Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 269
cãi nhau ầm ĩ

❊ ❊ ❊

“Đúng là Lam Tranh…” Nghe cung nữ nói xong, Vũ Lâu hoàn toàn sáng tỏ quỷ kế của Lam Tranh. Hắn đã biết trước nàng định làm gì, mới nghĩ ra cách làm cho nàng nhầm lẫn thời gian, ngăn cản nàng cứu Tần Viễn Địch.

Nói cách khác, chính tay nàng đã giết chết ca ca của mình, thậm chí, chính nàng đã rút ngắn thời gian sống của ca ca đi một ngày…

Bây giờ, trong lòng nàng chỉ còn lại sự oán hận đối với hắn: “Lam Tranh!” Nàng rít răng phun ra hai chữ này, thì nước mắt cũng không kìm được, chảy dài xuống hai gò má. Nàng cắn môi, lau nước mắt, xoay người muốn đi.

Phi Lục vội chạy theo: “Tiểu thư, người định đi đâu?!”

“Đương nhiên là đi tìm chàng hỏi cho rõ!”

Vừa rồi, khi nghe cung nữ nói lại, Phi Lục đại khái cũng đã hiểu rõ sự tình: “Dù thế nào, thì thiếu gia cũng không thể sống lại được, tiểu thư, người đừng ỷ được sủng ái mà kiêu ngạo, gây chuyện với Hoàng thượng!!!”

“Gây chuyện với Hoàng thượng?!” Nàng thấp giọng hỏi lại. Phi Lục gật đầu: “Người bình tĩnh một chút, ngàn vạn lần không thể đi chất vấn Hoàng thượng được, khiến long nhan tức giận! Hoàng thượng là Hoàng thượng, không phải Huệ vương, cũng không phải Thái tử!!!”

Nàng đột nhiên nhếch miệng cười lạnh: “Đúng vậy, càng ngày chàng càng có dáng vẻ của Hoàng thượng, chỉ nói một câu đã khiến người ta chết không có chỗ chôn. Nhưng mà… Ha ha, giờ ta sợ gì chứ? Ta đã không còn người thân nào để phải chịu cho chàng uy hiếp nữa!” Dứt lời, nàng đẩy Phi Lục ra, chạy đi tìm Lam Tranh.

“Tiểu thư…”

Phi Lục không kịp cản, Vũ Lâu đã chạy tới cửa đại điện. Vì vội vàng chạy nên nàng không kịp để ý, lao thẳng vào một người ở đằng trước. Mũi nàng đau nhức, liền lùi về sau vài bước. Đến khi nhìn rõ người đó là ai, lửa giận càng làm cho khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng nhăn lại, tức giận đến run người, hét ầm lên: “Chàng tới đây làm gì?”

Lam Tranh nhướng mày cười: “Không phải nàng nói muốn dâng rượu cho Tần Viễn Địch sao? Sao giờ còn chưa đi, chậm chạp hắn sẽ sốt ruột đấy…”

Nàng đang muốn tìm hắn để cãi vã, hắn lại tự dâng mình đến tận cửa chọc tức nàng.

“Chàng! Chàng! Độc Cô Lam Tranh, chàng thật đê tiện!” Vũ Lâu oán hận: “Chàng lại làm cho ta ngủ mê mệt một ngày một đêm, nhớ sai thời gian!!! Vậy mà chàng cũng nghĩ ra được, chàng thật quá giả dối!”

Hắn cười nhạt: “Đúng vậy, giả dối hơn nàng một chút.” Hắn thừa nhận lỗi của mình.

“Chàng trả lại mạng của ca ca cho ta.” Vũ Lâu khóc như đê vỡ: “Vì sao chàng nhất định phải dồn huynh ấy vào chỗ chết chứ?”

“Hắn tự nguyện chịu chết, chính nàng mới là người cố tình làm bậy, muốn cứu hắn ra.” Lam Tranh nói: “Nàng lại đi lừa gạt ta, sắp đặt, chuẩn bị để cứu tội phạm. Người sai rõ ràng là nàng, tại sao giờ còn hùng hồn mà chất vấn ta? Đúng là buồn cười. Tần Vũ Lâu. Có phải vì ta quá cưng chiều nàng nên nàng phát điên mất rồi?”

Nàng chỉ một lòng nghĩ muốn cứu Tần Viễn Địch, làm sao quan tâm đến cái gì mà đúng hay sai: “Nếu ta không phải là kẻ vì người nhà nên việc gì cũng làm được, thì chàng cho là, làm sao ta lại đến bên chàng?”

Phi Lục thấy Vũ Lâu vừa nói xong, thì sắc mặt Hoàng thượng liền trầm xuống, vội khuyên nhủ: “Tiểu thư, có những chuyện không thể tuỳ tiện nói lung tung. Để nô tỳ đỡ người vào trong nghỉ ngơi, bình tĩnh lại một chút.”

“Ta đang rất bình tĩnh!” Vũ Lâu đẩy Phi Lục ra, tức giận cười lạnh với Lam Tranh: “Cũng tốt, chết hết mới tốt. Như vậy, ta và chàng ở bên nhau sẽ không phải lo gì nữa, nhà ta cũng chẳng còn ai phải chết oan chết uổng nữa.”

“Tần Vũ Lâu! Nàng có biết nàng đang nói gì không?” Lam Tranh bực tức: “Cái miệng hại cái thân, cố tình nói bừa nàng có biết sẽ có hậu quả gì không?!”

“Đương nhiên là biết!” Vũ Lâu loạt xoạt kéo áo, để lộ ngực ra: “Chàng có thể đóng thêm một dấu nữa đi!”

Lam Tranh cũng buồn bực: “Cho nên, nàng tốt nhất là ngoan ngoãn một chút!” Dứt lời, hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Hắn không muốn tiếp tục tranh cãi với nàng, cứ như vậy chẳng có kết quả gì cả.

Vũ Lâu cũng không giữ hắn lại, chỉ nói với theo: “Chàng vẫn như thế… chưa từng thay đổi… Hễ là người hay vật bị chàng căm hận, thì chàng nhất định sẽ loại bỏ… Là ta ngốc nghếch, ta lại vọng tưởng chàng có thể buông tha cho chúng ta một con đường sống…”

Lam Tranh xoay người, lạnh lùng liếc nhìn nàng: “Nàng biết rõ như thế, còn làm những chuyện vô dụng đó làm gì?”

Nàng hỏi: “Có phải có một ngày nào đó, khi chàng chán ghét ta, cũng sẽ bỏ rơi ta không?”

Lúc Lam Tranh tới gặp nàng, hắn đã chuẩn bị tinh thần đón nhận oán khí của nàng, nhưng bộ dạng điên cuồng vừa rồi của Vũ Lâu khiến hắn không biết nên làm gì, liền nghĩ tạm thời tránh đi. Không ngờ nàng vẫn không chịu buông tha, còn cố tình nói những lời khiến người ta tổn thương.

Trong lòng hắn không chỉ tức tối mà còn rất khổ sở, cũng cười lạnh đáp lễ: “Cho nên, một người thông minh như nàng, chắc hẳn sẽ hiểu phải làm thế nào để tồn tại chứ!”

“Phải sống cạnh một nam nhân âm hiểm giả dối, lúc nào cũng bày mưu tính kế như chàng, ta tình nguyện…”

Hắn quay người lại, bước từng bước tới gần nàng: “Tình nguyện thế nào?”

“Tình nguyện lúc trước gả cho Tấn vương, ít nhất hắn cũng có thể bảo vệ chúng ta chứ không đuổi cùng giết tận thế này!”

Nghe thấy tiểu thư nhà mình nói ra những lời đại nghịch bất đạo này, Phi Lục sợ đến trắng bệch mặt mũi, run rẩy nói: “Tiểu thư, không thể nói thế được.” Cô kinh hãi nhìn phản ứng của Hoàng thượng, thấy hắn trợn mắt, khẽ nhếch môi, quả nhiên, hắn cũng bị mấy lời này của đối phương đả kích không nhẹ.

Lam Tranh trợn trừng hai mắt, bỗng nhiên cười tự giễu: “Nàng nói gì? Tần Vũ Lâu, cái tên đáng chết đó cũng đã chết rồi. Giờ phút này mà nàng còn dám nói những lời như thế sao?!”

“Người xưa không phải đã từng nói sao? Càng đến lúc không thể quay đầu, thì mới biết mình muốn gì…”

“Nàng muốn gì?” Lam Tranh nắm lấy cằm nàng, lạnh lùng hỏi.

“Được gả cho người mình yêu, bình bình yên yên, đời đời kiếp kiếp…”

Mấy lời của nàng khiến Lam Tranh như phát điên, đang nghiến răng nghiến lợi muốn cãi cọ với nàng, chợt nghe nàng nói tiếp: “Mà chàng, thì không hề đáp ứng được một chút nào hết…”

Lửa giận của hắn như bùng lên, những lời này đã khiến hắn tổn thương sâu sắc. Nhưng, ngẩn người giây lát, thì lửa giận kia cũng tan thành mây khói, trong lòng cảm thấy vô cùng trống rỗng.

Gả cho người mình yêu… Hắn không đáp đứng được một điều kiện nào…

Thì ra, những khúc mắc lúc trước của bọn họ vẫn luôn tồn tại, chẳng qua là bị những âm mưu tầng tầng lớp lớp tạm thời che lấp đi mà thôi…

Trừ nàng ra, hắn cũng không hề quan tâm đến người nhà nàng.

Việc ở cùng với hắn, chỉ là do nàng bất đắc dĩ phải lựa chọn, nàng bị ép phải gả cho hắn. Sự cố chấp của nàng cùng với sự an bài của vận mệnh, đã bắt nàng phải tay trong tay cùng hắn bước tiếp. Trong lòng hắn cũng đã từng tự hỏi, nếu nàng gả cho người khác, có phải cũng giống như thế không?!

Có phải sẽ không vì hắn là Độc Cô Lam Tranh mà có sự khác biệt?!

Nàng đi theo hắn, nhưng chắc gì đã yêu hắn…

Hắn ngơ ngác nhìn nàng, cũng không biết nên phản ứng thế nào với câu nàng vừa nói: “Vũ Lâu…”

Vũ Lâu bị giọng nói tràn ngập bi thương của hắn làm cho tỉnh táo lại, nàng quá tức giận đến mụ mị đầu óc mà buột miệng nói ra những lời đó… Nhưng nghĩ tới việc hắn đã làm, nàng lại ngang bướng không chịu thua, ngẩng đầu oán hận nhìn hắn: “Đừng gọi ta!” Dứt lời, nàng bỏ mặc hắn đứng đó, xoay người quay về tẩm cung.

Hết chương 269.

♣ ♣ ♣

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »