Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3834 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 273
vũ lâu mất trí nhớ

❊ ❊ ❊

Lam Tranh trừng mắt: “Vậy nói ngắn thôi.” Vì sao khi Vũ Lâu nhìn hắn, vẻ mặt lại khiếp sợ thế kia. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?! Từ từ đã, không cần phải nói, chắc chắn là tên Vân Triệt kia giở trò quỷ rồi. Cái tên khốn này, đã giữ hắn ở đất phong rồi mà vẫn không chịu yên phận. Chờ giải quyết xong chuyện này, nhất định Lam Tranh sẽ nghĩ cách khác để trừng trị hắn.

Quan trọng nhất là, đứa bé Vũ Lâu đang ôm… Chẳng lẽ là con hắn? Vũ Lâu rời khỏi hắn đã khoảng một năm, nếu lúc nàng đi đã mang thai, thì sinh ra đứa bé cũng không có gì lạ.

“Bệ hạ, xin ngài qua đây một chút.” Vân Triệt kéo Lam Tranh sang một bên, liếc mắt nhìn Vũ Lâu rồi nói: “Vũ Lâu tỷ tỷ biến thành thế này là có nguyên nhân.”

Lam Tranh đứng im chờ Vân Triệt nói ra cái gọi là nguyên nhân kia. Nhưng Vân Triệt hít một hơi rồi lắc đầu: “Thật khó mở miệng quá.” Hắn bày ra vẻ mặt khổ sở, ấp úng, càng thôi thúc sự tò mò của Lam Tranh. Lam Tranh bị vẻ mặt đó của hắn chọc tức đến tối sầm mắt mũi, kéo vạt áo Vân Triệt, nhấc tay định đánh: “Thằng nhãi này!”

“Ta nói, ta nói!” Vân Triệt vội vàng: “Là thế này, cuối mùa xuân năm ngoài, ta có quay về kinh thành. Vốn chỉ muốn tìm Phi Lục, nhưng lại gặp tỷ tỷ cũng đang ở đó. Lúc đó, ta thầm nghĩ, đưa Phi Lục đi thôi, nhưng tỷ tỷ lại nói tỷ ấy buồn đến phát hoảng, muốn đi tới Vân Nam giải sầu, nên ta mới dẫn các nàng đi theo.”

Lam Tranh tức giận đẩy hắn ra: “Không phải trẫm đã hạ chỉ không cho phép ngươi quay về kinh thành sao? Ngươi lại dám kháng chỉ không tuân? Ngươi có mấy cái đầu hả?!”

Vân Triệt xoa xoa chỗ ngực bị hắn đẩy đau: “Giờ không phải lúc nói chuyện này. Hoàng thượng, huynh hãy nghe ta nói.”

“Không phải lúc nói chuyện này?” Lam Tranh giận dữ: “Ngươi tốt nhất là nên có lý do chính đáng đi!” Nói xong, hắn lại muốn đánh, Vân Triệt đã chạy vòng qua bàn trốn: “Bệ hạ, ngài phải bình tĩnh, bình tĩnh. Là thế này, sau khi chúng ta rời khỏi kinh thành, Vũ Lâu tỷ tỷ cũng nhắc ta đưa tin cho ngài để ngài đừng lo… Kết quả…”

Lam Tranh tức giận hỏi: “Kết quả thế nào?”

“Là lỗi của ta, lỗi của ta.” Vân Triệt chắp tay xin tha nói: “Lúc ấy, không biết đầu óc ta ngớ ngẩn thế nào, lại muốn đùa dai, nên đã giấu thư của tỷ tỷ đi, không báo tin cho ngài.”

Lam Tranh nghe xong, tức muốn bùng khỏi, túm Vân Triệt muốn đánh: “Ngươi lại dám đùa giỡn, lừa gạt Vua!!!”

“Cũng là học theo Hoàng thượng ngài mà.” Vân Triệt nói: “Vũ Lâu tỷ tỷ kể với ta, ngài từng lừa gạt tỷ ấy, nói sẽ gửi thư cho người nhà của tỷ ấy, nhưng thật ra lại không đưa, ngược lại còn thiêu huỷ hết thư của tỷ ấy. Ta chẳng qua là bị ngài làm hư thôi.”

Tên đệ đệ cùng mẹ khác cha này, cái tốt không học, lại học hết cái xấu. Dù sao, cũng coi như bị hắn làm hư, Lam Tranh cố gắng nín nhịn: “Nói tiếp cho ta!”

Vân Triệt nói: “Sau đó không bao lâu, thì Vũ Lâu tỷ tỷ phát hiện mình mang thai, ta liền lừa tỷ ấy, nói là ở kinh thành, Hoàng đế đang diệt trừ các đảng phái đối lập, rất nguy hiểm, nên mới dặn tỷ ấy ở đây dưỡng thai, sinh sản cho tốt. Chờ thu thập xong gia tộc họ Vương, sẽ phái người tới đón tỷ ấy! Sau đó…”

“Nói một lần cho hết đi! Không được ngắt quãng!!!”

“Sau đó, lúc ngài phái người tới tìm, bị ta lừa, rồi sau nữa, hai tháng trước…” Vân Triệt nhìn đứa nhỏ trong lòng Vũ Lâu nói: “Vũ Lâu tỷ tỷ đã sinh tiểu công chúa…”

“Con gái của trẫm sao?”

“Ừm.” Vân Triệt cười nói: “Vô cùng đáng yêu, rất thân với người cậu là ta đây.”

Lam Tranh vỗ mặt hắn một cái: “Không được đắc ý! Là công chúa của trẫm, không liên quan gì tới ngươi!”

Vân Triệt bĩu môi: “… Tháng trước ta nghe nói Thừa tướng đã cáo quan, đang muốn đưa Vũ Lâu tỷ tỷ về kinh thành, không ngờ…” Hắn làm ra vẻ vô cùng đau lòng: “Phụ vương ta tìm được một cây thảo dược rất kỳ lạ, nghe nói là để chế ra nước vong tình. Vũ Lâu tỷ tỷ thì huynh cũng biết rồi đấy… rất hiếu kỳ với các loại thảo dược. Kết quả là, tỷ ấy tự thử nghiệm, sau đó… như thế này.” Hắn nhún nhún vai: “Hình như là mất trí nhớ.”

“Vậy sao còn biết ngươi?” Vũ Lâu xưng hô với Vân Triệt rất thân thiết, vì sao lại không nhớ hắn?!

“Đương nhiên là vì ta nói cho tỷ ấy rồi!” Vân Triệt nói: “Ta nói cho tỷ ấy biết, tỷ ấy bị mất trí nhớ. Tỷ ấy bắt ta kể cho tỷ ấy nghe về thân thế của mình. Nên ta nói, đứa bé kia là con gái của tỷ, còn ta là đệ đệ…”

Lam Tranh thấy Vân Triệt ấp úng, biết là không có chuyện tốt, hắn lạnh mặt hỏi: “Vậy ngươi nói với nàng thế nào về thân phận của nàng?”

Vân Triệt xấu hổ cười ha ha, nhìn vẻ mặt lãnh khốc của Lam Tranh, thu lại nụ cười rồi nghiêm mặt nói: “Ta nói cho tỷ ấy, tỷ ấy là cháu của Hàn vương phi, là biểu tỷ của ta. Đã từng gả cho người quyền quý ở kinh thành, sau lại bị chồng bỏ, đuổi về nhà. Đang muốn tái giá…” Hắn nhìn vẻ mặt Hoàng đế càng ngày càng nghiêm trọng, vì tự bảo vệ mình, hắn vội ôm lấy ngực, sợ Lam Tranh dùng một chưởng đánh chết hắn.

Quả nhiên, Lam Tranh nổi giận: “Ngươi thật to gan!” Hắn tung một cước, Vân Triệt ngã xuống đất. Vũ Lâu đứng bên cạnh nhìn một hồi, giờ rốt cuộc cũng không kiềm chế được, vội chạy tới che trước mặt Vân Triệt: “Ngươi làm cái gì vậy? Ta thấy ngươi không phải bằng hữu của Vân Triệt, mà là kẻ thù của đệ ấy mới đúng. Hàn vương phủ không chào đón ngươi. Đi ra ngoài…”

Bị thê tử của mình hạ lệnh đuổi khách, lòng Lam Tranh quặn đau: “Vũ Lâu…”

Vũ Lâu nói: “Vừa rồi ta đã thấy rất kỳ quái, sao ngươi lại biết tên ta?”

Vân Triệt vừa phủi bụi đất trên người, vừa đứng dậy nói: “Tỷ tỷ, hắn là một trong những người đến dự tuyển…”

Vũ Lâu nhìn Lam Tranh rồi nói: “Nhưng ta không thích hắn, không cần hắn dự tuyển.”

Lam Tranh không hiểu: “Sao lại thế này? Dự tuyển cái gì?”

Vân Triệt hắng giọng một cái, cười nói: “Vũ Lâu tỷ tỷ muốn tái giá, ngày mốt tổ chức lôi đài, chỉ cần thắng là sẽ ôm được mỹ nhân về.”

Đầu Lam Tranh nổ ầm một tiếng như bị người khác dùng gậy đập thẳng vào đầu. Hắn tức giận đến run giọng, chỉ Vân Triệt nói: “Ngươi không muốn sống nữa à? Dám để Hoàng phi tái giá…”

Vũ Lâu lại nói: “Hoàng phi gì? Đây là chủ ý của ta. Ta nghe nói phu quân trước đây của ta bất nhân bất nghĩa, đã bỏ ta rồi. Nếu tái hôn thì lần này nhất định ta phải chọn một người vừa ý!”

Lam Tranh giận dữ: “Tần Vũ Lâu, không được làm loạn, theo ta hồi cung!”

Vừa chạm vào nàng, Vũ Lâu đã lật tay bắt lấy cổ tay hắn: “Ta không biết ngươi! Nếu còn dám động chân động tay nữa, ta sẽ đánh chết ngươi!”

Vân Triệt khuyên nhủ: “Tỷ tỷ, tỷ đừng hung dữ như vậy, huynh ấy cũng không phải người xấu mà.”

Lam Tranh không thèm để tâm, hắn hoá giải chiêu thức của Vũ Lâu, rồi chỉ vào mình nói: “Ta là phu quân của nàng, mau theo ta về. Không phải nàng bị mất trí nhớ sao? Sau khi về kinh thành, ta sẽ tìm ngự y xem bệnh, chữa bệnh cho nàng, nhất định nàng sẽ nhớ lại!”

“Phu quân?” Nàng mơ hồ hỏi.

“Ừ!” Lam Tranh vỗ ngực nói.

“Lam… Lam Tranh?”

Hắn nghĩ là nàng nhớ ra, vui sướng cười nói: “Đúng, là ta!!!”

Bốp!

Hết chương 273.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »