Max, Bi Kịch Chủng Thượng Đẳng

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 15

❊ ❊ ❊

Nhờ có tôi mà người ta đã cứu được khoảng một chục đứa trẻ suýt nữa thì phải quay về với mẹ của chúng trong những khu ổ chuột, phải nhịn đói và chạy trốn những cuộc ném bom hay làn đạn của những người lính SS. Ngần ấy đứa trẻ đã tìm thấy một người mẹ nuôi, cũng là mẹ của tôi. Đó là nước Đức. Ngần ấy con mãnh thú của tương lai sẽ gia nhập hàng ngũ thanh niên Đức đầy quyền uy. Ngần ấy người anh em tương lai của tôi.

Các bạn không hình dung ra tôi khoái chí thế nào đâu. Tôi không còn đau bụng nữa, tôi thấy hoàn toàn khoẻ mạnh.

Bác sĩ Ebner đã khen ngợi tôi.

"A! Konrad! Konrad! Cậu vẫn chưa hết làm cho tôi ngạc nhiên!" Ông ta thốt lên.

Đôi môi mỏng và mím chặt của ông ta dường như thoáng nở một nụ cười khi nói những câu này. Các bà các cô từ nhiều bộ phận công việc khác nhau khi đó cũng có mặt ở nhà ga đã không ngớt lời khen ngợi tôi. Ngay cả các nữ tu khốn kiếp cũng phải thừa nhận công lao của tôi. Cái con mụ ngồi trong chiếc xe mà tôi trốn trong đó đã báo cáo với bác sĩ Ebner rằng nhờ có tôi mà bọn trẻ tỏ ra ngoan hơn và giúp cho việc lựa chọn được dễ dàng. Tóm lại là những lời khen ngợi trút xuống như mưa.

Ngoại trừ một việc là bác sĩ Ebner vẫn có đôi chút không hài lòng. Sau khi trở về ngôi nhà bị hỏng vì bom ông ta đưa tôi vào phòng làm việc của mình. Chúng tôi có một buổi nói chuyện riêng đầu tiên với nhau kể từ khi chúng tôi rời khỏi Heim ở Steinhöring.

"Konrad, tôi có chuyện cần nói với cậu!" Ông ta bảo tôi.

Ông ta cẩn thận đóng cửa phòng lại, ngồi xuống ghế rồi ra hiệu cho tôi lại gần. Tôi đứng nghiêm, ngực ưỡn lên, hai chân khép chặt, đầu ngẩng cao, hai tay duỗi thẳng bên sườn, mắt nhìn thẳng vào cái đầu hói của ông ta. Thú thật là tôi cũng có chút hồi hộp khi nghĩ rằng ông ta bắt tôi làm một cuộc kiểm tra sức khoẻ hay một cuộc xét tuyển mới. Chẳng gì thì ông ta cũng là một chuyên gia trong lĩnh vực này. May mắn là tôi đã kịp trút bỏ bộ quần áo cải trang thành đứa bé Ba Lan, nó bốc mùi hôi thối của nước tiểu và phân mà lúc ở trên xe bọn trẻ con đùn ra vì hoảng sợ. Tôi đã tắm rửa sạch sẽ và mặc lại bộ đồng phục thiếu niên của mình: quần soóc, áo sơ-mi nâu với băng tay, cà vạt, và chiếc mũ ca-lô tôi đã cẩn thận bỏ ra lúc đứng trước mặt ngài Ebner.

"Konrad, cậu có ý thức được rằng cậu đã đối mặt với nguy hiểm không?"

Nguy hiểm nào nhỉ? Tôi hỏi với cái nhìn trực diện vào mắt ông ta bằng đôi mắt to màu xanh đầy thơ ngây của mình. Tôi hi vọng là nhân dịp này, trong trường hợp ông ta định kiểm tra xem sự phát triển cơ thể có ảnh hưởng thế nào tới những đặc tính của chủng người Bắc Âu thì ông ta sẽ nhận thấy rằng mắt tôi vẫn xanh nhạt như vậy. (Tôi tự kiểm tra điều đó thường xuyên mỗi khi có một cái gương để chắc chắn rằng mắt tôi không bị sẫm màu.)

"Người ta có thể nhầm cậu với một đứa trẻ Ba Lan. Chỉ cần một chút sơ ý, nó có thể xảy ra lắm, và... (ông ta búng ngón tay tách một cái) cậu sẽ bị đưa tới Auschwitz."

"Auschwitz là cái gì vậy?" Tôi hỏi ông ta một cách ngây thơ, mặc dù biết câu trả lời, nhưng tôi muốn có thêm chi tiết.

"Đố là nơi mà lũ nhóc Ba Lan lao động."

Câu trả lời của ông ta sặc mùi mật ngữ. Tôi chẳng gặp khó khăn gì trong việc giải nghĩa nó cả. "Nơi đó" = "trại tập trung". "Lũ nhóc lao động" = "chúng bị thủ tiêu".

"Cậu có hiểu không?" Ebner hỏi, ngón tay cái và ngón tay trỏ của ông ta đặt lên cằm tôi để buộc tôi phải nhìn ông ta khi tôi cụp mắt xuống. "Tôi sẽ rất buồn nếu mất cậu, cậu biết đấy."

Ô! Những người lớn họ tự vạch áo cho người xem lưng một cách ngốc nghếch làm sao! "Mất cậu" = "cái chết của cậu", bằng chứng cho thấy tôi đã hiểu đúng ý của những câu trước đó. Tại Auschwitz, người ta không làm việc mà sẽ chết. Hoặc là chết do làm việc quá sức.

"Cậu được lệnh phải ở yên tại đây không nhúc nhích," ngài Ebner nói tiếp với giọng nghiêm khắc. "Không được làm trái mệnh lệnh, cậu hẳn biết điều đó."

"Rõ, thưa ngài bác sĩ! Nhưng mà Quốc trưởng đáng kính của chúng ta từng bảo rằng trẻ em phải phát triển sự liều lĩnh táo bạo cơ mà!"

Tôi thốt ra câu nói dài dòng đó mà không đắn đo gì. Nó tự bật ra một mạch, tôi không hề nói vấp từ nào khi mà chỉ vừa lúc nãy tôi còn phát âm sai chữ "Auschwitz". Tôi nói nhầm âm "sch" thành ra "se" bởi vì tôi có một chiếc răng đang lung lay và đôi khi nó làm tôi nói ngọng.

Ebner sững người, câu nói đúng phóc của tôi làm ông ta ngẩn ra.

"Richtig" 34 Ông ta gật gù.

Từ giờ trở đi, ông ta không thể mắng mỏ hay đe doạ trừng phạt tôi nữa. Lên án tôi vì cách hành xử và sự dấn thân của tôi ở nhà ga đồng nghĩa với việc nghi ngờ các nguyên tắc của Quốc trưởng, mà điều đó hoàn toàn bị nghiêm cấm. Ngoài ra, những đứa trẻ Đức được lệnh tố giác cha mẹ chúng nếu chúng cho rằng họ hoài nghi về những nguyên tắc cơ bản của chủ nghĩa Quốc Xã. Bởi vậy, tôi cũng có thể tố giác Ebner vì ông ta có thể được coi như là cha của tôi. Một thoáng im lặng, tôi được đà liền hỏi tiếp:

"Kalish là gì vậy?"

Tôi vẫn còn nhớ rằng lúc ở nhà ga, một trong hai đoàn tàu có tấm biển với cái tên này.

"Đó là một khu Heim, giống như chỗ mà cậu chào đời ấy, ngoại trừ việc ở đó người ta không tiếp nhận trẻ sơ sinh, mà là những đứa trẻ người nước ngoài phù hợp về mặt chủng tộc. Người ta sẽ dạy dỗ để chúng trở thành những đứa trẻ Đức thực thụ."

"Như trong một trường học à?"

"Đúng, như một kiểu trường học."

Tôi gật gù tỏ vẻ là tôi đã hiểu. Nhưng tôi chưa hiểu rõ lắm chữ "một kiểu". Lại mật ngữ đây, lần này thì tôi chịu không đoán được ý nghĩa của nó. Tôi không dám hỏi thêm cho rõ. Ebner đứng dậy và chuẩn bị ngồi vào bàn làm việc, điều đó có nghĩa là đã tới lúc tôi phải cuốn gói. Nhưng trước khi chào ông ta để đi ra, tôi quyết định thử hỏi ông ta về Jacek và Andrzej. Liệu chúng đi về hướng Kalish hay Auschwitz?

Ebner đưa tay chỉ về phía những bộ hồ sơ đang chất đống cao ngất trên bàn làm việc của ông ta. Câu trả lời cho câu hỏi của tôi nằm đâu đó trong những tệp giấy này. Chắc là ông ta sẽ sớm cho tôi biết điều đó.

Tôi đã không nhận được câu trả lời, cả buổi tối hôm đó và những ngày tiếp theo. Rất có thể là Jacek đã đi tới Kalish còn Andrzej thì đi Auschwitz. Jacek lớn và khoẻ hơn cậu em trai, tôi thấy giả thiết đó rất có cơ sở. Hoặc là một sơ suất đãng trí đã khiến cả hai đứa bọn chúng bị đưa đến Auschwitz, đến chỗ chết. Giả thiết này làm tôi bần thần hồi lâu. Tôi rất quý hai anh em chúng, nhất là Jacek, chúng tôi đã có thể trở thành những người bạn, chúng tôi đã có thể trở thành những người anh em.

Nhưng rồi tôi nhanh chóng quên đi bởi bác sĩ Ebner đã ra lệnh tổ chức một bữa tiệc lớn để khen thưởng tôi vì sự phục vụ tận tình đối với Tổ quốc. Ông ta bảo rằng đây cũng là dịp để tổ chức sinh nhật cho tôi, bù lại cho cái ngày 20 tháng Tư vừa qua đã bị quên lãng. (Thực ra người ta cũng đã quên tất cả các dịp trước đó nhưng Ebner quên mất là chúng đã bị quên.)

Vậy là ngày mai người ta sẽ tổ chức sinh nhật năm tuổi rưỡi cho tôi.

Buổi tiệc rất vui vẻ!

Cho dù hiện tại bữa tiệc có vẻ như đang đi quá đà, nhưng mặc kệ, tôi đang rất vui, vẫn thích hơn là ngồi một mình trong phòng. Tôi thấy còn vui hơn cả lúc trước.

Khi mới bắt đầu, mọi người ai cũng ngồi ngay ngắn xung quanh cái bàn ăn to và đẹp được dọn ra cho bữa tiệc. Tôi ngồi ở đầu bàn, dĩ nhiên là giữa ngài Ebner và cô Lotte. Tốt hơn cả là tôi đừng có làm trò gì ngớ ngẩn. Trong số khách mời có ngài Tesch, hai hay ba sĩ quan SS khác, cô Viermetz, cô Mtiller, cô Kruger - những người có mặt ở nhà ga vào đêm hôm trước khi tôi lập công - cô Lotte và một vài nữ tu áo nâu khác. Nếu được hỏi ý kiến thì không đời nào tôi mời cô Lotte và đám đồng bọn của cô ta tới dự bữa tiệc sinh nhật của mình. Để phá vỡ bầu không khí vui vẻ thì không thể tìm ra thứ gì tốt hơn cái bầy quạ này. Ngoài ra tôi cũng sẽ chẳng mời nhiều người khác, chỉ toàn người lớn thì có gì vui đâu. Tôi muốn ở bên cạnh tôi là Jacek, Andrzej, tất cả những đứa trẻ cùng đi trên chiếc xe tải với tôi, tại sao không chứ? Nhưng người ta đã không hề hỏi ý kiến tôi.

Bầu không khí chẳng lấy gì làm vui vẻ, tất cả bọn họ đều chỉ nói tới công việc, đưa ra những con số, những số liệu thống kê, bình luận những tin tức từ mặt trận. Tôi nghe lỏm được rằng người Nga không còn là đồng minh của chúng tôi nữa và chúng tôi sắp đánh chiếm nước họ. Có vẻ như điều đó không dễ dàng gì, binh lính của chúng tôi bị kẹt ở Moscow và Leningrad, rồi còn phải chống chọi với giá rét. Tôi cũng nghe nói người Nhật là bạn của chúng tôi. (Nhưng mà người Nhật có thuộc Bắc Âu đâu nhỉ?... Dào ôi! Người Nga cũng có phải Bắc Âu đâu.) Dù sao họ cũng đánh đấm ra trò đấy, họ đã bất ngờ tập kích và đánh chìm gần hết hạm đội Thái Bình Dương của Hoa Kỳ. Phía Tây của châu Âu vẫn đang bị quân đội của chúng tôi chiếm đóng, cả phía Nam cũng vậy. Phải thừa nhận là không quân của chúng tôi đã phải chịu nhiều tổn thất nặng nề bởi những phi công tài ba của Không quân Hoàng gia Anh quốc, nhưng những khách mời không có vẻ gì là quá lo lắng về điều đó.

Tôi nghe một cách lơ đãng và thấy chán chết, chúng tôi sẽ thắng trong cuộc chiến này, ai cũng biết thế ngay từ đầu, điều đó chẳng có gì mới mẻ cả.

Cuối bữa ăn tôi được tặng một cái bánh ga-tô rất đẹp đầy tú hụ kem hương va-ni. Kem va-ni thật hẳn hoi, thật khó tin khi mà hiện nay mọi thứ đều thiếu thốn. Tôi thổi phụt một cái tắt cả năm cây nến rưỡi. Bác sĩ Ebner thông báo rằng quà sinh nhật của tôi là một món tiền "khủng" - ông ta nhấn mạnh từ này - một trăm Mác rót thêm vào sổ tiết kiệm của tôi cùng với một cây nến để trang trí cho cái đèn nến mà tôi được tặng khi chào đời ở Heim. Các vị khách mời trầm trồ "Ồ!", "A!", "Tuyệt vời!". Nhưng tôi thì chẳng thấy xúc động gì với cái món tiền khủng đó. Nó chẳng thật tí nào cả. Đó không phải là một loại tiền tệ mà tôi có thể dùng để mua kẹo. Thế nên tôi gỡ gạc lại vói cái bánh ga-tô, tôi ăn lấy ăn để ngay trước mặt cô Lotte để trả thù cho món cà rốt luộc, cơm trắng và mứt mộc qua mà cô ta bắt tôi ăn trong mấy ngày vừa rồi.

"Từ từ nào, Kortrad! Ăn chậm thôi! Cháu sẽ bị khó tiêu cho mà xem!" Cô ta thỉnh thoảng lại gằn giọng và lườm tôi với đôi mắt cá mập.

Cứ nói đi, đồ quỷ cái! Tối hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi làm gì kệ tôi! Tôi là một người hùng! Tôi có quyền đánh chén!

Thậm chí tôi còn ăn cả bánh còn thừa trong đĩa của những người lớn. Họ không phát hiện ra điều đó bởi vì sau màn thổi nến thì họ chỉ nhấm nháp qua loa phần bánh ga-tô rồi quay sang nói chuyện với nhau. Chẳng ai để ý đến tôi nữa, tôi chỉ còn cách chơi với những món quà mà tôi được tặng cùng với món tiền khủng và cây nến. Đó là các đồ chơi bị tịch thu từ những cửa hàng ở Warsaw;35 tôi biết điều đó bởi những cái nhãn vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng tôi thích ăn hơn là đồ chơi. Chơi một mình chán bỏ xừ.

Sau đó Ebner triệu tập tất cả mọi người tới phòng làm việc của ông ta cho một cuộc họp cấp cao để ghi chép lại những điều đã được thảo luận trong bữa tiệc. (Tôi nhận thấy những sĩ quan cao cấp bao giờ cũng thích làm việc bằng văn bản và thư từ.)

Khách khứa lục tục rời khỏi phòng ăn. Cô Lotte chẳng nhận ra rằng tối không đi theo cô ta bởi cô ta đã uống quá nhiều sâm-banh. Cô ta suýt vấp ngã khi ra khỏi cửa. Tôi nghĩ là cô ta chẳng tới phòng làm việc của Ebner, mà sẽ đi thẳng về giường mình và ngáy khò khò.

