Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 4

❊ ❊ ❊

"Chị cho phép em ngồi cùng chị chứ, chị Inge?"

"Tất nhiên rồi, em ngồi xuống đây."

Heidi.

Đen đủi thật.

Mẹ dịch sang một bên để nhường chỗ cho cô ta ngồi cạnh mình trên chiếc tràng kỉ, và điều đó ảnh hưởng đến việc bú sữa của tôi. Hừm! Bực mình thật, mà cái sự gián đoạn trong lúc bú này cứ lặp đi lặp lại vì lí do rất ngớ ngẩn.

Không phải ngẫu nhiên mà Heidi chọn mẹ tôi, đó là một cô gái mau nước mắt và biết rằng mẹ tôi sẽ luôn sẵn sàng an ủi mình. Khóc lóc thực ra có thể chấp nhận được vì có vẻ như đó là một điều khá bình thường đối với một số bà mẹ sau khi sinh. Nhưng Heidi là một cô gái kì cục, ngay cả khi cô không khóc. Có điều gì đó không bình thường ở cô ấy, cô luôn tìm cách xa lánh mọi người. Với vẻ nhẫn nhịn, lặng câm, cô thường tự cô lập mình, ngồi bất động nhìn xa xăm bằng đôi mắt vô hồn trong hàng giờ liền. Chả trách Helmut, con trai của cô ta cũng nhút nhát y như mẹ, hầu như không mấy khi nghe thấy tiếng của cậu ta, cậu ta rất ngoan. Thôi dù sao thì có cậu ta ngồi cạnh cũng khá dễ chịu cho bữa bú buổi tối.

Chúng tôi đang ngồi ở một phòng khách lớn được dành riêng cho việc này. Căn phòng rất tiện nghi, ấm cúng, có nhiều ghế sô-pha và ghế bành, nền nhà trải thảm dày. Ngoài hơi ấm dễ chịu phả ra từ hệ thống sưởi trung tâm - một sự xa xỉ mà những người sống trong Heim được hưởng, còn có một ngọn lửa đang bập bùng trong lò sưởi. Những lẵng hoa và những giỏ trái cây được bày ở khắp nơi, một cái đàn dương cầm nằm chễm chệ trong một góc của căn phòng. Đôi khi một trong những nữ thư kí ngồi vào chơi một bản nhạc cho chúng tôi nghe sau khi đã kết thúc công việc của mình. Nhưng cũng có lúc như lúc này, chúng tôi đang nghe nhạc từ một cái máy quay đĩa.

"Mọi việc ổn chứ?" Mẹ tôi đặt nhẹ tay mình lên tay Heidi và hỏi sau khi cô đã ngồi xuống cạnh chúng tôi.

Heidi khẽ gật đầu ngụ ý nói "vâng", nhưng đó là một dạng ngôn ngữ bí mật giữa những người phụ nữ, trong thực tế nó có nghĩa là "không". Và mẹ, cũng như tôi, đều hiểu điều đó.

"Nếu em có chuyện gì cần nói với chị... chị sẵn sàng nghe đây." Mẹ nói thêm với giọng thì thào sau khi liếc ánh mắt cảnh giác về phía Josefa lúc này ngồi ở đầu bên kia của căn phòng và đang bận kí một đống giấy tờ.

Hãy từ chối, Heidi, từ chối đi! Tôi muốn hú một cách yên tĩnh. Nếu cô mà đã nói thì hẳn là toàn chuyện chẳng hay ho tí nào.

Tôi gọi cô ta một cách đơn giản là Heidi chứ không gọi là "cô Heidi" vì cô còn rất trẻ, tôi nghĩ cùng lắm là mười lăm tuổi. Cô là người phụ nữ trẻ nhất trong Heim. Cô ta rất cao, mái tóc màu vàng (dĩ nhiên rồi!) và rất rắn chắc. Cô hẳn đã chơi thể thao thường xuyên trước khi có bầu, bởi vì tay và chân của cô có cơ bắp rất đẹp, nhìn như tượng tạc. Cô ta trông như một vận động viên, có làn da rám nắng, trên đó lớp lông tơ màu vàng phát ra những tia phản chiếu lấp lánh, bằng chứng cho thấy cô đã từng hít thở bầu không khí trong lành ở vùng núi. Cô rất đẹp, nói chung tôi thích mọi thứ ở cô ấy trừ bộ ngực. Ngực của cô rất bé (có thể sự phát triển cơ bắp của cơ thể đã kìm hãm sự phát triển của bộ ngực?) Tội nghiệp Helmut, cậu ta bú một cách khó khăn, vật lộn mãi mới mút được một vài giọt sữa mẹ. Cậu bé bất hạnh, tôi thấy thương hại cho cậu ta! Vì lúc chào đời cậu ta rất bụ bẫm nên Josefa cho rằng điều đó không đáng lo, cậu ta hẳn vẫn còn năng lượng dự trữ, do vậy Heidi phải tiếp tục cho cậu ta bú mẹ. Nghe thì đơn giản lắm! Nó giống như mỗi lần Josefa ngồi vào bàn đều có một suất ăn dọn sẵn, nhưng cô ta sẽ phản ứng thế nào nếu như trên đĩa chỉ có ba hạt đậu bé tẻo teo. Và người ta khẳng định với cô ta là dù chỉ ăn có thế cũng vẫn ổn, vì cô ta có thể trông cậy vào lượng mỡ dự trữ của mình.

Mẹ lại tạm ngừng cho tôi bú để giúp Heidi đặt đứa bé sát vào vú sao cho đúng. Lần này thì tôi không hề cằn nhằn, phải đoàn kết với những người bạn nhỏ của tôi chứ. Tình đoàn kết và tình bạn quan trọng lắm đấy, điều này có vẻ có tác dụng, Helmut cuối cùng cũng đã có thể ngậm được cái núm vú. Heidi quay sang nhìn mẹ tôi với vẻ biết ơn bằng đôi mắt to và xanh đẫm lệ.

"Cảm ơn, cảm ơn chị." Cô ấp ứng.

Lặng im một lát, cô khẽ thì thầm bằng một giọng nói chỉ chực vỡ oà ra: "Em nhớ bố mẹ quá!"

"Rồi em sẽ gặp lại họ thôi, đừng lo."

"Em không nghĩ như vậy."

"Tại sao cơ?"

"Bởi vì em sẽ không bao giờ có can đảm thú thật với họ về điều em đã làm, những điều đã xảy ra ý. Em cảm thấy xấu hổ."

Cô ngừng lại, cố ngăn tiếng nức nở, mẹ tôi thò tay vào túi lấy ra một cái khăn mùi soa rồi đưa cho cô ấy và khuyên cô nên giữ bình tĩnh. (Cái khăn của tôi. Nó là cái khăn mà mẹ vẫn đặt lên vai mình để tôi có thể ợ và trớ ra trong trường hợp bị trào ngược. Thôi kệ, dù sao thì chỉ tẹo nữa thôi chính cái áo sơ-mi trắng của mẹ sẽ lãnh hậu quả ấy mà.)

"Em hãy kể đi," mẹ nói với vẻ kiên nhẫn. "Nó sẽ làm em thấy nhẹ nhàng hơn. Hãy coi chị như là chị gái của em."

Heidi ngập ngừng một lát rồi bắt đầu kể câu chuyện đời của cô.

Cô bé tới từ Liên đoàn nữ thanh niên Đức15, cô tình nguyện gia nhập Liên đoàn với sự khuyến khích và ủng hộ của gia đình. Một cơ hội tuyệt vời để có thể đầu quân cho Quốc trưởng ngay từ tuổi mười bốn và phục vụ cho lí tưởng của Ngài.

Liên đoàn đóng trại tại Obersalzberg miền Nam nước Đức - vùng này là địa điểm ưa thích của Quốc trưởng, nơi Ngài thường tới tổ chức các cuộc dạo chơi ngắn ngày ngoài trời. Không khí ở đó rất trong lành, phong cảnh tuyệt đẹp với những đỉnh núi cao tuyết phủ, những đồng cỏ xanh mướt và những cánh rừng. Việc tham gia sinh hoạt trại hè của các thiếu nữ cũng là phục vụ Tổ quốc. Các hoạt động rất đa dạng: ca hát, diễn kịch, âm nhạc, khiêu vũ, có cả trang trí nhà cửa, đi dạo trong rừng, làm hầm trú ẩn, có nghĩa là các hoạt động cơ bắp không hề thua kém các cậu con trai cùng tuổi với họ ở trại bên. Các bạn trẻ thỉnh thoảng cũng tình cờ gặp nhau, thường là trong một buổi đi dạo chơi. Bà phụ trách luôn nhắc nhở các trại viên về những giá trị quan trọng nhất: kỉ luật, tình bạn, sự phục tùng, sự hi sinh, khả năng tự chủ.

Thời gian biểu hằng ngày được sắp xếp rất chặt chẽ, không có thời gian rảnh rỗi hay buồn chán. Sáu giờ ba mươi ngủ dậy, sáu giờ ba lăm tập thể dục: tuỳ theo từng tuần có thể là chạy bền và điền kinh, hoặc chơi thể thao, thể dục dụng cụ, nhào lộn. Tới tám giờ thì đi tắm, dọn dẹp lán trại rồi tất cả tập trung lại dưới lá cờ. Ăn sáng từ tám giờ mười đến tám giờ ba mươi, phần còn lại của buổi sáng được dành cho tiết học chính trị. Chủ nghĩa Quốc Xã là gì? Tại sao phải cứu nước Đức? Làm thế nào để tự bảo vệ trước những dân tộc đang trên đà diệt vong? Làm thế nào để đô hộ và loại bỏ họ?... Toàn những chủ đề thú vị. Ăn trưa từ mười hai giờ mười lăm đến mười hai giờ bốn lăm, sau đó là khoảng thời gian dành cho các hoạt động tự do. Heidi tiếp tục chơi thể thao bởi vì cô đặc biệt có năng khiếu và mơ ước được chọn đi thi đấu các giải quốc gia. Mười sáu giờ, nghỉ ngơi thư giãn. Mười sáu giờ mười: buổi họp tự phê bình, tự phê bình là điều không thể thiếu để trở thành một người ủng hộ trung thành của chủ nghĩa Quốc Xã. Mười chín giờ mười lăm ăn tối và từ mười chín giờ bốn lăm đến hai mươi giờ bốn lăm là thời gian sinh hoạt riêng giữa các cô gái. Lúc này chỉ còn lại mình họ với nhau trong lán với mục đích trao đổi và bình luận về những tạp chí và sách do bà phụ trách phân phát. Tuy nhiên, như Heidi thổ lộ, chủ đề chính của các cuộc trò chuyện đó thường là về những... người hàng xóm ở trại bên cạnh, các cậu con trai. Sao lại có thể không để ý đến họ cơ chứ, nhiều bạn bên đó rất đẹp trai... Vài người trong số các cô gái đã có bạn trai trước khi gia nhập, nhưng Heidi thì chưa có ai. Thế nên, dù cảm thấy hơi e ngại, thậm chí đôi khi còn đỏ bừng mặt bởi những lời kể của đám bạn, cô vẫn tò mò nghe hết các câu chuyện của họ cho tới khi ngủ thiếp đi vào lúc hai mốt giờ ba mươi, các giấc mơ đẹp về tương lai và tình yêu tràn ngập trong tâm trí.

Heidi thấy cuộc sống ở trại hè mới tuyệt làm sao! Cô tận hưởng nó từng giây từng phút, vốn là người nhiệt tình và chăm chỉ, cô tình nguyện tham gia các hoạt động ngoại khoá khác, kể cả lao động công ích. Cô bao giờ cũng nghiêm khắc với bản thân trong các buổi tự phê bình và luôn chứng tỏ mình là một người bạn tốt đáng tin cậy. Cô đã được khen thưởng, người ta ghi nhận những cố gắng đó của cô và từ đó trở đi cô là một trong những đại biểu ưu tú của trại hè.

Một buổi tối, bà phụ trách cho mời tất cả các nữ đại biểu, gồm cả Heidi, những người có thành tích nổi bật. Cuộc họp mặt diễn ra ở căn phòng lớn nơi thường ngày vẫn dành cho các cuộc biểu diễn và các buổi tập của dàn hợp xướng. Bà ta đứng trên cái bục nơi cũng dùng làm sân khấu và thông báo hai tin vui. Một: mỗi người trong số các cô gái đang có mặt ở đây đều có tên trong bản danh sách gửi lên Quốc trưởng, và chính tay Quốc trưởng đã kí vào bản danh sách này sau khi ghi thêm một chữ: Glückwünsche! ("Xin chúc mừng!") Các thiếu nữ đón nhận tin vui này bằng những tràng pháo tay và những tiếng reo hò phấn khởi. Họ xếp hàng, lần lượt từng người một được phép chạy lên bục để ngắm nghía và trầm trồ trước nét chữ viết tay của Quốc trưởng nằm ở dưới cùng trên bản danh sách.

Sau đó bà phụ trách đề cập tới tin thứ hai. Họ được giao một nhiệm vụ, một nhiệm vụ quan trọng để phục vụ cho Tổ quốc... Nhiệm vụ gì? Bao giờ? Họ sẽ phải làm gì? Thật vinh dự! Đồng ý! Đồng ý! Đồng ý! Dĩ nhiên là họ ngay lập tức chấp nhận nhiệm vụ. Những câu hỏi và tiếng reo hò vang lên khắp nơi, các cô gái đang cao hứng quên bẵng cả nguyên tắc kỉ luật cơ bản nhất là phải giơ tay mỗi khi muốn đặt câu hỏi. Bà phụ trách phải rất vất vả để vãn hồi trật tự, nhưng bà vẫn tỏ thái độ khoan dung, một lần cũng chẳng chết ai. Hơn nữa, bà cũng không phải là người sẽ đứng ra giải thích về bản chất của nhiệm vụ này, đó là việc của một sĩ quan SS vừa được mời vào phòng.

Đứng lên. Nghiêm. Heil Hitler!

Sau khi chào cử toạ, viên sĩ quan đề nghị mọi người ngồi xuống và bước lên bục.

"Xin chúc mừng các bạn trẻ!" Anh ta tuyên bố với tư cách là người phát ngôn của Quốc trưởng. "Các bạn đã là những Füherinnen16thực sự trưởng thành. Nhưng nhiều người trong số các bạn còn có thể làm hơn thế nữa."

Viên sĩ quan ngừng một lát trước khi tiếp tục, hai mươi đôi mắt xanh biếc đổ dồn về phía anh ta với vẻ đầy thán phục, nôn nóng và hi vọng.

"Nếu như tôi nói với các bạn rằng... các bạn có thể tặng cho Quốc trưởng một món quà thật tuyệt, thật đặc biệt, các bạn có đồng ý không?"

Tất cả các cánh tay đồng loạt giơ lên bày tỏ sự tán đồng, và những đôi mắt xanh biếc nhoè đi vì nước mắt.

"Ngay cả khi món quà này đòi hỏi một sự hi sinh lớn lao?"

Những cánh tay vẫn giơ cao.

"Một sự hi sinh của phụ nữ? Những phụ nữ mà các bạn sẽ trở thành trong tương lai."

Những câu nói của viên sĩ quan SS ngày càng trở nên bí ẩn. Heidi rất muốn đề nghị anh ta nói rõ thêm, tuy nhiên, vì không có bất cứ ai trong số bạn bè của cô tỏ vẻ quan tâm tới điều đó nên cô đành giữ im lặng. Thực ra thì cũng không cần chờ đợi lâu để có câu trả lời.

"Tốt, rất tốt." Viên sĩ quan nói.

Anh ta lấy từ trong chiếc cặp tài liệu ra một xấp giấy và trao cho bà phụ trách.

"Đây là các bản hợp đồng," anh ta giải thích, "mỗi người trong số các bạn có một bản. Hợp đồng này giữa các bạn và Quốc trưởng quy định là các bạn sẽ sinh cho Ngài đứa con đầu lòng của mình. Tôi xin được chúc mừng các bạn trước, hành động dũng cảm này sẽ làm rạng danh các bạn trong suốt quãng đời còn lại."

Nói xong anh ta bước xuống khỏi bục, gio tay chào và ra khỏi phòng.

Những cánh tay dần dần hạ xuống, những tiếng xì xầm bàn tán vang lên từ phía các nữ đại biểu. Bà phụ trách để yên cho họ nói một lát rồi yêu cầu họ lên gặp bà ở trên sân khấu. Họ kéo lên ngồi xếp bằng xung quanh bà, như thể họ đang ở đâu đó ngoài kia, trên một cánh đồng hay một bãi biển xung quanh đống lửa trại.

"Chúng ta sẽ nói chuyện một cách thẳng thắn," bà phụ trách cất lời. "Các em đã làm việc chăm chỉ, các em có quyền xả hơi một chút. Tôi cũng đã từng ở vào lứa tuổi của các em, và tôi biết rằng tất cả các em chỉ nghĩ đến một điều... sang gặp các bạn trai ở trại hè bên cạnh."

Có nhiều tiếng rúc rích, những tiếng cười bị ghìm nén để khỏi bật ra, còn những đôi má thì ửng hồng lên trông thấy.

"Được rồi, các em sẽ có cơ hội để làm việc đó, không chỉ với sự cho phép của tối mà còn của gia đình các em và Quốc trưởng của chúng ta. Các em sẽ không có bất cứ ràng buộc nào, có chăng chỉ là các em phải từ chối những đứa con là kết quả các cuộc giao lưu với trại bên cạnh. Con của các em sẽ không có tên trong sổ hộ tịch chính thức. Các em sẽ sinh con tại một Heim của Lebensbom, nơi chúng sẽ được nuôi nấng để trở thành những nguời Đức tốt, những Đảng viên Quốc Xã thực thụ. Tôi đảm bảo với các em rằng chúng sẽ được chăm sóc tử tế, sẽ là cơ sở để xây dựng một thế hệ lãnh đạo của tương lai. Chính phủ sẽ miễn cho các em tất cả các mối bận tâm liên quan đến chúng, các em không cần có bất cứ trách nhiệm tinh thần hay tài chính nào đối với chúng cả. Về phần những người bạn tình, các em cũng không có bất kì ràng buộc nào với họ hết. Sau này các em chỉ có thêm một nghĩa vụ là kết hôn và tiếp tục sinh những đứa con khác mà thôi."

Nói xong bà đứng dậy phát cho mỗi cô gái một bản hợp đồng, tất cả bọn họ đều kí vào đó. Heidi cũng kí mặc dù có vô vàn câu hỏi đang nhảy múa trong đầu mà cô không dám nói ra.

Tất cả quay trở về lán của họ trong niềm hân hoan tột độ. "Thật tuyệt vời! Chúng ta không cần phải lén lút nữa! Quả là một cơ hội tốt cho chúng ta đấy chứ? Vừa làm vừa chơi, thật là một công đôi việc!"

Đêm hôm đó, Heidi trằn trọc mãi không ngủ được, cô cứ nghĩ đi nghĩ lại các sự kiện diễn ra vào buổi tối đặc biệt đó. Cam kết với Quốc trưởng, phục vụ cho Tổ quốc, sinh một đứa con, cô đã kí tên tham gia tất cả những điều đó cùng một lúc. Cô không hối tiếc chút nào. Không hề! Cô chỉ băn khoăn về cách thức, bởi vì muốn sinh con cho Quốc trưởng thì trước tiên là phải có đứa bé đã, mà để có nó thì phải... Cô nằm một mình trong bóng tối, mặt đỏ ửng, hốt hoảng kéo ga trải giường phủ lên đến tận cằm. Cô cảm thấy trong lòng đang dâng trào một niềm vui khó tả. Cô đắn đo suy nghĩ hồi lâu, rồi một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí. Bà phụ trách nói đúng, dĩ nhiên là cô chưa có kinh nghiệm như một số bạn bè của mình, nhưng giống họ, cô cũng có sự rung động, một cơ thể, một trái tim. Thời gian gần đây cô có để ý đến một cậu con trai, hai người từng trao đổi ánh mắt và những nụ cười. Thậm chí có hôm cô còn tự làm xong một hầm trú ẩn trong thời gian kỉ lục vì cô biết rằng cậu ta đang chăm chú nhìn mình. Bởi thế, nếu là với cậu ta thì... Nghĩ đến đây, cô ngủ thiếp đi, tràn trề hi vọng.

Nhưng cuối cùng không phải là với cậu trai kia... mà là với một cậu khác, đúng hơn là với nhiều người khác. Bởi vì, ở trại bên cạnh, các cậu con trai đã quen với việc này từ lâu, đối với họ, nó cũng chỉ như một môn thể thao khác biệt.

"Chị Inge, họ... họ..."

Giọng của Heidi lạc đi.

"Họ đã... em..."

Heidi không thể nói hết câu, quay ra nhìn vào hư vô với đôi mắt vô hồn như thường lệ. Mẹ tôi cũng ngồi bất động không biết làm gì hơn ngoài việc nắm tay cô thật chặt. Mẹ bê tôi quay mặt vào phía mẹ để tôi có thể ợ hơi và tôi nhận ra một bên má tôi ướt đẫm nước mắt của mẹ, những giọt nước ấm và mặn. Một giọt lệ lăn vào môi tôi làm mất cả vị ngọt của sữa. Tởm thật! Nó làm tôi thấy lờm lợm và điều tất yếu đã xảy ra, tôi bị trớ sữa. Tôi nôn thốc nôn tháo ra cái áo sơ-mi trắng của mẹ, thứ mà hiện nay không còn cái khăn mùi soa bảo vệ cho nó nữa.

Cái từ mà Heidi đã không thể nói ra ở cuối câu là "cưỡng bức". (Đừng quên rằng tuy mới chỉ là một đứa bé nhưng tôi đã hiểu rất nhiều điều.)

Vậy thì sao nào? Điều gì đã diễn ra? Cô không có khả năng nghiến răng thật chặt như mẹ tôi? Cô đã không nhìn vào chân dung của Quốc trưởng như mẹ? Hay bên trại của bọn con trai không có ảnh của Ngài? Không thể có chuyện đó! Và quan trọng hơn cả là cô đã có Helmut, không phải thế sao? Helmut hiện đang nằm trên tay cô, tóc vàng, mắt xanh. Có thể không cứng cáp và hiếu động như tôi, nhưng với một người mẹ như vậy thì điều đó cũng dễ hiểu.

Tôi khóc vì tôi bị nôn.

Helmut khóc vì cậu ta đói.

Cậu bé chẳng bú được giọt sữa nào trong lúc mẹ cậu ta vừa kể chuyện vừa sụt sịt. Cậu ta chắc chắn sẽ bị còi xương! Ngài bác sĩ Ebner rất không hài lòng mỗi khi ông ta nhận thấy có một đứa bé bị còi xương.

"Trời ơi! Có chuyện gì ở đây vậy?" Josefa thốt lên khi chạy tới chỗ chúng tôi đang ngồi.

Thay đổi hàng xóm.

Cũng đến lúc rồi đấy.

Sau Helmut là Ella, một bé gái. Điều này đem lại một chút thay đổi vì cô bé rất xinh. Ôi nhìn đôi mắt của cô bé kìa! Chúng không đơn giản là xanh mà là xanh ngọc lam! Hệt như hai viên đá quý. Thú thật là tôi thậm chí còn có chút ghen tị, bởi vì tôi vẫn nhớ như in lời bác sĩ Ebner khi ông ta kiểm tra tôi trong phòng xét nghiệm rằng sau này sẽ phải kiểm tra lại xem mắt tôi có đúng là nhạt gấp đôi hay không. Với Ella thì điều này là hiển nhiên chẳng cần phải kiểm tra, mắt của cô bé ít ra cũng phải nhạt gấp bốn. Cái đầu nhỏ nhắn trọc lóc, nhẵn nhụi và sáng bóng một cách hoàn hảo là dấu hiệu cho thấy tóc của cô bé sẽ còn sáng hơn cả tóc của tôi. Cô bé có cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn, rất tươi với đôi môi căng mọng.

Mẹ của cô bé là Ursula, cũng còn rất trẻ, khoảng mười bảy tuổi. Nhưng khác với Heidi, chị ta cười nói khắp nơi, típ người mà người ta gọi là xởi lởi, và kèm theo đó là tật nói rất nhiều. Không khảo mà xưng, chị ta kể chuyện đời mình với tất cả mọi người. Sau khi Heidi bị Josefa yêu cầu quay về phòng, Ursula tới ngồi xuống cạnh mẹ tôi mà không hề hỏi ý kiến. Và một lần nữa sợi dây rốn, sợi dây kì diệu lại hoạt động hết công suất. Tôi cảm nhận được rằng mẹ có lẽ đã muốn ngồi một mình, mẹ vẫn nghĩ đến những điều Heidi vừa kể và mẹ đang mủi lòng. Nhưng đến bao giờ chứ, tôi tự hỏi. Cái cô Heidi này thật là phiền toái. Nói gì thì nói, tôi rất vui vì có Ella ở bên cạnh trong khoảng thời gian chúng tôi được mẹ bế trước khi đi ngủ. Điều duy nhất làm tôi khó chịu là mùi thuốc lá, tôi rất dị ứng với cái mùi này. Người Ursula sặc mùi thuốc lá. Mùi của điếu thuốc mà chị ta vừa hút trộm trước giờ cho con bú. Điều đó không tốt cho sữa chút nào. Verboten! Cấm tiệt! Hẳn là Josefa đang bị sổ mũi nên mới không ngửi thấy mùi thuốc lá đó.

Mẹ tôi ngồi im, vẻ tư lự, mẹ nhìn tôi, vuốt ve đầu mũi, hai bên má của tôi và ôm tôi. Đôi lúc mẹ ôm chặt tôi vào người như thể sợ người ta giật mất. Tôi có cảm giác là mẹ đang nhầm tôi với Heidi, tôi nghĩ rằng lúc nãy mẹ đã muốn ôm lấy Heidi để an ủi cô ta. May thay mẹ đã không làm thế, điều đó không thích hợp chút nào. Dù sao thì đó cũng không phải lí do để làm tôi nghẹt thở đâu. Đúng vào lúc này, Ursula bắt đầu cất giọng kể lể.

Chị ta đến từ Rhénanie,17 đã bị bố mẹ từ mặt nhưng chị ta không lấy thế làm buồn, vì chị ta không hợp với họ. Kết quả học tập của chị ta rất kém, chị ta thường xuyên đi choi, tụ tập với bọn con trai - chị ta là một cô gái ữăng hoa, như người ta thường nói. Nói chung chị ta luôn phải nói dối, lén lút, trốn học. Rồi vào buổi sáng hôm đó cuộc đời chị ta thay đổi hoàn toàn, Rhénanie vừa bị chiếm đóng, hiệu trưởng trường trung học của chị ta - một người Do Thái - đã bị thay thế bằng một hiệu trưởng người Aryan. Ngay sau khi nhậm chức, ông ta đã cho tập trung tất cả các nữ sinh lại ở sân trường, Ursula chờ đợi một bài phát biểu quen thuộc kiểu như "Tôi mong muốn vực dậy cái cơ sở đang xuống cấp trầm trọng này, các em phải học tập chăm chỉ, đạt được nhiều điểm tốt, những học sinh trốn học sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, vân vân..." Nhưng điều đó lại không xảy ra.

"Ngay từ bây giờ các em phải tự ý thức rằng các em là những cô gái Đức thực thụ," ông ta tuyên bố với họ, "và nghĩa vụ chính của phụ nữ Đức là sinh cho Quốc trưởng nhiều con nhất có thể. Điều này không hề đòi hỏi các em phải kết hôn như thường thấy ở các quốc gia đang suy tàn. Vì vậy, đừng từ chối những lời tán tỉnh của các bạn trai và hãy ngay lập tức bắt đầu việc quan hệ với họ một cách thường xuyên nhất. Đó là bổn phận quan trọng nhất của các em."

Ursula, cũng như các nữ sinh khác, không tin vào tai mình nữa. Thay vì cắm mặt vào các quyển sách phủ đầy bụi và chán ngắt, người ta lại đề nghị họ làm... (kể đến đây chị ta không hề đỏ mặt như Heidi mà còn cười phá lên.) Cũng buổi sáng hôm đó, ở tiết tiếng Đức, các học sinh phải viết một bài chính tả với nhan đề: "Hôn nhân sinh học". Đó là lần đầu tiên trong đời Ursula chép không sai một lỗi chính tả nào mặc dù có những từ khó, sự hợp giống hợp số, các phụ âm đôi, và chị ta được điểm giỏi. Chị ta thậm chí còn thuộc lòng một đoạn của bài chính tả đó và đọc lại cho mẹ tôi nghe mà không buồn để ý rằng mẹ tôi đang không được thoải mái và luôn nhấp nhổm trên ghế, tìm cách thoát khỏi sự ám quẻ của chị ta. "Tất cả phụ nữ chúng ta, chẳng chóng thì chầy, sẽ có thể cho phép mình có một trải nghiệm đầy cảm xúc về mặt tinh thần bằng việc sinh con với một người đàn ông trẻ và khoẻ mạnh mà không phải bận tâm tới những trở ngại gây ra bởi một định chế hôn nhân lạc hậu."

Ursula thực hiện những yêu cầu đó ngay tắp lự không cần ai phải giục, vì đằng nào thì chị ta cũng trót có bầu rồi - còn với ai thì chịu - và đang lo lắng không biết phải nói thế nào với cha mẹ của mình. Giờ thì điều đó không còn cần thiết nữa, tai hoạ bỗng chốc hoá thành vận may, đúng là chết đuối vớ được cọc. Chị ta được chuyển tới RAD ("Reichs-arbeits-dienst", Trung tâm lao động bắt buộc), và với tình trạng hiện tại, chị ta được miễn các việc như quét nhà, đổ nước, gọt khoai tây hay lau sàn. Chị ta chỉ phải lau bụi trên các tấm chân dung của Quốc trưởng và một số việc văn phòng lặt vặt. Sau đó thì chị ta "hạ cánh" xuống đây, ở trong Heim này. Và uỵch! Bé Ella ra đời. Tôi dám chắc Ella sẽ sớm có thêm một đống anh chị em cùng mẹ khác cha nữa...

Nhưng Ursula cần phải hết sức chú ý, chị ta vụng về một cách đáng ngạc nhiên. Chị ta muốn đứng lên - chị ta không thể ngồi yên một chỗ - và quên khuấy rằng mình đang bế em bé trên tay nên suýt nữa thì đánh rơi Ella xuống đất. May mắn thay mẹ tôi nhanh tay can thiệp nên tai họa đã không xảy ra.

Mẹ tôi rất bực mình, mẹ chỉ có một mong muốn là Ursula biến đi đâu đó cho khuất mắt. Ước nguyện của mẹ nhanh chóng thành sự thật, Ursula tự mình trao Ella cho Josefa như thể cho đi một cái gói to hay một đồ vật lỉnh kỉnh nào đó trong khi chúng tôi vẫn còn nửa giờ đồng hồ nữa để được gần gũi mẹ của mình. Tôi tin chắc chị ta sẽ chạy như bay ra vườn để rít vài hơi thuốc lá hoặc là chị ta có cuộc hẹn nào đấy. Chị ta rất thích lảng vảng ở gần khu nhà bên cạnh, hẳn các bạn còn nhớ, chính là khu nhà nơi diễn ra các cuộc gặp gỡ mà tôi đã từng kể cho các bạn nghe, ở đó thường xuyên có các sĩ quan SS đi dạo.

Có vẻ như mẹ tôi sẽ được yên thân trong chốc lát, không ai đến ngồi cạnh chúng tôi cả. Mẹ có vẻ rất căng thẳng! Một tác dụng mới của sợi dây kì diệu, mẹ truyền sang cho tôi sự căng thẳng của mình. Nếu mẹ cứ tiếp tục như vậy thì tôi sẽ bị chứng colic18... Cuối cùng mẹ cũng đứng lên và vừa đi bách bộ trong phòng vừa bế tôi trên tay để ru tôi ngủ. Nhưng không phải mẹ đung đưa mà là lắc lắc tôi. Mà tôi thì chưa muốn ngủ tí nào, tôi muốn làm quen với những người bạn nhỏ và tìm hiểu quá khứ của họ.

Tôi khóc thật to để mẹ dừng hành động lúc lắc lại, nhưng mẹ có vẻ không hiểu ý và tiếp tục sải từng bước dài trong phòng. Tôi không thích điều này chút nào vì nó làm tôi chóng mặt. À! Cuối cùng mẹ cũng dừng lại. Trước mặt chúng tôi là bức tường, trên đó treo các bức ảnh: nổi bật hơn cả là chân dung của Quốc trưởng với một cái khung tuyệt đẹp được trang trí bằng đường viền thếp vàng, chân dung của Thống chế Himmler, của speer, kiến trúc sư trưởng của Đế chế, của Goebbels, Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền, và của Ley, Bộ trưởng Bộ Lao động. Hẳn là sự căng thẳng của mẹ sẽ dịu đi... Không hề. Mẹ làm sao vậy nhỉ? Tôi thấy tim mẹ đập thình thịch, mồ hôi mẹ toát ra, mẹ nuốt nước bọt với vẻ khó khăn như bị nghẹn, nhịp thở của mẹ ngắt quãng. Rồi mẹ tiếp tục bước đi, lại bắt đầu đi ngang dọc khắp căn phòng, mẹ dừng lại một lát trước một bảng khẩu hiệu với các con chữ được mạ vàng và đóng khung treo bên trên chiếc đàn dương cầm, đó là danh sách những quy tắc mà tất cả các bà các cô phải tuân theo để phục vụ cho Tổ quốc:

1) Không có nghề nào cao quý hơn đối với một cô gái bằng bổn phận làm vợ hay làm mẹ.

2) Phụ nữ không được trở thành trí thức hay tự lập.

3) Địa vị xã hội của một phụ nữ phụ thuộc vào số trẻ em mà người đó sinh ra.

4) Phụ nữ không được làm việc gì khác ngoài những việc gia đình.

Mẹ đứng đực ra, nắm lấy những ngón tay của tôi và siết chúng chặt đến nỗi làm tôi đau nhức. Rồi mẹ bỗng quay ngoắt lại, ánh mắt lấm lét nhìn về phía cửa ra vào như muốn bỏ trốn.

Mẹ truyền sang tôi sự căng thẳng của mình làm tôi thấy đau bụng, quả thực là rất đau.

Thôi xong, tôi lên cơn colic, nó làm tôi cực kì đau đớn, ruột tôi như quặn hết cả lại.

Tôi khóc thét lên bằng những tràng đinh tai.

"Có chuyện gì không ổn vậy?" Josefa hỏi khi nghe thấy tiếng khóc của tôi.

"Ô! Không có gì đâu!" Mẹ tôi vừa nói vừa cố gắng giấu sự run rẩy trong giọng nói của mình. "Lúc nãy Max bị trào ngược nhẹ. Nó... nó hơi khó ở một chút thôi."

"Thêm một lí do để ngừng việc lắc qua lắc lại đứa bé như chị đang làm!" Josefa nghiêm giọng.

Cuối cùng thì cũng có một người nhạy cảm, cô ta thấy rõ rằng tôi đã phát chán việc bị tha đi lung tung như vậy. Tuy nhiên cô ta vẫn chưa biết gì về những linh cảm xấu mà tôi thu nhận được.

"Chị có vẻ mệt rồi, chị Inge. Chị có muốn tôi cho Ông Hoàng con của chúng ta vào giường để chị có thể đi ngủ không?"

Josefa nhìn mẹ tôi chằm chằm không chớp mắt để chờ câu trả lời. Có vẻ cô ta cũng cảm thấy - có thể không rõ rệt bằng tôi, nhưng vừa đủ để nhận ra - rằng có điều gì đó không ổn. Vẻ mặt mẹ không vui, thiếu nụ cười như thường lệ, các cử chỉ còn thiếu tự nhiên nữa.

"Hãy đưa thằng bé cho tôi," Josefa quả quyết, "nhất định là một đêm nghỉ ngơi sẽ làm chị khoẻ ra."

Gay go thật. Dù đang rất căng thẳng, mẹ vẫn muốn giữ tôi ở bên cạnh mình lâu nhất có thể như thường lệ. Bởi vậy, với lí do là sự khó chịu của mình đã qua đi và mẹ sẽ tới ngồi trước lò sưởi, bên cạnh cô Gertrud và cậu con trai Rudi, mẹ từ chối đề nghị của Josefa.

Cô Gertrud.

Đó là một phụ nữ đứng tuổi, cô này ít nhất cũng phải ba mươi và đã có bốn con với chồng của cô, một trung uý đáng kính. Tuy vậy Rudi lại chẳng hề có quan hệ huyết thống gì với trung uý cả. Các chuyến công tác ở nước ngoài của anh ta diễn ra thường xuyên đến nỗi cô Gertrud thấy chán ngấy cảnh chờ đợi đằng đẵng. Và để giết thời gian... (luôn có dấu chấm lửng trong những câu chuyện của những người đàn bà, quái thật!) Để tránh một vụ tai tiếng, cô Gertrud đã viết một lá thư cho Max Sollmann và ông ấy cho phép cô ta sinh con ở đây, hoàn toàn miễn phí, đổi lại, cô ta sẽ để Rudi lại với chúng tôi. Một câu chuyện được giải quyết đơn giản và gọn gàng.

Mà này! Lại có chuyện gì thế nhỉ? Tôi nghe thấy Josefa đang nói với cô Gisela bằng giọng giận dữ. Cô Gisela cũng là một y tá như mẹ tôi. Nhưng cô này không cần phải nghiến chặt răng khi ở trong tòa nhà nơi có các cuộc gặp gỡ, mà ngược lại... Các bạn hiểu tôi muốn nói gì chứ? (Giờ thì đến lượt tôi dùng dấu chấm lửng.) Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô ta lại đem lòng yêu ông bố của Lém, con gái cô ta. Vì vậy, cô ta luôn giữ khư khư tấm ảnh của người tình và hay chìm đắm trong mơ màng mỗi khi ngắm nhìn anh ta trong ảnh. Cô thường thở dài lén lau nước mắt, luôn bồn chồn mỗi khi thư từ được chuyển tới hai lần mỗi ngày, hi vọng nhận được thư tình của anh ta, một lá thư không bao giờ tới. Cô ta gọi bé Léni bằng những cái tên mà đến mẹ tôi cũng phải chào thua, nếu theo những lời bình luận ngớ ngẩn của cô ta thì Léni giống bố như tạc... Josefa vừa mới tịch thu tấm ảnh đó và nhắc nhở cô ta rằng riêng việc giữ một tấm ảnh đã bị cấm tuyệt đối chứ đừng nói tới chuyện đem nó ra khoe. (Ngay cả việc chụp ảnh chúng tôi, những đứa trẻ con, cũng bị cấm hoàn toàn.) Đả động tới cha của chúng tôi ở đây là một việc làm rất bất lịch sự.

Suy cho cùng, giá như cô Gisela cứ cắn chặt răng như mẹ tôi thì có lẽ sẽ tốt hơn. Như thế thì ít ra sự đau khổ cũng sẽ qua đi, chứ đằng này nó vẫn tiếp diễn ngày này qua ngày khác.

Thôi, thế là đủ cho tối hôm nay rồi. Josefa đang ở trong tâm trạng rất bực dọc vì Heidi và cô Gisela. Cho nên, tuy chưa tới giờ, cô ta vẫn tuyên bố đã hết thời gian quy định, chúng tôi phải quay về phòng.

Dù sao đi nữa thì tôi cũng không thể nào kể hết với các bạn một cách chi tiết về từng người trong số các bà, các cô ở đây. Điều đó sẽ mất rất nhiều thời gian, mỗi người trong số họ có một hoàn cảnh khác nhau, số lượng những người như họ không ngừng tăng lên. Ít nữa khi chiến tranh đã nổ ra, những cô gái Pháp, Bỉ, Hà Lan sẽ gia nhập hàng ngũ những cô gái Đức. Họ đến từ khắp nơi. Tất cả bọn họ sẽ mang bầu với những người lính SS.

Hạt giống Aryan, nơi gieo hạt có xuất xứ khác nhau nhưng được lựa chọn một cách kĩ lưỡng, để sau cùng sẽ cho ra đời một sản phẩm đồng nhất.

Chúng tôi.

Đội quân của những đứa trẻ tóc vàng mắt xanh.

Đội quân của tuơng lai.

"Chiến thắng của những đứa trẻ phải tiếp nối chiến thắng của vũ khí", một khẩu hiệu của Thống chế Himmler treo ngay trên tường tại phòng ngủ của chúng tôi đã nói như vậy.

Chúc các bạn ngủ ngon.

Tôi vẫn còn quá bé để có thể ngủ một mạch tới sáng, nhưng tôi có khá nhiều cái để mơ mộng trong ba tiếng đồng hồ tới đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026