Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 252
gia đình sum họp

❊ ❊ ❊

Thân phận của nàng bây giờ chỉ là thị thiếp của Thái tử, quy cách đón nàng vào cung cũng cực kỳ đơn giản, ngay cả thái giám cũng chỉ có một vài tên. Mấy ma ma tới đón muốn ôm hai đứa bé giùm Vũ Lâu, nhưng nàng nhất định không chịu buông tay.

Đối phương liền dùng quy củ để áp chế nàng: “Tiểu chủ nhân, người nên buông tay thì hơn, chiếu theo quy củ, thì hai hoàng tử phải do lão nô ôm vào cung.”

Vũ Lâu cười lạnh: “Chiếu theo quy củ à? Ta chết cũng không buông đấy, sau khi vào cung, các người có thể xử phạt ta theo quy củ!”

Khí thế của nàng rất mạnh mẽ, khiến cho mấy nữ quan dựa dẫm vào uy phong của Hoàng hậu không thể không động thủ.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán, nàng bị đưa trực tiếp vào Cung Cảnh Hoa, diện kiến Hoàng hậu nương nương trước. Giờ phút này, trong lòng nàng bỗng nổi lên nghi vấn, Lam Tranh có biết nàng vào cung không?

Lỡ mà, Hoàng hậu mạnh mẽ cướp con nàng đi, thì phải làm sao bây giờ?

Nghĩ tới đây, nàng sợ tới toát mồ hôi lạnh. Trong đầu nàng bắt đầu suy tính, nếu thật sự xuất hiện tình huống này, thì nàng phải ứng đối làm sao? Càng nghĩ nàng càng thấy lo, tự doạ mình sợ đến run rẩy.

Sau khi chờ ngoài cửa cùng một lúc, nghe thái giám truyền vào, nàng chầm chậm bước vào đại điện.

Khi ngẩng đầu nhìn thấy Lam Tranh ngồi bên cạnh Hoàng hậu cao cao tại thượng kia, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng đúng là hoảng sợ đến thần hồn nát thần tính rồi.

Đã có Lam Tranh ở đây thì sẽ không sao hết.

“Lại đây, để bản cung ngắm hai tên nhóc đang yêu kia một chút nào.” Hoàng hậu vẫy tay gọi Vũ Lâu tới gần.

Vũ Lâu nhìn Lam Tranh, thấy hắn cho phép nàng mới ôm hai con tới bên cạnh Hoàng hậu. Hoàng hậu đón lấy đứa bé, ngắm kỹ càng một lúc rồi cười nói: “Đáng yêu quá!”

Khuôn mặt bà lúc này như bị bao phủ bởi vẻ nhu hoà của tình mẫu tử, khác hẳn với phong thái uy nghi, ăn nói thận trọng nghiêm túc thường ngày. Ngay cả Lam Tranh cũng chưa từng thấy vẻ mặt này của Hoàng hậu.

“Sao bản cung thấy hai đứa nhỏ giống Tĩnh Thần quá?!” Hoàng hậu đột nhiên nói.

Bà chỉ có một người con trai là Tĩnh Thần nhưng lại mất sớm, nỗi đau này cả đời có lẽ cũng không khép miệng được.

Vũ Lâu nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, con của ta đáng yêu như vậy, làm sao có thể giống tên khốn kiếp Tĩnh Thần kia!

Hoàng hậu nói xong, thấy không ai hưởng ứng, liền xấu hổ cười gượng, lau nước mắt: “Xem này, bản cung nói gì vậy chứ, đúng là buồn cười thật.”

Hắn đón hai đứa bé từ trong tay Hoàng hậu, tự mình ôm lấy rồi nói: “Mẫu hậu, bọn nhỏ vừa đi cả quãng đường dài từ Kim Lăng về đây, đã mệt rồi, để hôm khác Vũ Lâu lại đưa chúng tới thăm người.” Hắn có thể nhìn thấy rõ vẻ không cam lòng trong mắt Hoàng hậu, nhưng hắn không thể mạo hiểm để con mình trong tay một người đã từng đi đoạt con của người khác như Hoàng hậu được.

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên cảm thấy cái gì đó, liền giơ cao đứa bé lên, cúi đầu thì nhìn thấy ngực áo ướt đẫm một mảng.

Còn tên nhóc xấu xa trong tay thì căn bản không ý thức được rằng nó vừa mới không khách khí, tiểu thẳng lên người cha nó.

“…” Lam Tranh nổi gân xanh: “… Được lắm. Đây là lễ vật gặp mặt con tặng cho phụ vương phải không?!”

Vũ Lâu vội đón con trong lòng hắn, nói: “Mạch Mạch, hư quá, sao con lại làm thế hả?!”

Lam Tranh vừa nghe đã buồn bực, hắn chỉ vào Tường Mạch nói: “Sao luôn là con thế?!”

Mạch Mạch giống như nhận biết được sai lầm của mình, nhếch miệng khóc oà lên. Thằng bé vừa khóc, thì cả Hoàng hậu và Vũ Lâu đều đồng loạt quay sang lườm Lam Tranh: “Sao chàng/ con lại hung dữ với một đứa bé chứ?!”

Lam Tranh: “… Ta!!!” Nhìn thấy hai người đang trợn trừng mắt nhìn hắn, hắn vội giơ tay xin hàng: “Được rồi, là ta sai, được chưa?!”

♣ ♣ ♣

Cả nhà rời khỏi Cung Cảnh Hoa, quay về Cung Chiêu Đức. Lần trước khi rời khỏi đây, nàng còn đang buồn bã vì không thể mang thai, thế mà giờ, hai con trai của nàng đã đầy tháng. Đồ đạc nàng đã từng dùng ở Cung Chiêu Đức vẫn nguyên vẹn như trước.

Nàng ngồi trước gương, tháo đồ trang sức trên đầu xuống. Cũng đã lâu nàng không đeo nhiều đồ trang sức thế này, giờ đột nhiên mang lên, khiến nàng cảm thấy vừa nặng vừa đau đầu. Nhìn qua gương, nàng thấy Lam Tranh đang nhăn mặt trêu con, liền quay đầu lại cười nói: “Một chút lại làm con khóc đấy!”

Lam Tranh nghe xong, nhéo nhéo mặt Mạch Mạch nói: “Còn khóc được bao nhiêu lần nữa hả?”

“Oa…” Mắt Mạch Mạch rưng rưng, định nhếch miệng khóc khiến Lam Tranh hoảng sợ vội buông tay, lắc người tránh sang một bên: “Vừa rồi con tiểu ướt hết cả người ta, ta còn không nói gì, vậy mà ta chạm vào con một chút con cũng muốn khóc. Quỷ thích khóc nhè kia, con nhìn ca ca con kìa, đâu có thích khóc như con!”

“Được rồi, nói sau đi, cả hai đứa đều bị chàng chọc cho khóc bây giờ đó.” Vũ Lâu tháo xong đồ trang sức liền đứng lên đi đến bên giường, ôm Mạch Mạch lên, khe khẽ ru thằng bé ngủ.

Lam Tranh từ đằng sau ôm lấy nàng: “… Rốt cuộc người nhà chúng ta cũng được đoàn tụ.”

Mũi nàng cay xè, sợ mình mở miệng sẽ bị hắn phát hiện là nàng đang khóc, nên chỉ ậm ừ một tiếng. Nhưng niềm hạnh phúc thì đang tràn ngập trong lòng nàng.

“Sao không thấy Phi Lục đâu?” Lam Tranh chợt phát hiện không thấy ả nha hoàn vừa phản bội Vũ Lâu đâu.

“Ta sai cô ấy đến xem kỹ lại những khu vực xung quanh ngôi miếu đổ nát kia, xem có thể tìm được ca ca ta không…” thi thể của ca ca ta…

Lam Tranh thở dài: “Chân của Vũ Dương hầu có thể giữ được, nhưng chỉ e là sẽ thành tàn tật.”

“Hắn về lúc nào?”

“Đêm qua, ngự y đã tới khám rồi, ta cũng vừa nghe tin. Ngự y nói, vết thương được cấp cứu rất tốt, nếu không đã không thể giữ được chân.”

Vũ Lâu trợn mắt: “Hoàng hậu nương nương không nói gì sao? Hôm nay tiến cung, sao ta không cảm thấy không khí căng thẳng mà lại chẳng khác gì trước kia thế? Còn nữa, mấy hôm trước ta lo muốn chết, chỉ sợ chàng vào cung sẽ bị Hoàng thượng trách tội tự tiện về kinh thôi.”

Lam Tranh cười gượng: “Nàng không biết đâu. Ngay khi chúng ta gặp nạn, thì Hoàng thượng đã hạ chiếu thư triệu hồi các Hoàng tử về kinh, nên ta có thể công khai trở lại.”

Vũ Lâu hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Vậy còn Tấn vương? Chàng nhìn thấy hắn chưa?”

“Ôi… đừng nói đến Tấn vương, ta hồi cung đã ba ngày, nhưng ngay cả Hoàng thượng ta còn chưa gặp được.” Hắn nói: “Ai bảo ta về trễ. Nếu ta về trước Tấn vưong, có thể canh giữ bên cạnh Hoàng thượng, ngăn cản không cho ông gặp Tấn vương thì tốt rồi. Giờ thì phiền phức, bị Tấn vương giành trước, ngày ngày đều không rời Hoàng thượng một tấc.”

“Sức khỏe của Hoàng thượng rốt cuộc thế nào rồi?”

“Không ổn.” Lam Tranh nhíu mày: “Cho nên mới phiền phức, lúc thì tỉnh táo, lúc thì mơ màng. Khi ông tỉnh, nghe nói có cho truyền ta vào gặp một lần, kết quả là lại bị Tấn vương đánh lạc hướng. Chờ khi Hoàng hậu nhắc lại thì Hoàng thượng đã quên mất rồi.”

Nếu Hoàng thượng cứ bệnh như vậy rồi chết, thì Lam Tranh nhất định có thể danh chính ngôn thuận mà kế thừa ngai vàng.

Nhưng chỉ sợ, sẽ xảy ra chuyện.

Vũ Lâu bỗng nhiên bật ra một suy nghĩ đáng sợ, nàng tự hoảng sợ đến tái mặt.

“Vũ Lâu, nàng làm sao vậy?”

Nàng che miệng, kề sát vào Lam Tranh: “Ta có một phương pháp… Nhưng mà, quá đê tiện và nguy hiểm.”

“Nàng thử nói xem nào. Có đê tiện thì cũng có đê tiện hơn Tấn vương được không?”

Vũ Lâu liền nói suy nghĩ của mình cho Lam Tranh nghe, hắn nghe xong nói: “… Kế này cũng hơi quá…”

“Chàng không dám sao?”

Hắn nghĩ ngợi một chút rồi thản nhiên cười: “Không có gì là không dám.”

“Vậy là tốt rồi. Lát nữa ta sẽ dạy chàng dùng ngân châm! Giờ chàng sai người đi bẩm báo với Hoàng thượng, nói là hoàng tôn đã hồi cung. Ta tin là nếu ông vẫn tỉnh táo, nhất định sẽ gặp hai con của chúng ta, lúc đó chính là thời điểm tốt nhất để xuống tay.”

Hết chương 252.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »