Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 279
câu chuyện về phương lâm

❊ ❊ ❊

Tác giả: Mẹ Cherry

Đêm, trăng thanh gió mát, không khí thanh mát của tối mùa thu khiến tâm hồn con người ta trở nên thư thái hơn rất nhiều.

Nhưng mà… có một người lại không hề thư thái.

“Mẹ nó… lại lạc đường rồi!” Phương Lâm lẩm bẩm chửi rủa. Cuộc đời hắn đã bao nhiêu lần phiêu bạt giang hồ, đi từ Tây sang Đông, từ Nam về Bắc, thế mà bây giờ mắc kẹt trong khu rừng chết tiệt này. Cũng chỉ vì đam mê với dược thảo mà giờ hắn phải khổ sở thế này đây, loanh quanh trong rừng cả ngày không ra được. Đây là khu rừng quái quỷ gì thế không biết…

Đang mải lầm bầm, bỗng hắn đạp lên thứ gì đó mềm mềm…

“A…” Tiếng rên rỉ phát ra từ dưới chân hắn.

Tiếng người! Có người ở đây sao?

Đến giờ Phương Lâm mới để ý, trong không khí có một mùi máu tanh nồng. Thật đáng chết, là một thần y vậy mà giờ hắn mới phát hiện ra mùi máu. Có lẽ cả một ngày lang thang trong rừng đã làm các giác quan của hắn trở nên trì trệ.

“Cứu… cứu ta…” Giọng nói rất quen. Phương Lâm vội ngồi thụp xuống xem xét người đang nằm dưới đất kia.

Hắn ta nằm sấp, một mũi tên cắm vào lưng, toàn thân đầy những vết chém vẫn còn đang rỉ máu… Phương Lâm vội đỡ hắn ta dậy, cẩn thận không để chạm vào mũi tên kia. Trên mặt người kia bê bết bùn đất và máu khiến tóc dính cả vào mặt, không còn nhìn rõ dung nhan. Hắn nhìn quanh, bỗng thấy một cái động nhỏ cách đó không xa, liền cố gắng đỡ hắn ta lên, dìu vào trong động.

Thật là… dù hắn có đam mê tà ma ngoại đạo, nhưng vẫn không bỏ được tính thiện của một đại phu. Thấy chết không cứu, không phải là tác phong của hắn.

Phương Lâm vội vàng gom củi, nhóm một đống lửa nhỏ sưởi ấm hang động. Dựa theo trí nhớ, hắn đi tới con sông đã đi qua lúc chiều, thấm ướt khăn mặt, lấy thêm một chút nước mang về để tiện việc cứu người.

Việc quan trọng nhất bây giờ là phải nhổ mũi tên trên lưng ra, nhưng hắn ta đã mất quá nhiều máu, việc này có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng của hắn ta.

“Này, ngươi còn tỉnh táo chứ? Ta sẽ rút mũi tên trên lưng ngươi ra. Yên tâm, ta là đại phu, sẽ cố gắng cứu ngươi, nhưng ở đây không có nhiều dược, nên ngươi phải chịu đau một chút, được chứ?” Phương Lâm nói với người kia.

Người kia hơi hé mắt, nhìn rõ mặt Phương Lâm, hắn thều thào: “Phương Lâm?… Có phải huynh không?”

“Ngươi biết ta?” Phương Lâm ngạc nhiên. Dù giọng nói này rất quen, nhưng hắn vẫn không thể nhớ ra nổi là ai.

“Là… là ta… Vương Lân!”

“Hầu gia?”

“Hầu gia gì chứ… chỉ là… con cá mắc cạn thôi…” Vương Lân nói xong, bỗng hắn ộc ra một ngụm máu nhỏ.

“Ngài nằm đó chờ ta, ta sẽ cố gắng cứu ngài. Ngài cố chịu đau nhé…” Phương Lâm vội vàng đặt hắn nằm yên lại. Hắn dùng khăn ướt lau sạch những vết máu khô, bùn đất bám trên người hắn, rồi bôi dược vào mấy vết cắt trên người Vương Lân. Mấy vết đao này xem ra không nguy kịch lắm. Chỉ cần bôi dược là khỏi, vết thương chí mạng có lẽ là ở mũi tên kia. Phương Lâm xé y phục hắn ra để xem vết thương trên lưng. Mũi tên cắm không sâu, có thể do bắn từ khoảng cách xa, cũng có thể lực bắn không mạnh, nhưng vấn đề là ở chỗ, vùng da xung quanh đang đen thẫm lại. Dấu hiệu rõ ràng của việc trúng độc.

“Hầu gia, là ai làm ngài bị thương thế này?” Phương Lâm cố hỏi chuyện để đánh lạc hướng Vương Lân, cũng đồng thời muốn biết thêm thông tin về người đã bắn mũi tên tẩm độc này, tay hắn vẫn không ngừng động tác, vừa hơ thanh đoản đao vào lửa, vừa lục tìm dược.

“… Là tay chân của Tấn vương… Bọn họ vẫn nghĩ ta là người đã sai Tần Viễn Địch giết chết Tấn vương… Dù ta đi đâu họ cũng vẫn truy đuổi…”

“Chết tiệt! Sao lại xuống tay độc ác đến thế này chứ! Người trong hoàng thất các người thật chẳng có lấy một người tử tế! Ai cũng mưu mô, xảo quyệt, suốt ngày chỉ biết tính kế lẫn nhau. Như vậy không mệt sao… Ngài cắn chặt cái khăn vào!” Nói xong, hắn không kịp để Vương Lân chuẩn bị tinh thần, dùng thanh truỷ thủ đã hơ nóng cắt vào miệng vết thương trên lưng Vương Lân khiến hắn kêu lên một tiếng thảm thiết.

“Aaaa…” Dù hắn đã cố ngậm thật chặt miếng giẻ trong miệng, nhưng cảm giác đau đến thấu xương này vẫn khiến hắn hoa cả mắt.

“Cố chịu một chút, xong ngay đây.” Thấy vết cắt đã đủ rộng, Phương Lâm rút mạnh mũi tên ra, sau đó nhanh chóng dùng tay ấn mạnh xuống ép máu độc ra khỏi cơ thể, rồi điểm một vài huyệt đạo giúp Vương Lân cầm máu, bôi dược, đắp thuốc lá lên rồi băng lại. Làm xong một loạt các động tác lưu loát, cuối cùng Phương Lâm cũng có thể thở phào một tiếng.

Hắn lật người Vương Lân lại, hắn ta đã ngất từ bao giờ. Mất quá nhiều máu, cộng thêm những vết thương trên người khiến Vương Lân mất tri giác.

Phương Lâm đặt hắn nằm cẩn thận, lấy một tấm trường bào trong hành trang ra đắp lên người cho hắn ta, rồi cũng ngồi xuống một bên nghỉ ngơi.

Quả là một ngày mệt mỏi, lang thang trong rừng suốt bảy tám canh giờ, giờ lại phải cấp cứu người bị trọng thương.

Trong lòng Phương Lâm bây giờ đang có rất nhiều câu hỏi. Khu rừng này là thế nào? Vì sao hắn loanh quanh cả ngày không ra được? Tại sao Vương Lân lại ở đây? Lẽ ra bây giờ hắn đang ở kinh thành hưởng thụ cuộc sống thảnh thơi của một vị hầu gia chứ. Sóng gió đã qua rồi, Hoàng thượng dù đã diệt trừ vây cánh của Vương thị những vẫn không hề bạc đãi hắn. Tại sao hắn lại lưu lạc đến nông nỗi này?

Phương Lâm đưa mắt nhìn sang khuôn mặt tái nhợt của Vương Lân. Hắn nhớ lần đầu tiên hắn gặp Vương Lân là khi ở lại trong phủ Tề Quốc công, hầu gia lúc ấy, vô cùng mạnh mẽ, hào sảng, cũng không hề phân biệt thứ cấp, coi hắn như một người bạn tâm giao…

Không thể phủ nhận, hắn cũng có lúc cảm thấy rung động, dù hắn biết, hắn và hầu gia là không thể, chưa kể đến thân phận của Vương Lân, mà chắc chắn, Vương Lân cũng sẽ không… giống như hắn.

“A…” Vương Lân khẽ rên lên, vết thương trên lưng bỗng đau nhức dị thường. Hắn vặn vẹo người, nhưng cơ thể bị thương quá nặng cũng không còn sức nữa.

Phương Lâm vội vàng chạy đến, nhìn nét mặt Vương Lân đang cau lại vì đau đớn, trong lòng hắn cũng bỗng xuất hiện một nỗi đau mơ hồ. Vương Lân trúng độc Thất nhật tán, độc ngấm trong bảy ngày, bòn rút dần sức lực của người bị trúng độc… Hắn chỉ có thể cho Vương Lân uống thuốc trì hoãn độc phát để từ từ tìm thuốc giải độc thôi.

“Phương Lâm… Phương Lâm…” Vương Lân thều thào gọi.

“Ta ở đây, ngài cần gì?” Phương Lâm nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Vương Lân.

“Trong… trong ngực áo của ta… có một mảnh ngọc… Nhờ… nhờ huynh… nếu… nếu ta có mệnh hệ nào… xin huynh… đưa nó… về cho muội muội của ta… Muội ấy sắp thành thân…”

“Ngài nói linh tinh cái gì thế. Ngài sẽ không sao cả. Ngài không tin vào y thuật của ta sao?! Phương Lâm ta nói chữa được là sẽ chữa được.” Phương Lâm tức giận. Nghe thấy Vương Lân nói ‘có mệnh hệ nào’, hắn bỗng cảm thấy cơn giận vô cớ trào lên. Đúng, chỉ là vì Vương Lân đang là bệnh nhân của hắn, đây là trách nhiệm của một đại phu, chỉ vậy thôi.

“Huynh đừng dùng kính ngữ với ta nữa… Giờ huynh còn là ân nhân cứu mạng của ta… Cả đời này, ta mắc nợ huynh…” Vương Lân khẽ cười.

“Ngài… huynh đừng nghĩ vậy. Chữa bệnh cứu người là trách nhiệm của ta. Hơn nữa, ta và huynh cũng là chỗ quen biết, sao ta có thể thấy chết không cứu được. Huynh yên tâm, đến sáng mai các vết thương trên người huynh sẽ đỡ đau hơn. Còn độc… ta sẽ cố gắng tìm cách giải độc cho huynh.” Phương Lâm thấm ướt khăn, đắp lên trán cho Vương Lân, khẽ an ủi hắn.

“Cuộc đời này… ta cũng chẳng còn hối tiếc gì nữa…” Vương Lân thở dài: “Hoàng thượng đã ổn định được thiên hạ, nhìn thấy ngài là bậc minh quân, ta cảm thấy công sức của ta, lòng trung thành của ta cũng không uổng phí.”

“Sao huynh lại đi tới tận nơi thâm sơn cùng cốc thế này?” Phương Lâm hỏi.

“Ta nghe người ta nói, ở Vân Nam có một mảnh ngọc rất đẹp, mùa đông có tác dụng giữ ấm cơ thể, còn mùa hè lại tản ra hơi mát, ta muốn tìm nó để tặng muội muội ta làm của hồi môn.” Vương Lân nói rồi rút mảnh ngọc trong ngực ra: “Huynh xem này… rất đẹp đúng không?”

Mảnh ngọc trong tay Vương Lân khẽ ánh lên màu ngọc trai, trắng bạc bạc lại thêm sắc hồng, toả ra hơi ấm nhè nhẹ. Có lẽ vì nãy giờ trong người hắn giữ mảnh ngọc này, nên dù đang trọng thương và nằm trong hang đá, nhưng hắn cũng không bị lạnh. Thật may mắn, nếu lúc này mà hắn trúng phong hàn thì nguy to.

“Ừm, đẹp lắm.” Thành thân, hai chữ này quá xa vời đối với Phương Lâm. Hắn không muốn mình sinh ra mà lại có sở thích kỳ quái này, nhưng bản thân hắn đâu chọn được, hắn cũng muốn có hạnh phúc… Hắn cũng muốn có một người để quan tâm, để chia sẻ… Nhưng biết bao giờ đây… Một nỗi chua xót bỗng trào lên trong lòng Phương Lâm. Hắn nhẹ giọng nói với Vương Lân: “Huynh chợp mắt một chút đi, trời sáng chúng ta sẽ tìm cách rời khỏi khu rừng này. Nếu nhanh chóng quay về kinh thành, chúng ta sẽ có thể giải được độc tố trong người huynh sớm thôi. Ở y quán của ta có giải độc.”

“Cảm ơn huynh, … Lâm!” Vương Lân mỉm cười rồi nhắm mắt lại.

Lâm… Lâm… hắn ta gọi hắn là Lâm… Toàn thân Phương Lâm khẽ run lên. Rồi hắn lại tự cười mình. Đừng tự mình đa tình nữa. Ngươi tưởng rằng trên thế gian này có nhiều người giống ngươi lắm sao?! Mà kể cả có, ngươi dễ gì tìm được chứ…

Đắp lại áo cho Vương Lân, Phương Lâm đặt người nằm xuống bên cạnh. Ngày hôm nay hắn đã thực sự quá mệt mỏi rồi…

♣ ♣ ♣

Đúng như đã hứa, mình bắt đầu viết về Lâm cáo. Cả nhà đọc rồi góp ý cho mình với nhé ^^

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »