Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 204
cha tần nhớ lại: chân tướng hai mươi năm trước (2)

❊ ❊ ❊

Lúc đó, trận chiến của Hoàng hậu và Hiền phi bắt đầu có dấu hiệu bất ổn, tuy Hoàng hậu có nhà mẹ đẻ làm hậu thuẫn, nhưng sự sủng ái của Hoàng thượng đôi khi còn quan trọng hơn so với gia thế. Dù Hoàng hậu chiếm ưu thế, nhưng khí thế của Hiền phi lại tăng lên rất nhiều. Mà điều khiến Hoàng hậu đau khổ nhất là khi bà mang thai được ba tháng thì sinh non, cùng lúc đó, tin tức Hiền phi có thai lại truyền đến.

Ta nghĩ, quãng thời gian đó là lúc Hoàng hậu nương nương thống khổ nhất, mình thì sinh non, nhưng Hoàng đế lại bỏ mặc, đi sủng hạnh người đang mang thai, đánh trống khua chiêng chúc mừng nàng ta. Sự đả kích ập đến liên tiếp, đủ tháng đủ ngày, Hiền phi sinh hạ Cửu Hoàng tử Diệp Thành.

Đứa bé này vừa ra đời đã được định là sẽ tranh đoạt ngôi Thái tử với con của bà.

Khi đó, Thái tử Tĩnh Thần vừa được năm tuổi, vì thể chất yếu ớt, tính cách không thể hoạt bát như những đứa trẻ năm tuổi khác. Mỗi lần gặp, hắn đều lộ ra bộ mặt non nớt, lạnh lùng nhìn người khác. Nghĩ lại, có lẽ là vì khi đó Hoàng hậu nương nương vì chuyện tranh sủng mà tràn ngập oán khí nên đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của Thái tử.

Đầu tháng ba năm Thịnh Tuyên thứ mười lăm, tiết trời vẫn còn hơi lạnh. Ta lại bị Hoàng hậu triệu kiến. Khi ta thi lễ, thoáng nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của Hoàng hậu nương nương. Ta không âm thầm kết giao với Hiền phi, cũng không làm chuyện gì phản bội lại Hoàng hậu, vì sao bà lại nhìn ta như vậy?

“Ngươi chắc biết Lãnh Tử Nhạc chứ?”

Ta quyết định nói thật: “Dạ biết.”

“Vậy thì tốt.” Hoàng hậu lệnh cho cung nữ: “Dẫn ả tới đây.”

Mấy ma ma nhanh chóng dẫn một cô gái tóc tai bù xù tiến vào, đúng là Tử Nhạc. Trên người nàng có rất nhiều vết tụ máu đỏ thẫm, ta không dám nhìn nàng, cúi gằm đầu như muốn chôn trong ngực.

Hoàng hậu ném một chiếc nhẫn hồng ngọc xuống mắng: “Tần Khải Canh, ngươi xem xem, ả tiểu đề tử này dám quyến rũ Hoàng thượng!” Sau đó ta mới biết, nguyên nhân khiến Hoàng hậu phẫn nộ như vậy, là vì, Hoàng thượng đến Cảnh Hoa cung, đúng lúc Hoàng hậu không có ở đó. Khi Lãnh Tử Nhạc hầu hạ Hoàng thượng, đã được người sủng hạnh. Nhưng địa điểm, lại chính ở trên loan tháp (giường phượng) trong tẩm cung chính điện Cảnh Hoa cung của Hoàng hậu nương nương.

Tử Nhạc bị đánh đến nỗi không quỳ nổi, chỉ nằm rạp trên mặt đất, nàng cười lạnh nhìn Hoàng hậu. Hàm ý của nụ cười kia, mọi người đều hiểu, đó là cười nhạo Hoàng hậu bị thất sủng, không giữ được Hoàng thượng, chỉ có thể trút giận lên người mà Hoàng thượng đã sủng hạnh qua.

“Tần Khải Canh, ngươi biết ả ta, vậy có phải ngươi đã sai ả ta quyến rũ Hoàng thượng không?”

Ta vội vàng phủ nhận: “Đúng là vi thần biết nàng, nhưng cũng không thân thuộc.”

Tử Nhạc vừa nghe xong, cười khanh khách hai tiếng rồi khóc nức nở nói: “Thì ra chúng ta không thân thuộc……”

“Tần Khải Canh, bản cung ban nàng cho ngươi, được không?”

Lúc ấy ta vô cùng sợ hãi, Tử Nhạc là kẻ địch của Hoàng hậu nương nương, lại là người đã được Hoàng thượng sủng hạnh, ta làm sao dám nhận: “Vi thần không dám nhận.”

Trong nháy mắt đó, ta thấy tia hào quang cuối cùng trong mắt Tử Nhạc hoàn toàn biến mất. Nhưng ta không có cách nào khác, ta muốn tự bảo vệ mình, ta sẽ không vì một người con gái ta không yêu mà tự hủy hoại tiền đồ của mình.

Hoàng hậu có vẻ rất vừa lòng với câu trả lời của ta, lạnh lùng liếc nhìn Lãnh Tử Nhạc, rồi sai người lôi nàng xuống. Ta nhìn thấy Tử Nhạc nhìn ta, cười ngây dại, khiến ta sợ hãi vội quay đầu đi. Ta không dám hỏi Hoàng hậu sẽ xử lý nàng thế nào, nhanh chóng rời khỏi cung.

Đêm hôm đó, Cảnh Hoa cung gặp hỏa hoạn, thiêu hủy một thiên điện, vài cung nữ chết cháy.

Trong đó, có Lãnh Tử Nhạc.

Ta rất thương xót cho nàng, nhưng nghĩ đến việc nàng đe dọa ta, ta lại không khỏi thở dài nhẹ nhõm.

Lúc ấy, ta còn chưa biết, sự tình chỉ vừa bắt đầu.

Sau hỏa hoạn một tháng, thái giám thân tín của Hoàng hậu cải trang cho ta, rồi đưa vào một mật thất trong Cảnh Hoa cung. Ở nơi đó, ngoài Hoàng hậu, ta còn nhìn thấy một quái vật toàn thân bị bỏng cháy.

Quái vật kia đã không còn được vài sợi tóc, chỉ có một tấm xiêm y che cơ thể, nhưng những nơi da thịt lộ ra, đều là những vết sẹo xấu xí ghê người. Chân nàng bị xích không động đậy được, chỉ cúi đầu, miệng đang lẩm bẩm gì đó.

“Hoàng hậu nương nương, đây……”

Ta vừa cất lời, quái vật kia đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, trong nháy mắt nhìn thấy ánh mắt nàng, ta đã sợ hãi giật lùi lại. Dung mạo nàng đã hoàn toàn biến đổi vì bỏng, trừ miệng ra, những bộ phận khác trên khuôn mặt đều bị những vết bỏng to bao trùm. Những vết sẹo hồng ấy, lại còn tạo thành hình một con bướm.

Đó là con bướm xấu xí nhất trên đời này.

Nàng không nhìn thấy, nhưng lại nghe thấy giọng nói của ta: “Khải Canh……”

Là Tử Nhạc.

“Tần Khải Canh, bản cung gọi ngươi đến, để ngươi xử trí ả ta.” Hoàng hậu nói: “Ả ta làm đổ đèn, nên bị đốt cháy thành hình dạng thế này…… Ả ta cũng rất đáng thương, nếu ngươi muốn đón ả ra khỏi cung, bản cung sẽ cho phép.”

Sau này nghĩ lại, nếu lúc đó ta dũng cảm hơn, dám đón nàng ra khỏi cung, chắc Tử Nhạc sẽ không bị điên.

Nhưng ta lại không làm như vậy, ta nói: “Hoàng hậu nương nương, nàng ta đã là một quái vật như vậy rồi, sống trên đời cũng rất đau khổ, chi bằng giết chết nàng ta đi, để nàng ta đỡ mệt mỏi.”

“Khải Canh?” Tử Nhạc ngẩn người, sau đó cười ha ha, dung mạo xấu xí cùng với tiếng cười điên cuồng khiến người ta vô cùng sợ hãi: “Ngươi…… ngươi muốn giết ta? Ha ha — ta cho ngươi biết, trong bụng ta có con của Hoàng thượng, muốn giết thì giết đi, giết hết đi! Ha ha ha ha —-”

Lúc ấy nhất định là ta đã bị quỷ ám vào người, sau khi nghe xong những lời Tử Nhạc nói, trong đầu ta lại nảy ra một ý định không bằng cầm thú.

“Hoàng hậu nương nương, vi thần nghĩ, có lẽ nên giữ nàng lại, để nàng sinh con ra, nếu là Hoàng tử……”

Hoàng hậu nương nương là người thông minh đến thế nào, bà hiểu ngay ý ta muốn ám chỉ, ánh mắt nhìn Lãnh Tử Nhạc cũng có chút thay đổi.

“Chuyện Hoàng đế đã từng sủng hạnh nàng, chỉ e Thánh thượng đã quên từ lâu rồi.” Ta nói: “Hơn nữa, sau khi Cảnh Hoa cung bị hỏa hoạn, người trong cung đều cho rằng Lãnh Tử Nhạc đã chết cháy.”

Cho nên, sẽ không có ai truy ra tung tích của nàng.

Hoàng hậu nương nương cũng không trả lời ngay đề nghị của ta, mà sai người đưa ta ra khỏi Cảnh Hoa cung.

Nhưng xem tình hình phát triển sau đó, thì có vẻ như Hoàng hậu nương nương đã đồng ý với đề nghị của ta, vì chỉ vài ngay sau, trong cung lại truyền ra tin tức Hoàng hậu nương nương mang thai. Đối với chuyện này, Hoàng thượng cảm thấy rất ngoài ý muốn, người lại càng không vui, từ sau khi Hoàng hậu mang thai, người không ngủ lại Cảnh Hoa cung nữa.

Bảy tháng sau, Thập Hoàng tử ra đời, tên là Lam Tranh.

Tử Nhạc sau khi sinh con, giống như rác rưởi bị tống khỏi Hoàng cung, Hoàng hậu sai ta bí mật xử lý nàng.

Nhưng ngoài dự kiến của ta, thì ngoài nàng ra, còn có một thêm một bé trai được đưa tới tay ta. Cung nhân nói đó cũng là con của Lãnh Tử Nhạc, khi ta nhìn thấy chân phải đứa bé đó bị dị tật, ta đã hiểu hết.

Đây là một phế phẩm vô dụng.

Nhìn thấy Tử Nhạc dung mạo thì bị hủy hoại, con còn bị cướp đi, rồi nghe tiếng trẻ con khóc nỉ non trong lòng, ta bỗng cảm thấy lạnh đến thấu xương.

Ta đã làm gì thế này. Ta thật không phải là người mà.

Ta ôm đứa trẻ, khóc ròng nói: “Tử Nhạc, ta sẽ chăm sóc cho nàng…… Còn cả đứa bé nữa, con của chúng ta……”

Đứa bé trong lòng cũng là long tử, nhưng chân có tật, chỉ có thể bị đuổi khỏi cung. Ta sắp xếp ổn thỏa cho mẹ con họ xong, rồi báo với Hoàng hậu là ta đã giết chết Lãnh Tử Nhạc, còn đứa bé kia cũng chết yểu rồi.

Nhìn Tiêu nhi ngày một lớn, ta vốn nghĩ hắn sẽ có diện mạo giống Thập hoàng tử, nên không thể không bắt hắn phải tránh né thế gian cả đời.

Nhưng không ngờ, diện mạo của hắn và Huệ vương lại không hề giống nhau.

Đây cũng là sự may mắn của hắn, ta nghĩ vậy, nên khi hắn bảy tuổi, ta đã đón hắn về Tần phủ.

♣ ♣ ♣

Lam Tranh và Tô Tiêu không giống nhau, vì hai người là song sinh khác trứng, nên chỉ như anh em bình thường. Mọi người có thể hỏi baidu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »