Nhớ lại cái máy bắn bỏng ngô rong ruổi khắp phố phường mười mấy năm trước không?
Mang theo cái lò nhỏ của mình,
Ủ than hồng,
Lắc cái tay quay,
Trong cái chảo nhỏ không ngừng phát ra những tiếng “lách tách” giòn tan, cùng với đó là mùi thơm dịu nhàng lan tỏa.
Lúc này, Chu Trạch cũng y như vậy.
Sau khi cô bé Loli mặc bộ giáp samurai Nhật Bản lên người Chu Trạch, giáp và cơ thể hắn không ngừng phát ra những tiếng “lách tách” ấy, tựa như trứng gà bị đập vỡ đổ vào chảo dầu vậy.
Bạch Oanh Oanh đứng ở bên cạnh, thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn theo. Giờ đây dung nhan nàng dần già nua nhưng nàng chẳng hề để tâm, chỉ tập trung toàn tâm toàn ý vào lão bản nhà mình.
Hứa Thanh Lãng bên cạnh châm một điếu thuốc, một mình “chép chép” hút.
Chẳng khác gì những gia đình bình thường, nếu có ai sinh bệnh nặng, phàm là người coi trọng tình cảm sẽ bán hết gia sản để đưa vào viện chữa trị, bất kể gia đình có tan nát hay không, ít nhất cũng phải giữ cho cả nhà được vẹn toàn.
Hứa Thanh Lãng lúc này có cảm giác đó, dù mọi người bị thương nặng đến đâu, phải trả giá lớn thế nào, chỉ cần cuối cùng ai cũng không sao, vẫn là đáng giá.
“Nha đầu à, cầm viên châu này về đi, bần đạo không sao rồi.”
Lão đạo đã ngủ được hai tiếng, bây giờ tỉnh dậy, mở mắt ra thấy viên châu vẫn còn phập phồng trên ngực mình, lại nhìn Bạch Oanh Oanh tóc đã bạc trắng bên cạnh, cảm thấy rất xót xa.
Một cô gái tốt như vậy, dù là cương thi, nhưng cũng xinh đẹp lắm thay, lại vì lão già bảy mươi tuổi rệu rã như mình mà biến thành thế này, thật lãng phí quá.
Không thể không nói, lão đạo tuy bình thường làm người có chút hỗn láo, chuyện trộm gà bắt chó cũng chẳng làm ít, nhưng ít ai biết rằng, ông ta vẫn luôn quyên góp tiền giúp đỡ học sinh, riêng vùng Đại Lương Sơn đã giúp cả trăm học sinh.
Ngày xưa Chu Trạch từng hỏi ông ta, rõ ràng mở livestream kiếm cũng không ít tiền, sao bây giờ vẫn tay trắng, ngay cả một căn nhà cũng không có.
Cho dù livestream là ngành nghề mới nổi mấy năm gần đây, nhưng Chu Trạch thấy lão đạo trước đây làm mấy trò “mê tín phong kiến” này, dựa vào cái miệng khéo léo của ông ta, khả năng lừa tiền cũng phải kha khá, không đến nỗi lận đận thế này.
Nguyên nhân, chính là ở đây.
Lão đạo vẫn luôn tự cho mình là dòng dõi đạo gia, từ tổ tiên trở xuống, trước thời mình, tuy đời sau kém dần, nhưng rốt cuộc cũng có chút đạo hạnh, có chút truy cầu. Chỉ là đến đời mình, thì hoàn toàn trở thành kẻ không ra gì, ông ta cũng chỉ có thể làm những việc này, nghĩ sau này xuống dưới âm ty nếu gặp được liệt tổ liệt tông, ít nhất cũng có một chuyện để kể, chứ không đến nỗi làm mất mặt tổ tiên hoàn toàn.
Bạch Oanh Oanh thấy lão đạo tỉnh, kiểm tra tình trạng cơ thể ông ta, thấy không nguy hiểm đến tính mạng, liền thu hồi nội đan của mình lại. Nhưng lúc này nàng đã da nhăn tóc bạc, mang dáng vẻ của “Bạch Phát Ma Nữ truyện” Luyện Nghê Thường vậy.
Cô bé Loli vẫn ngồi xổm bên cạnh, nhìn chằm chằm tình trạng của Chu Trạch. Tuy thương thế của Chu Trạch vẫn không ngừng chuyển biến xấu, nhưng có thể thấy, tốc độ này so với lúc đầu đã chậm lại rất rất nhiều rồi.
Duỗi bàn tay nhỏ nhắn, cô bé Loli thử kéo áo giáp ra xem, thì kinh ngạc phát hiện máu thịt rách nát của Chu Trạch đã dính chặt vào áo giáp.
Rốt cuộc là tốt hay xấu,
Cô bé Loli không dám chắc,
Nàng cũng không dám phát hiện này nói ra, sợ kích thích đến nữ cương thi đã vì bảo vệ chủ mà gần như mất trí này.
Lão đạo khó nhọc ngồi dậy, nhận nước từ Hứa Thanh Lãng, uống hai ngụm, rồi lại nhìn dáng vẻ của lão bản.
Cũng ngay lúc này,
Bỗng nhiên một mảnh kính gắn trên tường phía trên vỡ tan,
Rồi sau đó,
Một luồng khí tức đáng sợ đột nhiên giáng xuống!
Thân thể nữ cương thi run lên,
Sợ hãi phủ phục xuống đất,
Đây là sự áp chế đến từ dòng máu, khiến nàng không thể không khuất phục.
Vị cha xứ Người Nhện bên cạnh cũng bỗng nhiên mở to mắt, quỳ rạp xuống đất, không màng đến thương thế của mình, run rẩy không thôi.
Cô bé Loli đứng dậy với vẻ mặt ngưng trọng, thậm chí không dám thở mạnh, nhưng trên trán đã có mồ hôi lạnh chảy xuống. Khí tức này, quá đáng sợ, dường như chỉ cần đối phương muốn, là có thể móc linh hồn mình ra khỏi thể xác này mà nuốt mất.
Ngược lại, lão đạo và Hứa Thanh Lãng thì không có cảm giác gì, vì cảnh giới của họ chưa đủ, không thể trải nghiệm được chi tiết này.
Khoảnh khắc tiếp theo,
Luồng khí tức đó biến mất.
Bạch Oanh Oanh lập tức bò qua xem lão bản.
Mắt Chu Trạch khẽ run, từ từ mở ra, người đầu tiên hắn nhìn thấy là Bạch Oanh Oanh tóc bạc trắng, dung nhan tiều tụy.
“Than ôi.”
Thở dài một tiếng,
Chu Trạch lại nhắm mắt.
Một là lúc này thân thể hắn không cho phép làm quá nhiều chuyện,
Hai là, lúc này nói nhiều sẽ thành sến súa. Hai đời làm người, hai đời độc thân, xử lý chuyện này, Chu Trạch vốn không thành thạo.
Thế nên,
Hắn tiếp tục nhắm mắt,
Giả chết vậy.
Cứ như kiểu tên tra nam chơi xong người ta liền block liên lạc biến mất vậy, đó là cây kỹ năng mà đàn ông bẩm sinh đã có, chẳng cần ai dạy.
“Hắn tỉnh rồi.” Cô bé Loli nói.
“Khẹc khẹc khẹc………………”
Đúng lúc này,
Tiếng của Khỉ Tử vọng ra từ bên ngoài, nó thực sự đã tìm được đến đây!
Đúng là một con khỉ thông minh đến mức không tưởng!
---❊ ❖ ❊---
Nếu nói lúc đầu Chu Trạch chỉ vì ngại đối mặt với Bạch Oanh Oanh, Hứa Thanh Lãng, lão đạo bọn họ, nên cố tình giả vờ ngủ, thì sau đó, hắn thực sự lại hôn mê tiếp rồi.
Lần này thân thể, bị quất sạch quá mức, tất nhiên, linh hồn cũng tiêu hao không ít.
Không biết hôn mê bao lâu, có thể là nửa tháng chăng.
Khi Chu Trạch lại mở mắt, hắn phát hiện mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ tầng hai của hiệu sách, Bạch Oanh Oanh đang dùng khăn ướt lau người cho hắn.
Vào mắt,
Vẫn là bạch phát.
Chu Trạch theo bản năng giơ tay lên, đầu ngón tay chạm vào chóp tóc của Bạch Oanh Oanh.
Bạch Oanh Oanh người run lên, nghiêng đầu, nhìn Chu Trạch với ánh mắt vui mừng, kêu lên: “Lão bản, anh tỉnh rồi hả?”
“Ừ.”
Chu Trạch đáp một tiếng.
“Muốn ngồi dậy không?”
Chu Trạch gật đầu.
Bạch Oanh Oanh lấy gối đỡ giúp Chu Trạch, để hắn dựa vào thành giường ngồi xuống.
“Mặt của em…………” Chu Trạch mở miệng hỏi.
Nghe vậy, trên mặt Bạch Oanh Oanh hiện lên chút ảm đạm. Dường như nàng nghĩ lão bản nhà mình cho rằng mình không còn xinh đẹp, không còn tươi trẻ như học sinh cấp ba nữa, sẽ không cần mình nữa, vội vàng nói:
“Lão bản yên tâm, em sẽ tranh thủ thời gian tu luyện trở lại, bổ sung bản nguyên. Em có thể che mặt bằng khăn voan, nếu anh không thích thì…………”
Chu Trạch lắc đầu, không nói gì, nghĩ thầm đợi mình hồi phục thân thể thì sẽ có biện pháp giúp Bạch Oanh Oanh bổ sung bản nguyên đã mất.
Kỳ thực,
Trong chuyện này, vẫn là mình sai. Lòng thương cảm tràn lan, quản chi chuyện Quỷ Gọi Điện.
Dẫu kết cục viên mãn, nhưng trong quá trình này, không thể phủ nhận, mình đã trúng cạm bẫy của người ta, đồng thời kéo theo những người bên cạnh gặp nguy hiểm, trả giá đại giới quá lớn.
Rõ ràng chỉ mở một hiệu sách, làm Quỷ Sai, thu mấy con quỷ nhỏ, đọc báo, uống cà phê, cuộc sống nhàn nhã, lại chẳng biết quý trọng, cứ muốn làm gì đó như anh hùng.
Chu Trạch có chút tự giễu cười cười, rồi nói: “Giúp tôi tắm.”
“Vâng, được ạ, lão bản!”
Mỗi lần Chu Trạch sau khi què quặt tỉnh dậy, yêu cầu đầu tiên đều là bảo mình giúp hắn tắm, vì lão bản có bệnh sạch sẽ, không chịu được cảm giác người bẩn.
Bạch Oanh Oanh rất vui, vì nàng thấy Chu Trạch chịu để nàng tiếp tục giúp hắn tắm, là không chê nàng.
Đây là một cô gái ngây thơ đơn thuần, tuy rằng nàng không hoàn toàn đơn thuần như vậy, nhưng ít nhất khi ở cùng mình, nàng thực sự như thế.
Có lúc Chu Trạch nhớ lại cảnh tượng trong hiệu sách cũ, lúc camera ghi lại được hình ảnh Bạch Oanh Oanh tỉnh dậy đi xuống lầu dùng lưỡi khuấy ly nước của mình,
Bây giờ nghĩ lại,
Đều thấy cô nàng lúc đó mang chút tinh nghịch.
Có lẽ người và người là vậy, ở chung lâu, cũng quen rồi, thì với một việc, sẽ sinh ra cái nhìn khác.
Dường như Chu Trạch cũng quên, lúc đầu nhìn thấy cảnh tượng này trong video giám sát, hắn đã bị dọa suýt chết.
Bạch Oanh Oanh bế Chu Trạch xuống lầu, vào nhà vệ sinh. Lão đạo và Hứa Thanh Lãng đều không có ở đó, Bạch Oanh Oanh nói lão đạo đi thi bằng lái xe rồi, còn lão Hứa thì lại về quê.
Chu Trạch nhớ lần trước lão Hứa nói quê cậu ta cải táng mộ có xảy ra chuyện gì, nhưng hồi đó mình hình như bận việc gì đó nên không hỏi kỹ, cậu ta cũng không nói rõ.
Còn về cha xứ, đang cần cù quét dọn vệ sinh. Bộ đồ Người Nhện của ông ta bị rách trong trận chiến vừa rồi, lão đạo mua cho ông ta mấy bộ quần áo mới, là đồ “Deadpool”.
Lão đạo bảo kiểu này mới vừa với ông ta, dù sao cũng là kẻ da thịt cháy đen không thấy mặt.
Ngồi trên ghế nhỏ trong nhà tắm, Bạch Oanh Oanh tỉ mỉ kỳ cọ sữa tắm cho Chu Trạch. Trên người Chu Trạch có không ít bùn nhão, không cần nghĩ cũng biết là thứ gì.
Nhưng thứ này có tác dụng thật, nhất là chữa ngoại thương thì có hiệu quả thần kỳ, Chu Trạch dù có bệnh sạch sẽ cũng chỉ đành bịt mũi chịu.
“Đợi tôi dưỡng thương tốt, tôi sẽ giúp em khôi phục.” Chu Trạch nói với Bạch Oanh Oanh.
“Vâng, cảm ơn lão bản.” Bạch Oanh Oanh tiếp tục chà người cho Chu Trạch, rồi nói: “Lão bản, sữa tắm hết rồi, em ra ngoài lấy thêm.”
Chu Trạch gật đầu.
Bạch Oanh Oanh bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Hơi nghiêng đầu, Chu Trạch gắng gượng đứng dậy, xương cốt khắp người đều phát ra tiếng răng rắc, đó là do nằm lâu quá.
Nhìn vào gương thấy mình đầy râu ria, Chu Trạch chợt cảm thấy xa lạ.
Bất quá, lần này hình như còn hơn mấy lần trước, không biết có phải vì nằm lâu hơn không, tổng thể lúc tỉnh dậy thương thế ngoài da cơ bản đã hồi phục, tất nhiên, thân thể vẫn rất yếu ớt.
Yếu ớt đến nỗi,
Chu Trạch dưới chân bỗng nhiên trượt một cái,
Cả người ngã thẳng xuống,
Chu Trạch theo bản năng giơ tay chống đất trước nhằm khử quán tính.
“Oành!”
Cảm giác đau đớn sau khi ngã không rõ ràng lắm,
Khi Chu Trạch còn đang ngạc nhiên,
Bỗng nhiên thấy ở vị trí cánh tay mình xuất hiện giáp đen, nó đã chặn lại xung lực khi hắn ngã xuống.
Chu Trạch từ từ đứng dậy lại,
Đưa tay chạm vào mảnh giáp bỗng nhiên xuất hiện này, phát hiện nó như mọc trên cánh tay mình vậy, nếu xé ra thì chỗ đó của mình cũng phải máu thịt lẫn lộn.
Chu Trạch lại nhìn vào tấm gương trước mặt,
Rồi lặng lẽ lùi lại hai bước,
Hơi ngẩng đầu lên,
Khoảnh khắc tiếp theo,
Một bộ giáp samurai Nhật Bản màu đen chầm chậm hiện ra từ các bộ phận trên người Chu Trạch,
Bao bọc toàn thân hắn ở trong,
Trong nhà tắm kín mít,
Lập tức nổi lên từng trận âm phong…………