Tôi vẫn chưa biết mình sẽ được đặt tên là gì. Ở ngoài kia họ đang lưỡng lự giữa Max và Heinrich. Max như Max Sollmann, giám đốc của nhà trẻ nơi sẽ tiếp nhận tôi. Hoặc Heinrich như tên ngài1 Heinrich Himmler, là người đầu tiên có ý tưởng về sự ra đời của tôi và các bạn bè tôi sau này.
Riêng tôi thì thích cái tên Heinrich. Tôi rất kính trọng ngài Sollmann, tuy nhiên phải luôn nhắm tới mục tiêu là những chức vụ cao cấp hơn. Ngài Himmler là nhân vật quan trọng hơn ngài Sollmann, ông ta không phải ai khác mà chính là cánh tay phải của Quốc trưởng.
Thôi thì thế nào cũng được, vì thực ra có ai thèm hỏi ý kiến của tôi đâu.
Chúng ta đang ở ngày 19 tháng Tư năm 1936. Đã sắp nửa đêm.
Đáng lẽ ra tôi đã chào đời từ hôm qua, nhưng mà tôi chưa muốn. Tôi không thích ngày hôm qua nên tôi vẫn nằm trong bụng mẹ, bất động và hồi hộp. Chao ôi, điều đó hẳn là đã hành hạ mẹ tôi, nhưng mẹ là một người đàn bà dũng cảm và mẹ chịu đựng sự chậm trễ này mà không ca thán gì. Vả lại, tôi tin chắc là mẹ cũng đồng tình với tôi.
Mong ước đầu đời của tôi là được sinh ra vào ngày 20 tháng Tư, vì đó là sinh nhật của Quốc trưởng. Nếu tôi sinh ra vào ngày 20 tháng Tư thì tôi sẽ được các vị Thánh của người Đức ban phước lành và người ta sẽ coi tôi như là đứa con đầu lòng của chủng người thượng đẳng, người Aryan. Đây là chủng người từ nay sẽ thống trị thế giới.
Lúc này khi đang kể chuyện cho các bạn nghe thì tôi vẫn ở trong bụng mẹ và có thể chào đời bất cứ lúc nào, chỉ còn phải chờ vài phút nữa thôi. Nhung có lẽ các bạn chẳng thể biết được rằng trong lúc chờ đợi, cố một sự xáo trộn đang làm co thắt ruột gan tôi. Tôi quả thực lo lắng chết đi được! Mặc dù tôi không có bất cứ lí do gì để nghi ngờ, tôi vẫn sợ rằng những sợi tóc máu trên da đầu của đứa trẻ so sinh là tôi, sau này khi mọc dài ra thành mái tóc, sẽ không đủ vàng. Mà tóc tôi nhất thiết phải màu vàng sáng, càng sáng càng tốt, không được có dù chỉ một chút màu hạt dẻ có thể làm nó sẫm đi. Còn đôi mắt thì phải màu xanh, một màu xanh trong veo như làn nước tinh khiết, làm người ta không tránh khỏi cảm giác đắm chìm khi ngắm nhìn. Tôi muốn là một người cao lớn và mạnh mẽ... Ô, mà tôi biểu đạt chưa thật tốt lắm, những điều tôi vừa nói vẫn hơi mơ hồ, tôi chưa tìm được những từ ngữ thích hợp. Điều này hoàn toàn bình thường vì tôi vẫn chưa đủ lớn, tôi mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh... Tốt hơn hết là tôi xin truyền đạt lại tới các bạn những lời của Quốc trưởng. Cách đây vài tháng tôi được nghe một trong những bài diễn văn của Ngài, khi đó tôi mới chỉ là một cái bào thai bé tí teo, nhung giọng nói của Ngài thật âm vang, thật truyền cảm và thật mạnh mẽ, đến nỗi nó vọng đến tận nơi tôi đang trú ngụ. Tôi run lên vì thích thú và cũng chính vào lúc đó tôi tung ra cú đạp đầu tiên từ trong bụng mẹ để diễn tả sự phấn khích của mình.
