Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 5

❊ ❊ ❊

Thực tình mà nói thì một tuần chờ đợi kể ra cũng không vô ích chút nào.

Tôi thật háo hức, xúc động, không biết nên kể thế nào với các bạn về những gì vừa xảy ra. Tôi cần thời gian để lấy lại bình tĩnh đã, cú sốc mạnh đến nỗi đầu óc tôi mụ mị hết cả rồi. Mặc dù có cái đầu dài - dấu hiệu của chủng người thượng đẳng - tôi vẫn thấy nó không đủ chỗ trống ở bên trong. Có cái ngóc ngách nào trong đầu để nhận và lưu giữ mãi mãi những khoảnh khắc tuyệt vời mà tôi vừa trải qua không nhỉ? Tôi muốn khắc sâu kỉ niệm và cất giữ chu đáo để nó mãi không bao giờ phai mờ.

Tôi vừa được làm lễ rửa tội.

Nhưng không phải làm ở Nhà thờ, cũng không theo cách thức truyền thống. Người ta đã không vảy vài giọt nước thánh lên mặt tôi rồi lầm bầm mấy câu tiếng Latin. Không có những thứ đó. Tôi vẫn ở Heim nơi từ nay lễ rửa tội được thay thế bằng Namensgeburg, tức "lễ đặt tên". Và ai là người chủ trì? Bằng xương bằng thịt ấy?

Vâng. Các bạn đã đoán ra rồi.

Đó chính là điều bất ngờ, món quà đặc biệt, và tôi đã không lầm khi hằng ấp ủ ước mơ thầm kín này. Tôi đã được thưởng vì tôi cũng sinh ngày 20 tháng Tư như Quốc trưởng, còn mẹ tôi được thưởng vì là nhà vô địch về nuôi con bằng sữa mẹ. Kỉ lục của mẹ là 27.880 gam sữa trong một tuần.

Trong ba ngày liên tục tất cả mọi người tất bật như sắp ra trận: bác sĩ Ebner, Josefa, các thư kí, người quản gia. Các phòng ngủ vốn luôn rất sạch sẽ được lau chùi lại toàn bộ tới khi các bức tường và nền nhà bóng loáng như gương. Phòng xét nghiệm, các phòng đẻ, phòng chờ đẻ, các văn phòng, nhà bếp và các khu phụ cũng không thoát khỏi cuộc tổng vệ sinh này. Bên ngoài, nhiều hạng mục của công viên cũng được sửa sang lại. Riêng với đội ngũ những người làm vườn thì công việc chuẩn bị đã bắt đầu từ trước ngày J.19 cắt cỏ, xén các hàng rào, trồng thêm hoa, phun nước rửa các viên sỏi rải trên những lối đi làm chúng sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, tưới hoa. số lượng nhân công tới từ Dachau đã tăng gấp đôi so với thường lệ. Kết quả thật huy hoàng: những thảm cỏ xanh như ngọc lục bảo, những vườn hoa tu-líp và hoa nghệ tây nở rực rỡ, hàng rào và các bụi cây được xén tỉa gọn gàng tới từng xăng-ti-mét.

Ebner chạy ngược chạy xuôi để đốc thúc mọi người, không bỏ sót bất cứ chỗ nào từ cuối công viên cho tới các căn phòng bé tí ở tầng trên cùng của toà nhà nơi dùng làm nhà kho chứa đồ ăn dự trữ và vô số các món đồ khác. Ông ta thậm chí còn cho phép một vài tù nhân - một ngoại lệ hiếm có - vào tận bên trong Heim để phụ giúp việc quét dọn. (Nhưng đây là đường một chiều "có vào mà chẳng có ra", nếu các bạn hiểu ý tôi muốn nói gì... Mật ngữ đấy.)

Tất cả các bà, các cô đều được phát quần áo mới: áo sơ-mi màu kem tay phồng và váy màu nâu được trang trí bởi một mảnh ruy-băng bằng lụa đỏ ở viền, tượng trưng cho màu đỏ trên lá cờ của chúng tôi. Với tư cách là một người được Quốc trưởng biểu dương cá nhân, mẹ tôi mặc một bộ quần áo hơi khác một chút: áo sơ-mi trắng thêu với băng tay có hình chữ thập ngoặc bên tay phải và váy màu đen bó sát vào eo bằng một dải thắt lưng rộng rất duyên dáng. Còn bọn trẻ chúng tôi thì được cho mặc quần yếm cộc một mảnh, ngắn đến đùi, vai phồng với cổ Peter-pan. Một lá cờ nhỏ màu đen và đỏ được cắm ở cuối mỗi chiếc nôi.

Vì buổi lễ sẽ được ghi hình để dựng một bộ phim ngắn nên ê kíp truyền hình đã có mặt tại Heim từ sáng sớm. Mẹ và tôi là những diễn viên chính của bộ phim - dĩ nhiên là sau Quốc trưởng, chúng tôi phải tập dượt nhiều lần. Một nữ trợ lí kĩ thuật hướng dẫn mẹ cách bế tôi trên tay để mặt tôi quay về phía ánh đèn. Cô ta chỉ cho mẹ cách đi thẳng người, cách cười, cách chào Quốc trưởng, cách nghiêng mình, vân vân. Tôi thì cũng không kém phần bận rộn, người quay phim không rời tôi nửa bước để theo dõi những cử chỉ nhỏ nhất và điệu bộ trên mặt tôi. Anh ta rình rập hòng chộp được một nụ cười mà như các bạn biết đấy, người ta gọi là "nụ cười thiên thần" của những em bé. Anh ta giải thích cho mẹ tôi rằng anh ta phải tự tạo cho mình một bộ sưu tập nụ cười của tôi để lưu lại. Như vậy trong trường hợp xảy ra sự cố khi quay trực tiếp thì đạo diễn có thể chỉnh sửa một số cảnh khi dựng phim. Lúc đầu tôi hơi lúng túng vì không quen với ánh sáng loá mắt từ những cái đèn chiếu. Nở nụ cười theo yêu cầu thật không đơn giản chút nào, nhất là ở cái nơi ồn ào như chợ vỡ này. Nhưng tôi nghĩ rằng rốt cuộc mình cũng có hai hay ba kiểu cười khá tươi được ghi lại trên phim.

Chúng tôi cũng quay một số phân cảnh khác nhau: mẹ đang thay tã cho tôi, cho tôi bú, tôi bập bẹ một cách hồn nhiên, tôi nằm ngủ say sưa... Hai chúng tôi cũng có đôi lúc khó xử: mẹ nhăn nhó khi phải để lộ bầu vú của mình trước ống kính, còn tôi thì cũng không dễ dàng gì khi phải phơi chim, mông và cái tã ướt sũng ra trước bàn dân thiên hạ. Nhưng nhờ sự quyết tâm và lòng kiên trì, cuối cùng, chúng tôi cũng hoàn thành những cảnh quay đó. Sau đó chúng tôi chuyển sang quay tại phòng khách chính nơi diễn ra buổi lễ. Ống kính ghi lại cận cảnh các lẵng hoa, những chiếc bánh ga-tô, các chai rượu sâm-banh. Rồi ống kính chĩa vào mẹ đang đĩnh đạc bước về phía Quốc trưởng để trao tôi cho Ngài bế. Chỉ có điều là hiện giờ Quốc trưởng được đóng thế bởi một tay kĩ thuật viên thô thiển...

Tóm lại đó là một buổi sáng khá mệt mỏi, sau khi bú xong bữa trưa tôi lăn ra ngủ say như chết để lấy lại sức cho giờ H.20

Cuối cùng thì thời khắc trọng đại đó cũng tới.

