Bậc thầy mưu lược

Lượt đọc: 170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 34

❊ ❊ ❊

Khi Alexandra tới căn nhà ở cảng Đắc Khắc thì đã là 10 giờ tối. Cô gọi cho George vài lần nhưng chẳng ai bắt máy. Cô hy vọng anh sẽ không vì sự chậm trễ của mình mà nổi giận. Chiều hôm đó, khi Alexandra chuẩn bị khởi hành đến cảng Đắc Khắc, điện thoại reo. Cô nghĩ: "Mình sắp trễ rồi, cứ mặc kệ nó đi", rồi chạy ra ngoài lên xe. Lúc này, người giúp việc đuổi theo.

"Thưa bà Melis, chị gái bà gọi điện, nói có việc gấp muốn tìm bà."

Alexandra nhấc máy, Eve nói trong điện thoại: "Cưng à, chị đang ở Washington, chị gặp rắc rối lớn rồi, chị phải gặp em."

"Đương nhiên rồi," Alexandra nói ngay, "Em đang chuẩn bị đi cảng Đắc Khắc gặp George, nhưng sáng thứ Hai em sẽ về, cho nên..."

"Không thể đợi được nữa." Eve nói trong tuyệt vọng, "Em có thể đến sân bay LaGuardia một chuyến không? Chị đi chuyến bay 5 giờ đến đó."

"Em có thể đi, Eve, nhưng em đã báo với George rằng..."

"Tình hình rất khẩn cấp, Alex. Nhưng tất nhiên, nếu em thực sự quá bận..."

"Đợi đã! Được rồi, em sẽ đi."

"Cảm ơn cưng, chị biết chị có thể dựa vào em."

Eve rất ít khi nhờ vả, vì thế cô không thể từ chối. Cô vẫn có thể bắt chuyến bay muộn hơn để đến đảo, thế là cô gọi điện cho văn phòng của George để báo rằng mình có chút việc trì hoãn, nhưng anh không có ở văn phòng. Cô để lại lời nhắn cho thư ký chuyển tới George. Một tiếng sau, cô bắt taxi ra sân bay để đón chuyến bay 5 giờ từ Washington tới. Eve không có trên chuyến bay đó, Alexandra đợi ở sân bay thêm hai tiếng nữa vẫn chẳng thấy bóng dáng Eve đâu. Alexandra không biết làm sao để liên lạc với Eve ở Washington, cuối cùng, vì không còn cách nào khác, cô đành bay đến đảo tìm George. Khi đến gần khu căn hộ Tùng Lĩnh Cư, cô phát hiện bên trong không bật đèn, lúc này George đáng lẽ phải đến từ lâu rồi. Alexandra đi tìm từng phòng, bật hết đèn lên.

"George?"

Nhưng đến bóng dáng anh cũng không thấy. Cô gọi về nhà ở Manhattan, người giúp việc bắt máy.

"Ông Melis có nhà không?" Alexandra hỏi.

"Sao ạ, không có ạ, thưa bà Melis. Ông ấy nói hai người đi chơi cuối tuần cùng nhau mà."

"Cảm ơn chị, Mary. Có lẽ anh ấy bị kẹt ở đâu đó rồi."

Việc anh trễ giờ chắc chắn có lý do. Chắc là phút cuối trước khi đi có công việc quấn lấy anh, như mọi khi, những đồng nghiệp ở công ty lại bắt anh xử lý. Có lẽ anh sẽ đến ngay thôi. Cô gọi cho Eve.

"Eve!" Alexandra nói lớn, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với chị vậy?"

"Em bị sao thế? Chị đợi em ở sân bay Kennedy, mà em thì chẳng thấy đâu..."

"Sân bay Kennedy! Chị bảo là sân bay LaGuardia mà."

"Không, cưng à, sân bay Kennedy."

"Nhưng..." Tất nhiên điều này không quan trọng nữa. "Xin lỗi chị," Alexandra nói, "Có lẽ em nghe nhầm. Chị sao rồi?"

Eve nói: "Giờ ổn rồi, lúc đó thật kinh khủng, một người đàn ông cứ quấn lấy chị, hắn là một nhân vật lớn trong giới chính trị ở Washington, chị thấy lòng ghen tuông của hắn bất thường quá..." Chị ta cười, "Chị không thể nói chi tiết qua điện thoại được, tổng đài sẽ cắt cuộc gọi của chúng ta mất, thứ Hai gặp mặt chị kể cho nghe."

"Được thôi." Alexandra nói, tảng đá trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống.

"Chúc em có một cuối tuần vui vẻ." Eve nói, "George thế nào?"

