Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 10

❊ ❊ ❊

Năm nay tôi lên bốn tuổi.

Tôi là một cậu bé rất đẹp trai, mọi người đều nói thế. Tôi cũng tin điều đó bởi vì tôi để ý thấy rằng không ai đi qua mà không quay đầu lại nhìn tôi một cái. Tôi thu hút mọi ánh mắt, nhất là ánh mắt của những người đàn bà.

Cuộc xét nghiệm về chủng tộc của tôi đạt kết quả rất tốt cho dù đó chưa phải là cuộc xét nghiệm cuối cùng. Có nhiều nét vẫn chưa phát triển rõ rệt ở những đứa trẻ còn nhỏ tuổi như tôi và phải chờ tôi lớn thêm chút nữa. Tuy vậy, tôi hoàn toàn lạc quan về điều đó.

Tôi lớn hơn so với tuổi, người mảnh khảnh, xương xương, gần như là gầy nhưng đó không phải là điều đáng lo mà trái lại. (Tôi không hề bị thiếu chất, ở trong Heim chẳng thiếu thứ gì: bột mì, gạo, hạt yến mạch, ca-cao, quả tươi, rau củ, trong khi đó ở bên ngoài người ta bắt đầu phân phối các tấm phiếu thực phẩm. Chiến tranh đã nổ ra từ một năm trước đó.) Thân hình hơi gầy của tôi để lộ ra những cơ bắp nho nhỏ - ở cánh tay, đùi và bắp chân - hứa hẹn một cơ thể vạm vỡ sau này. Tóc của tôi không chỉ vàng mà có màu bạch kim, gần như trắng và sự tương phản của nó với màu xanh của đôi mắt mới quyến rũ làm sao, y hệt hai vực nước có màu xanh ngọc lam hiện ra giữa cánh đồng tuyết phủ trắng xoá. Khi tôi nhìn chằm chằm vào một người đàn bà thì trái tim của cô ta sẽ tan chảy, đừng hòng chạy thoát. Tôi vẫn có cái đầu dài từ lúc lọt lòng tới giờ. Da tôi trắng trẻo, hơi ủng hồng, như thể má tôi được đánh một lớp phấn mỏng. Tai tôi không bị giỏng lên - ơn trời là không! - chúng nhỏ nhắn, dày dặn, nhìn như những con sò. Mặt tôi hẹp, môi mỏng và trán cao. Cái mũi nhỏ và dài của tôi chạy thẳng một đường xuống tận cằm.

Một khuôn mặt thiên thần. Thiên thần của người Aryan.

Nhìn tôi chẳng ai tin rằng tôi từng hút chết. Tôi không còn nhớ gì về vụ việc đáng sợ suýt nữa làm mình toi mạng mà tôi đã trải qua. Nhưng Josefa thì không ngừng kể cho tôi lẫn các bà mẹ mới tới nghe từng chi tiết về quãng thời gian kinh hoàng đó. Tôi bị một người đàn bà chống đối chính quyền bắt cóc, tra tấn và bỏ đói. Người đàn bà đó tìm cách thủ tiêu tôi, tuy còn nhỏ tuổi nhưng tôi đã mạnh hơn mụ ta và sống sót. Như vậy là tôi đã minh hoạ cho một trong những học thuyết chính của Quốc trưởng: "Điều làm cho con người trở nên tiến hoá hơn loài vật chính là khả năng sống sót qua những cuộc chiến đấu khốc liệt nhất."

Josefa cũng khẳng định rằng tôi đã được báo thù bởi có một sự kiện rất quan trọng đã xảy ra vào đêm ngày mùng Chín rạng mùng Mười tháng Mười Một năm 1938 - tức là một năm rưỡi sau khi tôi bị con mụ đáng nguyền rủa kia bắt cóc. Đêm hôm đó được gọi là Kristall Nacht, "Đêm của thuỷ tinh vỡ". Trên khắp đất nước, hàng trăm giáo đường cùng hàng nghìn cửa hàng và cơ sở sản xuất của người Do Thái bị phá huỷ. Cả trăm người Do Thái bị giết, hàng trăm người khác đã tự vẫn hay chết sau đó vì thương tích và gần ba mươi nghìn người bị đưa tới các trại tập trung.