Bây giờ cuộc vui thực thụ mới bắt đầu, đây chính là lúc tôi thực sự chơi đùa cùng những người lính vừa bước vào phòng ăn, như những buổi tối khác.

Bọn họ đều ngà ngà say vì họ đã bắt đầu tiệc tùng ở nơi khác, trong một quán rượu với những cô gái điếm Đức. Các cô gái điếm có cái hay là họ không tự cao tự đại như những nữ tu hay các bà các cô có địa vị. Họ hoàn toàn thoải mái và vui nhộn. Họ không tự trói buộc mình vào những quy tắc ngớ ngẩn. Không ai trong số họ nói với tôi:

"Đến giờ đi ngủ rồi! Đi đánh răng và thay quần áo ngủ nào!"

Đại khái là những điều nhảm nhí như vậy. Ngược lại họ còn nài nỉ tôi ở lại. Rất có thể các cô gái điếm muốn làm mẹ, họ đều ngây ngất trước khuôn mặt thiên thần của tôi.

"Nó mới xinh trai làm sao! Nhìn mà xem, nó đáng yêu quá, thằng bé này! Lại đây với cô nào!"

Rồi họ đặt tôi ngồi lên đùi, vuốt tóc tôi, véo mũi tôi, họ hôn tôi tới tấp bằng những nụ hôn ẩm ướt làm má tôi dính đầy những vệt son màu đỏ. Tôi để kệ họ, cho dù bình thường tôi rất ghét bị ai đó động vào người. Không hiểu sao với họ thì lại khác. Có người còn dắt tôi ra giữa phòng, nắm tay tôi và vờ như đang nhảy với tôi. Họ cho tôi nếm rượu sâm-banh, tôi chọc một ngón tay vào cốc rượu của họ và họ phá lên cười khi thấy cái mặt nhăn như bị của tôi. Rượu sâm-banh chua chua, hơi cay nhưng thực ra thì nó cũng không đến nỗi tồi lắm.

Dù sao thì các cô gái điếm cũng có tật rất xấu. Họ càng lúc càng say khướt. Tôi được chuyền từ người này sang người kia, ngồi trên đùi, nằm trong tay. Thậm chí một cô còn bất ngờ quyết định cho tôi xem ngực của mình.

"Cậu sẽ trở thành một chàng trai trẻ đẹp trai!" Cô ta nói với tôi. "Cậu sẽ có những người đàn bà. Để bắt đầu việc học hỏi thì không bao giờ là quá sớm cả. Nào! Bài học đầu tiên về khoa học tự nhiên."

Rồi cô ta cải tung cúc áo và vạch ngực ra. Đó không phải là một khám phá thực sự đối với tôi bởi vì trước khi xảy ra sự kiện ở nhà ga Poznan, trong những đêm khó ngủ tôi vẫn thường lén xem những buổi tối thế này từ phía sau cánh cửa khép hờ. Chỉ là không ai biết điều đó. Vì vậy, để không làm phật lòng cô gái điếm, tôi làm ra vẻ kinh ngạc. Thực chất thì tôi cũng khá ngạc nhiên khi nhận thấy rằng vú của đàn bà lại có thể có nhiều hình dạng đến thế. Có cái to, cái nhỏ, một số nhìn giống quả táo, số khác lại giống quả lê, có cái thì căng tròn, cái thì lại sệ xuống. Tôi tự hỏi liệu có loại "vú Bắc Âu" không, liệu người ta có thể đo đạc vị trí của chúng, khoảng cách giữa chúng với nhau, khoảng cách giữa chúng và rốn hay cổ... Có thể lắm. Các chuyên gia của RuSHA hẳn phải có những số đo tiêu chuẩn dành cho vú đàn bà ở đâu đó trong các ngăn kéo của mình.