"Anh ấy không ở đây," Alexandra cố gắng giữ giọng bình thường, "Em nghĩ anh ấy bị công việc quấn lấy nên không có thời gian gọi cho em."

"Chị tin là em sẽ nhận được điện thoại của anh ấy sớm thôi. Ngủ ngon nhé cưng."

"Ngủ ngon, Eve."

Alexandra đặt ống nghe xuống, nghĩ rằng nếu Eve có thể tìm được một người đàn ông thực sự tốt thì hay biết mấy. Tốt bụng và dịu dàng như George vậy. Cô nhìn đồng hồ, sắp 11 giờ rồi. Giờ này anh chắc phải có thời gian gọi một cú điện thoại chứ. Cô nhấc máy, quay số điện thoại công ty George, không ai bắt máy. Cô lại gọi đến câu lạc bộ của anh, người ở đó bảo cô không thấy ông Melis. Đến nửa đêm, Alexandra bắt đầu hoảng loạn. Đợi đến 1 giờ, cô đứng ngồi không yên, không biết làm sao cho phải. Liệu anh có đi cùng khách hàng nên không thể gọi điện cho cô? Hay là do đi máy bay đến nơi nào đó, trước khi đi không thể liên lạc với cô? Có thể có rất nhiều lý do. Nếu cô gọi cảnh sát mà đúng lúc George bước vào, chẳng phải cô trông như một kẻ ngốc sao!

2 giờ sáng, cô gọi cho cảnh sát. Trên đảo Ba La không có cơ quan cảnh sát, đồn cảnh sát gần nhất nằm ở quận Waldo.

Một giọng nói còn ngái ngủ vang lên: "Văn phòng cảnh sát trưởng quận Waldo, sĩ quan Lumbert đây."

"Tôi là vợ của George Melis, ở khu căn hộ Tùng Lĩnh Cư."

"Vâng, thưa bà Melis." Giọng nói tỉnh hẳn, "Tôi có thể giúp gì cho bà?"

"Thật sự thì tôi cũng không rõ," Alexandra ngập ngừng nói, "Chồng tôi dự định tối nay gặp tôi ở đây, nhưng anh ấy... anh ấy vẫn chưa đến."

"Ồ." Giọng nói đầy ẩn ý. Sĩ quan hiểu ít nhất có ba lý do để giải thích tại sao một người chồng 2 giờ sáng vẫn chưa về nhà: tóc vàng, tóc đen và tóc đỏ.

Anh ta khéo léo nói: "Có phải anh ấy bị trì hoãn trên đường đi làm việc không?"

"Anh ấy... anh ấy thường sẽ gọi điện về."

"Thưa bà Melis, bà biết đấy, đôi khi bà đi đâu đó, nơi đó không tiện gọi điện. Tôi tin là bà sẽ sớm có tin tức từ anh ấy thôi."

Giờ thì cô thực sự thấy mình là một kẻ ngốc. Tất nhiên là cảnh sát hiện chẳng giúp được gì. Cô từng đọc ở đâu đó rằng một người mất tích 24 tiếng thì cảnh sát mới đi tìm, mà George đâu có mất tích, lạy Chúa, anh chỉ là trễ giờ thôi.

"Tôi tin là anh nói đúng," Alexandra nói vào ống nghe, "Làm phiền anh rồi, thật xin lỗi."

"Không sao, thưa bà Melis, tôi cá là anh ấy chắc chắn sẽ có mặt trên chuyến phà 7 giờ sáng."

7 giờ, anh không đến, chuyến phà sau đó cũng không có. Alexandra lại gọi về nhà ở Manhattan. George vẫn không có ở đó.

Một cảm giác đại họa ập đến bắt đầu bao trùm lấy Alexandra. George gặp chuyện rồi; anh đang ở bệnh viện nào đó; bị bệnh, hoặc có lẽ đã chết. Giá như cô không bị Eve giữ chân ở sân bay thì tốt biết mấy; có lẽ George đã đến đó trước, thấy cô không có ở đó nên đã rời đi. Nhưng tình huống này không giải thích thỏa đáng những việc đang xảy ra, anh nên để lại một mẩu giấy nhắn mới phải. Có lẽ anh gặp phải kẻ trộm, bị đánh bị thương hoặc bị bắt cóc. Alexandra chạy từ phòng này sang phòng khác, tìm kiếm bất cứ manh mối nào có thể. Nhưng mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Cô lại xuống bến tàu, "Corsair" vẫn ở đó, lặng lẽ neo đậu tại chỗ.

Cô lại gọi cho đồn cảnh sát quận Waldo. Sĩ quan Philip Ingram là một cảnh sát lão luyện với hai mươi năm kinh nghiệm, đang trực ca sáng. Ông đã biết tin George Melis cả đêm không về. Đây đã trở thành chủ đề chính của các cảnh sát suốt buổi sáng, phần lớn nội dung đều đầy mùi vị thị phi.

Ông nói với Alexandra: "Đến giờ anh ta vẫn bặt vô âm tín sao, thưa bà Melis? Được rồi, tôi sẽ đích thân tới một chuyến." Ông biết đây có thể là lãng phí thời gian, vì người chồng đó có lẽ đang đi tìm hoa ghẹo nguyệt ở đâu đó rồi. Chỉ cần nhà Blackwell gọi điện, là phải chạy tới ngay. Ông nghĩ, dù sao thì đây cũng là một quý bà xinh đẹp, ông từng gặp cô vài lần.

"Khoảng một tiếng nữa tôi sẽ về." Ông nói với sĩ quan trực ban.

Sĩ quan Ingram nghe xong báo cáo của Alexandra, kiểm tra căn nhà và bến tàu, cuối cùng cho rằng quả thực đã xảy ra chuyện. George Melis tối qua đáng lẽ phải gặp vợ ở cảng Đắc Khắc, nhưng anh ta chưa bao giờ xuất hiện. Mặc dù đây không phải là việc của sĩ quan Ingram, ông biết làm chút việc cho một thành viên gia đình Blackwell không có gì là xấu. Ingram đã gọi điện cho sân bay trên đảo và trạm phà ở thung lũng Lincoln. Trong 24 giờ qua, George Melis không sử dụng bất kỳ thiết bị nào ở đó. "Anh ta không đến cảng Đắc Khắc." Sĩ quan nói với Alexandra. Nhưng điều này có nghĩa là gì? Tại sao gã này lại bặt vô âm tín? Theo suy nghĩ của sĩ quan Ingram, không một người đàn ông bình thường nào lại muốn rời bỏ một người phụ nữ như Alexandra.

"Chúng ta kiểm tra thêm bệnh viện và nhà xác..." Ông ngập ngừng, "Và những nơi khác, ngoài ra sẽ dán thông báo tìm người."

Alexandra cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, nhưng ông vẫn nhìn ra vẻ lo lắng bất an của cô. "Cảm ơn ông, sĩ quan, tôi vô cùng biết ơn những gì ông đã làm."

"Đó là công việc của tôi." Sĩ quan Ingram trả lời.

Sĩ quan Ingram quay về đồn cảnh sát, bắt đầu gọi điện cho các bệnh viện và nhà xác. Câu trả lời đều là không, cũng không có báo cáo tai nạn nào liên quan đến George Melis. Hành động tiếp theo của Ingram là gọi cho một người bạn làm phóng viên tại tờ "Tin tức" bang Maine. Sau đó, Ingram gửi đi một tờ thông báo tìm người.

Chiều hôm đó, báo chí đăng một tin tức với tiêu đề lớn:

〖Chồng của nữ thừa kế nhà Blackwell mất tích〗

Peter Templeton vừa nhận được tin này từ thám tử Nick Pappas.

"Peter, còn nhớ cậu từng nhờ tôi điều tra về George Melis không?"

"Nhớ chứ..."

"Anh ta mất tích rồi."

"Anh ta bị sao?"

"Mất tích, biến mất, bỏ trốn rồi." Anh ta đợi một lát để Peter thấm nhuần tin tức này.

"Anh ta có mang theo thứ gì không? Tiền, quần áo, hộ chiếu?"

"Không, theo báo cáo chúng tôi nhận được từ bang Maine, ông Melis đã bốc hơi rồi. Cậu là bác sĩ thần kinh của anh ta, tôi nghĩ có lẽ cậu biết tại sao gã này lại làm vậy."

Peter nghiêm túc nói: "Tôi không biết gì cả, Nick."

"Nếu cậu biết tình hình gì thì kể tôi nghe, vở kịch này đang diễn ra rất gay cấn đấy."

"Được thôi." Peter hứa, "Tôi sẽ nói cho cậu biết."

Ba mươi phút sau, Alexandra gọi cho Peter Templeton, ông có thể nghe thấy giọng cô hoảng loạn và sắc nhọn. "Tôi... George mất tích rồi. Không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với anh ấy. Tôi nghĩ có lẽ anh ấy từng nói gì đó với ông, từ đó có thể tìm ra manh mối, hoặc là..." Cô không nói tiếp được.

"Xin lỗi, thưa bà Melis. Anh ấy không nói với tôi chuyện gì cả, tôi không biết chút gì về việc rốt cuộc đã xảy ra với anh ấy."

"Ồ."

Peter hy vọng có cách nào đó an ủi cô, "Nếu tôi nhớ ra điều gì, tôi sẽ gọi cho bà, làm sao tôi có thể tìm bà?"

"Tôi đang ở cảng Đắc Khắc, nhưng tôi định tối nay về New York, tôi sẽ ở chỗ bà nội."

Alexandra không thể chịu nổi việc ở một mình. Sáng nay cô đã nói chuyện với Kate vài lần. "Ồ, cưng à, không có gì phải vội cả," Kate nói, "Chắc chắn anh ta ra ngoài chạy việc rồi quên gọi cho con đấy thôi."

Nhưng cả hai người họ đều không tin.

Eve nhìn thấy tin tức George mất tích trên tivi. Tivi còn chèn thêm hình ảnh khu Tùng Lĩnh Cư và ảnh cưới của Alexandra và George. Trong đó có một tấm ảnh cận cảnh George, đôi mắt mở to nhìn lên trên, điều này làm Eve nhớ lại vẻ kinh ngạc trên mặt anh trước khi chết.

Bình luận viên tivi nói: "Hiện tại vẫn chưa phát hiện bất kỳ dấu hiệu bạo lực nào, cũng chưa có tin tức về việc kẻ bắt cóc đòi tiền chuộc. Cảnh sát ước tính, George Melis có thể là nạn nhân của một tai nạn và đã mất trí nhớ." Eve hài lòng mỉm cười.

Họ sẽ không bao giờ tìm thấy thi thể. Thi thể đã bị thủy triều cuốn ra biển lớn. George tội nghiệp. Anh vẫn luôn thực hiện chính xác kế hoạch của chị ta. Nhưng chị ta đã thay đổi nó một chút. Chị ta bay đến Maine, thuê một chiếc mô tô nước đưa đến vịnh Phil Creek, để lại cho "một người bạn". Chị ta lại thuê chiếc thuyền thứ hai từ bến tàu gần đó, lái đến cảng Đắc Khắc, đợi George ở đó. Mà anh thì hoàn toàn không biết gì. Chị ta đã cẩn thận lau sạch boong tàu trước khi quay lại bến, sau đó mọi chuyện trở nên rất đơn giản, kéo mô tô nước của George về bến, trả lại chiếc thuyền đã thuê, rồi bay về New York đợi cuộc điện thoại mà chị ta biết chắc Alexandra sẽ gọi.

Đây là một vụ án được lên kế hoạch chu đáo. Cảnh sát sẽ xếp nó vào những vụ mất tích bí ẩn.

Phát thanh viên tiếp tục nói: "Tin tức khác..." Eve tắt tivi.

Chị ta không muốn lỡ hẹn với Rory MacKenna.

6 giờ sáng hôm sau, một tàu đánh cá phát hiện thi thể George Melis bị sóng đánh dạt vào đê chắn sóng ở Penobscot. Tin tức buổi sáng báo cáo là chết đuối do sẩy chân, nhưng khi tin tức xa hơn truyền đến, giọng điệu báo cáo bắt đầu thay đổi. Khám nghiệm tử thi chứng minh, vết thương ban đầu tưởng là bị cá mập cắn, thực chất là vết đâm của dao. Tin tức buổi tối báo cáo: "George Melis nghi bị mưu sát... triệu phú bị ám sát chết."

Sĩ quan Ingram đang nghiên cứu bản đồ thủy triều tối hôm trước. Xem xong, ông dựa vào ghế, vẻ mặt đầy bối rối hiện lên. Nếu không bị đê chắn sóng chặn lại, thi thể George Melis đáng lẽ phải bị cuốn ra ngoài vịnh. Điều khiến ông cảm thấy khó hiểu là, thi thể rất có thể là do thủy triều từ hướng vịnh Đắc Khắc cuốn tới. Nhưng George Melis lại chưa từng đến đó.

Thám tử Nick Pappas bay đến Maine và có một cuộc trò chuyện với sĩ quan Ingram.

"Tôi nghĩ, bộ phận của tôi hiện tại có thể giúp ích cho các ông." Nick nói, "Chúng tôi có một số tài liệu bối cảnh thú vị về George Melis. Tôi biết điều này vượt quá thẩm quyền của chúng tôi, nhưng nếu ông cần sự hợp tác, chúng tôi rất vui lòng cung cấp những tài liệu này cho ông, thưa sĩ quan."

Trong suốt hai mươi năm làm việc tại đồn cảnh sát quận Waldo, sự kích thích duy nhất mà sĩ quan Ingram thấy là một du khách say rượu bắn rơi cái đầu nai nhồi bông treo trên tường của cửa hàng đồ cổ. Còn lần này, cái chết của George Melis là tin tức trang nhất, vì thế sĩ quan Ingram cho rằng đây là cơ hội tốt để mình trở nên nổi tiếng. Nếu may mắn, có thể giúp ông tìm được một vị trí thám tử tại sở cảnh sát New York, nơi đó mới là chốn đặc sắc. Cho nên giờ ông nhìn Nick Pappas, lẩm bẩm: "Tôi không biết..."

Như nhìn thấu tâm tư của ông, Nick Pappas nói: "Chúng tôi không mong đợi đạt được danh tiếng gì cả. Vụ án này áp lực rất lớn, cho nên, nếu có thể phá án sớm thì chúng tôi cũng dễ thở hơn. Tôi có thể đưa hết tài liệu bối cảnh của George Melis cho ông ngay lập tức."

Sĩ quan Ingram xác định mình sẽ không mất gì cả, bèn nói: "Được thôi, tôi làm."

Alexandra nằm trên giường, uống một lượng lớn thuốc an thần, cô cố chấp từ chối chấp nhận sự thật George đã bị mưu sát. Sao có thể chứ? Trên đời này chẳng ai có lý do để giết anh cả. Mặc dù cảnh sát nói về vết đâm của dao, nhưng có thể họ nhầm lẫn. Đó chắc chắn là do tai nạn nào đó gây ra. Không, không ai sẽ đi giết anh... không ai sẽ đi giết anh... Thuốc ngủ bác sĩ Harry đưa cho cuối cùng cũng có tác dụng. Cô chìm sâu vào giấc ngủ.

Eve nghe tin thi thể George được tìm thấy thì cảm thấy chấn động. Nhưng có lẽ đó là việc tốt. Eve nghĩ, Alexandra sẽ là nghi phạm duy nhất. Cô có mặt tại đó, ở trên hòn đảo đó.

Trong phòng khách, Kate ngồi cạnh Eve trên ghế sofa. Tin tức này khiến Kate vô cùng chấn động.

"Tại sao lại có người ám sát George?" Bà hỏi.

Eve thở dài nói: "Con không biết, bà nội. Con thực sự không hiểu. Con đau lòng thay cho Alexandra."

Sĩ quan Philip Ingram đang hỏi nhân viên tại bến phà thung lũng Lincoln. "Anh chắc chắn là vợ chồng ông Melis không ai đi phà vào chiều thứ Sáu chứ?"

"Khi tôi trực, họ không đến, tôi đã hỏi người trực ca sáng, anh ta cũng không thấy. Chắc chắn họ đi máy bay tới rồi."

"Còn một câu hỏi nữa, thứ Sáu có người lạ nào đi phà không?"

"Chết tiệt!" Người đó nói, "Ông biết đấy, thời điểm này trong năm không có người lạ nào vào đảo cả, mùa hè có thể có vài du khách... nhưng vào tháng 11? Mốc meo hết!"

Sĩ quan Ingram lại đến sân bay đảo Ba La nói chuyện với quản lý. "George Melis chắc chắn tối đó không đi máy bay, anh ta chắc chắn đi phà lên đảo."

"Nhưng, Lu nói anh ta không thấy George."

"Vậy thì, chết tiệt thật, anh ta không thể bơi qua được chứ?"

"Thế ông có thấy bà Melis không?"

"Thấy chứ, bà ấy đến khoảng 10 giờ, tôi để con trai tôi là Charlie lái xe đưa bà ấy từ sân bay về Tùng Lĩnh Cư."

"Lúc đó ông có thấy vẻ mặt của bà Melis thế nào không?"

"Ông hỏi hay đấy. Bà ấy lo sốt vó như kiến bò chảo lửa, con trai tôi còn nhìn ra nữa là. Bà ấy thường rất điềm tĩnh, nói chuyện với ai cũng rất nhã nhặn, nhưng tối hôm đó bà ấy trông rất lo âu."

"Còn một câu hỏi nữa. Chiều hôm đó có người lạ nào đi máy bay đến không? Bất kỳ khuôn mặt nào ông không quen?"

Ông ta lắc đầu nói: "Không, đến đều là khách quen cả."

Một tiếng sau, sĩ quan Ingram nói chuyện điện thoại với Nick Pappas: "Tôi đã rơi vào một mớ hỗn độn chết tiệt rồi." Ông nói với thám tử New York, "Tối thứ Sáu, bà Melis đáp máy bay tư nhân xuống sân bay đảo Ba La vào khoảng 10 giờ, nhưng chồng bà ấy không đi cùng, hơn nữa, anh ta cũng không đi máy bay hay phà đến, thực tế là, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy tối hôm đó anh ta có ở trên đảo."

"Trừ thủy triều."

"Đúng."

"Kẻ giết anh ta có thể đã ném anh ta xuống nước từ trên thuyền, tưởng rằng thủy triều sẽ cuốn anh ta ra biển lớn, ông đã kiểm tra chiếc 'Corsair' chưa?"

"Tôi kiểm tra toàn bộ rồi, không phát hiện dấu vết bạo lực nào, cũng không có vết máu."

"Tôi muốn đưa một số chuyên gia pháp y đến đó, ông đồng ý chứ?"

"Chỉ cần ông nhớ thỏa thuận nhỏ của chúng ta là được."

"Tôi nhớ mà, mai gặp."

Sáng hôm sau, Nick Pappas và một số chuyên gia đến đảo. Sĩ quan Ingram đi cùng họ đến bến tàu nhà Blackwell, nơi chiếc "Corsair" đang neo đậu. Hai tiếng sau, chuyên gia pháp y nói: "Có vẻ chúng ta sẽ có đột phá bất ngờ. Nick, phát hiện một số vết máu dưới lan can."

Chiều hôm đó, cảnh sát thông qua xét nghiệm chứng minh vết máu hoàn toàn trùng khớp với nhóm máu của George Melis.

Sở cảnh sát khu nhà giàu Manhattan vô cùng bận rộn, một loạt vụ đột kích bắt giữ những kẻ nghiện ma túy suốt đêm đã chật kín cả nhà tù, nhà tạm giam cũng chật ních gái mại dâm, kẻ nghiện rượu và tội phạm lưu manh. Khi Peter Templeton được người đưa qua đống hỗn loạn này đến văn phòng thám tử Pappas, tiếng ồn ào và mùi hôi thối liên tục ập đến với ông.

"Này, Peter, ông có thể đại giá quang lâm, thật là tốt quá."

Trong điện thoại Pappas nói: "Ông có chuyện giấu tôi đấy, bạn ạ. 6 giờ đến văn phòng tôi, nếu không tôi phải phái một đội đặc cảnh đi lôi ông đến đấy."

Khi người đưa ông đến rời khỏi văn phòng, Peter hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Nick, chuyện gì quấn lấy cậu vậy?"

"Tôi sẽ nói cho ông biết chuyện gì đang quấn lấy tôi, một số người đang giở trò khôn vặt, ông biết chúng tôi đã có được gì không? Một người đàn ông mất tích đã chết trên một hòn đảo mà anh ta chưa từng tới."

"Điều đó không giải thích được."

"Nói tôi nghe đi, bạn ạ, tài xế phà và người quản lý sân bay đều thề là tối hôm George Melis mất tích chưa bao giờ nhìn thấy anh ta, vậy cách duy nhất anh ta có thể đến cảng Đắc Khắc là đi mô tô nước. Tôi đã hỏi tất cả những người lái mô tô nước ở địa phương, nhưng chẳng ai thấy anh ta cả."

"Có lẽ đêm đó anh ta không ở cảng Đắc Khắc."

"Nhưng kết quả xét nghiệm pháp y lại không phải như vậy. Họ phát hiện một số bằng chứng, cho thấy đêm đó Melis từng đến căn nhà đó, thay bộ âu phục, mặc bộ đồ đi biển, thi thể anh ta được phát hiện khi đang mặc bộ đồ đó."

"Có phải anh ta bị giết trong căn nhà đó?"

"Anh ta chết trên du thuyền nhà Blackwell. Sau đó bị ném xuống nước, kẻ sát nhân hy vọng thủy triều sẽ cuốn thi thể ra biển lớn, trôi đến tận Trung Quốc."

"Sao...?"

Nick Pappas giơ một bàn tay béo mập lên nói: "Đến lượt tôi. Melis vốn là bệnh nhân của ông, anh ta có thể đã nói chuyện với ông về vợ mình."

"Cô ấy thì liên quan gì đến việc này?"

"Liên quan nhiều lắm, cô ấy có thể là lựa chọn thứ nhất, thứ hai và thứ ba của tôi."

"Cậu điên rồi."

"Này, tôi nghĩ bác sĩ tâm thần không bao giờ sử dụng những từ như 'điên' đâu nhỉ."

"Nick, thứ gì khiến cậu cho rằng Alexandra Melis sẽ giết chồng mình?"

"Cô ta ở trên đảo, và cô ta có động cơ. Tối hôm đó cô ta lên đảo rất muộn, nói rằng vì chị gái bảo cô ta đến sân bay đón nhưng cô ta lại đi nhầm chỗ."

"Thế chị gái cô ta nói sao?"

"Để tôi nghỉ chút đã. Anh trông chờ cô ta nói được gì chứ? Họ là chị em sinh đôi. Chúng tôi cho rằng George Mellis đã đến ngôi nhà đó vào tối hôm ấy, nhưng vợ ông ta thề rằng hoàn toàn không thấy ông ta. Đó là một căn hộ rất lớn, Peter ạ, nhưng cũng không đến mức lớn tới nỗi không tìm thấy một người. Hơn nữa, bà Mellis đã cho tất cả người hầu nghỉ cuối tuần. Khi chúng tôi hỏi tại sao, bà ta nói đó là ý của George. Tất nhiên, hiện tại George không thể tự mình lên tiếng được nữa."

Peter ngồi đó, chìm sâu vào suy tư. "Anh nói cô ta có động cơ, là động cơ gì?"

"Trí nhớ của anh tệ thật, chính anh đã kéo tôi vào vụ này đấy. Người phụ nữ này kết hôn với một kẻ tâm thần, một tên bạo dâm, chắc chắn hắn thường xuyên cho cô ta những trận đòn nhừ tử. Hãy tưởng tượng xem, cô ta không muốn nhẫn nhịn thêm nữa. Cô ta đòi ly hôn, nhưng hắn không đồng ý. Tại sao phải ly hôn chứ? Hắn đang sống rất tốt. Cô ta không dám kiện ra tòa, vì điều đó sẽ gây ra những lời đồn đại không thể chịu nổi. Cô ta không còn đường lui. Cô ta buộc phải giết hắn." Nói xong, anh ta ngả người ra sau ghế.

"Anh muốn tôi giúp gì nào?" Peter hỏi.

"Thông tin. Mười ngày trước anh từng ăn trưa với cô ta." Anh ta nhấn nút máy ghi âm trên bàn làm việc. "Chúng ta ghi âm một chút nhé, Peter. Hãy kể cho tôi nghe về bữa trưa đó, thái độ của Alexandra Mellis thế nào? Cô ta có căng thẳng không? Tức giận hay là cuồng loạn?"

"Nick, tôi chưa từng thấy người phụ nữ đã kết hôn nào thoải mái, tự nhiên và hạnh phúc đến thế."

Nick Pappas nhìn chằm chằm vào anh, đột ngột tắt máy ghi âm. "Đừng lừa tôi, bạn của tôi. Sáng nay tôi đã gặp bác sĩ John Harley. Ông ta vẫn luôn kê thuốc cho Alexandra Mellis để giúp cô ta thoát khỏi khuynh hướng tự sát. Lạy Chúa tôi!"

Cuộc trò chuyện giữa bác sĩ John Harley và thanh tra Pappas khiến ông vô cùng phiền não. Thanh tra vào thẳng vấn đề: "Gần đây bà Mellis có đến gặp ông để khám bệnh không?"

"Xin lỗi," bác sĩ Harley nói, "tôi không thể thảo luận về bệnh nhân của mình, e rằng tôi không giúp gì được cho anh."

"Được rồi, bác sĩ, tôi hiểu. Ông là bạn cũ, ông muốn giữ im lặng về mọi chuyện. Cá nhân tôi không có ý kiến gì." Ông đứng dậy. "Đây là một vụ án giết người, một tiếng nữa tôi sẽ mang giấy tờ pháp lý đến yêu cầu ông cung cấp hồ sơ bệnh án. Khi tìm thấy những gì mình muốn, tôi sẽ công khai chúng lên báo chí."

Bác sĩ Harley đánh giá ông.

"Chúng ta có thể xử lý theo cách trên, nhưng nếu bây giờ ông nói với tôi, tôi sẽ cố gắng giữ bí mật. Thế nào?"

"Ngồi xuống đi," bác sĩ Harley nói. Nick Pappas ngồi xuống. "Gần đây tinh thần của Alexandra có chút vấn đề."

"Vấn đề gì?"

"Cô ấy đang trong trạng thái trầm cảm nặng, luôn nói về việc tự sát."

"Cô ấy có nhắc đến việc dùng dao không?"

"Không, cô ấy nói mình thường mơ thấy chuyện chết đuối. Tôi đã cho cô ấy dùng Wellbutrin. Sau đó cô ấy nói thuốc này không có tác dụng, tôi lại kê Nowifensine cho cô ấy. Tôi... tôi không biết liệu loại thuốc này có tác dụng với cô ấy hay không."

Nick Pappas ngồi đó, âm thầm sắp xếp và tổng hợp lại mọi thứ. Cuối cùng, ông ngẩng đầu lên: "Còn gì nữa không?"