Josefa nói với tôi rằng như vậy sẽ không còn người đàn bà Đức nào dám ngủ với một người Do Thái. Cô ta cam đoan rằng từ nay tôi sẽ được an toàn, tôi sẽ không bao giờ bị một mối nguy hiểm tương tự đe doạ nữa.

Dù sao thì nhờ được kể đi kể lại và lan truyền rộng rãi - mỗi người lại thêm mắm thêm muối vào lời kể của mình - kì tích tuổi thơ này của tôi biến thành một truyền thuyết ở trong Heim. Tôi đã trở thành biểu tượng của sự may mắn.

Và bởi vì thế nên người ta quyết định rằng tôi sẽ không được đem cho làm con nuôi. Tôi như thể được đặt vào trong một cái tủ trưng bày. Tôi là một sản phẩm mẫu hoàn hảo, một thứ đồ trang sức mà mọi người có thể chiêm ngưỡng nhưng cấm không được sờ vào, đeo thử lại càng không được. Tôi được dùng để minh hoạ cho những bà chửa và những người mẹ mới sinh con: họ nói với những người này rằng đây chính là chân dung của cái bào thai mà các bà các cô đang mang trong bụng, họ khẳng định với những người đàn bà ấy rằng con của họ lớn lên sẽ y như vậy. Điều đó giúp động viên tinh thần khi họ có những băn khoăn, ngờ vực trong lòng. Đối với những bà mẹ tới thăm Heim để nhận con nuôi cũng vậy, họ đều sững sờ khi thấy khuôn mặt thiên thần của tôi và bật khóc khi nghe Josefa kể câu chuyện về những tổn thương mà tôi đã phải chịu đựng và vượt qua. Tất thảy bọn họ đều muốn ngay lập tức bế tôi lên, vuốt ve tôi, ôm hôn tôi, cưng nựng tôi, nhưng... không được! Verboten! 26 Và rồi, nếu như họ tiếc hùi hụi vì không được nhận tôi làm con nuôi thì họ cũng sẽ vui vẻ chọn một đứa bé khác, với niềm tin chắc chắn rằng sau này lớn lên nó cũng trở nên giống tôi.

Được. Tốt lắm. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào.

Mỗi tội là tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nó, tôi cảm thấy đơn điệu, buồn tẻ. Được nâng niu, chiều chuộng và ca ngợi không phải là cách thức tốt nhất để rèn luyện sự táo bạo, liều lĩnh của tôi. Tôi vẫn không quên ước mơ thầm kín của mình. Tôi muốn có những người bạn với tô chất tương tự. Tôi có thể làm gì khi sống giữa lũ trẻ con suốt ngày khóc oe oe và chỉ nghĩ tới việc bú tí và ngủ? Heim đã trở thành một cái tổ kén chật chội. Tôi cần không khí, tôi thấy ngột ngạt quá. Tôi muốn thay đổi. Ra đi, mở mang tầm mắt!

Nhất là khi mà ngoài kia chiến sự đang diễn ra khốc liệt. Sau các vụ sát nhập của Sudètes27, Tiệp Khắc và Áo thì cuộc xâm chiếm Ba Lan vào năm ngoái đã châm mồi lửa vào thùng thuốc súng, người Anh và người Pháp đồng loạt tuyên chiến. Chúng tôi liên kết với Nga để thanh toán Ba Lan. Nhưng ngay cả nếu không có sự giúp đỡ của người Nga thì quân đội của chúng tôi cũng đã chứng minh sự vượt trội của mình, nước Pháp xem chừng sắp sửa đầu hàng. Chúng tôi cũng đã chiếm Bỉ, Đan Mạch và Na Uy. Một cuộc xâm chiếm chớp nhoáng, về phía mình thì người Anh đã trả đũa cho các vụ oanh tạc của chúng tôi xuống thành phố London của họ bằng một vài vụ ném bom nhưng không gây ra thiệt hại gì đáng kể. Người ta kháo nhau rằng người dân Berlin không hề sợ hãi và họ vẫn thường tụ tập vui chơi tại những địa điểm mà kẻ thù vẫn chắc mẩm rằng nơi đó đã bị phá huỷ vì húng bom.

Hậu quả của các vụ sát nhập này là ở trong Heim mọi việc xáo trộn hết cả lên: người ta đang chờ sự xuất hiện của những bà mẹ tương lai có phẩm chất đặc biệt tốt, các cô gái Na Uy và Đan Mạch. Không cần bắt họ phải trải qua vòng xét nghiệm bởi người ta đã biết trước rằng những người đàn bà sinh ra ở các quốc gia này đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn của chủng người Bắc Âu. Bởi thế, các sĩ quan SS của chúng tôi được lệnh phải tiến hành một cuộc "chiếm đóng nhẹ nhàng". Điều đó có nghĩa là họ không được tiến hành các vụ bắt bớ và hành quyết tập thể (giống như ở Smolensk nơi người ta hành quyết hàng nghìn người Do Thái bằng một viên đạn vào gáy). Không được làm thế. Họ có nhiệm vụ phải quyến rũ các cô gái Na Uy bằng cách mời họ đi xem phim, đi ăn hiệu, đi thăm bảo tàng hay nghe hoà nhạc. Và sau đó, hấp! Làm tình. Rồi sẽ sinh con ở đây, tại nước Đức dù họ muốn hay không. Có điều chắc chắn rằng những đứa trẻ được sinh ra từ những cuộc tình này sẽ rất hoàn hảo. Một món quà tuyệt vời cho Quốc trưởng và dân tộc Đức. (Chúng sẽ được đem tặng dù muốn hay không, mà cái đó cũng còn tuỳ, bởi vì những cô gái Na Uy đương nhiên là rất đẹp, nhưng liệu họ có đủ thông minh để hiểu được rằng sự hi sinh của họ là cần thiết không nhỉ?) To khoẻ, tóc vàng, đầu dài, những đứa bé Na Uy này được thừa hưởng tất cả sự ưu việt của lứa trẻ con tương lai và sẽ có xác suất rất nhỏ bị trở thành những "con thỏ". Thế nên cứ nghĩ đến điều đó là tôi lại thấy ghen tị. Nhỡ có một đứa trong số chúng soán ngôi của tôi thì sao?

Cầu trời cho điều đó đừng có xảy ra.

Trong khi chờ người ta định đoạt số phận của tôi thì tôi tự bày ra các trò chơi cho mình. Tôi đi, tôi chạy, leo trèo, nhảy nhót, gào thét. Hễ có dịp là tôi lại bất ngờ lẻn vào nhà trẻ gây loạn. Tôi tưởng tượng những chiếc nôi xếp thành hàng là kẻ thù mà tôi phải chiến đấu chống lại. Tôi vớ lấy những cái tã hay bình sữa nằm trong tầm tay và ném tới tấp về phía chúng. Khi người ta bắt tôi thôi làm phiền những người bạn ít tuổi, tôi chúi mũi vào đống đồ chơi. Tôi có rất nhiều đồ chơi đẹp - cũng giống như thực phẩm, ở đây chúng tôi chẳng thiếu thứ gì. Các vụ tịch thu tài sản đảm bảo cho chúng tôi nguồn hàng cung cấp thường xuyên. Với những chiếc máy bay và những chú lính chì của mình, tôi là một phi công của Không quân Đức. Vèo! Vèo! Tôi thực hiện những màn nhào lộn trên không, và bùm! Tôi thả một quả bom xuống London! Tôi cũng chơi với các mô hình pháo đài tuyệt đẹp. Lúc này tôi là một lãnh chúa thời Trung cổ đang cai trị các thần dân của mình. Nhưng món đồ chơi mà tôi thích nhất lại là một chiếc búa nhỏ bằng gỗ. Một khi ở trong tay tôi, nó trở thành chiếc búa của Thor,28 vũ khí mạnh nhất trong các loại vũ khí được chế tạo bởi các bộ tộc Bắc Âu cổ xưa, tức tổ tiên của tôi. Tôi là một trong hai chú lùn, những người đã chế tạo ra thứ vũ khí lợi hại này, hoặc tuyệt hơn cả, tôi chính là Thor, vị thần của sấm sét. Tôi xỏ đôi găng tay bằng sắt, ném chiếc búa vào đối thủ và vài giây đồng hồ sau đó, chiếc búa bay trở lại tay tôi (điều kì diệu chính là ở chỗ này). Tôi chiến đấu chống lại những người khổng lồ của vùng cực Bắc! Tôi bất khả chiến bại!...

Đáng ngạc nhiên là có thể không lâu nữa truyền thuyết này sẽ trở thành sự thật. Vâng, rất có thể người ta sẽ chế tạo ra chiếc búa của Thor. Đó là một trong những mục tiêu mà Thống chế Himmler đã tự đặt ra cho mình. Ông ta đã phái các đoàn nghiên cứu tới Phần Lan để phân tích và giải nghĩa các bài hát phù thuỷ cổ xưa vẫn đang cất giữ bí mật về việc chế tạo chiếc búa.

Cũng có khi món đồ chơi của tôi trở thành thanh kiếm thần của vua Arthur. Arthur là một vị vua trẻ con, giống tôi! Một chiên binh nhí! Tôi nhảy phắt lên con tuấn mã của mình để đi tìm chiếc cốc thánh! Và tôi tìm thấy chiếc cốc chứa nước bất tử! Tôi uống một hoi! Thế là tôi trở nên bất tử!

Ôi! Tôi vừa liệng chiếc-búa-của-Thor-kiếm-thần-của- vua-Arthur trúng bốp ngay giữa mặt Josefa. Cô ta chắc sẽ nổi giận, cô ta sẽ trừng phạt tôi bằng cách nhốt tôi trong phòng. Tôi biết là tôi làm cô ta bực bội vì chơi trò này khắp nơi trong Heim. Đôi khi, mặc cho tôi là một biểu tượng may mắn, cô ta vẫn định quất cho tôi một roi. Này, có giỏi thì đánh đi!

Nhưng Josefa không nổi đoá lên như mọi khi, ngược lại cô ta cười với tôi bằng nụ cười đẹp nhất của mình, nụ cười mà cô ta thường chỉ dùng trong những dịp quan trọng và các chuyến thăm chính thức. Cô ta thông báo rằng tôi phải thu dọn đồ chơi lại để cô ta xếp chúng vào va-li cùng các đồ dùng khác. Bởi vì... Bởi vì... Hãy đoán thử xem nào! Cô ta nói với tôi, nụ cười tinh quái càng rộng thêm ra.

Bởi vì... NGÀY MAI TÔI ĐƯỢC RA NGOÀI!!!

Tôi sẽ đi xa, rất xa. "Đi công tác," cô ta thì thào nói thêm.

Nhưng ở đâu nhỉ? Trong nước Đức hay ra nước ngoài? Tôi sẽ đi cùng ai? Với cô ta chăng? Tôi sẽ đi bằng gì? Bằng máy bay? Bằng xe Mercedes? Nhiệm vụ của tôi là gì? Tìm chiếc búa của Thor? Hay cốc thánh? Tôi không thể đặt câu hỏi này với cô ta một cách rõ ràng như tôi muốn và điều đó làm tôi phát cáu, tôi dậm chân thùm thụp vì sốt ruột! Nhung điều đó cũng vô ích! vẻ bí hiểm trên gương mặt của Josefa khi cô ta nắm tay dắt tôi, cái cách cô ta thì thầm và những cái liếc ngang để đảm bảo không ai nghe thấy cô ta nói về hành lí và chuyến đi, những biểu hiện đó cho tôi thấy rằng chuyến công tác này của tôi phải được giữ bí mật.

Bí mật quốc phòng!

Dù tôi không biết người ta chờ đợi gì ở mình nhưng thây kệ. Thế có khi lại hay, vì tôi thích những điều bất ngờ. Cái quan trọng nhất là cuối cùng tôi cũng rời khỏi Heim để bắt đầu một giai đoạn mới trong cuộc đời của mình.

Hẹn gặp lại các bạn trong thời gian tới, tại một nơi xa lạ để kể với các bạn về phần tiếp theo của những cuộc phiêu lưu mà tôi sẽ trải qua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026