Sự việc dường như đang dần chệch hướng sang một quỹ đạo không thể kiểm soát, ít nhất là lúc đầu Chu Trạch chưa chuẩn bị tâm lý cho chuyện này.
Biểu hiện của bé gái khi bước vào tiệm sách của mình làm Chu Trạch hoàn toàn không ngờ tới. Người trong thôn này, à không, phải nói là quỷ trong thôn này, lại biến thành ra nông nỗi này.
Rõ ràng mình đến để phổ độ chúng sinh, cứu rỗi họ, nhưng giờ họ lại xem mình như thức ăn.
Người ông tuy già nhưng sức vẫn dẻo dai, bước đi nhanh như gió, cây cuốc vung lên nghe vun vút đầy uy lực.
Còn bé gái kia bím tóc dựng ngược, mặt mày tợn tạo, tốc độ lao đi vun vút, không ngừng rít lên những tiếng chói tai.
Đây là biểu hiện của lệ quỷ, vong hồn bình thường không thể đạt đến trình độ này.
Ngay lúc ấy, người già lao về phía Chu Trạch, còn kẻ nhỏ tuổi hơn thì vồ lấy con khỉ.
Con khỉ ban đầu còn vung vẩy chiếc búa đồ chơi bằng nhựa, nhưng vừa thấy con lệ quỷ hung tợn lao tới, nó lập tức lủi ra sau lưng Chu Trạch.
Hèn, là một loại tín ngưỡng, cũng gần như trở thành một nét văn hóa của tiệm sách, thậm chí đến cả động vật cũng bị lây nhiễm.
Phải biết rằng trước đó con khỉ này luôn tỏ thái độ khinh khỉnh, chẳng thèm ngó ngàng tới Chu Trạch, nhưng lúc này nó quyết định rất nhanh là sẽ không thèm chấp nhặt chuyện cũ nữa.
Dù tình thế có biến chuyển, kịch bản hình như bị cầm nhầm, nhưng Chu Trạch cũng chưa đến mức bị hai con lệ quỷ dọa cho cuống cuồng.
Ngay lập tức, anh tiến lên một bước, móng tay dài ra, kéo theo từng luồng sương đen lảng vảng xung quanh.
Hiện tại, sau hai lần rơi vào trạng thái cương thi trọng thương, Chu Trạch ngày càng sử dụng móng tay và thứ sức mạnh đi kèm một cách thuần thục.
So với lúc đầu đánh nhau cứ như đàn bà chanh chua cào cấu xé xác, thì giờ trông đã ra dáng hơn nhiều.
“Bép!”
Khi sương đen va chạm vào người ông lão và bé gái, động tác của cả hai như bị ấn nút quay chậm, còn Chu Trạch thì nhẹ nhàng lướt qua giữa hai người bọn họ.
Vạt áo bay bay, bước chân thong thả, hai bàn tay anh từ từ hạ xuống đỉnh đầu của hai người.
Động tác như tiên nhân xoa đầu, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Lúc này, điều nuối tiếc duy nhất có lẽ là Lão đạo không vào đây, nếu không với sự chu đáo của ông ta, chắc chắn ông ta sẽ chụp lại khoảnh khắc này để sau này chậm rãi thưởng thức.
Rồi anh sẽ lặng lẽ châm một điếu thuốc, tỏ vẻ dửng dưng như muốn nói: "Chuyện thường ngày thôi, ngồi xuống đi".
Tuy nhiên, ngay khi móng tay của Chu Trạch vừa cắm vào đầu hai ông cháu, chuẩn bị kết thúc tất cả, thì cơ thể của ông lão và bé gái bỗng vặn vẹo một trận, sau đó hoàn toàn tiêu tán.
Tốc độ đó, thậm chí đến chiêu biến mất của loli Lâm Vi Vi cũng không nhanh bằng bọn họ!
Hai tay Chu Trạch vẫn lơ lửng giữa không trung, tư thế đã tạo xong xuôi nhưng bạn diễn lại bỏ chạy giữa chừng, khiến bầu không khí có chút gượng gạo.
Hạ tay xuống, quay người lại, Chu Trạch sửng sốt phát hiện trên con đường nhỏ phía xa, bóng dáng hai ông cháu lại xuất hiện lần nữa.
Người ông vác cuốc dắt tay cháu gái, một già một trẻ như vừa đi làm đồng về, mang theo vẻ hạnh phúc và mãn nguyện.
Hình ảnh đó giống hệt như câu "Người già tóc bạc, trẻ nhỏ tóc trái đào, ai nấy đều hân hoan vui vẻ" được ghi chép trong Đào Hoa Nguyên Ký.
Con khỉ nhỏ cũng ngơ ngác, rõ ràng là cái đầu khỉ của nó có bổ sung dinh dưỡng thế nào đi nữa cũng không thể hiểu nổi cảnh tượng vừa rồi rốt cuộc là sao.
Hai ông cháu lại đi tới, ông lão nhìn Chu Trạch, tò mò hỏi: "Chàng trai, cậu từ đâu đến thế?"
"Tôi cũng không biết nữa." Chu Trạch nhún vai.
Mẹ kiếp, lần này thì đúng là không biết thật.
"Bị lạc đường sao?" Ông lão có lòng tốt hỏi.
"Coi như là vậy đi." Chu Trạch thở dài.
"Đây là thôn Tam Hương, cách thành phố không xa đâu, cậu cứ đi dọc theo con đường này về phía nam là vào được thành phố rồi." Ông lão nhiệt tình chỉ đường.
Bé gái vừa đi vừa nghịch cây kẹo đường trên tay, vóc dáng tuy hơi gầy gò nhưng vẫn ngây thơ đáng yêu.
Hình ảnh hai ông cháu lúc này và bộ dạng muốn ăn tươi nuốt sống người khác vừa rồi quả thực là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
"Được rồi, tôi biết rồi." Chu Trạch gật đầu.
Hai ông cháu vừa đi vào trong thôn vừa nói cười vui vẻ.
Chu Trạch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lúc nãy anh không để ý, nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy, vầng trăng trên cao dường như đang nhuốm một sắc máu nhàn nhạt ở rìa ngoài.
Chín năm trước, khi chủ thớt kia lần đầu tiên đến đây, cảnh tượng đầu tiên ông ta trải qua có lẽ cũng giống như lần thứ hai của anh, nếu không thì ngay lần đầu tiên ông ta đã không thể ra ngoài và đăng bài viết đó rồi.
Nhưng trong bài viết ông ta có nói, khi đi lại trong thôn vào ban đêm, nhà nào nhà nấy đều lẩm bẩm rằng mình đói quá, muốn ăn thứ gì đó. Điều này có nghĩa là thực ra từ chín năm trước, cái "đói" của ngôi thôn này đã bắt đầu có vấn đề.
Mà hiện tại, khi chín năm sau mình đặt chân đến, vấn đề đã lên men và trở nên tồi tệ hơn.
Từ nay về sau, nếu có "ngư phủ" nào vô tình lạc vào đây, e rằng sẽ không được thấy một Đào Hoa Nguyên thuần phác nữa, mà chỉ có thể biến thành đồ ăn cho vô số vong hồn trong thôn này.
Nơi này, đã từng bước biến thành một vùng đất hung hiểm.
Chu Trạch rảo bước đi vào trong thôn, anh cần phải đi dạo một vòng xem sao, ít nhất phải điều tra rõ ràng xem năm xưa, dưới bối cảnh bị quân Nhật tàn sát, ngôi thôn này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Năm đó khi quốc nạn ập xuống, oan hồn chết đi không biết bao nhiêu mà kể, tại sao duy chỉ có ngôi thôn này lại được bảo tồn theo một cách kỳ dị như thế này?
Sự việc bất thường tất có điềm quái dị.
Nhà cửa trong thôn đều được đắp bằng đất bùn trộn rơm rạ, vài nhà có điều kiện hơn một chút thì lợp thêm ít ngói trên mái, đây được coi là mức sống phổ biến ở nông thôn tám mươi năm trước.
Chu Trạch nhớ lúc nhỏ mình cũng từng thấy những ngôi nhà tương tự ở vùng quê Thông Thành, nhưng đó là nhà tổ của người ta, thực ra đã không còn ai ở nữa.
Nhà nào nhà nấy đều có hàng rào sân vườn riêng, rất gọn gàng sạch sẽ, thậm chí sạch đến mức quá mức bình thường. Thường thì trong sân người ta sẽ trồng ít hành, gừng, tỏi hoặc rau xanh, nhưng sân vườn ở đây lại trống trơn, bằng phẳng, đến một cọng cỏ dại cũng không có.
Một bà cụ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa, tay cầm kim chỉ đang khâu giày vải. Bà cụ làm rất chăm chú, rất nhập tâm, nhưng từ đằng xa Chu Trạch đã nhìn thấy bà cụ vừa khâu vừa chảy nước dãi ròng ròng.
Dưới đất đã tích tụ thành một vũng lớn.
Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị.
Bà cụ hoàn toàn không hay biết gì, dù nước dãi đã thấm ướt cả chiếc giày trên tay nhưng bà vẫn thản nhiên làm việc của mình, chìm đắm trong thế giới riêng.
May mắn là khi Chu Trạch và con khỉ đi qua, bà cụ cũng không ngẩng đầu lên, nhưng Chu Trạch cũng không dám hoàn toàn xem bà như một người qua đường vô hại. Đã có bài học nhãn tiền từ hai ông cháu lúc nãy, Chu Trạch hiểu rõ người trong thôn này không biết lúc nào sẽ bị cơn đói đánh gục rồi lập tức hóa thành lệ quỷ.
Phía trước có một cái giếng nước, một người phụ nữ tầm ba bốn mươi tuổi đang múc nước. Người phụ nữ có vóc dáng khá đẹp, tuy hơi quê mùa nhưng đặt vào thời đại đó thì đã được coi là mỹ nhân tiêu chuẩn ở nông thôn.
Dáng người cao ráo, khuôn ngực đầy đặn, cặp mông tròn trịa, toát lên vẻ nguyên thủy và đầy khiêu gợi.
Nhưng khi người phụ nữ xách thùng nước quay người lại, Chu Trạch liền nhìn thấy trong miệng cô ta đang ngậm đầy một nùi tóc đen, đang ra sức nhai ngấu nghiến.
Đó là tóc của chính cô ta.
Cô ta vừa xách nước vừa cắn nuốt tóc của chính mình, cô ta rất đói, đói đến cồn cào gan ruột.
Bà cụ khâu giày vải ngẩng đầu lên, nhìn về phía người phụ nữ múc nước, mắng: "Con mụ góa kia, chồng chết rồi mà còn ăn mặc lẳng lơ thế kia, cái miệng dưới thèm khát lắm rồi phải không?"
Người phụ nữ bị gọi là góa phụ cũng không chịu lép vế, liền gào lên đáp trả: "Mụ già họ Thôi kia, tôi đây không giống mụ đâu, cái miệng dưới của mụ chắc đến cả nước miếng cũng chẳng chảy ra nổi nữa rồi nhỉ."
"Nhổ vào, cái đồ lăng loàn trắc nết, suốt ngày chỉ biết nghĩ đến đàn ông!"
"Tôi nghĩ đấy, ngày nào tôi cũng nghĩ, tôi chỉ mong đêm nay tất cả đàn ông trong thôn đều leo lên giường tôi, để tôi ăn thịt từng người một.
Chiên giòn này,
Hấp sả này,
Trộn gỏi này,
Chậc chậc,
Cái hương vị đó... không chịu nổi nữa rồi, thèm đàn ông quá đi mất."
Góa phụ vừa nói vừa ra sức nhai mớ tóc của mình mạnh hơn.
Mà bà cụ dường như cũng bị những lời đó làm cho lung lay, nước dãi chảy ra càng dữ dội, mặt đầy vẻ thèm thuồng khát khao.
Chu Trạch đi qua giữa hai người bọn họ, hai người phụ nữ này không biết tại sao lại hoàn toàn không nhìn thấy anh, nhưng khi Chu Trạch và con khỉ vừa đi được một đoạn xa.
Bà cụ và góa phụ bỗng nhiên từ từ ngẩng đầu lên, cùng nhìn về hướng Chu Trạch vừa đi khuất.
Trong mắt cả hai hiện lên những tia sáng đỏ rực.
Mấy ngôi nhà phía trước trông có vẻ bề thế hơn một chút, trên mái có lợp ngói, trước cửa còn có đôn đá, chứng tỏ gia cảnh khá giả.
Chu Trạch bước vào trong sân, sân không có ai, còn mùi thịt thơm phức thì bay ra từ phía nhà bếp. Chu Trạch đi tới, đưa tay đẩy cánh cửa sổ gỗ ra.
Bên trong là bếp lò đất ở nông thôn.
Một gã thanh niên đang ngồi sau bếp đút củi vào, lửa cháy rất đượm.
Nhưng trong nồi chẳng có gì cả, chỉ có một nồi nước lớn đang sôi sùng sục.
"Vợ ơi, nước sôi rồi, em mau vào đây đi!"
Gã thanh niên gọi vọng vào phía trong, gã có vẻ nôn nóng lắm rồi.
Giống như những cặp vợ chồng mới cưới, mỗi tối người chồng đều giục giã vợ mình mau đi tắm vậy.
"Đến đây, đến đây, nhìn cái bộ dạng quỷ sứ của anh kìa!
Làm việc khác thì chẳng thấy anh hăng hái thế, thế mà riêng chuyện này lại sốt sắng thế không biết."
Gã thanh niên chạy ra khỏi bếp, ôm chầm lấy người phụ nữ, rên rỉ: "Nhanh, nhanh lên, anh không nhịn nổi nữa rồi, không nhịn nổi nữa rồi."
"Anh cứ chờ đấy."
Người phụ nữ trút bỏ xiêm y.
Dường như cô ta hoàn toàn không nhìn thấy có một người đang đứng bên cửa sổ quan sát.
Sau khi cởi bỏ quần áo, người phụ nữ để lộ tấm lưng trắng trẻo mịn màng, nhưng cánh tay phải của cô ta thì đã chuyển sang màu đỏ từ lâu, trông giống như món thịt đầu heo luộc chín bày bán ngoài tiệm.
Người phụ nữ leo thẳng lên bệ bếp, sau đó ngồi vào trong nồi nước sôi sùng sục, một tay cầm gáo múc nước nóng dội lên người, một tay mắng chồng:
"Đút thêm củi vào đi, không thì không chín được đâu, ăn không ngon đâu! Nhìn cái đồ vô dụng nhà anh kìa, dùng sức mạnh lên chút đi chứ, bà đây chưa thấy phê đâu!"
"Được rồi vợ yêu!"
Người chồng lập tức chạy ra sau nhóm thêm củi.
Còn người phụ nữ ngồi trong nồi nước vừa tự luộc chính mình, vừa cắn một miếng thật mạnh vào cánh tay phải vốn đã được luộc chín và ướp gia vị từ trước của mình.
Cô ta nheo mắt lại, vẻ mặt đầy tận hưởng:
"Ngon tuyệt cú mèo luôn."