Hứa Thanh Lãng ngồi trên ghế sofa hút thuốc, trước mặt đặt một ly bia đầy đá.
Châu Trạch bước lại gần, đưa tay cầm ly bia lên, uống cạn một hơi.
"Cậu sao thế?" Hứa Thanh Lãng biết bình thường Châu Trạch vốn không uống rượu bia.
"Giống như lần trước cậu khoe khoang mình có hơn hai mươi căn nhà trước mặt cô nàng nuôi chó Corgi ấy."
"..." Hứa Thanh Lãng cạn lời.
Sau một lúc im lặng, Hứa Thanh Lãng lại rót cho Châu Trạch một ly nữa, hai người đàn ông lặng lẽ ngồi đó.
"Nói cho cậu nghe vài chuyện nhé, hôm qua vốn định nói rồi, nhưng không có tâm trạng."
"Bây giờ tôi cũng không có tâm trạng."
"Chẳng phải chỉ là tro cốt bị người ta trộm mất thôi sao, khác gì móng chân cậu cắt ra ngày trước bị một kẻ biến thái gom lại đâu, có gì mà cứ phải canh cánh trong lòng?"
"Cậu nói nghe thì nhẹ nhàng lắm."
"Tôi thì lại rất ngưỡng mộ cậu đấy. Tôi nghĩ nếu có ngày mình vừa uống rượu vừa u sầu vì tro cốt của chính mình bị trộm, tôi nằm trong chăn cũng phải bật cười thành tiếng."
Vẻ mặt Hứa Thanh Lãng vô cùng nghiêm túc.
Đúng vậy,
Nếu là mộ tổ tiên bị đào bới hoặc tro cốt của bố mẹ bị kẻ thù trộm mất, thì chắc chắn phải phẫn nộ, lo sốt vó lên chứ!
Nhưng quả thật chưa từng có ai gặp phải chuyện tro cốt của chính mình bị trộm mà còn biết lo lắng cả.
"Vậy tôi có nên đăng một bài lên Weibo, khiêm tốn xa hoa đầy ẩn ý để khoe mẽ một chút không?" Châu Trạch hỏi ngược lại.
"Hơ hơ, đùa thôi, đúng rồi, đã tìm thấy tên trộm chưa?"
"Nhóc loli vẫn đang tìm."
Bây giờ Châu Trạch chỉ biết chờ tin tức.
Ngay lúc này, Châu Trạch và Hứa Thanh Lãng cùng nhìn về phía lối cầu thang, lão đạo sĩ đang cõng một người đàn ông đi xuống.
"Sao thế?" Châu Trạch hỏi.
Đường Thi đi phía sau không thèm đoái hoài đến Châu Trạch. Bên ngoài có một chiếc taxi đang đỗ, Đường Thi cùng người đàn ông kia bước lên xe, nhìn dáng vẻ có vẻ như họ định rời đi.
Vừa mới đến đã đi, người kia còn đang hôn mê,
Đáng nói nhất là lúc hôn mê mà gã vẫn "run" lên một cái,
Làm rơi đầy đất thẻ bài quỷ sai.
Châu Trạch còn chưa kịp đợi gã tỉnh lại để trò chuyện vài câu thì người ta đã chuẩn bị rời đi rồi.
Dĩ nhiên Châu Trạch cũng không giữ lại, bởi vì đôi bên đều hiểu rõ, mọi người không phải kiểu người khách sáo thích xã giao giả tạo.
Muốn ở thì ở,
Muốn đi thì đi,
Không cần thiết phải đẩy đưa làm màu làm mè.
Chiếc taxi lăn bánh rời đi, nhưng điều khiến Châu Trạch có chút bất ngờ là lão đạo sĩ lại quay trở vào, ông ta vậy mà không đi cùng.
Châu Trạch cứ nghĩ lão đạo sĩ sẽ đi theo bọn họ chứ.
Lão đạo sĩ đi vào trong tiệm, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Này." Châu Trạch gọi.
Lão đạo sĩ quay đầu nhìn Châu Trạch, nở nụ cười chất phác nói:
"Ông chủ, cô Đường đưa cậu Lương đi rồi. Trước đó cô Đường đã sắp xếp chỗ ở mới, họ chuẩn bị đi Thượng Hải. Cô ấy bảo giờ giấy tờ cũng có rồi, không tiện làm phiền ông chủ nữa."
"Sao ông không đi theo?" Châu Trạch hỏi.
"Tôi là lão đạo trung thành của cậu mà!"
Lão đạo sĩ nói với vẻ mặt vô cùng chính khí lẫm liệt.
"Nói thật lòng đi."
"Tôi không xa rời cậu được, không nỡ bỏ cậu."
"Nói thật lòng."
Châu Trạch nhìn móng tay của mình.
"Cậu Lương bây giờ thế kia, thời gian tới cửa hàng vàng mã chắc chắn không mở nổi. Tôi có đi theo cũng chẳng có việc gì làm, nên đành tiếp tục ở lại chỗ cậu giúp việc thôi."
Châu Trạch gật đầu, đi về phía quầy bar của mình. Dạo gần đây việc làm ăn khá khẩm, tiễn không ít quỷ xuống dưới nên tích lũy được rất nhiều tiền âm phủ.
Rút ra một nửa, Châu Trạch đưa cho lão đạo sĩ:
"Gửi cho họ đi, họ mới chân ướt chân ráo đến đó, chắc là thiếu tiền."
Châu Trạch lo rằng nếu Đường Thi thiếu tiền, cô ta sẽ trực tiếp đi cướp ngân hàng mất, người phụ nữ đó chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Tiền âm phủ vừa có thể dùng làm vật phẩm tiêu hao, vừa có thể dùng như thẻ ngân hàng, dù sao sau khi đốt đi thì sẽ có tiền rơi ngay trước cửa nhà.
Không ngờ lão đạo sĩ lắc đầu nguầy nguậy, nói:
"Ông chủ, cậu Lương giàu lắm đấy. Cậu ấy có mấy căn biệt thự ở Thượng Hải liền, bất động sản rải rác khắp cả nước, còn giấu rất nhiều hòm vàng thỏi nữa."
"..." Châu Trạch.
Tim,
Đau đến nghẹt thở...
Châu Trạch cảm thấy trong vòng một tiếng đồng hồ mà mình phải chịu đến hai cú đòn chí mạng,
Mà lại toàn là vô hình.
Cất tiền đi, Châu Trạch lẳng lặng ngồi xuống.
Đúng lúc này, ngoài cửa có một cô bé chạy vào, cô bé mặc quần áo rách rưới, thậm chí có thể dùng từ tả tơi để miêu tả.
Thực ra, nói thật lòng,
Thời buổi này dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Trung ương Đảng, mức sống của người dân cả nước không ngừng nâng cao, đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân đều liên tục được cải thiện và phong phú.
Thời đại mới chính sách mới,
Dưới sự hỗ trợ của các biện pháp xóa đói giảm nghèo chính xác, các hộ nghèo cũng nhận được sự giúp đỡ rất lớn, có thể nói thời đại toàn dân bước vào cuộc sống khá giả đã không còn xa nữa.
Dù ở một số thành phố vẫn có ăn xin, nhưng những năm gần đây rất hiếm khi thấy người ăn xin nào thảm hại đến mức áo không đủ che thân như thế này.
Lão đạo sĩ vẫn đang lau bàn, dường như không thấy cô bé đi vào.
Còn chú khỉ nhỏ thì nhảy thẳng lên đầu lão đạo sĩ, hai móng khỉ bấu chặt lấy đầu ông ta, điều khiển đầu lão đạo sĩ quay về phía cô bé.
"Có quỷ tới hả?"
Lão đạo sĩ vừa lẩm bẩm vừa lấy nước mắt trâu từ trong túi ra bôi lên mắt.
Không còn cách nào khác, trong tiệm sách này, chỉ có mỗi ông ta là không thể trực tiếp nhìn thấy quỷ.
Sau khi nhìn thấy cô bé bẩn thỉu kia, lão đạo sĩ rất tự giác nhìn về phía Châu Trạch.
"Ông chủ, khách đến rồi, đón khách nào."
Tiếng gọi khàn khàn của lão già này,
Nghe cứ như đang mơ về lầu Nghênh Xuân thời cổ đại.
Các cô gái ơi,
Ra tiếp khách nào!
Đến đây,
Tú bà ơi.
Hứa Thanh Lãng đứng dậy chuẩn bị đồ ăn nguội và nước uống, còn Châu Trạch thì ra hiệu cho cô bé đi theo mình.
Cô bé có chút ngơ ngác, cũng có chút sợ hãi, cô bé nhìn Châu Trạch rồi lại nhìn lão đạo sĩ, nhưng cuối cùng vẫn theo bản năng đi theo Châu Trạch vào phòng bao.
Châu Trạch ngồi xuống, ra hiệu cho đối phương cũng ngồi.
Cô bé ngồi xuống, Hứa Thanh Lãng cũng bưng lên mấy đĩa thức ăn nguội cùng một chiếc màn thầu.
Khi anh định rót rượu, Châu Trạch xua tay ra hiệu không cần.
Dù là quỷ, nhưng chung quy vẫn là một đứa trẻ.
Hơn nữa nhìn thần thái của cô bé có thể nhận ra, cô bé không phải kiểu tồn tại như "Thiên Sơn Đồng Mão".
Cô bé bắt đầu ngấu nghiến ăn sạch,
Rõ ràng là bị "đói" đến cuống cuồng.
Cái đói này giống như việc lúc còn sống vốn đã bị bỏ đói vậy.
Châu Trạch im lặng ngồi đó, nhìn cô bé ăn.
Đợi đến khi cô bé ăn xong, trên mặt lộ ra nụ cười mãn nguyện, nói:
"No quá, cảm giác được ăn no thật là thích."
Trong lời nói của cô bé mang theo giọng địa phương Thông Thành vô cùng đậm nét.
Trẻ con thời đại này, bảo tụi nó nói tiếng địa phương chưa chắc đã nói được, cơ bản toàn là nói tiếng phổ thông chuẩn.
"Ăn no rồi thì lên đường thôi."
Châu Trạch chuẩn bị mở cửa địa ngục.
Cô bé hơi sợ hãi nhìn Châu Trạch, nhưng không khóc cũng không quấy, cứ lặng lẽ chờ đợi.
"Khoan đã." Hứa Thanh Lãng nãy giờ vẫn đứng nhìn cô bé ăn bỗng nhiên lên tiếng: "Muốn ăn chút thịt không?"
Cô bé ngẩn người, sau đó mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa.
"Thế thì đợi nhé."
Câu này là nói với cô bé, cũng là nói với Châu Trạch.
Được rồi, lão Hứa muốn làm người tốt, làm đại thiện nhân thì Châu Trạch cũng chẳng có lý do gì để ngăn cản, anh tiếp tục ngồi đợi.
Mười lăm phút sau, Hứa Thanh Lãng bưng ra một đĩa thịt kho tàu, cô bé lại tiếp tục ăn.
Thực tế quỷ ăn thức ăn là ăn phần hương hỏa cúng tế, cô bé tuy ăn như vũ bão nhưng thực chất món ăn trên bàn dưới mắt người thường vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, chưa hề bị động vào.
"Thịt ngon không?" Hứa Thanh Lãng hỏi.
"Ngon lắm, ngon lắm ạ." Cô bé nói.
"Hôm nay cậu dạt dào tình mẫu tử thế à?"
Châu Trạch có chút tò mò hỏi.
Hứa Thanh Lãng lắc đầu, giữa đôi lông mày đọng lại một nỗi u sầu nhàn nhạt. Từ lúc trở về hôm qua đến giờ, anh cứ giữ mãi cái khí chất ưu sầu như Lâm Đại Ngọc thương mùa thu thế này.
Một người đàn ông,
Bị mất đi sự trong trắng,
Mà lại có thể u oán đến mức này, cứ như thể cuộc sống đã mất đi hết ý nghĩa vậy.
Châu Trạch cảm thấy mình nên may mắn vì trong tiệm sách không có cái giếng nước nào, nếu không "Hứa nương nương" rất có thể sẽ chọn cách gieo mình tự vẫn mất.
Cô bé ăn xong,
Xoa xoa bụng,
Nhìn Châu Trạch.
Lần này cô bé rất ngoan, ăn no rồi liền nghe lời, một đứa trẻ rất hiểu chuyện.
Cô bé biết mình sắp phải lên đường.
Châu Trạch đứng dậy, vừa mở cửa địa ngục vừa hỏi:
"Vào đi thôi."
Châu Trạch không hỏi câu chuyện của cô bé. Có lẽ là trước đây nghe kể chuyện nhiều quá rồi, giờ anh không còn mặn mà với việc nghe chuyện nữa.
Hầu hết những người chết đi đều có câu chuyện đau lòng của riêng mình.
Cô bé chớp chớp mắt nhìn Châu Trạch, hỏi:
"Trước khi đi là sẽ được ăn no bụng đúng không ạ?"
"Ừ."
Châu Trạch gật đầu.
"Vậy để cháu đi gọi mọi người, bà con trong làng đều đang đói lắm, cháu muốn ai cũng được ăn no bụng."
Bàn tay đang mở cửa địa ngục của Châu Trạch run lên một cái,
Vẫn còn "mọi người" để gọi nữa sao?
Điều này có nghĩa là còn có một lượng lớn chỉ tiêu thành tích đang chờ được thu hoạch à?
Theo bản năng, Châu Trạch liền đóng cánh cửa địa ngục vừa mới mở ra lại.
Ông chủ Châu đang trong giai đoạn khởi đầu phấn đấu sự nghiệp, vô cùng khao khát có thành tích để chứng minh bản thân, dĩ nhiên hiểu rõ đạo lý thả dây dài câu cá lớn.
"Nhà cháu ở đâu?"
Châu Trạch hỏi.
"Thôn Tam Hương ạ." Cô bé trả lời.
"Thôn Tam Hương ở đâu? Thuộc quận nào? Như Cao, Môn Hải hay là Sùng Xuyên, Cảng Giáp?"
Châu Trạch tuy mượn xác hoàn hồn, nhưng kiếp trước anh chính là người Thông Thành, vậy mà anh vẫn không nhớ Thông Thành có nơi nào gọi là thôn Tam Hương.
Châu Trạch nhìn sang Hứa Thanh Lãng, Hứa Thanh Lãng lắc đầu tỏ ý mình cũng không biết.
"Cháu không biết nữa." Cô bé không biết thôn Tam Hương ở đâu, thậm chí những cái tên quận huyện mà Châu Trạch vừa đọc ra cô bé cũng chưa từng nghe qua.
"Vậy..."
Châu Trạch có chút bó tay, chỉ đành hỏi tiếp:
"Vậy cháu có thể đi ngược lại đường cũ để về không?"
Cô bé ngơ ngác lắc đầu: "Cháu không biết sao mình lại đi ra khỏi thôn nữa, cứ đi mãi đi mãi rồi đi đến tận đây."
Đi đường cũ cũng không về được nữa sao?
Châu Trạch thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải cô bé đi từ thành phố lân cận sang không, coi như là quỷ đi quá giới hạn. Nhưng nghĩ lại thì không đúng, cô bé nói rặt giọng địa phương Thông Thành, không thể nào là người nơi khác được.
Ngay lúc Châu Trạch đang vô cùng đau đầu thì Hứa Thanh Lãng ở bên cạnh đã lấy điện thoại ra tra cứu.
"Tìm thấy không?" Châu Trạch hỏi.
Hứa Thanh Lãng lắc đầu: "Không tìm thấy thông tin về thôn hành chính này."
"Trên mạng cũng không tra ra?" Châu Trạch hơi bất ngờ.
"Ơ, đợi chút, ở đây có một bài đăng nhắc đến 'thôn Tam Hương' này."
Hứa Thanh Lãng ra hiệu bảo Châu Trạch đợi một chút, rồi ấn vào bài viết, nói:
"Tiêu đề bài viết này là:
'Hỏi mấy ông anh xem,
Thông Thành có nơi nào tên là thôn Tam Hương không?'"
"Bình luận bên dưới thế nào?" Châu Trạch truy hỏi.
"Không có.
Không biết.
Chưa từng nghe qua.
Không có.
Chưa bao giờ nghe nói đến.
Lầu trên +1..."
Hứa Thanh Lãng liên tục lướt xuống trang dưới, rồi bỗng sững sờ, cúi đầu nhìn một lúc rồi ngẩng lên nhìn Châu Trạch.
"Tìm thấy gì rồi?"
"Ở đây có một bình luận: Hồi tôi còn nhỏ, bà nội có kể với tôi bà là người thôn Tam Hương. Nhưng năm mười tuổi, bà theo bà ngoại về quê cũ ở thị trấn Hưng Đông.
Đến mấy ngày sau khi bà quay lại thì phát hiện ra ngôi thôn đó đã không còn nữa."
"Không còn nữa?" Châu Trạch ngẩn ra.
Không còn nữa,
Là có ý gì?
"Bên dưới có người gặng hỏi." Hứa Thanh Lãng nói, "Để tôi tìm xem câu trả lời của người này... Tìm thấy rồi, người đó trả lời câu hỏi phía trên thế này:
Năm đó là năm 1938, mọi người tự nghĩ xem tại sao ngôi thôn đó lại không còn nữa đi."