùa đông, tốc độ tu sửa hoàng lăng cũng chậm lại rất nhiều. Lam Tranh rảnh rỗi, cũng cùng Vũ Lâu học dỗ dành con.

Thân thể Vũ Lâu đã khá lên nhiều, điều dưỡng đúng cách nên phục hồi cũng nhanh. Chăm hai đứa con trai một lúc quả là một gánh nặng lớn, nên đa phần vẫn là do các bà vú cho hai đứa bé ăn. Cuộc sống thanh thản không lo lắng, không ưu phiền, thật vô cùng sung sướng.

Từ sau khi hai người sống cùng nhau, họ chưa từng nhàn hạ như vậy. Không bị ai làm phiền, chỉ có hai người với nhau, không hiểu lầm, không khúc mắc.

Hôm đó, Lam Tranh nghĩ đến đây, ngửa mặt trên giường, duỗi chân duỗi tay nói: “Rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.”

Vũ Lâu cũng rất xúc động, nằm sát vào cạnh hắn, tay đặt lên ngực hắn nói: “Nhiều lần ta đã nghĩ mình chết chắc, nhưng giờ thì ổn rồi, có chàng và Thiên Thiên Mạch Mạch bên cạnh……”

Mũi nàng cay xè, nói tiếp: “Ta thường nghĩ, có lẽ ông trời muốn bù đắp cho chúng ta đứa con đã mất, nên giờ mới cho chúng ta cùng một lúc cả Thiên Thiên và Mạch Mạch.”

“Người tốt sẽ được hưởng phúc mà.”

Nàng cười: “Chàng mà là người tốt à?”

Từ khi nàng mang thai, Lam Tranh không chạm vào nàng, giờ đã ra ngoài tháng, lại ôm ôm ấp ấp nãy giờ khiến hắn không khỏi động tình. Lam Tranh nheo mắt lại, cười xấu xa: “Ta quả thật không phải người tốt.” Nói xong, tay lại luồn vào trong y phục của nàng, vuốt ve.

Vũ Lâu kéo tay hắn ra: “Thôi nào!”

Hắn thấy khóe môi nàng có ý cười, biết nàng không thật sự phản đối hắn, nên ôm lấy nàng, cọ cọ: “Nàng chỉ lo cho con, không thèm để ý đến ta.” Hắn quấn quít lấy nàng làm nũng: “…… Vũ Lâu, nàng cũng hôn nhẹ ta một cái nào.” Nói xong, hắn kề sát mặt vào môi nàng.

Vũ Lâu bị bộ dạng này của hắn làm cho dở khóc dở cười: “… Thật đúng là hết cách với chàng mà.” Nàng khẽ chu môi, hôn nhẹ lên mặt hắn một cái.

“Không được, không đủ, không đủ.” Hắn la hét ôm nàng vào lòng, giữ gáy nàng rồi hôn sâu xuống.

Đang định cởi xiêm y, chuẩn bị triền miên, thì có thị nữ thông báo: “Điện hạ, có người tự xưng là Vũ Dương hầu xin cầu kiến.”

Lam Tranh nói: “Để hắn chờ đi.”

“Dạ.”

Vũ Lâu nghi hoặc: “Sao hắn lại đến đây?”

“Có lẽ là Hoàng hậu phái tới tìm hiểu tin tức.” Lam Tranh nói.

Sự oán hận của hắn dành cho Hoàng hậu vẫn chưa tiêu tan, quyết không để bà động vào con hắn.

“Vậy chàng mau đi ra xem thế nào.”

Lam Tranh không tình nguyện đứng dậy, than thở: “Cứ đến thời điểm mấu chốt là lại có người quấy rầy.”

“Còn không phải tại chàng giữa ban ngày ban mặt hay sao……” Vũ Lâu e thẹn nói tiếp: “…… Buổi tối, sẽ không có ai quấy rầy hết.”

Lam Tranh cười ha ha hai tiếng rồi nói: “Vậy buổi tối chúng ta tiếp tục.”

“Đáng ghét! Mau đi đi!”

Lam Tranh cười ra khỏi phòng ngủ, gặp Vương Lân từ kinh thành xa xôi vừa tới.

Vương Lân nhìn thấy Lam Tranh liền tiến lên nói: “Điện hạ, mau theo ta quay về.”

Lam Tranh nói: “Ngươi tới đây làm gì? Sao ta phải quay về cùng ngươi?”

Vương Lân ghé sát vào tai hắn nói nhỏ: “Tình trạng của Hoàng thượng e là không ổn rồi, ngài mau theo ta về kinh thành.”

“Sao lại thế này?”

“Sau khi Hoàng thượng ăn tiên đan do thuật sĩ luyện thì hôn mê bất tỉnh, ta nghe tin này vội chạy tới đây báo cho ngài biết. Ngài là Thái tử, Hoàng thượng mà băng hà, thì ngài phải quay về kinh chủ trì đại cục.”

“Hoàng thượng chỉ mới hôn mê, ta mà tự tiện quay về kinh thành, nếu ông tỉnh lại thì làm sao?”

“Nghe khoái mã báo tin trên đường thì bệnh tình của Hoàng thượng chỉ ngày một nặng thêm, không có dấu hiệu tốt lên.” Vương Lân nói: “Hoàng hậu nương nương sai ta đón ngài về, đương nhiên cũng vì lo chuyện đó, bà đoán tình trạng của Hoàng thượng lành ít dữ nhiều rồi. Đừng trì hoãn nữa, mau đi thôi. Nếu Tấn vương mà về kinh thành trước, thì sẽ phát sinh nhiều chuyện không hay mất.”

“Ngươi chờ ta một lát, ta nói cho Vũ Lâu chuyện này đã.”

Lam Tranh vội quay về phòng ngủ, nói với Vũ Lâu đang dỗ dành con: “Vũ Lâu, nàng nghe ta nói, Hoàng thượng có thể sắp băng hà, ta phải quay về kinh thành. Nàng và các con, chờ ta thu xếp ổn thỏa, sẽ cho người tới đón.”

Vũ Lâu nghe đến chuyện lớn này, dù luyến tiếc không muốn rời xa Lam Tranh, nhưng phải lấy đại cục làm trọng: “Chàng mau lên đường đi, ta sẽ chăm sóc các con, chờ chàng về đón chúng ta.”

Lam Tranh hôn lên trán nàng, cắn răng một cái rồi vội vàng rời đi.

Vũ Lâu nhìn theo bóng hắn, không biết tại sao, nước mắt lại rơi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »