Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 277
kết cục (3)

❊ ❊ ❊

Màn đêm buông xuống, Lam Tranh xuất môn tìm một vòng, cuối cùng cũng may mắn tìm thấy Vũ Lâu đang đùa giỡn với Phi Lục trong một toà lương đình. Vũ Lâu nhìn thấy hắn vội vã đến, liền cho Phi Lục lui xuống, ngồi ngay ngắn chờ đón Lam Tranh.

Nàng cầm một cây quạt tròn, búi tóc được quấn tuỳ tiện lên cao, một vài sợi rủ xuống bên tai, gió đêm vừa thổi, sợi tóc bay bay, chạm nhẹ qua làn môi anh đào, khiến vẻ đẹp của nàng càng thêm quyến rũ, mê người. Từ trước tới giờ, Lam Tranh vẫn không có cách nào kháng cự lại nàng. Chia cách bao nhiêu ngày, vốn đã rất nhớ nhung, lúc này vẻ đẹp mờ ảo của nàng lại khiến Lam Tranh thất thần, chỉ lo đứng ngắm nàng chằm chằm, sự tức giận vừa rồi cũng bay lên chín tầng mây.

“Tìm ta có việc gì sao? Giải xong đề rồi à?”

Lúc này Lam Tranh mới nhớ ra mục đích của mình: “Tần Vũ Lâu, nàng cố ý đùa giỡn ta phải không? Nếu nàng mất trí nhớ, thì sao lại ra đề là viết ngược <> chứ?”

Vũ Lâu cười nhạt: “Viết ngược <> thì làm sao?”

“Đó là chiêu nàng đã dùng để giáo huấn đế sư khi còn ở bên ta!” Hắn cười lạnh: “Hơn nữa, đề thi của những người khác cũng không giống với ta. Nói cách khác, nàng cố tình ra đề này để làm khó ta!”

Vũ Lâu mù mờ nhìn hắn: “Không phải, đề thi này ở trong đầu ta, không biết vì sao ta nhớ rất rõ ràng, ấn tượng rất sâu sắc. Còn về những chuyện khác, ta thật sự không nghĩ nhiều. Nếu để ngươi nghĩ sai lệch đi, thì thật sự xin lỗi.”

Lời của nàng cũng có thể tin tưởng được. Dù sao, trước đây nàng cũng chịu sự huấn luyện nghiêm khắc của mẹ mình, nếu có khắc sâu trong trí nhớ thì cũng là chuyện bình thường thôi.

Vấn đề là, nàng nhớ rõ cái loại đề biến thái này, mà lại không nhớ hắn. Xem ra, hắn còn không cả bằng <>.

Trong lòng Lam Tranh hơi chua xót. Hắn buồn bã ngồi xuống ghế đá trong lương đình, buồn bực cân nhắc xem sau này nên làm thế nào. Không thể danh chính ngôn thuận mà đưa nàng về rồi, chẳng lẽ thực sự phải dùng vũ lực sao?!

Dù nàng thật sự mất trí nhớ, hay chỉ là giả vờ, thì dùng vũ lực với nàng đều không có kết quả tốt.

Phiền chết đi được! Lam Tranh vò đầu bứt tai suy nghĩ. Hắn chợt phát hiện, cứ chuyện gì liên quan đến Vũ Lâu là tâm tình hắn lại vô cùng rối loạn. Xử lý những chuyện liên quan đến nàng, còn khó khăn hơn cả xử lý việc quốc sự.

Vũ Lâu thấy khí thế của hắn sụt giảm, liền hỏi: “Tính tình tuỳ tiện liều lĩnh của ngươi hôm qua chạy đâu mất rồi?”

Lam Tranh chỉ vào chính mình nói: “Ta là Hoàng thượng, nàng là Đức phi, nàng có tin không?”

“Tin. Vân Triệt đã nói thân phận của ngươi đúng là thế mà.”

“Vậy nàng có biết, nếu ta muốn có gì đó, thì nhất định phải có không?!”

“Biết.”

“Vậy vì sao nàng không nghe theo ta? Không cùng ta quay về?”

Vũ Lâu nói: “Ngươi cứ việc xử phạt ta đi. Nhưng mặc kệ kết quả thế nào, ta cũng phải tuỳ hứng một lần đã. Nghe nói trước kia cuộc sống của ta cũng không sung sướng gì. Ta mất trí nhớ, quên mất ngươi. Làm lại một lần nữa, dù ngươi không cho, ta cũng phải thử.”

“Vì sao nàng biết cuộc sống của nàng không sung sướng?!” Lam Tranh nói: “Mấy người Vân Triệt lừa nàng thôi! Nếu nàng nhắc đến vết sẹo trên người nàng, thì ta đã nói rồi, nàng có thể đáp trả, đóng một dấu lên người ta mà.”

Vũ Lâu lắc đầu: “… Ngươi đã là Hoàng đế, làm sao ta biết vận mệnh sau này của mình thế nào? Ta không muốn tham dự vào những cuộc tranh đấu, tranh sủng chốn hậu cung, nếu không cẩn thận, bị thất bại thì cũng đồng nghĩa với việc bị biếm vào lãnh cung, cô độc thê lương cả đời. Chỉ cần ngươi chịu buông tay, ta tình nguyện tìm một người nam nhân chỉ thuộc về riêng ta, cho dù không quyền cao chức trọng, cho dù không phú quý vinh hoa, nhưng cũng có thể bình bình yên yên sống một đời một kiếp.”

Lam Tranh kháng nghị: “Cái gì mà tranh sủng chốn hậu cung chứ. Ta chỉ có một mình nàng mà còn không quản nổi. Nếu ta muốn nạp phi, thì trong lúc nàng biến mất ta đã nạp lâu rồi, còn tới tìm nàng làm gì?! Tam cung lục viện chỉ có một mình nàng là nữ nhân, nàng còn phải tranh sủng với ai?!”

Vũ Lâu nói: “Ngươi không sợ người trong thiên hạ bàn tán sao?”

“Tuỳ Văn Đế cũng chỉ sủng hạnh một mình Hoàng Hậu Độc Cô Gia La, nhưng vẫn là một minh quân, thống nhất thiên hạ.”

Vũ Lâu ra vẻ suy nghĩ, không nói gì.

Lam Tranh nói tiếp: “Ta thật lòng thật dạ yêu nàng, nhưng vì sao nàng một chút cũng không hiểu?” Nói xong, hắn lại không khỏi chua xót cho mình.

Vũ Lâu thong thả bước vào trong lương đình: “Dường như ngươi cũng không quá xấu xa như ta tưởng tượng.”

“Đương nhiên là ta không xấu rồi.”

“Chà, vậy ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Nếu lần này ngươi đáp sai, thì đừng trách ta không cho ngươi cơ hội.”

“Đề mục gì? Nếu còn bắt ta đọc ngược <>, thì ta không thể làm được đâu.”

“Chưa thấy đề mục thì làm sao ngươi biết mình đáp không được? Không tự tin thì thôi vậy.”

“Ai sợ chứ, nàng chờ mà xem!” Hắn không thể thua cả bốn lần được!

♣ ♣ ♣

Cái gọi là đề thi phụ, được người hầu đưa tới phòng Lam Tranh đang ở, nói là hôm sau sẽ tới lấy đáp án. Lam Tranh nói người hầu đặt đề thi lên bàn rồi lui xuống. Hắn nhìn chằm chằm tờ giấy đang gấp gọn gàng kia, bất an không yên lòng.

Hắn không dám nhìn, lỡ không đáp được, thì đúng là phiền phức.

Một lát sau, Lam Tranh quyết định mặc kệ sống chết cũng phải liều mạng mở ra.

Vừa mở đề thi, trong nháy mắt nhìn thấy đề mục, hắn không khỏi cười khẽ: “Tần Vũ Lâu à Tần Vũ Lâu, nàng…”

Trên giấy chỉ có một hàng chữ: [Lam Tranh, con gái của chúng ta tên là gì?]

Hắn mở cửa đi tìm Vũ Lâu, lại thấy Vân Triệt đang đứng ở cửa.