Thời gian trôi qua và các chai rượu chỉ còn là những cái vỏ rỗng, bây giờ các cô gái điếm không còn quan tâm đến tôi nữa, họ quay sang thực hiện cái việc mà họ vẫn làm với những người lính. Làm tình. Để khỏi bị lạc lõng tôi quay sang chơi với những con búp bê mà tôi được tặng. Tôi xé tan áo váy của chúng rồi đặt chúng trong những tư thế giống như các cô gái điếm. (Nếu có thể, bởi vì búp bê không dẻo như các cô đâu.) Khi đã chán trò chơi này tôi chuyển sang chơi trò khác. Tôi tưởng tượng ra rằng trong đống cốc chén trên bàn thể nào cũng có cốc Thánh, cái cốc đựng thứ rượu trường sinh. Tôi phải đoán xem nó là cái nào, vậy nên tôi uống tất cả rượu còn sót lại trong các cốc, từng cốc một.

Rồi tôi ngã lăn ra mê man.

Chính cô Lotte là người đã báo động vào sáng hôm sau.

Do không thấy tôi trong giường ngủ, cô ta đã lục lọi khắp căn nhà và cuối cùng tìm thấy tôi đang nằm lăn ra đất, dưới cái bàn trong phòng ăn, giữa một đống vỏ chai rỗng. Cô ta hốt hoảng gọi tên tôi, cho tôi mấy cái tát, lay tôi thật mạnh, vô ích. Tôi vẫn không tỉnh, tôi nằm bất động. Khi cô ta xốc tôi dậy thì người tôi mềm nhũn, chân tay thõng thượt, đầu ngật qua ngật lại y như một cái thây ma. Cô ta sợ hãi gọi bác sĩ Ebner. Nhanh lên! Gấp! Người ta cho tôi lên xe cứu thương chở tới bệnh viện nơi những người lính bị thương ngoài mặt trận đang được chăm sóc. Bác sĩ Ebner ở đó cùng các bác sĩ khác, ông ta tiến hành các xét nghiệm và nhận thấy rằng trong máu của tôi có lượng cồn cao đến mức báo động. Tôi đang bị "hôn mê do rượu" - thuật ngữ khoa học của "say mèm". Điều đó rất nghiêm trọng.

Tôi suýt nữa thì toi mạng. Bằng chứng cho thấy rằng không phải chỉ ở Auschwitz bạn mới có thể chết.

Giờ thì tôi đã tỉnh, hoàn toàn khoẻ mạnh, giống y như cái thời kì tôi bị mất nước lúc bé. Bác sĩ Ebner ngạc nhiên đến sững sờ. Ông vừa có thêm bằng chứng về sự ưu việt của tôi. Tôi thực sự bền bỉ như da thuộc và cứng cỏi như thép Krupp. Tôi là đứa-trẻ-phiên-bản-mẫu-của-chủng-người-Aryan-thực-thụ. Nhưng có một điều mà Ebner không biết, đó là bởi vì một trong những cái cốc mà tôi đã uống có chứa rượu trường sinh. Giờ đây nó đang chảy trong huyết quản của tôi. Bây giờ thì không gì có thể quật ngã tôi được nữa. Tôi đã trở thành bất tửbất khả chiến bại.

Trong những tháng tiếp theo tôi vẫn tiếp tục nhiệm vụ của một điệp viên nằm vùng. Ebner đánh giá sự hiện diện của tôi giữa những đứa bé Ba Lan có ích đến nỗi mà hai hay ba lần một tuần tôi lại làm lại những gì tôi đã làm ở lần trốn chạy đầu tiên. Tôi an ủi những đứa bé khi chúng vừa bị giật khỏi tay mẹ chúng. Tôi khẳng định với chúng rằng không có gì phải lo lắng cả, rằng chúng sẽ gặp lại cha mẹ mình khi họ đã chuyển tới một ngôi nhà đẹp hơn. Tôi bịa ra đủ thứ, để mặc cho trí tưởng tượng tha hồ bay bổng bởi vì tiếng Ba Lan của tôi ngày càng trôi chảy. Trên sân ga tôi tự do đi lại giữa các dãy người đang xếp hàng. Những người lính và các nữ tu đều biết vai trò của tôi nên họ cố ra vẻ đối xử thô bạo với tôi như với những đứa khác, nhưng họ không bao giờ làm tôi đau. Tôi tán gẫu với người này, người kia. Đôi khi bác sĩ Ebner chỉ tôi lên đoàn tàu đi Auschwitz nếu như bên đó có sự hoảng loạn. Tôi leo lên một toa tàu, thốt ra một câu chuyện bịa đặt: "Chúng ta sẽ tới một nơi rất tuyệt vời, một công viên rộng lớn với những ngôi nhà gỗ." Khi tiếng kêu khóc đã vãn đi thì tôi nhảy xuống, ngay trước khi tàu khởi hành.

Đôi khi tôi thấy rất muốn ở lại. Giờ tôi đã trở thành bất tử rồi, tại sao tôi không thử đi một vòng xem Auschwitz thế nào nhỉ?... Nhưng Ebner theo dõi tôi. Ông ta đã ra lệnh cho một người lính luôn để ý đến tôi khi tôi leo lên tàu.

Tuy nhiên mặc cho sự cẩn trọng của ông ta, thỉnh thoảng vẫn có những sự cố xảy ra. Một buổi tối nọ, một con chó đã đớp một cú rất mạnh vào chân tôi. Con chó đã thoát khỏi sự kiểm soát của người lính dắt nó. Nó ngoạm một miếng thịt của tôi, tôi phải nằm trên giường nhiều ngày và bây giờ tôi có một vết sẹo dài nhìn như vết thương do chiến tranh. Nó làm cho tôi nhìn có vẻ từng trải hơn. (May thay con chó đã không cắn vào má tôi, nếu không tôi hẳn là không còn khuôn mặt thiên thần nữa.)

Nhưng phần lớn các sự cố lại tới từ những bà mẹ. Họ dứt khoát không chịu để mất con của họ vào tay chúng tôi. Như có một bà, tôi không biết là ở làng nào - tôi đã quên tên của nó - thà treo cổ con mình chứ không chịu nhìn thấy nó bị bắt đi. Các bạn có hình dung ra không?!!! Hay một bà khác cũng vậy, nằm lăn ra đường ray khi tàu bắt đầu chuyển bánh.

Làm mẹ mà lại có những ý tưởng như vậy! Họ bị điên rồi! Tôi thấy thật may mắn vì tôi không có mẹ.

Một đêm nọ có một bà đã nhận ra tôi. Bà ta đã lọt qua hàng rào canh gác và leo lên đoàn tàu đi Kalish để tìm đứa con của mình. Dĩ nhiên là tôi đã tố giác bà ta với bác sĩ Ebner và khi những người lính bắt được bà ta, bà ta đã mắng chửi tôi như một con quái vật.

"Đồ chết tiệt! Mày là đứa đáng nguyền rủa!" Bà ta gào lên.

Tôi nghĩ rằng bà ta không phải người Ba Lan, có vẻ như là người Di-gan. Người Di-gan, cũng như người Do Thái, họ có nhiều ma thuật hắc ám và thường nhắm vào những đứa trẻ, điều đó chẳng ai lạ gì. Nhưng tôi, tôi không phải là một đứa trẻ như những đứa trẻ khác. Lời nguyền rủa của bà ta sẽ không bao giờ có hiệu lực với tôi. Tôi bất tử.

Rồi cũng đến lúc tôi thấy nhàm chán với công việc ở nhà ga.

Cũng như những món đồ chơi vậy, khi chúng còn mới người ta xoắn xuýt với chúng, sau đó lại quăng chúng sang một bên. Nhất là tôi đã chán ngấy cái cảnh hằng đêm nhìn tụi trẻ con ra đi cùng nhau, còn tôi đứng trơ trọi trên ke, một mình. Tôi phải trở về ngôi nhà bị trúng bom và trải qua phần còn lại của buổi đêm trong căn phòng chỉ có một mình. Để rồi sáng hôm sau lại phải thấy cái mặt của cô Lotte, tôi không thể chịu đựng đuợc cô ta cùng đôi mắt cá mập và hơi thở bốc mùi thối nữa.

Chán lắm rồi. Tôi muốn bỏ đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026