Nghề Vương Phi

Lượt đọc: 3863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »
Chương 272
bỏ nhà trốn đi

❊ ❊ ❊

Đêm xuống, Lam Tranh ở lại tẩm điện của Vũ Lâu, hắn ôm nàng, ngắm kỹ khuôn mặt của nàng. Càng ngắm càng thấy vừa ý, chỉ một lát sau đã quên mất vừa rồi bọn họ tranh cãi gay gắt đến suýt nữa thì tan vỡ. Lam Tranh cười xấu xa rồi lại đưa tay xoa xoa vuốt vuốt trêu nàng.

Vũ Lâu đã sớm không thể nhịn được nữa, hắn vừa không chịu yên phận, nàng đã túm ngay lấy tay hắn, hung hăng cắn xuống.

“Sao nàng lại cắn ta?” Lam Tranh nghĩ đến chuyện hắn vừa thoả hiệp cho phép nàng xuất cung, hai người dù sao cũng hoà thuận rồi, nên càng mặt dày quấn quít lấy nàng: “Đau chết mất, mau thổi cho ta nào.”

“…” Trong bóng đêm, Vũ Lâu trừng mắt nhìn hắn.

“Mau thổi cho ta…”

“…”

Hắn cảm nhận được sự áp bức mạnh mẽ từ phía nàng: “Không thổi thì thôi… Tự ta làm…” Hắn tự thổi thổi hai cái, im lặng được một chút rồi lại ghé vào tai nàng cười: “Vũ Lâu, nàng nói yêu ta là thật sao?”

Vũ Lâu làm như không nghe thấy, giả vờ ngủ không đáp.

Lam Tranh không để tâm, vẫn tiếp tục tự nói: “Ta cảm thấy là thật.” Hắn ôm ghì nàng vào trong lòng, Vũ Lâu cũng không chống cự. Một lát sau, Lam Tranh lại nói: “Nàng lặp lại lần nữa cho ta nghe đi, nói đi, nói đi, nói đi…”

Rốt cuộc Vũ Lâu cũng không nhịn được, giận dữ nhéo hắn một cái: “Ngủ đi, ngày mai chàng không lên triều sớm à?”

Lúc này Lam Tranh mới hơi yên lặng một chút. Hắn nhớ tới nửa câu sau làm tổn thương lòng người của Vũ Lâu: “… Không biết ta còn có thể yêu bao lâu”, trong lòng chợt lạnh đi, không có tâm tư nào mà trêu đùa nữa. Hắn xoay người nàng quay lại, đối diện với hắn, rồi cùng đi vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, hắn phân phó vài thân tín, đưa Vũ Lâu xuất cung, ở lại phủ Huệ vương cũ.

Nàng đi chưa được mấy ngày, Lam Tranh đã không kiềm chế được sự nhớ nhung, liền trốn ra khỏi cung đi gặp nàng, cùng nàng triền miên. Từ khi xuất cung, Vũ Lâu cũng không còn oán trách hắn nhiều nữa, giống như thời gian trước hai người ở phủ Huệ vương vậy.

Lam Tranh thấy cảm xúc của nàng có vẻ tốt lên, nên cũng muốn đón nàng hồi cung. Lúc hai người ở bên nhau, hắn nói ra tính toán của mình, thì Vũ Lâu từ chối: “Chờ vài ngày nữa rồi ta về.”

Lam Tranh nghĩ là nàng đồng ý nên cũng không nói thêm, xoay người quấn lấy nàng thân mật.

Nhưng sau khi Lam Tranh hồi cung được vài ngày, thì người ở phủ Huệ vương chạy đến báo, nói là buổi sáng Đức phi nương nương đi đạp thanh (đi chơi trong tiết thanh minh) cùng Phi Lục, nhưng tới chạng vạng vẫn không thấy về, tìm hết những chỗ hai người có thể đi mà vẫn không tìm thấy.

Lúc này Lam Tranh mới nhận ra đã xảy ra chuyện lớn. Lúc nàng nói muốn xuất cung, lẽ ra hắn phải cảnh giác là nàng sẽ có thủ đoạn phía sau.

Không muốn về thì cứ nói thẳng, sao phải bỏ nhà trốn đi?!

