Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 2

❊ ❊ ❊

Đó là một việc rất khó. Cực kì khó.

Tôi phải thú nhận điều đó với các bạn, nhưng nhớ là giữa chúng ta thôi đấy nhé, được không? Bởi vì đứa trẻ của tương lai không bao giờ được phàn nàn về khó khăn.

Đành rằng là thế, cơ mà...

Trước mặt tôi là một đường hầm hẹp và tôi phải chui vào mà không nhìn thấy đầu bên kia. Chẳng có bất cứ thứ gì dù chỉ một chút ánh sáng để soi đường. Nó tựa như một lối đi dài đầy rẫy cạm bẫy mà tôi có thể bị sập bẫy bất cứ lúc nào. Bằng một cú húc đầu và một cú hích vai tôi đã có thêm khoảng trống để cựa quậy. Nhưng chỉ là một chút xíu thôi, và thế vẫn chưa đủ. Tôi nhận ra rằng nếu tôi muốn di chuyển một cách thuận lợi hơn thì tôi buộc phải thay đổi tư thế. Tôi xoay nhẹ về bên phải khoảng một phần tư vòng và chuyển sang tư thế nằm sấp. Tốt hơn rồi, tư thế này khá thuận lợi cho tôi. Chỉ có điều là tôi phải hết sức chú ý để không bị vướng vào dây an toàn, sợi dây giúp tôi duy trì sự sống - nó chính là "dây rốn" nếu các bạn thích dùng thuật ngữ khoa học. Dây rốn hiện đang bị đè chặt đến nỗi tôi bị thiếu ôxy.

Tôi đã trụ được, tôi nhích dần về phía trước một cách nhanh chóng nhất có thể. Tôi trườn qua khu vực nguy hiểm bằng chính đôi tay của mình và không ngại ngần tung ra những cú đạp, những cú đá, những cú đấm, những cú thúc đầu, như thể tôi là một chú ngựa non, một chiến binh tí hon... Tôi đã vượt qua phần lớn quãng đường bằng cách đó và bắt đầu nhìn thấy một tia sáng yếu ớt từ phía xa xa rọi tới giúp xác định phương hướng từ trong cái nơi tối như hũ nút này. Vị trí mà tia sáng xuất hiện nằm ngay sau chướng ngại vật cuối cùng mà tôi phải vượt qua... cổ tử cung, cái cổ tử cung trứ danh đây rồi. Đó chính là biên giới đang ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài.

Tôi phải tấn công nó.

Ở bên ngoài, có tiếng huyên náo vọng lại và càng ngày tôi càng nghe thấy rõ rệt hơn. Tiếng kêu! Tiếng thét! Tiếng quát! Những tràng âm thanh đinh tai nhức óc! Chà! Sự xuất hiện của tôi đã tạo nên một sự hỗn loạn! Đầu tiên là những tiếng kêu của mẹ tôi. Chao ôi! Mẹ hét lên mới to làm sao! Tồi tệ thật! Không còn ra thể thống gì cả! Thực sự là việc mẹ đang làm không được lịch sự cho lắm. Tuy vậy mỗi tiếng thét lại tạo ra một cơn co thắt khiến tôi bị đẩy về phía trước. Một sự trợ giúp rất hữu ích, tôi có cảm giác mình như một viên đạn đại bác được bắn về phía quân thù. Mẹ đang rất đau, bà nghiến răng thật chặt y như trong cái đêm bà gặp cha để sinh ra tôi. Sợ mẹ kiệt sức vào phút cuối nên thỉnh thoảng tôi dừng lại một chút để mẹ hồi phục lại. Khi cảm thấy mẹ có biểu hiện đuối sức tôi liền thầm thì với mẹ: "Cố lên mẹ ơi! Đừng nản chí! Đừng rời mắt khỏi chân dung của Quốc trưởng!" (Tôi biết là trong phòng đẻ có treo một bức ảnh của Ngài. Thực tế thì phòng nào trong Heim cũng treo một bức như vậy). "Quốc trưởng đang nhìn mẹ kìa! Mẹ đã hứa là sinh cho Ngài một đứa trẻ bụ bẫm, đứa con đầu lòng của mẹ, đây là lúc mẹ phải giữ lời hứa đó!" Vậy là mẹ lấy lại bình tĩnh, một lần nữa bà nghiến răng thật chặt, ngưng một lát để lấy sức rồi rặn tiếp, rặn thật lực theo yêu cầu của bà đỡ, tôi nghe thấy giọng nói oang oang của bà ta. (Giọng của cái bà này cũng to chẳng kém!)

Cũng chính vào lúc này, nghị lực của mẹ bỗng trở nên phi thường. Người ta đề nghị trợ giúp bằng một mũi tiêm giảm đau nhưng bà đã từ chối. Hoan hô! Mẹ thật đáng khâm phục. Và điều này rất có lợi cho kế hoạch của tôi, bởi vì ở phòng bên cạnh đối thủ của tôi cũng sắp chào đời. Ngoại trừ một điều là mẹ của cậu ta kém gan dạ hơn mẹ tôi nên đã chấp nhận tiêm thuốc giảm đau. Vì vậy nên nhóm bác sĩ trực quyết định để cho bà ta nghỉ ngơi một lát và toàn bộ ê kíp kéo nhau tới chỗ mẹ con tôi. Nữ y tá trưởng Josefa cùng ba nữ y tá khác xúm quanh bà đỡ. Một uỷ ban đón tiếp thật long trọng!

Josefa đặt hai tay lên bụng mẹ ngay chỗ mà tôi đang dừng lại. Đúng lúc tôi đang định phát động đợt tấn công tiếp theo thì bất chợt cô ấy kêu lên: "Lạy Chúa tôi! Thai to quá! Ôi! Đúng vậy, tôi nghĩ rằng nó rất to!" Và cô ta quyết định mời bác sĩ Ebner tới.

Chuẩn tướng7 SSGregor Ebner.

Ông ta là Giám đốc y tế của nhà hộ sinh, là người đưa ra quyết định cho mọi vấn đề. Một người nắm quyền sinh quyền sát và là đại diện cho Quốc trưởng ở trong Heim.

Tôi cảm thấy thật vinh dự! Hãy tưởng tượng mà xem, những anh binh nhất vừa nhập ngũ rất hiếm khi có cơ hội được đích thân Trung đoàn trưởng tận tình giúp đỡ. Tôi tự nhủ phải tỏ ra xứng đáng và cố vận dụng tất cả khả năng chiến lược của mình trong trận đánh cuối cùng.

Không nên quên rằng mục đích là để làm sao giữ chân bác sĩ Ebner ở bên mẹ con tôi. Nhất quyết không đuợc để ông ta sang xem tình hình của phòng bên cạnh, đề phòng ông ta ra tay giúp đỡ đối thủ của tôi. Tôi phải tận dụng lợi thế của mình: mẹ của cậu ta sau khi đỡ đau đã rặn yếu hẳn đi, cậu ta chắc hẳn sẽ ra muộn hơn. Tôi chỉ còn phải cố gắng bỏ xa đối thủ và lấy hết can đảm để chiếm lĩnh cổ tử cung.

Nhanh lên nào.

Tôi tiến về phía đó. Tôi lao vào, đầu ở phía trước. Nhưng tôi không lường trước được việc bỗng nhiên đầu tôi bị kẹt giữa hai cái xương. Hệt như hai gọng kìm! Tôi vẫn nghĩ rằng mẹ tôi có xương chậu khá rộng! Thật chủ quan làm sao!... Cái xương chết tiệt! Mũi tôi va mạnh vào nó, rồi miệng và cằm cũng vậy. Nhưng tôi bất chấp sự đau đớn và rốt cuộc đầu tôi đã kề sát vào miệng cổ tử cung. Tôi lao vào nó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cố lên! Cố lên! Xông lên phía trước! Bất chấp những biến dạng mà tôi tự gây ra cho mình! Có khả năng là tôi sẽ có cái đầu hình viên đạn lúc chào đời, nhưng thế thì sao nào? Những chiến binh không quan trọng hoá hình thức. Hơn nữa xương của trẻ so sinh thường mềm mại, tôi tin chắc rằng ngay cả nếu tôi có cái đầu xấu xí lúc chào đời thì sau đó nó sẽ tự định hình lại. Cái chính là phải có tên đầu tiên trong sổ khai sinh của ngày 20 tháng Tư. Tôi đã cố hết sức và kết quả là miệng cổ tử cung cuối cùng cũng có dấu hiệu chào thua. Ô! Đúng vậy, tôi cảm thấy điều đó qua mỗi lần đẩy, nó bắt đầu mở ra. Và cuối cùng là... Hốp! Nó mỏ toang ra!

Về đích rồi!

Rốt cuộc tôi đã được đẩy ra ngoài. Lúc này là đúng nửa đêm và một giây, một sự chính xác đáng kinh ngạc đấy chứ!

Ngay sau khi chào đời thì điều đầu tiên đập vào mắt tôi chính là đôi tay của bác sĩ Ebner. Đôi găng tay trắng làm cho hai bàn tay của ông ta như dài thêm ra, gầy guộc, nhợt nhạt và xương xẩu. Đôi tay của ông ta đang giữ chặt tôi với một sức mạnh khó tin. Đầu tôi nằm gọn trong hai bàn tay đó y như đang bị kẹp trong một cái ê-tô, sau đó ông ta túm lấy vai tôi và kéo thật lực.

Tôi khóc toáng lên.

Dấu hiệu cho biết tôi hoàn toàn khoẻ mạnh và đã tự thở được.

"Xin chúc mừng, chị8 Inge!" Josefa reo lên. "Một bé trai! Nó mới bụ bẫm làm sao! Chị có thể tự hào về nó!"

Cảm ơn về lời khen, nhưng nó không làm tôi quan tâm lắm.

Tôi tiếp tục quan sát xung quanh và nhìn thấy đôi giày da cao cổ màu đen bị che khuất một phần bởi vạt áo blouse trắng của bác sĩ Ebner. Tuyệt thật! Ước gì tôi có thể chui vào một trong hai chiếc giày đó và biến nó thành chiếc nôi. Tôi cũng để ý thấy có những vết máu trên nền trắng của áo blouse. Máu của mẹ, hay có khi là của tôi cũng nên? Tôi tuyệt nhiên không thấy ghê tởm hay buồn nôn! Trận đánh nào chẳng có máu đổ, tốt hơn hết là tôi nên làm quen với điều đó ngay từ bây giờ. Sau đó mắt tôi bị hút vào cái huy hiệu Đảng Quốc Xã bằng vàng mà ngài bác sĩ đang đeo trên cổ áo. Nó mới đẹp làm sao! Lại còn sáng lấp lánh nữa!

Tôi khóc thét lên thành từng tràng dài bởi vì tôi rất muốn sờ vào nó, cái huy hiệu làm tôi mê mẩn. Nhưng không làm được điều đó nên tôi chuyển sang nhìn vào khuôn mặt bác sĩ Ebner. Mặc dù thị lực của tôi lúc này chưa thật hoàn hảo nhưng vẫn đủ để tôi thấy một cái đầu trọc, nhẵn nhụi và nó cũng bóng như cái huy hiệu kia. Trên thái dương ông ta hằn lên một mạch máu to. Đôi môi đang mím chặt của ông ta trông thẳng tắp như cái ống của đôi giày, chúng không hề tươi cười chút nào. Ngài bác sĩ đeo một cặp kính gọng tròn và từ phía sau cặp kính đó, ông ta quan sát tôi với đôi mắt màu xanh nhạt. Nhạt đến nỗi nhìn gần như trong suốt. Tôi có cảm giác chúng như một cái vực nước mà tôi đang chìm và sắp chết đuối trong làn nước băng giá đó. Tôi bỗng nhiên thấy lạnh toát cả người. Rất lạnh.

Tôi khóc thật to.

Trong lúc khóc tôi có nghe loáng thoáng giọng Josefa bày tỏ sự lo ngại về sản phụ nằm ở phòng bên cạnh. Bà ta đang gặp rắc rối với đứa con của mình - thật là ngốc nghếch! - nhưng nó đã để sợi dây rốn của mình bị cuốn tới mấy vòng. Josefa van nài bác sĩ Ebner sang xem xét tình hình của bà ta. Ông ta - lúc này đang ẵm tôi sát vào người bằng cánh tay phải - giơ tày trái lên ra hiệu cho cô ta giữ im lặng và tự giải quyết với bà đỡ. Ông ấy muốn kiểm tra tôi trước tiên. Vâng, tôi.

Tôi điếng người vì sợ.

Tôi hiểu điều ông muốn nói, nó có nghĩa là cho dù tôi đã về nhất trong cuộc chạy đua với thời gian, đó vẫn chưa phải là kết quả chính thức. Giống như mẹ khi tham gia cuộc xét tuyển y tá, tôi mới chỉ vượt qua vòng đầu để được công nhận là " trẻ em của Đế chế Thứ ba, đứa con đầu lòng của chủng người Aryan."

Vẫn còn phần kiểm tra các chỉ số đo.

Trong phòng đẻ có một bảng hướng dẫn treo trên tường. (Cái bảng này, giống như chân dung Quốc trưởng của chúng tôi, hiện diện tại tất cả các phòng trong Heim.) Nó là bảng xếp hạng của các chủng người Aryan. Hạng nhất là "người Bắc Âu", hạng nhì là "người Westphalia",9 những người sống giao hoà với đất đai, và hạng ba là "người Dinaric",10 những người có tình cảm sâu nặng đối với Tổ quốc. Có thể kể với các bạn hai ví dụ như sau, các nhân vật danh tiếng như Bismarck11 và Hindenburg,12 là những người gốc Westphalia. Nhưng chỉ có một người, một người duy nhất, là biểu tượng cho sự hoà họp tuyệt vời của cả ba chủng người hoàn hảo nhất: Quốc trưởng.

Tôi sẽ được xếp vào đâu trong bảng xếp hạng này?

Bác sĩ Ebner cắt dây rốn cho tôi bằng một nhát kéo khô khốc - nó không còn cần thiết nữa. Xoẹt! Và ông ta đem tôi sang một phòng khác cạnh đó, xa mẹ tôi. Mẹ rất muốn bế tôi trên tay một lát nhưng bác sĩ Ebner đã từ chối đề nghị của mẹ. Về phần tôi, nếu mới chỉ một lát trước đó tôi còn sẵn sàng đánh đổi tất cả để được ngậm lấy núm vú rồi bú một hơi, bên nào cũng được, và nằm lọt thỏm trong vòng tay của mẹ, người có tất cả những gì tôi cần, thì hiện tại tôi không thấy thèm nữa. Tại sao? Bởi vì Ebner đã ra lệnh cho mọi người không được làm phiền ông ta vì bất cứ lí do gì.

Có chuyện chẳng lành đây.

Ông ta cho gọi nữ thư kí, căn phòng này trông giống như một phòng xét nghiệm, người thư kí sau khi tới liền ngồi vào bàn làm việc và mở cuốn sổ lớn nằm trước mặt. Một trang sổ trắng với rất nhiều cột hiện ra. Trang của tôi.

Một khi bác sĩ Ebner muốn ở một mình trong phòng với một đứa trẻ sơ sinh thì đó là một tín hiệu rất xấu.

Khi còn nằm trong bụng mẹ tôi từng nghe những lời xì xào lan truyền khắp Heim. (Nhiều người đàn bà không biết giữ mồm giữ miệng, buôn chuyện suốt ngày hệt như những con ác là và reo rắc lo lắng cho những người khác.) Có người còn khẳng định rằng mỗi khi bác sĩ Ebner ở một mình trong phòng xét nghiệm với người thư kí để kiểm tra bọn trẻ sơ sinh, vô phúc cho đứa trẻ nào không đáp ứng được các tiêu chuẩn sẽ bị "chuyển đi nơi khác" bởi chính tay ông ta. Sau đó người thư kí sẽ ghi vào sổ: "Chết non" (= mật ngữ).

Tôi đang ở trong một tình thế hiểm nghèo, hãy tin tôi. Nhung cũng giống như mẹ, tôi cắn chặt răng - đúng hơn là cắn lợi. Và tôi đã sẵn sàng chờ đợi điều tồi tệ nhất xảy ra mà không một lời phàn nàn ngoài tiếng oe oe không ngớt. Cuộc đời tôi sẽ ngắn ngủi nhưng thế thì sao nào? Nó thuộc về Quốc trưởng của tôi.

Sau khi tắm cho tôi xong, bác sĩ đặt tôi lên một cái bàn nhỏ, bên cạnh bàn có rất nhiều dụng cụ được xếp ngay ngắn. Tôi nhận ra một vài thứ trong đó, một cái cân, một cái thước đo, một cái com-pa và một cái hộp nhỏ kiểu hộp đồ trang sức đựng năm hay sáu cặp mắt - không phải mắt thật mà là mắt làm bằng thuỷ tinh - với những gam màu xanh khác nhau. Có cả một cái khay nhỏ chứa nhiều mẫu tóc có đủ màu sắc từ nâu sẫm tới vàng sáng nhất. Cách xa một chút, nằm riêng rẽ với các dụng cụ khác là một cái... ống tiêm.

Ebner đã bắt đầu cuộc kiểm tra.

"Chiều cao: năm mươi tư phân.

Cân nặng: bốn cân ba."

Đó là những con số duy nhất mà tôi nhớ được bởi vì sau đó có vô số các con số khác và tôi thì khóc to đến nỗi không nghe thấy giọng nói của bác sĩ Ebner khi ông ta đọc chúng rất nhanh.

Chiều dài cánh tay.

Chiều dài cánh tay duỗi ra so với hông.

Chiều dài thân trên.

Hình dạng lồng ngực.

Chiều dài cẳng chân, bộ phận sinh dục, hai bàn chân, hai bàn tay.

Khoảng cách giữa các ngón tay, các ngón chân.

Kích thước tai.

Khoảng cách giữa hai dái tai.

Khoảng cách giữa hai mắt.

Sau đó ông ta kiểm tra các phản xạ của tôi. Đầu tiên là kiểm tra phản xạ mút: ông ta đặt một ngón tay lên môi tôi và tôi lập tức ngậm lấy nó thật mạnh rồi mút lấy mút để. Ngón tay của ông ta có vị kim loại, vị của thép Krupp chất lượng hảo hạng. Kết quả tốt. Sang phần kiểm tra phản xạ tìm vú mẹ: ống ta thử bằng cách chạm nhẹ vào má tôi, hễ tay ông ta chạm vào bên nào thì tôi lập tức quay đầu về bên đó. Sau đó ông ta đặt hai ngón tay trỏ vào tay tôi, tôi liền túm chặt lấy chúng, chặt đến nỗi ông ta có thể nhấc bổng tôi lên, tôi ngay lập tức chuyển sang phản xạ bước đi: một chân đặt trước chân bên kia, cho dù vẫn còn loạng choạng. Tôi có cảm giác như đang bám vào một cái dù, nếu Ebner buông ra, chắc chắn tôi sẽ rơi xuống, và mỗi khi chân chạm xuống mặt bàn tôi liền thử đạp nhưng tôi có cảm giác chân mình mềm như bún. Tiếp đó, Ebner chuyển sang vỗ tay bôm bốp rất mạnh làm tôi giật nảy mình. Tôi liền duỗi cánh tay ra, những ngón tay xoè rộng, sau đó tôi co tay về đặt lên ngực, hai bàn tay nắm chặt như những nắm đấm. Cho tới lúc này thì mọi việc vẫn tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp, tôi yên tâm và hoàn toàn tin tưởng vào bản năng của mình. Bác sĩ Ebner chắc hẳn cũng hài lòng vì hai cái mạch máu hằn lên hai bên cái đầu trọc của ông ta khi nãy đã gần như biến mất.

Ông ta lấy một vài mẫu tóc và đặt chúng lên đầu tôi rồi bảo người thư kí ghi vào sổ rằng tóc tôi có màu vàng rất nhạt (nhạt gấp đôi,,ơn Chúa!) về màu mắt, ông ta dùng những đôi mắt thuỷ tinh nằm trong cái hộp nhỏ. Ông ta chọn lấy một con mắt nằm ở trên cùng của hộp rồi đặt nó vào gần mắt tôi. "2c!" Giọng ông ta vang lên. "Kiểm tra lại sau hai tháng nữa." Dựa vào màu xanh của con mắt thuỷ tinh kia, tôi đoán chắc rằng mắt của tôi cũng có màu xanh. "2c", phải chăng nó cũng có nghĩa là "nhạt gấp đôi", như cách nói về màu tóc của tôi? Theo tôi thì không có gì phải lo lắng cả, Ebner cũng có vẻ chắc chắn về điều đó.

Bây giờ tới phần kiểm tra đầu, một cuộc kiểm tra vô cùng chi tiết, tỉ mỉ mà tôi có cảm giác nó dài vô tận. Ebner dùng những ngón tay cứng như thép của ông ta để sờ nắn đỉnh đầu, hai bên, phía sau, thái dương và trán. Đây chính là lúc tôi bắt đầu cảm thấy mất đi sự tự tin mà tôi vừa có khi nãy với các con số, các phản xạ, màu tóc và màu mắt. Ôi! Tôi thật là ngu ngốc làm sao khi đã tự làm móp đầu của mình trong lúc vội vã làm mọi cách để chui ra! Nó có hình ô-van, "một cục đường"13 chứ không tròn trịa như đầu bác sĩ Ebner tẹo nào. Cái đầu trọc của ông ta nhìn giống như một quả bóng đá, trong khi đó thì cái đầu của tôi nhìn không khác gì một quả bóng bầu dục thảm hại.

Một cái đầu xấu xí.

Thật bất hạnh! Vậy là tôi đã trượt vì tiêu chuẩn cuối cùng. Khi bác sĩ Ebner cầm cái com-pa và ướm nó vào đầu tôi, tôi không còn nghi ngờ chút nào về kết cục. Số phận của tôi đã được định đoạt. Tôi thấy rõ mười mươi là khoảng cách của com-pa quá rộng. Giá mà tôi biết trước điều này thì thà tôi chào đời sau đối thủ của tôi còn hơn - mà từ đó đến giờ cậu ta chào đời chưa nhỉ? Tôi tự hỏi một cách máy móc cho dù tâm trạng đang rối bời. Như thế ít ra tôi cũng đã không tự làm mình biến dạng như vậy.

Nào, Chuẩn tướng Ebner! Hãy kết thúc tại đây! Hãy "chuyển tôi đi chẽ khác" ngay lập tức, tôi xứng đáng bị thế!

Mũi com-pa tiến sát lại gần, gần nữa, gần nữa... Tôi nhắm nghiền mắt và dùng hết sức bình sinh nắm chặt hai bàn tay bé tí hon lại trước khi mũi com-pa đâm phập vào trái tim đang đập thình thịch của tôi. Máu dồn hết lên đầu, mặt tôi đỏ dừ, đầu sẵn sàng nổ tung như một quả bom.

Nhưng tôi đã không cảm thấy mũi com-pa xuyên vào người mình... Điều gì đang xảy ra vậy? Phải chăng bác sĩ động lòng thương hại? Điều đó không giống với ông ta chút nào. Và dù sao đi nữa tôi cũng không cần lòng thương hại! Đó là một sự sỉ nhục! Hay là... có thể ông ta không dùng com-pa mà sẽ dùng cái ống tiêm mà tôi nhìn thấy lúc nãy để "chuyển tôi tới chỗ khác". Thôi đúng rồi! Ông tiêm đó chính là để dùng cho mũi tiêm định mệnh.

Tuy nhiên, cho dù tôi đang rất sợ hãi và vẫn không ngừng khóc, tôi nhác thây Ebner vớ lấy một tờ giấy nháp và tự mình ghi lên đó một dãy các con số mới. Sau đó ông ta cao giọng tính nhẩm:

"Chỉ số hộp sọ bằng đường kính ngang trên đường kính trước sau nhân với một trăm, chúng ta có kết quả là 86 milimét. Tám mươi sáu milimét! Ghi vào! Ghi vào nhanh lên!" Ông ta ra lệnh cho nữ thư kí. "Gò chẩm ở phía sau rất rõ nét và sọ không bị đổ về phía trước. Như vậy chỉ số hộp sọ phù họp với kết quả quan sát được về cái đầu có hình dạng dài và hẹp của đối tượng trẻ sơ sinh."

Ông ta ngưng lại trong giây lát, rồi tiếp tục đọc cho nữ thư kí ghi chép, có một chữ ông ta nói mà tôi thoạt đầu không hiểu ý nghĩa của nó: "Kết luận: đứa trẻ có đầu dài. Nó đáp ứng tất cả các tiêu chuẩn không có ngoại lệ. Hoàn toàn phù hợp cho việc lựa chọn."

Sao lại thế được? Ông ta có nói nhầm không? Có đúng là ông ta nói "rất phù hợp" thay vì "không phù hợp" không?... Tôi thực sự không hiểu gì cả. "Đầu dài" sao nghe giống như bị chứng "não úng thuỷ", tức là cái bọn trẻ sơ sinh có đầy nước trong đầu ý? Cái lũ người tàn phế và đần độn giống như những người đã từng ở trong cái bệnh viện tâm thần này trước khi nó trở thành Heim.

Nhưng không. Sau khi ghi chép lại những nhận xét của bác sĩ Ebner vào cuốn sổ của mình, người nữ thư kí chạy đến bên tôi và cúi xuống. Với nụ cười rạng rỡ, cô ta âu yếm nựng tôi bằng những tràng khen ngợi hết lời. Rốt cuộc các ý nghĩ mạch lạc cũng dần trở lại trong cái đầu méo mó của tôi - à mà cũng không đến nỗi méo lắm đâu. Tôi chợt vỡ lẽ rằng có cái "đầu dài" chính là con át chủ bài để bạn được xếp vào chủng người Aryan Bắc Âu.

Hu ra!!!

Thắng lợi rồi!!!

Xong rồi, lần này thì tôi có thể thực sự reo hò chiến thắng, và tôi đã không bỏ lỡ cơ hội.

Tôi gào lên, gào thật to.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026