Những người lính canh có chó săn hộ tống chạy ra mở toang cổng dẫn vào khuôn viên và... một chiếc xe hơi chạy qua cổng rồi lướt đi êm ái trên đường chính.

Đó là chiếc xe riêng của Quốc trưởng.

Xe Mercedes 770K.

Một chiếc xe độc nhất vô nhị, được chế tạo riêng cho Ngài, ồ! Để tôi mô tả một cách chi tiết cho các bạn về viên ngọc quý trong nền công nghiệp tiên tiến của chúng tôi nhé. Chiều dài: sáu mét. Chiều rộng: hai phẩy hai mét. Động cơ tám xi-lanh bốn trăm mã lực với hệ thống tăng áp. Hệ thống đánh lửa kép. Hai hệ thống phanh thuỷ lực trước và sau riêng biệt. Thân xe bọc thép, được lắp loại kính đặc biệt gồm mười lớp có khả năng chống đạn. Khoá cửa điện từ, lốp không xịt. Một pháo đài di động thực sự! Ở phía sau xe có một chiếc ghế đặc biệt có thể được nâng cao lên mười ba xăng-ti-mét, để lộ ra một cái giá tựa mà Quốc trưởng dùng để đứng trong các buổi duyệt binh. Đây là một chiếc xe mui trần màu đen. Lá quốc kì của Đế chế bay phấp phới bên ngoài xe phía bên tay trái tài xế. Tôi hi vọng sau này có một hãng đồ chơi nào đó sẽ làm ra mô hình thu nhỏ của chiếc xe này. Tôi tưởng tượng ra cảnh sau này tôi chơi với cái xe mô hình đó khi đã lớn hơn, cho nó chạy trên mặt đất. Bờ-rừm, bờ-rừm!...

Theo sau là một chiếc xe thứ hai, cũng là xe Mercedes nhưng là dòng xe phổ thông hơn. Hai chiếc xe đỗ lại trước cửa ra vào. Tất cả mọi người đã đứng thành hàng đợi ở đó: Josefa đứng đầu nhóm y tá, Marina và các thư kí, người quản gia và những người làm vườn. Bác sĩ Ebner trong bộ quân phục SS đẹp nhất của mình đích thân ra mở cửa xe đón Quốc trưởng. Vị khách của chúng tôi vừa chỉ kịp đặt một chân xuống đất thì tất cả các cánh tay đã đồng loạt giơ cao. Heil! Quốc trưởng giơ tay lên đáp lại một cách khá thoải mái. Ngài tươi cười ôm bác sĩ Ebner một cái thật chặt trong khi những khách mời khác bước xuống từ chiếc xe thứ hai và tiến lại gần: Thống chế SS Himmler, Max Sollmann (giám đốc chương trình Lebensborn mà tôi đã kể với các bạn trước khi chào đời), và bác sĩ Karl Brandt cùng phu nhân. Ngài Brandt là bác sĩ riêng của Quốc trưởng, người luôn muốn thúc đẩy ngành y học hiện đại - và chúng tôi là đại diện cho một mảng cực kì quan trọng cho ngành y học của tương lai, thế nên ngày hôm nay không thể thiếu vắng sự hiện diện của ông. Nghe nói sắp tới, ông ta sẽ được bổ nhiệm vào chức vụ Cao uỷ của Đế chế phụ trách Y tế. Phu nhân của ông ta là Anni Rehborn, nữ kiện tướng bơi lội, một nhân vật tiêu biểu đối với giới trẻ Đức.

Họ trao đổi với nhau một lát. Trong khi Ebner giới thiệu vắn tắt với Quốc trưởng về cơ sở của chúng tôi thì Ngài đưa mắt nhìn bao quát khu công viên, ngắm nghía mặt tiền của toà nhà, ngẩng đầu nhìn lên các tầng trên. Phòng ngủ của chúng tôi nằm trên tầng hai, cái nhìn của Quốc trưởng như xuyên qua tường và dừng lại trên từng chiếc nôi của chúng tôi. Tất nhiên là chúng tôi không thể đón tiếp Ngài ở bên ngoài như mọi người, cả các bà mẹ cũng vậy. Josefa yêu cầu họ ở lại bên cạnh chúng tôi, mọi người phải đứng nghiêm trang bên cạnh chiếc nôi của con mình. Đối với các bà mẹ vắng mặt, những người đã bị gửi tới các nhà máy chế tạo đạn dược hay "bị chuyển đi chỗ khác", Bertha, Heidi, Gisela và nhiều người khác nữa, bọn họ được thay thế bởi các nữ diễn viên.

Nói thật là tôi không thể chờ thêm được nữa. Bụng tôi nóng như lửa vì sốt ruột, và tôi cảm thấy mẹ đang hoang mang, sợ hãi. Mẹ run rẩy, hai bàn tay ra mồ hôi ướt nhóp nháp, mẹ không ngừng liếc ánh mắt đầy lo lắng sang phía nữ diễn viên đóng thay cho Heidi đang đứng cạnh nôi của Helmut. Lại có gì đó không ổn rồi! Bình tĩnh lại mẹ ơi! Bình tĩnh lại nào! Sợi dây kì diệu vẫn hoạt động hết công suất giữa hai chúng tôi. Nếu chẳng may mẹ bỏ cuộc, liệu một mình tôi có đủ sức để cứu vãn tình thế hay không?

Một nữ y tá đứng nép sau cửa sổ một cách kín đáo và tường thuật lại cho các bà các cô những gì đang diễn ra ở dưới sân để họ nắm được tình hình. Quốc trưởng không mặc quân phục, cô ta mô tả, Ngài mặc quần dài đen và áo vét màu be với băng tay có hình thập ngoặc bên tay phải. (Phiên bản nam giới của bộ quần áo mà mẹ tôi đang mặc, mục đích là để họ nhìn tông xuyệt tông khi lên phim! Ý tưởng hay thật! Tôi nhận ra ngay đó là sự tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết của ngài Ebner.) Người y tá kể tiếp là Quốc trưởng đang bắt tay các nhân viên của nhà trẻ và ân cần hỏi han từng người một. Josefa mặt đỏ bừng như sắp nghẽn mạch máu não. Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Quốc trưởng bằng xương bằng thịt. Mới chỉ nghe tiếng nói của Ngài qua đài thu thanh thôi mà cô ta đã như bị nhập hồn, tôi tự hỏi liệu cô ta có trụ nổi cú sốc tinh thần này không. Chưa nói đến việc nếu buổi tiếp đón hôm nay không diễn ra theo đúng ý của bác sĩ Ebner thì "Hấp!" vào nhà máy sản xuất đạn mà làm.

Đoàn khách mời bây giờ đang bước vào Heim. Họ sẽ thăm các căn phòng, từng cái một. Các phòng khách, phòng ngủ, phòng đẻ, nhà bếp, phòng xét nghiệm, và sau cùng sẽ là các phòng trẻ em.

Lâu quá. Rất lâu.

Việc chờ đợi thật là khó chịu và sự căng thẳng càng lúc càng lên cao. Một cô rời vị trí của mình chạy lại phía cửa sổ để thoa lại phấn cho mũi giữa thanh thiên bạch nhật, một người khác viện cớ có nhu cầu và chạy vào nhà vệ sinh, người thứ ba bỗng thấy cần búi lại tóc. Chà! Đúng là đàn bà! Mà nhìn bọn trẻ con kìa, cũng chẳng khá hơn: một đứa đang đau bụng cứ vặn vẹo như con giun trong cũi và khóc váng lên, một đứa bé khác đói bụng còn mẹ cậu ta thì luống cuống vì không thể cho cậu ta bú khi đang phải đứng nghiêm. Và hình như là... Ô! Không! Có đứa bị ỉa chảy! Mùi chua lòm lòm! Thối quá! Nhanh lên! Nhanh lên! Thay tã cho nó ngay! Làm bay mùi trong phòng ngay! Cầu mong thằng bé đừng bĩnh ra trong quãng thời gian tới! Thật may mắn là tôi đã ị một bãi tướng ngay sau khi bú lúc trưa, giờ tha hồ yên tâm...

Còn gì nữa đây? Người y tá khi nãy tường thuật cho chúng tôi diễn biến cuộc đón tiếp Quốc trưởng vừa sực nhớ ra rằng cô ta đã quên khuấy yêu cầu cuối cùng của Josefa: đặt những đứa trẻ tóc nâu - Ebner vẫn giữ lại một vài đứa - vào hàng thứ ba sao cho chúng không lọt vào ống kính của máy quay phim. Tất cả vào vị trí! Cô ta yêu cầu tất cả mọi người cùng giúp mình sắp xếp lại từ đầu. Nếu chẳng may trong lúc lộn xộn họ xếp tôi cạnh những đứa trẻ tóc nâu thì sao nhỉ, tôi ấy?

Đây rồi. Có tiếng bước chân vọng lại từ phía cầu thang dẫn tới phòng trẻ em. Tiếng cồm cộp của những đôi ủng ngày càng rõ. Sàn nhà khẽ rung lên. Cánh cửa xịch mả.

Heil! Các bà mẹ và các y tá đồng loạt cất tiếng chào.

Đoàn khách bước vào. Máy quay phim chạy ro ro. Cả nhóm chăm chú xem xét những chiếc nôi của hàng đầu tiên. Quốc trưởng dừng lại chỗ này chỗ kia. cầm tay bọn trẻ con. Xin chúc mừng. Cười lên nào bé con! Sắp tới lượt tôi rồi. Quả tim bé nhỏ của tôi đập bùm bùm theo nhịp của những đôi ủng. Mẹ đặt tay lên bụng tôi như thể sợ rằng tôi sẽ bay vút đi mất. Tay mẹ lạnh ngắt, đè chặt, nặng trịch. Mẹ làm tôi khó thở! Này! Bỏ tay ra mẹ ơi, mẹ đang làm con đau đấy! Tôi thậm chí không thể hét lên để mẹ hiểu! Con đau làm tôi không thể mỏ rộng miệng nở một nụ cười thật tươi như lúc sáng với người quay phim. Mặt tôi lúc này gần như méo xệch.

Tiếng ủng lộp cộp chợt dừng lại. Phù! Mẹ đã nhấc tay ra khỏi bụng tôi để bắt tay Quốc trưởng. Ngài đang nói chuyện với mẹ bằng giọng nhỏ nhẹ. Nhẹ đến nỗi tôi gần như không nghe thấy tiếng nói của Ngài. Giọng của Ngài không giống với giọng nói qua đài phát thanh chút nào cả. Khi nói trên đài, Ngài gào lên, các câu nói của Ngài nhát gừng, gằn từng chữ một. Đằng này không giống thế.

Tôi thấy mẹ có vẻ thoải mái hơn, bản thân tôi cũng vậy. Sau đó Ebner giới thiệu với Quốc trưởng lí lịch khai sinh của tôi, trong đó ghi rất chi tiết gia phả của cha mẹ tôi tính tới hiện tại cùng với lai lịch và sự ra đời của tôi. Tôi cảm thấy như vừa sống qua một quãng đời dài, rất dài khi mà việc đọc những trang hồ sơ kéo dài lê thê không dứt. Rồi đột nhiên, một loạt các gương mặt sà xuống nhìn tôi chằm chặp. Himmler, Ebner, Brandt, bà Rehborn.

Xê mi Xê ra nào! Tôi không nhìn thấy Quốc trưởng của tôi đâu cả! Brandt cởi áo phía trên người tôi ra để xem xét bộ ngực, ông ta kéo chân, tay và sờ nắn xương sọ của tôi. Này! Tôi không phải đang trải qua một cuộc xét nghiệm mới đấy chứ?! Tôi là diễn viên chính, đừng có quên điều đó! Tiếp theo, bà Rehborn vừa cười vừa cù cù vào gan bàn chân tôi. Điều đó thật là khó chịu. Những khuôn mặt lần lượt thoắt ẩn thoắt hiện làm tôi váng hết cả đầu.

Rồi ai đó bỗng nhấc bổng tôi lên thật cao. Tôi có cảm giác như đang ngồi trong một chiếc máy bay, dạ dày tôi lộn tùng phèo và cơn buồn nôn xuất hiện. Rồi hấp! Hạ xuống, cũng đột ngột không kém gì lúc tâng tôi lên làm tôi thực sự muốn oẹ ra. Tôi chợt cảm thấy có cái gì đó ướt ướt trên má, máy quay phim vẫn chạy ro ro, không bỏ sót dù chỉ một giây những gì đang diễn ra.

Điều đang diễn ra, đó là... Cuối cùng tôi cũng nhận thức được điều đó, tôi đang nằm trên tay của Quốc trưởng! Quốc trưởng vừa mới thơm lên má tôi! Tôi chợt lo sợ rằng tôi có thể "tẩy trùng" chính mình vì xúc động mạnh, một cơn đau tim, chứng đột tử ở trẻ em, biết đâu đấy. Tại sao Ebner đã không nghĩ tới việc cho tôi uống thêm vitamin nhỉ?

Ở dưới nhà, buổi lễ tại phòng khách chính diễn ra một cách suôn sẻ. Khách khứa đông nghịt. Toàn người là người.

Các nhân viên của nhà trẻ, những người đàn bà, các bà các cô tới từ những khu Heim khác trên khắp đất nước, các sĩ quan SS được tuyển chọn cho các cuộc gặp gỡ ở toà nhà bên cạnh, rồi các nam diễn viên và nữ diễn viên, sao cho đông đủ như một đám đông quần chúng thực sự. Bởi vì Quốc trưởng của chúng tôi thích diễn thuyết trước đám đông, Ngài không thích nói chỉ với một nhóm nhỏ lác đác người. Ngài cần một đám đông để truyền tải tới họ sự hăng say của mình, để tìm ra những câu chữ kích động, đi vào lòng người, làm người ta tự đứng bật dậy và giơ thẳng tay ra chào như một cái máy. Tiếng hoan hô nhiệt liệt ở cuối mỗi câu là nguồn cảm hứng cho Ngài ở câu tiếp theo. Tất cả thính giả như lên đồng bởi âm thanh giọng nói của Ngài, những người đàn ông muốn cầm ngay lấy những vũ khí cần thiết để hoàn thành các kế hoạch lớn trong tương lai mà Ngài mô tả. Về phần mình, những phụ nữ sẵn sàng dâng hiến cho Ngài tất cả, thể xác, cuộc đời, linh hồn của họ. Nhiều người trong số họ thậm chí không chịu nổi cú sốc tinh thần và ngất xỉu. Quốc trưởng giải thích làm thế nào mà chúng tôi, những đứa trẻ thuần chủng Aryan của tương lai - mà tôi là đại diện duy nhất trong phòng còn những đứa trẻ khác ở lại nhà trẻ - sẽ gia tăng dân số không chỉ trong phạm vi nước Đức, mà còn trên toàn bộ châu Âu lúc Đế chế được mở rộng, một khi chiến hanh đã được phát động và vấn đề liên quan đến người Do Thái đã được giải quyết. Chúng tôi sẽ tiến hành một cuộc thánh chiến chống lại những kẻ ngoại lai để gìn giữ sự thuần khiết giống nòi của dân tộc Đức.

Đó là một thời khắc rất, rất tuyệt vời, một khoảnh khắc huy hoàng. Quốc trưởng hùng biện hăng say đến nỗi chúng tôi tưởng như cái thế giới mới này, sau khi mọi sự nhơ nhớp đã được quét sạch, đang nằm trong tầm tay.

Khi bài diễn văn kết thúc, bác sĩ Ebner ra dấu cho mẹ tôi bước lên diễn đàn để gặp Quốc trưởng. Ồ! Đó là một bà mẹ đã hoàn toàn thay đổi, không còn bất cứ dấu vết nào của sự căng thẳng. Không còn bất cứ nghi hoặc hay hối tiếc nào trong tâm trí mình. Thật bõ công nghiến răng một đêm trong căn phòng sáng mờ mờ và lạnh lẽo bên toà nhà của các cuộc giao hoan, rốt cuộc mẹ cũng nhận ra điều đó. Thật bõ công mang nặng đẻ đau, thật bõ công chịu đựng những quy định hà khắc được đề ra bởi bác sĩ Ebner và Josefa. Heidi không còn lỏn vởn trong suy nghĩ của mẹ nữa, mẹ đang ngất ngây sung sướng. Giống một người đang bị thôi miên, mẹ đi như lướt, chân không chạm đất. Còn tôi, nằm trên tay mẹ, tôi như một thiên thần đang hạ giới.

Ngoại trừ việc... xảy ra một sự cố nho nhỏ. Trong lúc Quốc trưởng bế tôi trên tay và cao giọng tuyên bố cái tên mà người chính thức đặt cho tôi, tôi đã... đái tồ tồ. Tuy bài diễn văn của Ngài rất lí thú lôi cuốn nhưng nó quá dài, tôi đã cố nhịn nhưng không thể. Tôi sợ là Ebner sẽ "tẩy trùng" cho tôi ngay tại chỗ, trước mặt đông đủ quan khách vì mạch máu trên cái đầu trọc của ông ta đã nổi to lên, đập phập phồng. Hai nữ y tá hối hả chạy tới thấm khô tay áo của Quốc trưởng, thứ đang ướt đẫm nước tiểu của tôi. Nhưng Ngài cười vang và khẽ gạt họ sang một bên. Tất cả mọi người bắt chước cười theo kể cả Ebner, lúc này cái mạch máu của ông ta đã xẹp đi thấy rõ.

Tiếp theo là buổi chụp hình lưu niệm, mẹ và tôi được ưu tiên chụp ảnh cùng với Quốc trưởng. Mẹ tôi sẽ được nhận tấm hình do chính tay Ngài kí tặng. Sau đó thì người ta đem tôi trở về phòng. Tôi dám chắc rằng buổi tiệc đã diễn ra rất tưng bừng náo nhiệt: âm nhạc, sâm-banh, cà phê, bánh ga-tô. ít ra là đối với các quan khách. Còn Quốc trưởng thì lui vào phòng thí nghiệm cùng với Ngài Himmler và các bác sĩ Ebner, Brandt để nói chuyện về y học tương lai, để giới thiệu về các khám phá khoa học lớn sẽ được thực hiện dưới thời Đế chế Thứ ba.

Về phần tôi, phù! Đi ngủ thôi. Tôi mệt bã cả người rồi.

Ồ! Tôi quên chưa nói với các bạn điều quan trọng nhất! Bây giờ tôi đã có họ và tên rồi nhé.

Tên tôi là Konrad von Kebnersol. Hai chữ K như trong "Klein Kaiser". 21 K giống Krupp hay 770 K, chiếc xe Mercedes của Quốc trưởng. Người ta đã đặt ra họ của tôi bằng cách dùng các âm tiết lấy từ họ của bác sĩ Ebner và ngài Sollmann, sau đó thêm trợ từ "von" vào nghe cho thêm phần sang trọng.

Konrad von Kebnersol. Chính tay Quốc trưởng viết cái tên này vào lí lịch của tôi. Nghe oách đấy chứ nhỉ?

Vậy là tôi thoát khỏi "Max", cái tên mà mẹ tôi đã chọn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026