Vân Triệt cười nói: “Ta đến để dẫn đường cho tân lang, tỷ tỷ đang chờ huynh.”

♣ ♣ ♣

Đêm tái hôn của Đức phi đương triều Tần Vũ Lâu.

Cặp nến long phượng mạ vàng đã đốt hơn một nửa, nhưng vẫn không thấy bóng dáng tân lang Độc Cô Lam Tranh đâu. Dưới lớp khăn phượng là bộ dáng khí định thần nhàn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim của Tần Vũ Lâu. Nàng ngồi ngay ngắn trên giường hỉ, lẳng lặng đợi phu quân.

Bỗng nhiên, cánh cửa phát ra một tiếng kẹt, nàng nghe tiếng người kia bước tới gần, dừng lại trước mặt nàng.

Lam Tranh nhìn Vũ Lâu mặc áo tân nương, trùm khăn phượng ngồi ngay ngắn trên giường. Nhớ tới đêm hắn và nàng thành thân lúc trước, hắn bị ngọc lưu ly cắt đứt tay, sau đó nàng liền tự xốc khăn hỉ ra, vội vàng chạy tới xem vết thương cho hắn, rồi cãi lộn cả buổi tối, hắn lại không khỏi mỉm cười.

Dưới lớp khăn hỉ, Vũ Lâu cũng đang lo lắng bồn chồn. Rốt cuộc là Lam Tranh đang làm gì? Chẳng lẽ chàng đang tức giận sao? Ngàn vạn lần đừng tức giận mà.

Tuy nàng cũng hơi quá phận, không chỉ bỏ nhà đi, mà tới khi hắn tìm đến lại còn trêu đùa hắn. Nhưng mà, nếu lúc đó nàng không bỏ đi, thì nàng cũng không biết phải điều tiết tâm tình của mình thế nào. Cứ ở mãi trong kinh thành, nàng sẽ buồn bực đến chết mất.

Còn chuyện sắp xếp ba vòng thi để làm khó hắn, cũng chỉ tính là sự trả thù nho nhỏ thôi, không thể để hắn lúc nào cũng đùa cợt nàng được.

Dù lôi đài thế nào, thì kết quả cũng là động phòng cùng hắn mà.

Lúc này, Lam Tranh mới nhẹ nhàng nhấc khăn hỉ của nàng lên, nhìn thấy vẻ mặt nàng ngoan ngoãn, xấu hổ, khẽ mỉm cười hiện ra trước mặt mình, hắn cũng không giấu được nụ cười.

Nàng là thê tử xinh đẹp nhất của hắn, đời đời kiếp kiếp.

Hắn cúi người khẽ hôn lên môi nàng.

Nàng xấu hổ đỏ mặt, vòng tay lên ôm cổ hắn, nhẹ nhàng nói vào tai hắn: “Lam Tranh, ta yêu chàng.”

Hắn đã đợi bao lâu mới nghe được những lời này của nàng.

Hắn hỏi: “Vĩnh viễn à?”

“Vĩnh viễn.” Nàng gật đầu thật mạnh.

“Vậy nói cùng một lần đi.”

Nàng cười thật tươi: “Lam Tranh, ta yêu chàng, vĩnh viễn.”

Lam Tranh nghe xong, vừa lòng mím môi cười nói: “Cuộc đời này của ta, coi như không uổng phí.” Nói xong, hắn đưa tay cởi giá y của nàng: “Lại đây, chúng ta bù đắp lại đêm động phòng.”

Vũ Lâu ngăn hắn lại hỏi: “Con gái của chúng ta tên là gì? Chàng còn chưa nói mà.”

Lam Tranh suy nghĩ nát óc, cuối cùng hắn bổ nhào về phía Vũ Lâu: “Để mai nghĩ tiếp, nàng lừa ta thảm thương như vậy, xem tối nay ta giáo huấn tiểu yêu tinh nàng thế nào.”

Vũ Lâu bị hắn đặt dưới người, đỏ mặt oán trách: “Chàng đúng là sắc phôi, không nghĩ được chuyện gì khác sao.”

Hoa sen nở rộ trong màn…

— Hoàn chính văn —

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »