Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 25

❊ ❊ ❊

Nhân vật thứ hai trong danh sách đen của Lukas: Herman.

Hiển nhiên rồi.

Tôi có nên báo cho anh ta biết không? Bằng cách nào? Nhét một tin nhắn nặc danh dưới gối của anh ta? Nói với Ludwig, thằng em trai học cùng lớp với tôi?... Báo cho Herman biết thì chẳng khác nào tiết lộ Lukas là kẻ giết Gunter. Báo cho Herman cũng có nghĩa là tôi tự buộc tội mình là đồng loã. Bởi tới giờ, các sự kiện tiếp nối nhau ngày càng trở nên nghiêm trọng: Tôi đã không tố giác tên Do Thái Lukas, tên Do Thái đã cải trang thành một học viên hoàn hảo và có ý định phá hoại Napola bằng cách giết chết một số học viên của trường. (Nhưng mà bao nhiêu người cơ chứ?)

Tôi vốn có ác cảm với Herman, giờ tôi lại thấy thương anh ta. Mỗi lần nhìn thấy anh ta cười nói, uống, chạy hay ăn hiếp một người bạn yếu hơn mình, tôi muốn nói với anh ta: "Tranh thủ đi! Chẳng bao lâu nữa sẽ tới lượt anh đấy!" Giá mà tôi biết được Lukas sẽ thực hiện vụ án mạng thứ hai này bằng cách nào. Tôi thậm chí còn chẳng biết khi nào anh ta sẽ ra tay nữa.

Chắc cũng không phải ngay lập tức.

Nhiều tuần lễ trôi qua mà ở trường không xảy ra bất cứ vụ việc gì. Và nếu như mối đe dọa mất anh trai đang lởn vởn trên đầu Ludwig thì trái lại, có thể nói tôi đã tìm lại được người anh trai của mình.

Mọi chuyện đã thay đổi. Lukas tới thăm tôi thường xuyên mỗi khi có thể, thường là buổi chiều, vào giờ dọn dẹp đồ dùng cá nhân của chúng tôi. Lần đầu tiên là hai ngày sau hôm anh ta thú nhận mọi chuyện. Trong khi tôi vẫn đinh ninh là anh ta sẽ lại phớt lờ tôi như thường lệ thì anh ta xộc tới. Tôi đang ở trong nhà tắm giặt đống áo may ô của mình.

"Chào Đầu lâu! Mày đang giặt quần áo đấy à? Chăm chỉ quá nhỉ! Này, nhân tiện giặt hộ tao cái này với!"

Anh ta quẳng một bịch quần áo bẩn xuống chân tôi, nằm sõng soài trên chiếc giường của tôi một cách khoan khoái và giở tạp chí ra đọc.

Tôi giận tím mặt, ném bốp cái áo may ô ướt sũng tôi đang cầm trên tay vào giữa mặt anh ta. Anh ta lập tức tụt một chiếc giày dính đầy bùn ra ném trả vào mặt tôi. Tôi tiếp tục trả đũa với vũ khí là đống quần áo ướt trong phòng tắm. Anh ta tiếp tục ném nốt chiếc giày thứ hai, rồi cái thắt lưng, rồi cái quần dài. Về phần mình thì tôi chuyển sang dùng vũ khí hạng nặng. Tôi lục đáy tủ lôi đống quần đùi bẩn nhất ra, những chiếc quần từ hồi tôi không thể quen được với xà phòng RIF và không tài nào giặt được bằng thứ bột giặt thế phẩm người ta phát cho chúng tôi ở trường. Tôi quăng về phía Lukas thứ vũ khí đáng sợ này. Hành động đó giống như một phát súng khai cuộc. Những đứa khác từ nãy tới giờ vẫn chỉ đứng xem đã bắt đầu nhập cuộc để cung cấp đạn cho cuộc đại chiến bằng quần áo bẩn. Cả căn phòng náo loạn! (Tôi nhận ra mình không phải là đứa duy nhất giấu quần áo bẩn đi. Tôi thấy có những cái quần đùi dính nhiều nuớc tiểu đến nỗi sau khi khô đi chúng trở nên cứng nhu bìa các-tông. Trên những cái quần khác có các dấu vết còn kinh khủng hơn thế. Mỗi khi chúng bay trúng vào mục tiêu thì vô cùng thú vị. Nạn nhân rú lên rồi ba chân bốn cẳng chạy vào nhà tắm để dội nước.) Sau khi dùng hết đống quần áo bẩn để ném nhau, chúng tôi quay sang dùng ga trải giường và gối. Không khí thật là tưng bừng! Cảm giác thật sung sướng khi có thể thoải mái vi phạm các quy tắc kỉ luật cơ bản nhất với việc đập phá cái phòng ngủ khốn kiếp này, làm bẩn nó, biến nó thành một đống hỗn độn!

Bị đánh động bởi tiếng huyên náo, tay đội trưởng lập tức xuất hiện. Cậu ta suýt nữa thì lên cơn tai biến khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó. Sàn nhà lõng bõng nước, bùn đất dính khắp nơi, những chiếc giường bị lật tung lên, những chiếc gối bị xé toạc và rỗng tuếch không còn lông nữa, những chiếc quần đùi đầy chất bẩn đã khô cong nằm ngổn ngang trên mặt đất. Không chần chừ, cậu ta đe doạ sẽ có một hình phạt tập thể vì tội phá hoại cơ sở vật chất. Nhưng Lukas - lúc này đang trần như nhộng - đứng chắn ngang trước mặt cậu ta và nhìn cậu ta một cách thách thức với chiều cao một mét bảy lăm của mình. Tay đội trưởng mới chỉ cao tới ngực Lukas và cậu ta hiểu ngay rằng tốt nhất nên giữ kín vụ việc và quên cái hình phạt kia đi. Cậu ta cụp mắt xuống tỏ ý biết điều. Và cậu ta nhìn thấy "nó" - chưa cắt bao quy đầu, không cần nhắc hẳn các bạn vẫn nhớ điều đó chứ? Mặt đỏ như gấc, cậu ta lẳng lặng quay gót chạy biến đi.

Lukas cũng tới thăm tôi ở nhà ăn sau giờ ăn trưa. Chúng tôi cùng nhau đi dạo loanh quanh bên ngoài trước khi bắt đầu các hoạt động buổi chiều. Chúng tôi lẻn ra một chỗ đủ xa để Lukas có thể hút một điếu thuốc lá. (Lũ học viên lớn vẫn lén lút hút thuốc, thuốc lá là một trong những mặt hàng phổ biến nhất ngoài chợ đen.) Thỉnh thoảng anh ta bảo tôi rít một hơi. Lần đầu tiên hút thuốc tôi có cảm giác như một quả lựu đạn sắp nổ tung trong ngực. Rồi dần dà tôi cũng quen với nó. Tôi thấy thích thuốc lá, việc hút thuốc làm tôi ra dáng một học viên lớn tuổi. Nhưng nói thực là tôi thích món mứt quả mà Lukas hay cho tôi hơn. Mứt quả thật chứ không phải thứ mứt sền sệt làm bằng củ cải đường mà thời gian gần đây người ta cho chúng tôi ăn. Đôi khi Lukas kiếm được cả sô-cô-la. Anh ta kiếm được rất nhiều thứ thực phẩm đang khan hiếm. Tôi rất khoái vì các bữa ăn ở Napola không còn được như hồi trước nữa và tôi thường xuyên phải rời nhà ăn với cái bụng réo ùng ục.

Chúng tôi cũng gặp nhau ở trang trại trong khuôn khổ của các buổi "thực hành công việc nhà nông". Các học sinh phải tích cực tham gia để duy trì nguồn thực phẩm mà trang trại cung cấp. Chúng tôi phải chăm sóc những vật nuôi cuối cùng còn sót lại. về việc bắt gà thì không ai qua mặt được Lukas. Anh ta đã dạy tôi cách bắt gà nhưng tôi không khéo léo bằng anh ta. Cái lũ gà này mới nhanh nhẹn làm sao khi chúng cảm thấy bị đe doạ! Chúng vuột qua kẽ ngón tay tôi còn tôi thì ngã sấp mặt xuống, mũi ngập trong phân gà.

Một hôm Lukas nói với tôi: "Mày chỉ cần hình dung ra đó là những người Do Thái", nụ cười trên môi anh ta nhìn có vẻ thiếu tự nhiên. "Trừ một điều là", anh ta hạ giọng để không bị những người khác nghe thấy, "những con gà ấy, ít ra thì chúng cũng chống cự, không để bị lôi tới lò mổ mà không phản kháng".

Con gà cuối cùng còn sống sót ở trang trại được Lukas phóng thích. Tôi đã không ngăn anh ta làm việc đó bởi tôi biết rằng nó sẽ không xuất hiện trên đĩa của chúng tôi mà là trên đĩa của hiệu trưởng và một số giáo viên.

"Tao phong cho mày làm chỉ huy của lực lượng kháng chiến Do Thái!" Lukas nói một cách trịnh trọng khi thả con gà ra đằng sau bức tường bao của trường.

Trước đó anh ta đã làm một cái túi nhỏ đựng một ít hạt khô mà anh ta đeo vào cổ con gà bằng một sợi dây để nó có thể cầm cự thêm một thời gian nữa.

Chúng tôi còn phải vắt sữa bò, việc này ngày càng khó khăn. Các con bò gầy nhom vì không được cho ăn uống đầy đủ, vắt mãi cũng chỉ được vài tia sữa hiếm hoi.

"Mày biết không? Tao chán ngấy rồi! Tao đi bóp cái khác thích hơn là bóp vú mấy con bò chết tiệt này!"

Không một chút do dự, Lukas đi về phía cuối chuồng bò và tụt quần ra. Anh ta quay lưng lại phía tôi nhưng tôi thấy tay phải của anh ta không ngừng làm những động tác tới lui khá nhanh còn mồm anh ta thốt ra những tiếng "Ôi!", "A!", "Ồ". Anh ta đang thủ dâm.

"Nhưng làm thế bị cấm đấy!" Tôi bất bình nói với anh ta. "Anh chưa hài lòng với việc là người Do Thái và sát nhân hay sao? Anh muốn ngoài ngôi sao màu vàng và hình tam giác màu xanh ra, người ta gắn thêm cho anh một hình tam giác màu hồng nữa à? Anh định sưu tầm tất cả các dạng hình học hả?"

"Be bé cái mồm thôi, Đầu lâu ơi! Tốt nhất là mày nhìn và làm theo đi!"

Khổ quá. Tôi thấy hút thuốc lá dễ làm hơn.

Đôi khi Lukas dẫn tôi vào xưởng mộc. Chúng tôi không nói chuyện nhiều, có nói thì cũng không được thoải mái vì ở đó hiếm khi chỉ có hai đứa với nhau. Làm ở xưởng mộc được ưa thích hơn các công việc ở trang hại. Lukas đang tỉ mỉ đục đục đẽo đẽo một mẩu gỗ nhìn giống một bức tượng. Anh ta nói rằng đó là một món đồ chơi để tặng tôi. Khi nào làm xong sẽ đưa cho tôi. Tôi rất nôn nóng muốn có nó.

Những việc đó không ngăn được chuyện đôi khi giữa chúng tôi vẫn xảy ra cãi lộn. Tính khí của Lukas là như vậy, rất thất thường, cứ thay đổi xoành xoạch.

"Đồ con hoang!"

Nó buột ra bất thình lình, cứ như là anh ta có nhu cầu đi tè bằng miệng ấy.

"Đồ Do Thái bẩn thỉu!"

"Đồ phát xít!"

"Đồ chó Ba Lan!"

"Mầm non của Đế chế!"

"Đồ hạ đẳng!"

"Đồ khốn nạn!"

"Đồ kí sinh!"

"Cha mẹ mày làm tình trong các nhà máy phát xít dâm loạn!"

"Còn hơn cha mẹ mày chẳng bao giờ làm tình nữa!"

Tôi không hề ngại việc cãi cọ hay chửi nhau, tôi nghĩ rằng điều đó là bình thường giữa hai anh em trai, chúng tôi yêu quý nhau nhưng đồng thời ghét nhau tưởng chừng cố thể xông vào mà chém giết. Tuy nhiên, điều làm tôi vô cùng khó chịu là vào những lúc không ngờ nhất, như một kiểu bệnh hoạn, Lukas nhỏ thêm vào tôi từng giọt từng giọt thứ "độc dược" của anh ta.

Chiếu phim là một công cụ giảng dạy rất quan trọng ở Napola. Họ cho chúng tôi xem rất nhiều phim, tối thiểu mỗi tuần một phim. Đầu tiên là những phim quay các cuộc tuần hành đông đảo do Đế chế tổ chức. Các bài hát, dòng người chen lấn xô đẩy, những bài diễn văn trước công chúng của Quốc trưởng. Tuyệt vời! Bây giờ thì ngày càng nhiều phim về chiến tranh. Cũng rất hay. Chúng tôi được biết về những vũ khí mới được chế tạo bằng kĩ thuật của Đế chế. Họ cho chúng tôi xem cuộc trình diễn của các xe tăng như Panzer V hay Tiger. Người thuyết minh - anh ta có một giọng rất dễ nghe, trầm, ấm, mạch lạc - nhấn mạnh rằng Panzer là xe tăng đáng sợ nhất đối với quân Đồng minh vốn chỉ có xe tăng Sherman, là loại yếu hơn, để chống lại. Phe Đồng minh từng thừa nhận là ba xe tăng của họ đã bị phá huỷ trước khi họ đuổi kịp một chiếc Panzer.

Người thuyết minh cũng nói về sức mạnh của Goliath. Thứ vũ khí tối tân! Đó là những chiếc xe bọc thép tí hon chứa đầy thuốc nổ, được điều khiển từ xa để thâm nhập vào các lô cốt rồi phát nổ trong đó.

Chúng tôi vỗ tay ầm ầm trong phòng chiếu phim. Lukas tranh thủ lúc đó đuổi đứa học sinh đang ngồi cạnh tôi đi chỗ khác và ngồi xuống bên tôi. Anh ta cũng cười như những người khác. Đồng thời anh ta bắt chước giọng của người thuyết minh nhưng lồng vào đó khẩu âm Ba Lan rất rõ rệt để thì thào vào tai tôi những điều điên rồ. Rằng xe tăng Panzer V được chế tạo để đương đầu với xe tăng T-34 rất mạnh của Nga hiện đang làm mưa làm gió trên chiến trường. Anh ta mô tả những chiếc máy bay bọc thép hai động cơ của Nga thường bay một cách lặng lẽ vào ban đêm trên bầu trời Leningrad ở độ cao rất thấp để phá huỷ các đoàn xe của Đức. Những chiếc máy bay đó được mệnh danh là "những chàng Ivan bằng thép".

"Câm cái mồm của anh lại! Anh chỉ toàn nói những điều vớ vẩn!"

Tôi đẩy anh ta ra bằng một cú huých tay và cố tập trung vào màn ảnh đang chiếu một số cảnh về các cuộc bao vây Moscow và Leningrad. Đành rằng những người lính của chúng tôi đang bị rét, họ gầy gò, mệt mỏi, nhưng họ tươi cười trước ống kính máy quay và có vẻ tự tin. Người thuyết minh tiếp tục nói với chúng tôi về tình hình tại Bắc Phi, nơi Quân đoàn châu Phi của Rommel đang bám trụ. Bắc Phi, nghe thật là xa vời! Thế nhưng, vùng đất này hiện đã được xem như một phần lãnh thổ thuộc Đế chế. Châu Âu bị chiếm đóng giờ chỉ là còn là chuyện cũ rích... Còn về cuộc tấn công của người Nhật ở Trân Châu Cảng thì thật đáng tiếc là chúng tôi không có hình ảnh nào về nó, tuy nhiên mỗi tuần vài lần, giáo viên phụ trách buổi chiếu phim lại tường thuật cho chúng tôi với đầy đủ chỉ tiết. Phải công nhận là họ thật dũng cảm, những người Nhật với các máy bay cảm tử của họ. Điều đó tạo nên một sự phấn khích trong phòng chiếu phim - những học viên lớn tuổi nhất đứng bật dậy, tựa như họ sẵn sàng leo lên một trong những chiếc máy bay cảm tử kia ngay lập tức - giáo viên phải ngừng lại và vất vả lắm mói ổn định được trật tự.

Sau khi sự ồn ào trong phòng đã lắng xuống, Lukas tiếp tục tấn công.

"Đó là những cảnh được dàn dựng," anh ta thì thầm vào tai tôi. "Chẳng có gì ngoài sự tuyên truyền bố láo. Những bộ phim này đã bị sửa chữa, chúng không còn mang tính thời sự nữa. Quân đoàn châu Phi hiện đang bị kẹt cứng giữa quân Anh ở phía Tây và quân Pháp- Mĩ ở phía Đông. Kể từ khi người Mĩ tham chiến, nhiều biện pháp kĩ thuật mới đã được phát triển, việc giải mã các cuộc liên lạc của đối thủ, radar, sonar,45 các tàu ngầm của Đức bị tiêu diệt hàng loạt. Lính Đức đã đầu hàng ở Stalingrad. Mười một nghìn lính Đức bị bắt làm tù binh. Mày và bạn bè của mày có thể run sợ rồi đấy vì Hồng quân đang tiến tới như vũ bão. Họ đã vào Kiev, giải phóng Leningrad, đã tới gần cửa ngõ của Warsaw. Các chàng Ivan46 đã tới gần, Đầu lâu ạ! Các chàng Ivan sẽ đặt chân tới Berlin. Sẽ gay go đấy, mày có thể tin tao!"

Dối trá. Bịa đặt. Vớ vẩn. Anh ta lấy những thông tin đó từ đâu ra? Từ những con gà mà anh ta đã vặt lông ở trang trại? Hay anh ta đã nghe đài-thu-thanh-vú-bò-sữa?

Chẳng có gì để kiểm chứng những điều mà Lukas khẳng định. Chẳng có gì hết. Hay rất ít... Đồng ý là lương thực ngày càng bị cắt giảm. Đồng ý là nhiều giáo viên ra trận mà không có người thay. Đồng ý là những học viên mười sáu tuổi phải theo một chương trình luyện tập cấp tốc để chuẩn bị cho một cuộc tổng động viên đặc biệt. Nhưng ngoại trừ một số những bất cập này ra thì cuộc sống ở Napola vẫn diễn ra bình thường. Và ở ngoài kia hẳn là cũng tương tự... Chắc chắn thế rồi.

Đế chế là bất khả chiến bại. BẤT KHẢ CHIẾN BẠI!

Không thể nghe thêm những điều vớ vẩn mà Lukas rót vào tai, tôi đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi như một chiếc lò xo, và tôi làm phiền tất cả mọi người trong lúc loay hoay tìm chỗ ngồi khác. Giáo viên nhận ra tôi, ông ta giận dữ bước tới nắm tai tôi lôi ra ngoài, vừa đi vừa nói to những lỗi mà tôi vi phạm. Thiếu tập trung. Bất phục tùng (bởi tôi quả thực đã cãi lại). Gây rối trong một buổi học quan trọng.

Tôi bị nhốt trong mười ngày.

Không còn những cuộc nói chuyện phiếm ở trang trại hay xưởng mộc nữa. Thế là hết những điếu thuốc lá, mứt quả, sô-cô-la và vụ sờ mó "thằng nhỏ". Tôi bị loại ra khỏi tất cả các buổi lễ chính thức. (Cóc cần! Đã lâu rồi cũng chẳng có buổi lễ nào nữa.) Tôi ăn một mình, tôi làm bài một mình, tôi ngủ một mình, giường của tôi bị đẩy ra tít tận góc bên kia của phòng ngủ.

Mặc dù vậy, một buổi tối tôi thấy có vật gì đó dưới gối của mình. Bức tượng. Món đồ chơi mà Lukas đã làm. Anh ta đã hoàn thành nó và xoay xở tìm cách gửi cho tôi. Tôi thấy như được an ủi, nhất là bức tượng được làm rất khéo. Đó là Quốc trưởng tí hon. Khúc gỗ được chạm trổ khéo léo với những chi tiết rất rõ nét, chẳng hạn như bộ ria, mái tóc chải sang một bên, trang trí trên thắt lưng da. Tôi phát hiện ra có một sợi dây với đầu dây buộc vào một viên bi sắt thò ra khỏi khớp nối của bàn tay phải. Tôi kéo sợi dây và bức tượng cử động như một con rối. Cánh tay phải giơ lên, thân trên của Quốc trưởng chúc xuống một góc tám mươi độ, để lộ đôi mông và...

Tiếng động vang lên trong căn phòng tĩnh mịch làm mọi người cười ầm ĩ. Tôi xấu hổ kéo chăn trùm kín đầu.

Tiếng động đó là một phát rắm.

Tôi nhét vội bức tượng xuống dưới đệm trước khi tay đội trưởng mò tới.

Thằng Lukas chó đểu.

Khi hết thời hạn bị nhốt, tôi chạy như bay sang toà nhà của các học sinh cấp hai để trả lại món quà cho anh ta. Nhưng người ta chặn tôi lại ở lối vào. Khu vực tuyệt đối cấm vào.

Có một thảm kịch đã xảy ra, một thảm kịch kinh hoàng, người ta nói với tôi thế.

Herman đã chết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026