Quốc trưởng đáng kính của chúng tôi đã nói như sau: "Chúng ta phải kiến tạo một thế giới mới! Thanh niên Đức trong tương lai phải dẻo dai và cao lớn, nhanh nhẹn như một con chó săn, bền bỉ như da thuộc và cứng rắn như thép Krupp".2
Đúng vậy, đó chính là những cái tôi muốn có: dẻo dai, cao lớn, nhanh nhẹn, cứng rắn và bền bỉ. Tôi sẽ cắn thay vì ngậm núm vú. Tôi sẽ hét lên thay vì bập bẹ. Tôi sẽ căm thù thay vì yêu thương. Tôi sẽ chiến đấu thay vì cầu nguyện. Ôi, Quốc trưởng của tôi, tôi không muốn làm Ngài thất vọng. Ngài sẽ không thất vọng về tôi đâu. Mà có lẽ tôi phải bình tâm lại một chút, những lo lắng này từ đâu ra nhỉ? Chúng thật nực cười và không thực tế chút nào, bởi một sự thật hiển nhiên là tôi sẽ giống mẹ.
Để tôi kể với các bạn về mẹ, một phụ nữ cao lớn với mái tóc vàng. Mẹ thường buộc túm tóc ra sau gáy hoặc vấn tóc thành vòng trên đầu. Bà không bao giờ trang điểm. Việc trang điểm chỉ dành cho những người đàn bà phương Đông với đôi mắt màu đen và nâu như những con gián. Thật ghê tởm! Trang điểm là việc chỉ dành cho các cô gái điếm! (Tôi không sợ những câu nói tục tĩu dù tôi mới chỉ là một đứa bé. Việc tránh nói thẳng thậm chí là nói một cách cục cằn với trẻ em là việc làm vô ích, nó chỉ làm đứa trẻ trở nên yếu đuối và sợ sệt). Quay lại với mẹ tôi và mái tóc vàng của bà: mẹ để tóc suôn thẳng, mẹ chưa bao giờ dùng các sản phẩm để tạo lọn tóc xoăn tít hay nhuộm tóc - chúng chỉ dành cho các cô gái điếm! Mẹ không hút thuốc vì nó không tốt cho việc thụ thai, và bà có vòng hông rộng. Mẹ không thuộc típ phụ nữ dè dặt trong chuyện ăn uống để giữ eo. Hơn nữa điều đấy thật ngu ngốc bởi chiến tranh đang đến gần và một ngày nào đó thực phẩm sẽ trở nên khan hiếm, phải tranh thủ hưởng thụ khi ta vẫn còn cơ hội chứ.
Mẹ mặc váy màu nâu với áo sơ-mi trắng và chỉ đi giày gót phẳng. Nhờ có bộ xương chậu rộng nên mẹ mang thai tôi một cách dễ dàng. Trước khi bị buộc phải nghỉ ngơi, mẹ làm việc tại nhà trẻ Steinhöring ở ngoại ô thành phố Munich. Bà tham gia sắp xếp và trang trí các căn phòng dành cho trẻ sơ sinh, bởi vì như các bạn biết đấy, tôi không phải là đứa trẻ duy nhất sẽ chào đời ở đó. Chúng tôi gồm hàng chục và hàng chục đứa trẻ sẽ ra đời, sự ra đời của những lứa trẻ tiếp sau đã được lên kế hoạch từ trước. Con số hàng chục sẽ thành hàng trăm rồi hàng nghìn, chúng tôi sẽ trở thành một đội quân thực thụ.
Vòng hông nở nang của mẹ sẽ giúp tôi chào đời một cách dễ dàng và cũng chuẩn bị sẵn sàng cho sự ra đời của những đứa em trai, em gái cùng mẹ khác cha với tôi sau này, vì bà đã hứa với Quốc trưởng của chúng tôi rằng bà sẽ sinh cho Ngài mỗi năm một đứa.
Về cha tôi, thì quả thực rất khó có thể kể cho các bạn nghe một cách chi tiết, vì tôi không biết ông là ai. Tôi chưa bao giờ nghe thấy giọng nói của ông. Tôi không biết ông và tôi sẽ không bao giờ biết gì về ông cả. Những đứa trẻ sinh ra trong tương lai cũng vậy, chúng tôi chỉ có một người cha tinh thần duy nhất là Quốc trưởng. Cha đẻ của tôi chỉ gặp mẹ tôi một lần duy nhất vào buổi đêm tạo ra tôi. Tôi biết ông là một thiếu tá trong Lực lượng vũ trang SS3, chỉ còn hai cấp nữa ông sẽ thành đại tá. Điều đó sẽ dễ dàng khi chiến tranh nổ ra, ông tiêu diệt thật nhiều kẻ thù và được thăng cấp.
Tôi hi vọng sau này cũng sẽ được khoác lên người bộ quân phục đen oai vệ như ông.
Thoạt đầu mẹ tôi xin vào làm y tá mà không biết điều gì đang chờ đợi mình. Bà viết một lá thư gửi đi và người ta đã trả lời bằng việc triệu tập bà tới văn phòng ở phố Công tước Max. Ở đó bà đã trải qua một loạt các cuộc kiểm tra. Họ đo cân nặng. Họ đo chiều cao. Đứng. Ngồi. Ngồi xổm. Ngả về phía trước. Ưỡn về phía sau. Họ xem xét tỉ mỉ hình dáng hộp sọ của bà và đo đạc nó. Rồi họ đo chiều cao của trán, vị trí của đôi mắt và khoảng cách của chúng. Đo chiều dài, chiều rộng và đường cong của mũi. Sau đó đến chiều dài của tay, chân và lưng. Rồi khoảng cách giữa môi và cằm, giữa gò má và mũi. Đo cả xương chẩm và cổ. Các bác sĩ đọc một dãy các con số để những người thư kí chép chúng vào một quyển sổ. Sau đó những thư kí này làm một loạt các phép tính cộng, phép tính trừ và phép tính nhân rồi ghi lại kết quả. Các thư kí ghi lại màu da, tóc và mắt của mẹ như sau: trắng, vàng, xanh. Dù sao thì mẹ cũng đã chẳng đặt chân vào đây nếu như bà có làn da sẫm với mái tóc và đôi mắt nâu. Các bác sĩ cũng không quên kiểm tra màu sắc lông, chúng cũng vàng như màu tóc, thưa hơn một chút và mọc đều đặn.
Sau đó mẹ phải cởi hết quần áo trước mặt các nữ bác sĩ, những người này săm soi cơ thể trần truồng của mẹ đến từng chân tơ kẽ tóc. Họ không chừa bất kì chỗ nào kể cả bên trong, nhất là bên trong, bởi đó là nơi mẹ sẽ đón nhận bộ phận sinh dục của người bạn tình tương lai, phải, để sinh ra tôi. Theo lời họ thì "Mọi thứ đều tốt!"
Kết luận, mẹ được đánh giá là "rất phù hợp cho việc tuyển chọn". Đó là mức đánh giá cao nhất! Những người khác ít may mắn hơn chỉ được đánh giá là "khá phù hợp", có những người bị nhận xét là "không phù hợp". Những người không phù hợp này đã được "chuyển tới nơi khác". Chú ý! Đó là một mật ngữ, nó hoàn toàn không có nghĩa là người ta đã chuyển họ đi nơi khác. Không, nó có nghĩa là người ta đã "thủ tiêu" họ.
Rác rưởi! Xéo đi! Loại bỏ!
Có những câu nói thô tục và những mật ngữ. Với tôi thì họ có thể dùng bất cứ loại từ ngữ nào, tôi không bị sốc bởi các câu nói thô tục và tôi hiểu nghĩa bóng của các mật ngữ đó. Thật ra không phải hiểu ngay tất cả mà tôi phải học chúng dần dần từ bé tới khi khôn lớn. Tôi cũng học được các mật danh, các mật danh này rất quan trọng. Kế hoạch do Quốc trưởng của chúng tôi khởi xướng cho những năm tới cũng được đặt mật danh. Một ví dụ thế này nhé, hiện giờ thì tôi và bạn bè tôi phải chào đời hoàn toàn trong bí mật. Không ai hiểu được ý nghĩa của từ "Lebensborn", mật danh đặt ra cho kế hoạch này. Tôi sẽ nói cho các bạn biết nhưng nhớ là không được để lộ ra đâu đấy, nó có nghĩa là "Những chiếc nôi của sự sống".
Một cuộc sống được lên kế hoạch sẵn, được điều chỉnh dựa trên các thông số cụ thể đã thiết lập từ trước. Một cuộc sống được nuôi dưỡng bởi sự chết chóc.
Lại nói chuyện về mẹ, mọi việc vẫn chưa đâu vào đâu, để trở thành y tá thực thụ là việc rất khó khăn, hoàn toàn không dễ dàng chút nào. Nếu như mẹ đã vượt qua vòng thứ nhất của cuộc xét tuyển thì vẫn còn vòng thứ hai. Mẹ phải thu thập tất cả các bằng chứng về nguồn gốc Bắc Âu của mình và nộp chúng cho các cố vấn sản khoa tại một văn phòng khác, văn phòng của RuSHA (Cơ quan Trung ương về chủng tộc và dân cư). Mẹ đã cung cấp các giấy tờ chứng minh rằng tổ tiên của mình là người Đức từ năm 1750, họ hoàn toàn khoẻ mạnh và hoàn toàn không có bất kì một giọt máu Slav nào, máu Do Thái thì lại càng không... À, vấn đề chính là ở chỗ này đây!
Chính điều này làm tôi lo lắng, bởi vì trên giấy tờ thì hiển nhiên là không có vấn đề gì, nhưng lấy gì đảm bảo điều đó là sự thật nếu như chẳng có ai ngồi đây để xác minh? Ý tôi là giả dụ như ông cố của ông cố của ông cố tôi đã trót dại ngủ với một phụ nữ Do Thái, liệu với sự đồng loã của hiện tượng di truyền đầy bí ẩn, có giọt máu nào của hạng người thấp hèn đó hiện diện trong máu tôi, làm vẩn đục và phá hỏng giống nòi cao quý không? Điều đó thật kinh khủng!... Làm sao để biết có thứ đó hay không? Làm thế nào? Không có cách nào cả.
Có một điều duy nhất mà tôi biết chắc, tôi là bé trai. Vâng, ít ra thì không còn nghi ngờ gì về mặt này. Chứng cứ là có một cục lồi nho nhỏ ở dưới bụng tôi, bộ phận sinh dục nam của tôi đó. Tôi thực sự hài lòng vì mình không phải là một bé gái. Bởi các bé gái khi lớn lên sẽ bị trói buộc với quy tắc 3K là Kinder, Kuche, Kirche.4 Còn tôi thì thích K của chữ Krupp: xe tăng, pháo, súng ống, chiến tranh...
Thôi! Hãy bỏ qua những suy nghĩ đen tối. Không thể có chuyện máu Do Thái chảy trong huyết mạch của tôi. Tôi chẳng có gì để lo lắng cả.
Bởi vì có cha tôi.
Là người tạo ra tôi ở vòng thứ ba của cuộc sát hạch mà mẹ đã trải qua. Các chuyên gia sản khoa sau khi kiểm tramẹ và nghiên cứu hồ sơ về gia phả của bà, họ đã yêu cầu bà gửi một tấm ảnh bà mặc áo tắm. Các nam bác sĩ và nữ bác sĩ cùng nghiên cứu tấm ảnh (tôi tin rằng họ đã lấy các số đo thêm một lần nữa), rồi họ đặt ảnh của mẹ cạnh những tấm ảnh khác: ảnh của các sĩ quan SS cũng mặc áo tắm. Mục đích là để chọn ra một cặp đẹp đôi nhất có thể, sự phối hợp lí tưởng nhất. Hãy tưởng tượng rằng các bạn đang sở hữu một con ngựa giống và các bạn muốn nhân giống nó, hẳn các bạn sẽ chọn con ngựa cái mạnh mẽ nhất để đảm bảo một kết quả tối ưu đúng không? Làm thế nào mà Krupp, hãng được Quốc trưởng xem là niềm hãnh diện, chế tạo ra những khẩu pháo mà chẳng bao lâu nữa sẽ chĩa nòng về phía kẻ thù của chúng tôi để tiêu diệt chúng? Dĩ nhiên là với loại thép tốt nhất rồi! Và bản thân thứ thép tốt nhất này được luyện từ những vật liệu tốt nhất. Tôi phải được sinh ra từ sự giao hòa của những cơ thể hoàn hảo nhất. Đó chính là lí do mà các nam bác sĩ và nữ bác sĩ đã chọn ra cha tôi từ các tấm ảnh. Tóc vàng, mắt xanh, cao lớn, rắn chắc... không cần nói hẳn các bạn cũng đoán ra.
Vì thế nên giả dụ có một giọt máu Do Thái nhỏ, rất nhỏ, nhỏ li ti dám lộ diện thì tôi tin chắc rằng, cha tôi đã trừ khử nó trong cái đêm mà ông gặp mẹ tôi, ngay tại đây, ở Steinhoring này, trong một toà nhà khác với toà nhà nơi tôi sẽ chào đời.
À mà tôi muốn kể với các bạn một chút về Steinhöring. Thật dễ chịu khi có thể kể cho các bạn nghe những chuyện này để giết thời gian, và càng trò chuyện thì chúng ta càng tiến gần tới nửa đêm, ngày 20 tháng Tư, ngày mà tôi chào đời.
Nhà trẻ này trước đây là một bệnh viện tâm thần, nơi cư trú dành cho những kẻ thiểu năng, chậm phát triển, ngớ ngẩn, nói chung là tất cả những kẻ vô dụng sống nhờ vào xã hội. Những kẻ ăn bám. Người ta đã "chuyển họ đi nơi khác". (Không cần nhắc lại hẳn các bạn cũng biết người ta đã làm gì với họ, đúng vậy không?). Sau đó người ta cải tạo lại bệnh viện này để thay đổi nó một cách triệt để. Một sự thay đổi toàn diện cho xứng tầm với sự khác biệt giữa những người đã từng sống tại đây và những người sắp tới. Nếu những người từng sống tại đây tượng trưng cho sự nhục nhã của Tổ quốc thì những người sắp đến lại là niềm tự hào của nó.
Trước tiên người ta phải dọn dẹp sạch sẽ các toà nhà, sau đó thiết kế các phòng khách, phòng ăn, phòng đẻ, phòng thăm nuôi, phòng chăm sóc, phòng ngủ cho các bà mẹ trẻ, phòng cho trẻ sơ sinh, các sân hiên. Phải phá dỡ các bức tường, làm các vách ngăn, xây hàng rào quanh vườn và trồng những hàng cây rất cao để bảo vệ chúng tôi khỏi những ánh mắt tò mò. Một công trường quy mô được hoàn thành trong khoảng thời gian ngắn nhờ vào công sức của một đội quân làm thuê không công: những người tù đến từ Dachau, một trại tập trung nơi giam giữ những tín đồ giáo phái "Nhân chứng Jehovah", những kẻ đồng tính và những kẻ chống đối Quốc trưởng. (Thật đáng tiếc là có những kẻ như vậy! Nhưng họ cũng sẽ bị "chuyển đi nơi khác" một khi công việc hoàn thành). Họ làm việc không quản ngày đêm để xây Heim5của chúng tôi và cả cái toà nhà mà tôi nói tới lúc nãy. Đó chính là nơi diễn ra các cuộc gặp gỡ, các cuộc hành lạc.
Đó là toà nhà nhỏ hơn, bên trong có một phòng hoà nhạc, một phòng ăn - thông thường, các cặp đôi được lựa chọn sẽ ăn tối cùng nhau trước khi làm cái việc họ phải làm - và các căn phòng. Các căn phòng này không đẹp mắt bằng những phòng ngủ ở Heim của chúng tôi. Không có đồ đạc nào thừa: một cái giường, một cái bàn, một cửa sổ lớn. Không có gì khác. Trong phòng sáng mờ và rất lạnh cốt để việc làm tình không diễn ra quá lâu. Để nếu những người bạn tình lỡ có thích nhau - điều này cũng không nhất thiết - thì họ vẫn không quá mê mẩn với cái việc họ đang làm. Dường như cũng có những cô gái tìm cách chạy trốn vào phút cuối khi các cô chợt hiểu người ta muốn gì ở mình, những cô "y tá". Nhưng các cô gái đó nghĩ gì trong đầu vậy? Các cô nghĩ rằng các cô chọn bạn trai cho một mối tình lãng mạn sao? Thật ngu xuẩn. Thật hèn nhát. Phải tranh thủ tận dụng những người đàn ông khi mà họ còn sống. Nhiều người sẽ bỏ mạng trên chiến trường. Số trẻ em sinh ra sẽ giảm sút. Mà nước Đức không thể là một đất nước già nua. Phải lường trước được điều này, và kế hoạch của chúng tôi ra đời là vì thế.
Từ nay trở đi, làm tình là một nghĩa vụ để phụng sự Tổ quốc. Để kéo Tổ quốc ra khỏi bóng tối và đưa nó tới ánh sáng. Làm tình không còn là một lạc thú nữa. Sinh hoạt tình dục (xin nhắc lại là tôi không e ngại trong việc dùng từ và tôi đã biết khá nhiều thứ) không còn là vấn đề cá nhân, đó là bắt buộc, một nhiệm vụ thiêng liêng dành cho những mục đích cao cả. Cho dù việc làm này có thể đau đớn hay khó khăn.
Tôi tin là mẹ đã rất đau khi làm chuyện đó với cha.
Tôi tin là mẹ không hề biết ý nghĩa của mật ngữ "y tá".
Tôi tin rằng bản thân mẹ cũng suýt nữa thì nhụt chí và bỏ cuộc. Nhưng người cha tương lai của tôi và tôi đã cùng khích lệ bà. Cha tôi rót cho bà một li đầy rượu trắng để bà uống vào cho ấm người, cũng là để bà bớt căng thẳng và sẵn sàng cho nhiệm vụ của mình. Còn tôi khi đó mới chỉ là một khái niệm mơ hồ trong tâm trí của mẹ, chỉ như một tiếng thì thầm, tôi không ngừng động viên bà bằng cách nhắc đi nhắc lại: "Hãy làm đi mẹ ơi! Việc này là cần thiết! Vì phong trào Quốc Xã! Vì Đế chế! Vì nghìn năm trị vì của Đế chế! Vì tương lai!" Vậy là mẹ cố dán mắt vào bức ảnh của Quốc trưởng được treo trên tường căn phòng sáng trưng và lạnh lẽo. Mẹ nghiên răng thật chặt và bà đã chịu đựng được.
Mẹ đã làm việc đó.
Và tôi đang ở đây.
Bây giờ đã qua nửa đêm, đi nào.
Tôi chui ra!
Nhanh lên! Nhanh nhất có thể! Tôi muốn là đứa trẻ đầu tiên trong Heim được sinh ra vào ngày 20 tháng Tư. Tôi có khá nhiều đối thủ tiềm năng trong các phòng đẻ. Tôi phải là người về đích trước tiên cho dù chỉ là một giây đồng hồ.
Hãy động viên tôi!
Hãy nhớ những gì tôi đã nói với các bạn: tôi phải có mái tóc vàng. Tôi phải có đôi mắt xanh. Tôi phải nhanh nhẹn.
Cao lớn.
Cứng rắn.
Bền bỉ.
Tựa như thép Krupp.
Tôi là đứa trẻ của tương lai. Đứa trẻ được hình thành không có tình yêu. Không Chúa Trời. Không luật pháp. Không gì khác ngoài sức mạnh và sự vĩ cuồng.
Heil Hitler!6