Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
PHẦN BA
22.

❊ ❊ ❊

Có một điều cần nói rõ trước khi tiếp tục, xin các bạn đừng mủi lòng. Những giọt nước mắt của Lukas, cảm xúc mà anh ta thể hiện sau khi nghe câu chuyện tôi kể chỉ là giả tạo. Từ đó trở đi tôi không bao giờ còn thấy anh ta khóc nữa. Trái lại, chính anh ta là người làm cho những người khác rơi lệ như các bạn sẽ thấy trong phần tiếp theo của câu chuyện mà tôi kể sau đây.

Anh ta đã không giữ lời hứa và vẫn tiếp tục gọi tôi là "Đầu lâu" mặc dù tôi đã yêu cầu anh ta chấm dứt việc đó. Tôi rất ghét cái biệt danh này, tôi có khuôn mặt của một thiên thần chứ không phải của một người chết. Một buổi sáng nọ - vài ngày trước khi rời Kalish - tôi đi tìm anh ta để giải quyết ân oán. Nhưng mặc tôi hùng hổ xông vào với ý định đấm vỡ mặt anh ta thì anh ta chỉ mỉm cười và đáp trả bằng vài cái tát, như thể anh ta không muốn hạ mình đánh nhau với tôi. Thật là nhục nhã. Tôi có thể làm anh ta phát cáu để buộc anh ta phải đánh nhau, đi cùng nguy cơ bị dần cho một trận nhừ tử - anh ta đã hoàn toàn hồi phục và chắc chắn là áp đảo tôi về mặt thể lực - nhưng tôi không muốn già néo đứt dây. Không phải vì sợ, tôi chẳng sợ gì cả! Mà để tránh đến Potsdam với bộ mặt sưng vù. Điều đó có thể gây ấn tượng không tốt.

Dẫu sao, để trả thù sự khiêu khích của anh ta, tôi đã gọi anh ta là đồ Do Thái bẩn thỉu. Tôi đạt được mục đích, anh ta không hài lòng chút nào. Một tia hằn học loé lên trong mắt, anh ta đáp trả bằng cách gọi tôi là con của một con đĩ. Điều đó chẳng hề làm tôi bực bội. Bởi vì đó là sự thật.

Trường Napola ở Potsdam.

Lộng lẫy. Ngoạn mục. Đồ sộ. Không thể diễn tả hết bằng lời. So với nơi này thì Kalish chỉ là cái thùng rác.

Ngôi trường nằm ở ngoài thành phố cốt để các học sinh không tiếp xúc với dân cư trong vùng, các hoạt động của chúng tôi phải được giữ bí mật tuyệt đối. Các toà nhà nằm giữa một công viên rất lớn với tường rào bao quanh. Bên trong có các thảm cỏ, những vườn hoa được chăm chút tuyệt đẹp, vô số cây cối. Trước khi được thành lập vào năm 1933, ngôi trường ở Potsdam này vốn là một bệnh viện tâm thần có sức chứa hai nghìn bệnh nhân. Cút xéo, lũ thần kinh! Thay vào đó là những thanh thiếu niên lành lặn cả về thể chất lẫn tinh thần tá túc trong khoảng năm mươi khu nhà. Ngoài khu nhà ở còn có các khu dành cho thể thao (bể bơi tiêu chuẩn Thế vận hội, trường dạy cưỡi ngựa, phòng tập thể dục, các đường đua, đường chạy điền kinh, khu vực dành cho các môn thi đấu tập thể), một xưởng mộc, vườn ươm, các khu nhà kính, một trường bắn và thậm chí cả một trang trại. Chúng cho phép trường Napola sống bằng hình thức tự cung tự cấp. Khu nhà kho cũ được cải tạo thành nhà chứa xe hơi và xe máy, nhà thờ được sửa sang thành phòng chiêu đãi. Hay đấy! Ngài Rosenberg là kiến trúc sư của Đế chế, người từng chống lại và coi Ki-tô giáo là một tôn giáo của phương Đông. Thế là đi đời cái nhà thờ, về phần tôi thì tôi thấy điều đó rất tốt, bởi tôi vẫn còn giữ những kí ức chẳng lấy gì làm tốt đẹp về nhà thờ ở Kalish, tất cả chỉ tại mấy con mụ giám thị chó chết. Và Lukas hẳn sẽ không tranh cãi với tôi về điểm này. Thứ nhất là bởi các giám thị đã hành hạ anh ta không nương tay. Thứ hai, anh ta sẽ không còn phải giả bộ cầu nguyện bằng tiếng Latin nữa.

Ngôi trường bề thế đến nỗi tôi bị choáng ngợp, tôi nóng lòng muốn khám phá bên trong. Hiện tại, những người mới đến được tập trung tại một trong những sân trường, trước khu nhà trung tâm, nơi dành cho các phòng ngủ, các phòng học và các lớp. Khu nhà có hai toà tháp hai bên trông giống như một lâu đài Phổ, hay oách hơn thế, một pháo đài. Toàn bộ công trình gợi người ta liên tưởng tới sức mạnh và sự kiên cố. Tôi linh cảm rằng chúng tôi sẽ có những khoảnh khắc tuyệt vời ở đây. Khi rời nơi này, chúng tôi sẽ trở thành những con người trưởng thành, mạnh mẽ, bất khả chiến bại. Những thành viên thực thụ của chủng người thượng đẳng.

Lukas không hé răng nửa lời từ khi chúng tôi đến nơi. Anh ta cũng đang ngây ngất. Chúng tôi đứng cạnh nhau một cách nghiêm trang.

Ebner đã đăng kí cho chúng tôi dưới danh nghĩa hai anh em và là Volksdeutscher, "trẻ em được bảo trợ bởi nước Đức". Ông ta cũng đồng ý với yêu cầu mà tôi đưa ra tại Kalish khi Lukas còn chưa được Đức hoá. Ông ta lập lại ngày sinh thực sự của "anh trai tôi" và chọn Potsdam để chúng tôi không bị tách rời nhau, bởi trường Napola ở Potsdam là trường duy nhất có cả các lớp cấp một và cấp hai. Để hồ sơ đăng kí của chúng tôi thêm đầy đủ, ông ta đã cung cấp cho thiếu tá Schmidt, hiệu trưởng, hai tấm thẻ màu xanh xác nhận sự phù hợp về mặt chủng tộc, điều đó giúp chúng tôi tránh phải tham gia cuộc xét tuyển mà những đứa mới tới phải trải qua. Đối với chúng tôi thì không cần qua giai đoạn thử thách. Ngài Ebner tỏ ra rất rộng lượng, ông ta cẩn thận ghi chú rằng Lukas là một người Ba Lan đã Đức hoá, nếu không thì anh ta có thể sẽ không được vào Potsdam mà bị chuyển tới trường Napola ở Rouffach, tại vùng Alsace.

Quả thật là điều tôi vừa kể cho các bạn rất khó tin. Một gã Do Thái với giấy xác nhận phù hợp với chủng tộc thượng đẳng. Học tại một trong những trường Napola nổi tiếng nhất của Đế chế. Nói thế để thấy rằng từ nay trở đi Lukas trở thành một dạng nghệ sĩ đi trên dây. Anh ta đang đi qua một vực thẳm sâu hút và một sơ suất dù nhỏ nhất... sẽ dẫn tới cái chết. Hiện tại thì tốt nhất là tôi không nên nghĩ tới điều đó.

Dù sao thì tôi cũng hi vọng rằng anh ta nhận thức được sự may mắn của mình. Trong lúc ông hiệu trưởng đọc bài diễn văn chào mừng và thuyết trình trước chúng tôi về hoạt động cùng các quy định của trường, tôi huých khuỷu tay vào Lukas và nói nhỏ với anh ta:

"Anh đã thấy ở Đức người ta xây dựng thế nào chưa? Ở đất nước của anh, có những ngôi trường đẹp như thế này không?"

"Ở nước tao, người ta không giết những người bệnh tâm thần để lấy chỗ."

Anh ta vặc lại với giọng thờ ơ và lạnh lùng, mắt vẫn không rời ông hiệu trưởng. Ý anh ta nói tới việc chuyển những người từng cư ngụ ở đây "đi chỗ khác". Mà sao anh ta biết được điều đó nhỉ?

Nhận ra vẻ ngạc nhiên của tôi, anh ta nhếch mép rồi cúi xuống thì thầm vào tai tôi:

"Mày có biết những bệnh nhân từng ở đây họ ra sao rồi không?"

"Biết, họ đã bị 'chuyển đi nơi khác'!"

Và tôi nhanh nhảu giải thích ý nghĩa của mật ngữ đó. "Chuyển đi nơi khác" = bị thủ tiêu.

Lukas quay sang nhìn tôi đầy căm phẫn. Nụ cười của anh ta vụt tắt, anh ta cắn môi và cau mày làm trán hằn lên một vệt rõ sâu. Anh ta muốn cho tôi một cái bạt tai. Nhưng anh ta kìm lại, sau khi lấy lại bình tĩnh anh ta hỏi:

"Đầu lâu này, mày có biết chính xác là người ta đã giết họ như thế nào không?"

Không. Tôi không biết một cách chính xác. Và tên tôi không phải là Đầu lâu!

"Người ta dồn họ lên thùng một chiếc xe tải rồi đóng cửa lại. Người ta nối một cái ống vào ống xả của xe để dẫn khí xả động cơ vào bên trong thùng xe. Và những kẻ tội nghiệp đó không còn dưỡng khí. Họ chết vì ngạt thở. Và điều đó diễn ra từ từ. Họ đã vùng vẫy, họ đã đập cửa. Vô ích. Từ bên ngoài, những chiếc xe tải nhìn như những chiếc nồi lớn chao đảo, rung bần bật, như thể bên trong chúng là nước đang sôi sùng sục. Đó là một cái chết từ từ, đau đớn." Anh ta kết luận bằng cách nhấn mạnh từng chữ một, mỗi chữ tựa như một giọt thuốc độc đang lần lượt chảy vào tai tôi.

Anh ta cố ý nói một cách chậm rãi, rành rọt để tôi có thời gian mường tượng ra cảnh đó. Rồi như không có chuyện gì xảy ra, anh ta đứng nghiêm trở lại, rất thẳng, đầu ngẩng cao với vẻ kiêu hãnh, trong khi đó, tôi đứng so vai với đôi chân run lẩy bẩy.

Chó đểu thật. Thế là anh ta đã làm hỏng hết cuộc vui. Tôi không trả đũa mặc dù tôi rất muốn làm anh ta bớt thói lắm mồm. Dù sao thì sau đó chúng tôi cũng phải rời nhau. Lukas đi cùng nhóm học sinh cấp hai còn tôi thì đi cùng nhóm học sinh cấp một.

Con dao găm danh dự.

Thế là cuối cùng tôi cũng có nó.

Thật xúc động! Thật tự hào khi viên sĩ quan trao nó cho tôi! Cảm giác khi gài nó vào thắt lưng mới tuyệt làm sao! Từ nay trở đi, nó không chỉ thuộc về bộ đồng phục của tôi mà còn thuộc về cơ thể tôi, không thể tách rời giống như tay và chân vậy. Nó mới đẹp làm sao, dài hai mươi lăm xăng-ti-mét, đế dao và chắn tay làm bằng hợp kim mạ kền. Cán dao được trang trí bằng huy hiệu Quốc Xã - Một hình thoi tráng men với phần trên và phần dưới màu đỏ, hai bên màu trắng còn ở giữa là hình thập ngoặc màu đen. Trên lưỡi dao có khắc dòng chữ: " Thực lực quan trọng hơn hình thức".

Tôi cùng những người bạn mới của mình nhất loạt giơ cánh tay phải lên một cách dứt khoát, mạnh mẽ, hào hứng và chúng tôi cùng nhau tuyên thệ:

"Từ nay trở đi tương lai của nước Đức và của Quốc trưởng kính mến là mục đích của tất cả những cố gắng của chúng ta. Chúng ta thuộc về Ngài hôm nay, ngày mai và mãi mãi!"

Trong số chúng tôi có những giọng lanh lảnh, chói tai - một điều bình thường bởi nhiều đứa trong đám bạn của tôi chỉ mới năm tuổi - nhưng tiếng hô to đến nỗi những bức tường xung quanh chúng tôi tưởng chừng cũng rung chuyển theo. Tôi sởn hết cả gai ốc.

Nhưng khi bầu không khí đã lắng xuống thì một nỗi lo sợ mơ hồ chợt ập đến. Có khi nào sự im ắng này sẽ bị phá vỡ bởi một tiếng kêu? Một phát súng? Một sự náo loạn trong hàng ngũ các học sinh cấp hai, cho thấy có một biến cố đang xảy ra trong nhóm của họ? Tôi hình dung ra Lukas từ chối tuyên thệ hoặc xuyên tạc lời tuyên thệ. Anh ta cao giọng hô to những câu kiểu như: "Từ nay trở đi việc tiêu diệt nước Đức khốn kiếp và Quốc trưởng chết tiệt của chúng mày trở thành mục đích cho tất cả những cố gắng của tao. Tao sẽ đập vỡ mặt lão ta hôm nay, ngày mai và mãi mãi!" Tôi hình dung ra Lukas nhổ vào mặt viên sĩ quan đang trao con dao găm danh dự cho anh ta... Nói tóm lại là tôi hình dung ra anh ta trượt chân khỏi sợi dây và rơi tõm xuống vực sâu.

Tôi căng tai, nín thở chờ đợi. Tôi lén liếc mắt nhìn xung quanh.

Không có gì. Mọi việc có vẻ đang diễn ra bình thường. Lukas đã không gây ra vụ lộn xộn nào.

Thời khoá biểu ở Napola gần như giống hệt thời khoá biểu ở Kalish, bởi thế nó chẳng có gì mới mẻ đối với tôi cả.

Sáu giờ: Thức dậy và tập thể dục trong bộ quần áo lót, bất kể thời tiết thế nào.

Sáu giờ bốn lăm: Tắm, ngày nào cũng tắm. (Ở Kalish mỗi tuần chỉ tắm một lần. ít ra thì ở đây các phòng ngủ không hôi hám. Chốt lại là không quá hôi.)

Bảy giờ: Mặc đồng phục gọn gàng. Điểm danh và rước cờ diễu hành.

Tám giờ: Kỉ luật những đứa vi phạm nội quy.

Tám giờ rưỡi: Bắt đầu vào giờ học.

Mười hai giờ rưỡi: Ăn cơm trưa. Chúng tôi "vừa ăn vừa đọc", có nghĩa là các đội trưởng sẽ đọc to những trích đoạn từ các tác phẩm được viết bởi những nhân vật cao cấp của Đế chế.

Mười ba giờ: Tiết học chính trị. Giáo viên bình giảng chính những đoạn trích lúc trước và yêu cầu chúng tôi học thuộc lòng một số đoạn trong đó.

Mười bốn giờ: Những đứa còn bé chơi các môn thể thao, những đứa lớn hơn thì tập quân sự. (Chúng tôi có tới mười bốn giờ thể dục mỗi tuần, thật là một điều tuyệt vời!)

Mười sáu giờ: Dọn vệ sinh trường học và sắp xếp lại đồ dùng cá nhân. Nhóm này quét dọn các phòng ngủ, nhóm kia dọn dẹp nhà tắm, một nhóm khác thì quét rác trong các phòng học. Dĩ nhiên là có các nhân viên dành cho công việc này nhưng lao động vất vả sẽ dạy chúng tôi phải tôn trọng và giữ gìn vệ sinh phòng ốc. Việc tham gia dọn dẹp nhà cửa, làm vườn cũng như lao động chân tay đều nằm trong chương trình học của chúng tôi.

Mười bảy giờ: Làm bài tập có giáo viên kèm cặp.

Mười tám giờ rưỡi: Lễ hạ cờ và điểm danh.

Mười chín giờ: Ăn tối.

Từ mười chín giờ ba mươi tới hai mươi giờ ba mươi là thời gian tự do dành cho những đứa bé, những đứa lớn hơn thì tới hai mốt giờ ba mươi. Họp nhóm buổi tối. Một giáo viên đọc cho chúng tôi - lại lần nữa - các đoạn văn. Hoặc là chúng tôi tổ chức một buổi phê bình tập thể hay tự phê bình. Cứ mỗi tuần hai lần, một giáo viên khác phổ biến cho chúng tôi tin tức về tình hình quân sự.

Trước khi đi ngủ phải kiểm tra phòng ngủ và trang thiết bị của chúng tôi. Sau đó khi đã nằm trên giường thì các trưởng ban đi kiểm tra một lượt. Chúng tôi phải nằm ngửa, hai tay để hẳn ra ngoài chăn.

Cần phải giải thích cho rõ điểm này, tại sao phải để tay ra ngoài?... Thoạt đầu tôi không biết, nhung tôi đã lén tìm hiểu. Để chúng tôi không thủ dâm. Tôi không hiểu ỷ nghĩa của chữ "thủ dâm" nên tôi đã gặng hỏi. Nó có nghĩa là "tự mân mê dương vật". Hình như việc đó đem lại cảm giác thích thú. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ thử, nhưng chưa phải ngay lúc này, bởi việc đó sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Các giáo viên bảo rằng nếu chúng tôi tự sờ nắn nó thì về sau chúng tôi sẽ bị rối loạn tâm lí nghiêm trọng, trở thành người đồng tính, người ta sẽ gắn một hình tam giác màu hồng lên ngực rồi tống chúng tôi vào trại tập trung. Nếu chúng tôi tự sờ nắn nó, sau này có thể sẽ bị chứng "sai lệch hành vi tình dục", có nghĩa là chúng tôi sẽ không thể làm tình với các cô gái để sinh con và lập gia đình như những người đàn ông Đức bình thường. Vì những lí do đó nên cấm tiệt việc để tay trong chăn ngay cả khi trời lạnh, nếu không thì sẽ bị bắt ra khỏi giường và đứng im. (Mà trong các phòng ngủ rất lạnh, chỉ một vài phòng được nối với lò sưởi trung tâm, và những phòng như vậy ngày càng ít đi vì than để đốt lò trả nên khan hiếm.) Tương tự, cấm đút tay vào túi quần. Nếu chẳng may đứa nào bị phát hiện có lỗ thủng trong túi quần trong lần kiểm tra buổi sáng sẽ bị trừng phạt. (Những lỗ thủng là bằng chứng cho việc chúng đã "tự sướng" từ trong túi quần.)

Mặc dù có thể bị trừng phạt, tôi cũng muốn thử. Nhung để làm điều đó, trước tiên tôi phải chống lại sự mệt mỏi, làm sao để không lăn ra ngủ say như chết đã. Chưa kể là không phải ngày nào cũng kết thúc vào lúc tắt đèn. Hai lần một tuần vào mười giờ tối, chúng tôi có các buổi "luyện tập ban đêm".

Tôi ngạc nhiên khi nhận thấy rằng... Ba Lan hay Đức, Aryan hay không, sự khác biệt cũng không nhiều nhặn gì cho lắm. Về căn bản thì những người bạn của tôi ở đây cũng giống những người bạn tôi từng quen ở Kalish. Chúng có những khuyết điểm giống nhau, nhất là những đứa bé mới năm tuổi. Khó mà bắt chúng dậy đúng sáu giờ sáng để chạy trong vòng bốn lăm phút khi trời mưa hay có tuyết rơi. Khó mà bảo chúng nhanh chóng mặc đồng phục để kịp giờ rước cờ diễu hành. Chúng thường ngủ gật trong giờ học. Khi chơi thể thao vào buổi chiều thì chúng thường sợ hãi khi phải nhảy từ tầng hai xuống lưới hay nhảy từ cầu nhảy xuống nước khi chưa biết bơi. Chúng sợ phải lau chùi cái nhà vệ sinh mà những đứa lớn hơn thường cố tình làm bẩn ngay trước đó. Chúng không chịu nổi sự trừng phạt bằng vũ lực, bị cách li, những chuyến đi vào ban đêm, bị nhốt vào phòng tối... Hậu quả là đã có những đứa tìm cách trốn khỏi trường, nhưng tất nhiên là chưa bao giờ thành công. Ban đêm trong các phòng ngủ vang lên những tiếng sụt sùi, những tiếng khóc tỉ ti.

Nhưng như đội trưởng của chúng tôi - một đứa bé mười hai tuổi, bởi vì nguyên tắc cơ bản ở đây là "các thanh niên chỉ bảo cho các thiếu niên và các thanh niên được dạy dỗ bởi những người trưởng thành" - đã nói, một khi mà những đứa thò lò mũi xanh đó quên cha mẹ của chúng đi thì mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp.

Rõ ràng là chúng luôn vấp phải cùng một trở ngại: Cha mẹ của chúng. Đó quả là một vết thương lòng! Chí ít là đối với những đứa còn nhỏ tuổi, bởi vì dần dà khi đã lớn lên tại Napola thì rốt cuộc chúng cũng sẽ tự xa lánh cha mẹ của mình. Phần lớn các thanh niên không còn trở về nhà vào các kì nghỉ nữa, giả sử chúng có tạt qua nhà thì khi quay lại, nhiều đứa trong số chúng đã tố giác cha mẹ của mình với hiệu trưởng Schmidt về tư tưởng chủ bại và sự bi quan của họ.

Tôi có nhiều lợi thế hơn so với lũ bạn cùng lóp. Trước hết tôi không có cha mẹ, tôi chưa bao giờ được vuốt ve, chiều chuộng, cưng nựng bởi một người mẹ nên những thứ đó không làm tôi vương vấn. Tiếp theo là những năm tháng ở Kalish. Thời khoá biểu được lập ra theo cùng một mẫu, rồi sự trừng phạt bằng vũ lực tôi cũng đã trải qua, lưng tôi vẫn còn mang dấu vết của những cú dùi cui mà tôi đã hứng chịu khi muốn bảo vệ Lukas. Sau cùng là sự liều lĩnh táo bạo của tôi, phẩm chất mà các huấn luyện viên luôn tìm kiếm ở những tân binh, tôi đã áp dụng nó từ lâu rồi. Này nhé, phải đi qua miệng hố sâu trên một cái thang hả? Tôi đáp ngay: "Vâng, để tôi!" Khi luyện tập cận chiến với lũ bạn của mình, tôi luôn là người chiến thắng.

Bởi vậy nên chẳng mấy chốc mà tôi được xem như một đứa có năng khiếu vượt trội và các giáo viên quyết định đổi nhóm cho tôi. Tôi nhảy cóc từ lớp hai lên lớp bốn. Giờ thì tôi ngồi học cùng với những đứa từ chín đến mười tuổi. Tôi rất tự hào vì việc lên lớp này.

Nhưng tôi không phải người duy nhất được đặc cách như vậy. Một hôm, tôi rất ngạc nhiên khi biết rằng Lukas cũng được chuyển lớp. Anh ta nhảy cóc từ lớp tám lên lớp chín. Anh ta! Anh ta! Thằng Ba Lan, đồ... (Nhiều khi tôi không dám phát âm chữ đó, ngay cả trong ý nghĩ, sợ rằng ai đó nghe thấy tôi nói.) Bất chấp... nói thế nào nhỉ... nhược điểm của anh ta, anh ta vẫn được coi là một đứa có năng khiếu. Anh ta đã thích nghi được. Thích nghi một cách tài tình.

Bằng cách nào nhỉ? Tôi rất muốn biết, nhưng để làm điều đó thì chúng tôi phải gặp nhau, chúng tôi phải có dịp nói chuyện giữa hai người với nhau. Mà điều đó chưa bao giờ diễn ra. Nếu như những anh lớn khác tới thăm lũ em của họ vào buổi chiều, thường là vào quãng thời gian dành cho việc thu vén đồ dùng cá nhân, hoặc là vào quãng thời gian rảnh rỗi trước khi đi ngủ, thì anh ta không hề. Hoàn toàn không. Anh ta chưa từng tới gặp tôi. Anh ta chưa bao giờ nhắn cho tôi dù chỉ một câu. Đồ bạc bẽo! Đôi khi tôi thoáng thấy anh ta ở đầu kia của nhà ăn hoặc ở ngoài sân, khi anh ta đi tập với nhóm của mình. Anh ta đã thay đổi rất nhiều, cao lớn hơn trước. Các hoạt động thể thao làm anh ta trở nên vạm vỡ. Mái tóc vàng cắt húi cua giờ đã thành màu nâu ánh vàng. Da dẻ anh ta căng mịn và đôi mắt - từ nay không còn thâm quầng với cái nhìn dữ tợn làm hằn lên những vết nhăn nơi khoé mắt nữa - có một màu xanh đẹp đến nao lòng. Dáng đi của anh ta càng thêm tự tin. Anh ta rất đẹp trai khi mặc đồng phục. Anh ta rất đẹp trai khi chào, cánh tay phải duỗi thẳng, cứng như một chiếc dùi cui. Anh ta rất đẹp khi rập gót. Anh ta rất đẹp khi hô vang: "Heil Hitler!” Anh ta ý thức được điều đó và không ngại phô diễn nó ra... Như thể anh ta coi lũ bạn cùng khoá với mình là một lũ đồng tính nam vậy.

Anh ta có nhiều bạn, nhất là hai người bạn luôn cùng anh ta luyện tập. Họ là con trai của các sĩ quan cao cấp đảm trách những vị trí quan trọng trong chính phủ. Toàn người có vai vế cả. Lukas, Gunter và Herman thân nhau đến nỗi người ta gọi họ là "Ba người lính ngự lâm". Họ vênh váo, cười cợt, chế giễu những người khác. Đôi khi còn quá đáng hơn thế. Có hôm họ tấn công một cậu học sinh trong phòng học, xé sách vở của cậu ta rồi đánh cho cậu ta một trận và kết tội cậu ta là trí thức. Kiểu tấn công ngẫu hứng này rất gây hoang mang ở Napola. Các học sinh sợ nó còn hơn cả sự trừng phạt của các giáo viên. Bởi chính các giáo viên cũng nhân nhượng với hành động này. Họ nói rằng chúng góp phần thúc đẩy sự "tự khẳng định", "tự thanh lọc". Những kẻ yếu đuối sẽ bị loại bỏ, nhường chỗ cho những kẻ mạnh hơn.

Sở dĩ tôi biết về vụ đánh nhau đó là vì Herman có đứa em trai học cùng lớp với tôi. Anh này rất quan tâm tới em mình. Hằng tuần anh ta tới thăm cậu em trai ít nhất hai lẫn. Ngoài ra, có hôm anh ta còn dám gọi tôi là "Đầu lâu" ngay trước mặt lũ bạn của tôi. Chẳng cần hỏi cũng biết anh ta moi cái tên này ở đâu ra. Tôi lao vào đánh nhau với anh ta và tôi bị phạt cách li một ngày, cấm không được nói chuyện. Ngồi ăn riêng một chỗ trong nhà ăn. Cấm rời khỏi phòng ngủ. Tất cả là do lỗi của Lukas.

Tôi không hiểu.

Anh ta có vẻ như đã hoàn toàn hoà nhập với Napola. Thế nhưng...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026

Truyện bạn đang đọc dở dang