Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 8

❊ ❊ ❊

Chế ngự nỗi sợ của tôi. Chống lại sự đau khổ. Chịu đựng sự đau khổ. Có sức mạnh của một con mãnh thú. Đó là những gì Quốc trưởng của chúng tôi mong muốn.

Tôi phải vận dụng trí tưởng tượng của mình, tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là... tôi không biết nữa... một bài tập dượt, một sự mô phỏng, một cuộc huấn luyện mà tôi phải trải qua ở Trường nam sinh.

Mỗi tội tôi chưa phải là một cậu con trai. Mới chỉ là một đứa bé con, không hơn không kém.

Xung quanh tôi là bóng tối và sự lạnh lẽo. Tôi thấy sợ hãi.

Nói ra thì khó tin nhưng trong những tuần vừa qua, bằng cách vận dụng và cả lạm dụng sự liều lĩnh táo bạo thiên phú, tôi cố hết sức làm nản lòng những cặp cha mẹ nuôi nào để ý đến mình. Tôi dùng đủ mánh khoé và đã thành công. Hiện nay tôi là đứa trẻ duy nhất đã chín tháng tuổi mà vẫn còn ở lại Heim.

Và bây giờ thì tôi bị trừng phạt.

Bởi vì tôi vừa bị "nhận làm con nuôi". (Mật ngữ mà tôi dùng không có thật, tôi bịa ra nó cho phù hợp với hoàn cảnh và các bạn sẽ sớm hiểu ý nghĩa ẩn dụ của nó thôi.)

Đó là vào buổi đêm hôm qua, mọi việc diễn ra chỉ trong nháy mắt.

Có một tiếng động đáng nghi trong phòng ngủ, tiếng cọt kẹt. Sau đó là im lặng. Tôi căng tai ra nghe ngóng. Tiếng cọt kẹt lại vang lên liên hồi. Có người. Một ai đó đang cố gắng bước đi nhẹ nhàng nhất có thể. Ai đó có vẻ như đang khiếp sợ ngay cả tiếng bước chân của chính mình, bởi lẽ mỗi tiếng cọt kẹt của sàn nhà lại đi kèm với một hơi thở hổn hển đứt quãng. Tiếng thở phì phò khàn đục tựa như một con thú. Phải chăng một con chó đã trốn khỏi sự canh chừng của người lính nào đó ngoài kia và chạy vào trong Heim. Không thể thế được. Một con chó có thể thở hổn hển nhưng nó phải đi bằng bốn chân chứ không phải hai chân. Hay đó là Josefa đang đi "săn thỏ"?... Không. Bước chân của Josefa dứt khoát và đều đặn ngay cả khi cô ta không muốn gây tiếng động. Và Josefa chỉ chọn "thỏ" trong số những đứa trẻ sơ sinh ngủ ở trong phòng của chúng thôi. Vậy thì ai nhỉ?...

Tiếng động lại vang lên, lần này nhanh hơn và không ngắt quãng. Có vẻ như kẻ rình rập kia đang đi chân đất, thậm chí đôi lúc tôi còn không nghe thấy tiếng động của hắn, đến nỗi tôi tự hỏi liệu đó là một con ma hay chỉ là tôi đang mơ ngủ. Rồi bỗng nhiên có người tóm lấy bốn góc của cái khăn trải giường tôi đang nằm, trùm lên người tôi rồi buộc túm lại. Tôi bị xách bổng lên và đem đi. Tôi không biết mình đang nằm trên tay của một kẻ nào đó - người hoặc ma? - hay là trong móng vuốt của một con ác điểu. Tôi không nhìn thấy gì cả, bên trong khăn trải giường dùng để bọc tôi tối đen như mực. Những cú xóc cho biết rằng kẻ bắt cóc tôi đang chạy, sau đó hắn lao như tên bắn xuống cầu thang. Rồi một luồng gió lạnh buốt lọt vào trong tấm khăn trải giường, chúng tôi đang ở bên ngoài. Nhưng chỉ một thoáng sau, kẻ lạ mặt lại chạy tiếp, hắn đẩy tôi chui tọt vào một cái lỗ giống như hang thú. Cái bọc được mở ra nhưng tôi vẫn chưa nhìn thấy gì cả. Tôi ngửi thấy mùi đất, sự ẩm ướt, mốc meo. Đất cát dính đầy lên môi và tôi bắt đầu ho. Nhẽ ra tôi phải khóc thét lên mới đúng - mà tại sao tôi lại không làm thế lúc còn ở trong phòng ngủ nhỉ? Nhưng chưa kịp mở miệng cất tiếng khóc thì tôi đã bị bọc kín một lần nữa. Lại tiếp tục tụt xuống. Kẻ lạ mặt ôm chặt tôi vào người mình bằng tay trái. Giờ thì tôi hiểu rằng đó không phải là một con ma, bởi vì ma có thể đi xuyên qua tường và đồ vật. Còn chim thì bay lên trời chứ không chui xuống lòng đất sâu hun hút. Trong khi đó, kẻ lạ mặt dùng tay phải - cánh tay duy nhất còn tự do - để bám vào một cái thang và leo xuống, lần từng bậc một. Tôi cảm thấy chuyến đi xuống Địa ngục này kéo dài tưởng như vô tận.

Cuộc trốn chạy cuối cùng cũng tới hồi kết, kẻ lạ mặt thả mình xuống nền đất. Tôi nghe thấy tiếng hắn thở khó nhọc, đứt quãng, khò khè, tựa như hắn sắp chết vì kiệt sức. Tôi thầm mong cho hắn chết quách đi! Nhiều phút trôi qua như vậy trong sự bất động và im lặng. Tôi hoảng sợ đến nỗi không có sức để mà khóc. Dù sao thì tôi cũng cảm thấy việc đó là vô ích, bởi sẽ chẳng có ai nghe thấy tiếng tôi cả. Kẻ lạ mặt sực tỉnh và đặt tôi xuống, lần này thì nhẹ nhàng, thậm chí có vẻ thận trọng, hắn kê đầu tôi lên tay để tôi không bị cộc đầu xuống đất. Hắn lần mò bước đi, rồi có tiếng một que diêm được quẹt. Ngọn lửa chập chờn từ cây nến toả ra thứ ánh sáng yếu ớt.

Tôi đang ở trong một căn hầm.

Kẻ lạ mặt nhanh chóng quay lại bế tối lên và cuối cùng tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của hắn. Gầy, hốc hác và nhợt nhạt. Lóp da trên gò má mỏng dính nhìn thấy cả xương. Một bên má có vết rạch dài, vết thương hẳn là khá mới vì vẫn còn đỏ tấy và sưng phồng. Tóc cắt nham nhở, chỗ thì trọc lộ cả da đầu, chỗ thì mọc thành từng nhúm nhỏ những sợi cứng quèo và bù xù. Đôi mắt to nhìn đăm đăm, giương lên gần như lồi cả ra ngoài, như thể chúng đang gặm nhấm khuôn mặt từng tí từng tí một để rồi nuốt chửng lấy nó. Đôi mắt có màu xanh, xanh nhạt. Chi tiết này thoáng làm tôi thấy yên tâm. Nhưng đôi mắt xanh này có cái nhìn đầy tuyệt vọng, phảng phất một nỗi sợ hãi hoang dại, thú vật. Hay là đôi mắt đó đang phản chiếu nỗi sợ của chính tôi?

Kẻ lạ mặt là một người đàn bà.

Người cô ta bốc lên mùi hôi thối.

Mùi mồ hôi, nước tiểu, xen lẫn với một số mùi khác mà tôi vẫn chưa biết tên gọi và chúng làm tôi cảm thấy lòm lợm nôn nao.

Tôi thấy buồn nôn.

Cuối cùng tôi đã hiểu ra điều vừa xảy đến. Người đàn bà này... là một người tù. Một trong những nữ tù nhân đã được phép vào làm việc trong Heim khi diễn ra công tác chuẩn bị cho chuyến thăm của các gia đình nhận con nuôi. Có trời mới biết cô ta đã trốn để không bị "chuyển đi nơi khác" rồi tới ẩn náu trong căn hầm này bằng cách nào. Và cô ta bắt cóc tôi. (Thật đáng nguyền rủa thay cái cô Josefa và sự ám ảnh của cô ta về việc dọn dẹp! Nhẽ ra cô ta nên giao cho các bà mẹ công việc cọ sàn, hoặc cô ta tự đi mà làm việc đó! Như vậy có lẽ tôi đã không rơi vào hoàn cảnh như hiện nay!)

Tôi, đứa trẻ của chủng người thượng đẳng, đang nằm trong tay một đại diện cho tầng lớp cặn bã của nhân loại.

Tóm lại người đàn bà này là ai? Một người Do Thái? Một người Di-gan?... Không thể thế được! Mắt cô ta màu xanh... Trừ khi... Trừ khi là có những người Do Thái và người Di-gan mắt xanh? Lẽ nào mẹ tự nhiên lại có thể để xảy ra những sai sót như thế được?

Rồi bây giờ điều gì sẽ đến? Hay là... Hay là cô ta bắt cóc tôi để ăn thịt? Ăn tươi nuốt sống luôn? Ô! Đúng rồi, hẳn đó là số phận dành cho tôi. Người Do Thái và người Di-gan là giống loài hạ đẳng với những hủ tục man rợ. Vốn đê tiện và hèn hạ, chúng thường nhắm tới bọn trẻ con. Chúng lôi kéo trẻ con bằng cách phát kẹo - thực chất là thuốc độc. Trên các tờ báo mà Josefa đọc thường xuyên có những bức tranh minh hoạ cho điều đó.

Dũng cảm lên nào. Tôi là một bé trai. Tôi biết cách chết trong danh dự.

Cô ta đã không ăn thịt tôi.

Trái lại, cô ta tìm cách cho tôi ăn.

Cô ta đã ngủ một giấc dài. (Hẳn là cô ta đã ẩn náu trong căn hầm này từ nhiều ngày nay, và đêm nay, việc lần mò lên tận phòng ngủ trong nhà trẻ để bắt cóc tôi cùng với sự sợ hãi hoảng loạn vừa phải trải qua đã làm cô ta kiệt sức.) Đầu và nửa lưng trên của cô ta tựa vào bức tường, phần còn lại của cơ thể nằm thõng thượt trên nền đất, chân tay dang rộng ra. Đầu cô ta ngật sang một bên còn cái cổ thì nghẹo hẳn đi, nhìn không khác một con rối đứt dây tí nào. Còn tôi thì bị đặt chênh vênh trên đùi cô ta. Trong lúc ngủ, nhiều lần cơ thể cô ta bỗng run bắn lên, cơn co giật dữ dội khiến cô ta oằn người lại, các cơ bắp bị co rút - và mỗi lần như vậy tôi lại trượt khỏi đùi cô ta một chút về phía đầu gối. Sau đó, cô ta lại nằm vật ra và tiếp tục chìm vào cơn mê. Sau mỗi cú giật người, tôi lại tiến thêm được vài xăng-ti-mét, và tôi hi vọng mình sẽ sớm xuống tới mặt đất. Tôi sẽ phải vận dụng sự táo bạo, liều lĩnh của mình để tìm một lối thoát. (Tôi chưa từng thử bò hay đi bằng cả bốn chân tay, đây chính là lúc để bắt đầu giai đoạn này trong quá trình phát triển.)

Nhưng tôi còn chưa kịp làm gì thì cô ta đã chồm dậy, ôm chầm lấy tôi với một sự lanh lẹ đáng kinh ngạc và siết chặt tôi vào lòng như thể cô ta đột nhiên thấy có ai đó muốn cướp tôi đi. Tiếc thay chẳng có ai cả. Sau đó cô ta cởi cúc cái áo vét của bộ quần áo cô ta đang mặc (một bộ đồ cáu bẩn, hôi hám, rách tả tơi) rồi ấn tôi vào ngực mình. Da của cô ta ướt nhẹp mồ hôi, mà trong căn hầm rất lạnh, hẳn là cô ta đang bị sốt do một căn bệnh nào đó. Những người Do Thái và người Di-gan mang trên mình rất nhiều kí sinh trùng gây bệnh, có thể cô ta bị ghẻ lở, bị bệnh hủi hay bị sốt chấy rận, có khi còn kinh khủng hơn thế...Tôi cảm thấy các đốt xương hằn lên dưới lớp da. Ngực của cô ta chẳng khác gì khuôn mặt, rặt xương là xương. Cuối cùng, tôi hiểu ra rằng cô ta muốn tôi ngậm lấy đầu vú của mình.

Thoạt tiên tôi thấy ghê sợ. Thật kinh tởm!

Sau đó, dường như có một bản năng nào đó trỗi dậy trong tôi. Thứ gì đó tựa như một tín hiệu phát ra từ tận trong cùng não bộ. Tôi nhớ lại quãng thời gian mà người vú nuôi chết tiệt làm mọi cách để ép tôi bú sữa của bà ta. Nhưng những kí ức đó đã xa rồi. Những tuần gần đây người ta cho tôi uống sữa bằng bình vào hai buổi sáng tối, còn buổi trưa thì tôi ăn một bát cà rốt hoặc rau bi-na nghiền ngon lành nấu bằng rau củ hồng ngay trong vườn nhà. Bởi vậy, đối với tôi thì bú tí bây giờ là một sự thụt lùi đáng khinh bỉ... Nhưng mà, tôi đang đói hoa cả mắt. Tôi không biết hiện giờ ngoài kia vẫn là buổi đêm hay trời đã sáng. Lấy gì để làm mốc tính thời gian trong căn hầm tối đen như mực này? Chưa kể việc tôi thỉnh thoảng vẫn còn nhầm lẫn giữa ngày và đêm. Không ít lần tôi đánh thức một nữ y tá dậy lúc đêm hôm khuya khoắt đòi cô ta cho tôi ăn. Hiện tại thì cơn đói cồn cào thúc giục tôi phải nuốt cái gì đó. Vậy là tôi thử ngậm lấy đầu vú của cô ta... nhưng cô ta không có đầu vú! Hoặc là nó không còn nữa. Thay vào đó là xương, vẫn những chiếc xương, không có gì khác ngoài xương cả! Làm thế nào bây giờ nhỉ?... Lát sau cô ta bèn giúp tôi, cô ta bấu thật mạnh vào da và rốt cuộc một mẩu giống như cái núm vú cũng thò ra. Cuối cùng tôi cũng có thể ngậm lấy nó. Mỗi tội là cho dù tôi có bú, day, ngoạm, cắn thế nào đi nữa thì cũng chẳng có gì chảy ra cả. Tôi hẳn đã làm cô ta đau - một chiếc răng của tôi đang nhú lên - bởi vì cô ta bật ra một tiếng kêu và đẩy tôi thật mạnh. Tôi đã nghĩ rằng cô ta sẽ đánh tôi hoặc ném tôi vào tường. Nhưng trái lại, cô ta nhẹ nhàng ôm lại tôi vào lòng rồi vừa cười vừa khóc, đồng thời đung đưa người để ru tôi và dỗ cho tôi nín.

(Lần này thì tôi thực sự phát cáu nên tôi gào lên thật to.)

Cô ta không ngừng lặp đi lặp lại một từ bằng ngôn ngữ của cô ta, một thứ ngôn ngữ man rợ. (Tiếng Do Thái? Tiếng Di-gan?) Từ đó bắt đầu bằng "Ma". Sau đó là một âm thanh kì quái, tựa như cô ta uốn lưỡi cho nó chạm vào vòm họng của mình. Nghe giống như là "tchètche" hay "xètche" gì đó.

"Ma-tchè-tche... Ma-xètche", cô ta nhắc lại, đôi môi méo xệch cố nhoẻn một nụ cười.

Thật khó mà diễn tả được những gì xảy ra sau đó. Âm tiết đầu tiên của cái từ thuộc về thứ ngôn ngữ man rợ đó là "Max", nó dội đi dội lại trong đầu tôi nhiều lần tạo nên một thứ tiếng vang làm khơi dậy một kí ức còn xa xôi hơn kí ức về mụ vú nuôi chết tiệt kia. Tôi nhớ rằng trước con mụ đó còn có một người đàn bà khác từng bế tôi trên tay, thường ru tôi, hệt như những gì người nữ tù nhân đang làm trong lúc này. Và người đàn bà đó thường gọi tôi là "Max".

Tôi chợt nín bặt.

Sau một hồi nghĩ ngợi lẩn thẩn như vậy, tôi chợt cảm thấy mệt mỏi rã rời. Chẳng còn chút táo bạo liều lĩnh nào nữa. Tôi thiếp đi vì kiệt sức.

Chúng tôi thức dậy cùng một lúc, nhưng là vào lúc nào? Tôi cũng chẳng biết nữa. Sau một giờ, một ngày, hai ngày, có khi hơn thế. Cơn đói đã kéo chúng tôi ra khỏi giấc ngủ. Bụng tôi đang đau, ruột như quặn lại. Còn từ bụng cô ta vang lên đủ thứ âm thanh, nghe như tiếng nước chảy róc rách trong một cái hang. Sự sợ hãi lại xâm chiếm lấy tôi, tôi tự nhủ rằng thôi thế là xong, bữa ăn của cô ta đã sẵn sàng, cô ta sẽ quyết định ăn thịt tôi. Nhưng cô ta vẫn chưa làm việc đó. Cô ta lấy từ trong túi ra một bình sữa. (Hẳn là cô ta đã ăn trộm nó trong nhà trẻ trước khi bắt cóc tôi.) Cô ta nhìn cái bình sữa một cách thèm thuồng trong chốc lát rồi chợt quay sang nhìn tôi. Cái nhìn chợt trở nên hằn học! Cái nhìn của một con ác điểu. Tôi đọc được trong ánh mắt đó điều cô ta đang nghĩ: "Tại sao tao phải cho mày bình sữa này trong khi tao đang đói lả đi?" Rồi cô ta đưa bình lên miệng uống ừng ực ngay trước mắt tôi. Thật là trâng tráo! Nhưng cô ta chỉ uống chừng ba hay bốn ngụm, không hơn, rồi đút cái núm bình sữa vào miệng tôi.

Tôi uống lấy uống để.

ực, ực, ực, ực!

Ngon quá! Tuy nguội ngắt nhưng vẫn ngon. Rồi đột nhiên ngưng lại! Cô ta rút bình sữa ra khỏi miệng tôi trong khi sữa vẫn còn đến một phần ba bình. Tôi lập tức khóc thét lên. Cô ta ru tôi, nhưng điều đó không làm tôi nín khóc mà ngược lại! Sau đó... như một điều kì diệu! Cô ta bỗng nói hai câu bằng tiếng Đức.

"Für spätter! Für spätter!" 23 Cô ta nói với tôi.

Cô ta không muốn tôi uống hết sạch bình sữa bởi nếu thế sau đó tôi sẽ không còn gì để uống nữa. Mặc kệ! Bây giờ chính là lúc tôi đang rất đói! NGAY BÂY GIÒ!

Cô ta tiếp tục ru tôi và nhắc đi nhắc lại từ "Max" gì đó. Tôi ngừng khóc. Cái từ với cách phát âm quái lạ này thật kì diệu, nó làm tôi thấy dễ chịu... Cô ta bắt đầu nói, không phải bằng thứ ngôn ngữ man rợ kia của mình, mà bằng tiếng Đức. Một thứ tiếng Đức rất chuẩn, không hề có chút pha tạp nào.

Cô ta kể cho tôi nghe về cuộc đời mình. Trước tiên cô ta nói với tôi rằng mình là người Đức. (Một sự an ủi lớn đối với tôi!) Tôi thấy thoải mái và lắng nghe cô ta kể. Vài tháng hước đây cô ta đang có bầu. Nhưng một buổi sáng cô và chồng mình bị Gestapo24 bắt giữ. Người ta kết tội vợ chồng cô là "nỗi nhục cho giống nòi". (Tôi đã vui mừng quá sớm, người đàn bà này là người Đức, đã đành là vậy, nhưng cô ta thuộc thành phần những người bị Quốc trưởng của chúng tôi kết tội. Cô ta đã phạm một sai lầm nghiêm trọng: ngủ với một gã Do Thái. Thật nhục nhã!) Người đàn bà tiếp tục câu chuyện của mình, cô ta nói rằng không biết số phận chồng mình hiện ra sao. Cô bị đưa đến trại Dachau. Vừa tới trại giam cô đã bị một người lính SS đánh đập tàn nhẫn với những cú đá và những cú thúc dùi cui thẳng vào cái bụng chửa vượt mặt. Việc đó làm cô ta đẻ non. Trong lúc cô ta đang nằm trên mặt đất giữa một đống tuyết với khuôn mặt be bét máu, tay lính SS hét lên: "Đẻ đi! Đẻ đi! Đồ gái điếm! Cho thằng con lai Do Thái của mày ra đi! Để xem xem nó như thế nào!... Nào! Rặn đi! Rặn mau lên!" Cô vừa gào khóc vừa rặn. Và đứa bé rơi ra trên mặt đất phủ tuyết loang lổ máu. Sau đó, nguời lính SS đã bắn một phát súng vào đầu đứa bé.

Cô ta bật khóc nức nở sau khi kể xong câu chuyện. Tôi cũng vậy. Nhưng tôi không rõ mình khóc bởi câu chuyện cô ta vừa kể cho nghe hay vì tôi vẫn đang đói bụng.

Cô ta ôm ghì lấy tôi vào lòng, ôm thật chặt. Cô nói thêm giữa những tiếng nấc rằng cô từng muốn gọi đứa con của mình là Maciej. Đó là một cái tên Ba Lan bởi chồng cô vốn là người gốc Ba Lan.

Maciej. Maciej. Cô ta lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại cái tên đó. Cô ta hôn hít tôi.

Tôi không phải Maciej, tôi không phải con của cô! Tôi tên là Konrad, hay Max... Tôi không rõ nữa. Cha tôi không phải người Do Thái! Một người đàn bà đã ngủ với một sĩ quan SS để sinh ra tôi. Người sĩ quan SS đó rất có thể chính là người đã bắn chết Maciej!

Giá như tôi có thể nói với cô ta điều đó. Nhưng tôi không thể, bởi thế cô ta tiếp tục.

Maciej. Maciej... Rồi một cơn mưa những cái hôn tới tấp khắp nơi, lên mũi, lên trán, lên miệng, lên tay và chân tôi. Thoạt đầu điều đó làm tôi khó chịu và thấy kinh tởm, rồi sau đó nó làm tôi nhớ đến một người đàn bà trong quá khứ xa xăm, người cũng từng ru tôi giống như người đàn bà này, người cũng thường hôn hít tôi như vậy. Và nhất là sự tiếp xúc với đôi môi ẩm ướt của cô ta làm ấm người tôi, nó bảo vệ tôi khỏi cái giá lạnh trong căn hầm.

Còn cái từ "Maciej" được nhắc đi nhắc lại không ngớt đó giúp tôi ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh dậy tôi thấy người ướt đẫm. Ướt thực sự. Hoàn toàn ướt sũng. Nước tiểu với phân lẫn lộn. Chính cái thứ phân tệ hại này đã suýt nữa làm tôi bị quẳng lên xe tải chở hàng. Bực nhất là Magda (tên của người đàn bà) đã không thức dậy cùng lúc với tôi. Quả vậy, những giấc ngủ li bì của cô ta ngày càng kéo dài. Cô ta không còn co giật trong lúc ngủ nữa. Cái thân hình luôn nằm trong những tư thế vặn vẹo hiện đang bất động như một xác chết. Rốt cuộc cô ta cũng mở hé mắt và nhận thức được thảm họa... Sữa, cô ta đã tính đến việc lấy cắp nó, nhưng còn tã để thay thì không. Một thoáng lo sợ hiện ra trên nét mặt của cô ta, không phải do mùi hôi thối - người cô ta cũng chẳng thom tho gì cho cam - mà bởi vì cô ta nhận thấy rằng mông của tôi đỏ bầm lên như mông một con khỉ. Nó làm tôi ngứa ngáy khủng khiếp và tôi vặn vẹo như một con sâu. Ngay cả cái chăn quấn người cho tôi cũng bị ướt. Magda liền cởi hết quần áo đang mặc trên người ra. Cái quần vốn đã rách tả tơi nên cô ta không gặp khó khăn gì trong việc xé bớt nó đi để tạo thành một cái tã rồi lồng vào giữa hai chân tôi, sau đó buộc chặt nó lại ở hai bên. Sau cùng cô ta quấn tôi vào cái áo khoác của mình.

Vậy là hiện tại tôi đang mặc bộ quần áo của những người tù! Càng ngày càng tệ. Nhưng suy cho cùng thì cũng chẳng có ai nhìn thấy tôi cả. Cũng chẳng có ai nghe thấy tiếng khóc của tôi, nếu không thì họ hẳn đã tới giải cứu tôi rồi. Chí ít người ta cũng phải nhận ra sự vắng mặt của tôi chứ?... Có vẻ như là không. Khu Heim bây giờ rộng lớn như một nhà máy. Người ta thấy một cái giường trống, thế thì đã sao? Cùng lúc đó thì ít nhất là ba cái giường khác đã có người mới rồi.

Vậy nên, dẫu rằng tôi mặc một bộ quần áo đáng xấu hổ thì ít ra tôi cũng được giữ cho khô ráo. Ngay cả nếu hai cánh tay đang chìa ra với tôi là của một người đàn bà đã từng chung chạ với một gã Do Thái thì chúng cũng đem lại cho tôi hơi ấm và vỗ về tôi. Còn giọng nói của cô ta mới nhỏ nhẹ và dịu dàng làm sao, khi mà tiếng nói của Quốc trưởng không còn vang lên trong căn hầm này nữa. Hiển nhiên ở đây không có đài thu thanh. Tôi cảm thấy rằng, cùng với thời gian dần trôi qua thì càng ngày tiếng nói của Ngài càng yếu đi, chỉ còn như một tiếng thì thầm, nó lùi sâu, sâu mãi vào tận cùng não bộ của tôi, nơi dành cho sự lãng quên.

Magda cho tôi uống nốt chỗ sữa còn lại trong bình. Rồi sau đó là quãng thời gian đằng đẵng những giờ, những ngày, những đêm, tôi cũng không biết nữa, cô ta cho tôi nhấm nháp một mẩu bánh mì khô cứng đanh - phần còn lại từ những lần ăn trộm trước khi cô ta bắt cóc tôi. Cô ta cho những vụn bánh vào mồm để nhằn cho chúng mềm ra rồi sau đó móm cho tôi ăn, giúp tôi có thể nuốt chúng mà không bị sặc.

Mẩu bánh mì cũng hết veo. Rồi đến một cái lõi của quả táo. Vài cái xương gà còn dính chút thịt trên đó. Một vốc vỏ khoai tây và củ cải đường.

Sau đó thì chẳng còn gì nữa. Hết sạch.

Không có gì để ăn cả.

Lạnh. Đói. Chập chờn nửa tỉnh nửa mê.

Magda bắt đầu cất tiếng kể lể. Cô ta kể cho tôi nghe về Maciej. Rằng cô ta yêu nó như thế nào khi nó ở trong bụng của cô. Rằng cô muốn nhìn thấy nó khôn lớn.

Maciej. Maciej. Maciej...

Hễ tôi cứ nhắm mắt lại hơi lâu thì Magda lại lay tôi nhè nhẹ cho tới khi tôi mở mắt ra. Cô ta sợ tôi sẽ chết trong lúc ngủ. Về phần tôi cũng vậy, trong lúc ngọ nguậy tôi tìm cách chạm vào mặt cô ta bằng tay hay chân để đánh thức cô ta. Chút táo bạo, liều lĩnh còn sót lại trong tôi giúp tôi làm việc đó. Tôi biết rằng tôi bị phụ thuộc vào cô ta. Nếu cô ta chết thì tôi cũng đi đời.

Và cũng chính lúc này tôi chợt vỡ ra một điều. Bởi tôi ngủ trên tay của Magda chứ không phải nằm sấp theo yêu cầu của cái người đang ở đâu đó trên đầu chúng tôi, ngài bác sĩ với đôi mắt lạnh lùng - tên ông ta là gì nhỉ? - tôi nghĩ rằng hộp sọ của tôi đã hơi bị méo đi. Nó không còn là cái đầu dài, thuôn và có hình ô van nữa, rồi những kí ức xa xăm chợt ùa về. Tôi đột nhiên nhớ tới "sợi dây kì diệu", sợi dây từng hoạt động với người đàn bà ngày xưa đã cho tôi bú, rất lâu rồi. Người đàn bà đó là... mẹ tôi... Vâng, đó là Mutti, "Mẹ". Cái từ mà tôi đã xoá khỏi kho từ vựng của mình.

Mutti. Magda nhắc lại từ đó với tôi mỗi khi cô ta gắng sức thức dậy.

"Mama ist da. Habe keine Angst."

Mẹ đây. Con đừng sợ.

Nhưng sợi dây kì diệu hoạt động không được lâu.

Theo dòng thời gian của những giờ, những ngày, những đêm trôi qua trong căn hầm, sợi dây không còn hiệu nghiệm nữa.

Khi tôi rung sợi dây, thời gian để nhận được câu trả lời càng ngày càng dài thêm. Cho tới khi không còn ai trả lời. Cho tới khi chính tôi cũng không còn sức để mà rung sợi dây đó nữa. Lần này thì sự táo bạo, liều lĩnh của tôi đã thực sự chấm dứt tại đây.

Tôi nhắm mắt và phó mặc số phận mình trong hai cánh tay mà sau những giờ, những ngày, những đêm trôi qua trong căn hầm này, đã khép lại trên người tôi, trở nên lạnh buốt và cứng đờ như những cái móc sắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026