“Đuổi theo… đào ba thước đất cũng phải tìm nàng về cho trẫm!”

Thiên hạ này đều là của hắn, nàng có thể chạy đâu?!

Ban đầu Lam Tranh còn nghĩ vậy. Hắn nghĩ không bao lâu sau sẽ tìm được nàng ở dịch trạm xung quanh kinh thành. Nhưng chớp mắt đã hơn một tháng, mà không hề có chút tin tức nào.

Lam Tranh cũng hỏi thử mẹ và chị dâu của nàng vừa đón từ Vân Nam tới, nhưng hai người đều nói không có tin gì của Vũ Lâu, hơn nữa, khi nghe thấy chuyện Vũ Lâu biến mất, hai người còn lo lắng ôm đầu khóc ầm lên.

Thêm nhiều ngày truy đuổi, vẫn không có tin tức gì… Lam Tranh nghe tin báo, tức giận đập tấu chương lên bàn: “Tần Vũ Lâu, không phải nàng muốn tự do sao? Ta cho nàng tự do. Cả đời cũng đừng về nữa!”

Nếu cả đời nàng thật sự không quay lại thì làm sao?! Ý nghĩ này lại khiến hắn kinh hồn bạt vía, trong lòng cực kỳ rối rắm.

Tình cờ nhìn thấy hai hoàng tử, hắn lại càu nhàu: “Mẹ các con sao lại ác như thế, không cần chúng ta, bỏ rơi chúng ta rồi. Chờ nàng quay về, xem phụ hoàng giáo huấn nàng thế nào… Nhưng mà, nếu nàng không về thì sao?”

Buổi tối, hắn đi tới tẩm cung của nàng, ôm bộ xiêm y nàng hay mặc, tưởng tượng như đang có nàng bên cạnh rồi ngủ.

Vũ Lâu không ở đây, đối với tình cảm của Lam Tranh thì có trăm điều hại, nhưng cũng có một điều lợi, đó là vì hắn không muốn nhớ đến nàng, nên chong đèn lo việc quốc sự thâu đêm, thủ đoạn như sấm rền gió cuốn. Lam Tranh sai người trong cung điều tra những điểm đáng ngờ khi Vương Hiền phi qua đời. Ban đầu, mọi người cũng không biết Hoàng thượng đang tính toán chuyện gì.

Nhưng, mọi đầu mối nhanh chóng hướng thẳng về Thái hậu đương triều. Hoàng đế tức giận, xử trí hết những cung nhân điều tra bất lợi, tiếc là không thể ngăn được lời đồn Thái hậu hại chết muội muội trong dân gian.

Cũng không lâu sau, Đại Lý tự lại dâng tấu với ý cái chết của Tấn vương có điểm đáng ngờ, Tần Viễn Địch chắc chắn bị người khác sai khiến. Còn về việc người sai khiến là ai, thì đó là Vũ Dương hầu và Thừa tướng. Hoàng đế lại càng thêm giận dữ, cách chức hết quan viên trong Đại Lý tự, đồng thời tỏ rõ thái độ với Thừa tướng, rằng trẫm rất tin tưởng sự trong sạch của các ngươi.

Nhưng tất cả mọi người đều quá xem nhẹ nhữngvõ tướng dưới quyền Tấn vương. Lam Tranh xử tử ca ca của Đức phi, là vì không muốn để đám người này có cớ dấy binh tạo phản. Thừa tướng phải chịu áp lực lớn chưa từng có, bốn phía đều có địch, có kẻ còn thừa lúc nửa đêm, bắn cung tên vào phủ Thừa tướng để uy hiếp. Thừa tướng lăn lộn trong triều bao nhiêu năm, lúc này cũng đành treo ấn từ quan, nếu thật sự vì ông mà khiến võ tướng bất ngờ làm phản, thì tội của ông không thể tha thứ được.

Gây sức ép xuống một phen, nguyên khí của Vương thị bị tổn thương trầm trọng, trong thời gian ngắn không thể phục hồi được. Những việc còn phải làm, là tổ chức khoa cử, nâng đỡ sĩ tử nghèo, ngăn chặn những gia tộc có thế lực trong triều.

Còn đối với dân gian, hắn áp dụng chính sách giảm thuế, giảm lao dịch, rất được lòng dân.

Khi vất vả lo việc nước, hắn tạm quên được Vũ Lâu, có thể chịu đựng được qua ngày. Nhưng khi thiên hạ thái bình, hắn lại nhớ tới nàng. Hắn thầm thề, nếu nàng quay về, hắn tuyệt đối sẽ không làm nàng tức giận nữa, cái gì cũng đều chiều theo ý nàng.

Dường như trời xanh nghe tiếng hắn cầu khẩn, ngày hôm sau, hắn nhận được tin tức nói, phát hiện một nữ tử trông rất giống Tần Vũ Lâu ở Vân Nam.

Không phải hắn không phái người đi Vân Nam tìm, nhưng không có tin tức gì cả. Có điều, với tình trạng hiện tại, thì chắc chắn chính Vân Triệt đã giấu Vũ Lâu đi. Lam Tranh nổi trận lôi đình, không quan tâm gì nữa, đi thẳng đến Vân Nam, thề phải bắt Tần Vũ Lâu về.

♣ ♣ ♣

Khi Lam Tranh tới Hàn vương phủ, lão Hàn vương đang nghiên cứu một cây cỏ độc mới phát hiện. Tuy ông ngạc nhiên vì Hoàng thượng đến đây, nhưng cũng không quá để tâm, chỉ sai người nhanh chóng gọi thế tử Vân Triệt tới cho Hoàng đế, còn mình thì trốn vào mật thất tiếp tục nghiên cứu thảo dược.

Vân Triệt nhìn thấy Lam Tranh, sau khi dụi dụi mắt, xác định trước mắt không phải là ảo ảnh, lập tức vờ vĩnh thở dài nói: “Cung nghênh Thánh thượng.”

“Ngươi giấu Tần Vũ Lâu đi đâu rồi?!” Lam Tranh đi thẳng vào vấn đề chính: “Đừng có ý định giấu diếm trẫm, nếu như không chắc chắn, trẫm cũng sẽ không tự mình đến đây.”

Vân Triệt ra vẻ đau khổ lắc đầu: “Vũ Lâu tỷ tỷ sống chết không rõ, ta cũng vô cùng lo lắng, nếu ở chỗ ta thì tốt rồi.”

Lam Tranh kéo cổ áo hắn nói: “Nếu ngươi muốn chết thì cứ việc nói dối tiếp đi! Chỉ cần trẫm tìm thấy Vũ Lâu ở trong phủ của ngươi, trẫm nhất định sẽ khiến cho ngươi chết không có chỗ chôn.”

Vân Triệt không hề sợ hãi: “Vũ Lâu tỷ tỷ chạy trốn từ chỗ của Hoàng thượng, sao ngài lại đến chỗ ta tìm chứ?”

Lam Tranh đẩy Vân Triệt ra, phân phó thuộc hạ: “Lục soát…” Vừa dứt lời, chợt nghe giọng nói của một nữ tử truyền tới: “Vân Triệt, sao lại cãi cọ ầm ĩ thế? Ai đến vậy?”

Lam Tranh nhìn nàng kia, là bóng hình quen thuộc khiến hắn nhung nhớ bao ngày, nước mắt dâng lên: “Vũ Lâu…” Trong lòng nàng đang ôm một đứa bé, vừa nhìn thấy Lam Tranh, nàng đã ngẩn ra, sau đó cười nói với Vân Triệt: “Bằng hữu của đệ à? Sao trước giờ ta không gặp?”

Lam Tranh khẽ cười: “Vũ Lâu, là ta mà, đừng quậy nữa, mau theo ta về thôi.” Nói xong, hắn bước lên muốn ôm lấy đứa bé: “Đứa bé này là…”

Nàng vội vàng trốn sau lưng Vân Triệt: “Bằng hữu của đệ làm sao lại không hiểu cấp bậc lễ nghĩa như vậy?”

Nụ cười của Lam Tranh đông cứng trên mặt. Chuyện gì thế này? Vũ Lâu không biết hắn?!

Vân Triệt xấu hổ nói: “À… nói ra thì dài lắm…”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280
Tiến »