"Chỉ vậy thôi, thanh tra."

Tất nhiên là còn, John Harley đang bị lương tâm cắn rứt. Ông cố tình giấu nhẹm chuyện George Mellis bạo hành Eve một cách tàn nhẫn lần đó. Một phần vì ông không báo cảnh sát ngay lúc ấy, bởi ông muốn giữ gìn danh dự cho gia tộc Blackwell. Tất nhiên ông không biết vụ Eve bị đánh và cái chết của George Mellis có liên hệ gì không, nhưng bản năng mách bảo ông rằng không nhắc đến chuyện đó thì tốt hơn. Để bảo vệ Kate Blackwell, ông sẵn sàng làm mọi thứ.

Mười lăm phút sau khi ông đưa ra quyết định đó, y tá nói với ông: "Bác sĩ Keith Webster gọi điện, ở máy nhánh số 2, thưa bác sĩ."

Mọi việc trùng hợp như thể lương tâm đang gọi tên ông vậy.

Keith Webster nói: "John, tôi muốn chiều nay đến gặp ông, ông có rảnh không?"

"Tôi sẽ sắp xếp, mấy giờ?"

"5 giờ được không?"

"Được lắm, Keith, hẹn gặp lại."

Xem ra, mọi chuyện sẽ không dễ dàng lắng xuống như vậy.

5 giờ, bác sĩ Harley dẫn Keith Webster vào văn phòng của mình. "Anh muốn uống gì không?"

"Không, cảm ơn, John. Tôi không uống đâu. Xin lỗi vì đã đường đột đến gặp ông thế này."

John Harley cảm thấy mỗi lần gặp mặt, Keith Webster luôn miệng xin lỗi. Anh ta hiền lành, nhỏ bé, không bao giờ làm mất lòng ai, luôn cố gắng bày tỏ thiện chí với người khác – giống như một chú cún con luôn chờ đợi được người ta xoa đầu. Dưới một vẻ ngoài nhạt nhòa như vậy lại là một bác sĩ phẫu thuật vĩ đại, điều này thật khiến John Harley khó mà tin nổi.

"Tôi có thể giúp gì cho anh, Keith?"

Keith Webster hít một hơi thật sâu, nói: "Về chuyện... ông biết đấy... về việc George Mellis bạo hành Eve Blackwell."

"Sao nào?"

"Ông biết cô ấy gần như đã chết lần đó."

"Đúng."

"Ừm, chuyện này chưa từng được báo cáo với cảnh sát. Trước tình hình mới – Mellis bị sát hại v.v..., tôi đang cân nhắc xem liệu có nên kể chuyện này với cảnh sát không."

Đến rồi. Dường như không thể tránh khỏi vấn đề này.

"Anh có thể làm bất cứ điều gì anh cho là nên làm, Keith."

Keith Webster buồn bã nói: "Tôi biết, nhưng tình hình là tôi không muốn làm bất cứ điều gì gây tổn thương cho Eve Blackwell, cô ấy là một người rất đặc biệt."

Bác sĩ Harley chăm chú nhìn anh: "Cô ấy đúng là như vậy."

Keith Webster thở dài: "Mối lo duy nhất hiện tại là, John, nếu tôi giữ im lặng về chuyện này, mà sau đó cảnh sát lại phát hiện ra, thì tôi sẽ rất khó xử."

Đối với cả hai chúng ta đều vậy, John Harley nghĩ thầm. Ông nhìn thấy một chút khả năng, liền cố tình nói: "Cảnh sát khó mà phát hiện ra lắm, anh thấy sao? Tất nhiên Eve sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này, mà anh lại chữa trị vết thương cho cô ấy hoàn hảo đến thế, ngoài vết sẹo nhỏ đó ra, chẳng ai biết cô ấy từng bị thương cả."

Keith Webster chớp mắt: "Vết sẹo nhỏ nào?"

"Một vết sẹo đỏ trên trán cô ấy, cô ấy nói với tôi là anh bảo trong vòng một hai tháng tới sẽ xóa nó đi."

Bác sĩ Webster giờ chớp mắt nhanh hơn. Bác sĩ Harley cho rằng đó là một cơn co giật thần kinh.

"Tôi không nhớ... Lần cuối ông gặp Eve là khi nào?"

"Khoảng mười ngày trước, cô ấy đến văn phòng tôi để bàn về vấn đề của em gái mình. Thực ra, vết sẹo đó là dấu hiệu duy nhất để tôi phân biệt Eve và Alexandra. Họ là chị em sinh đôi, anh biết đấy."

Keith Webster chậm rãi gật đầu: "Vâng, tôi đã thấy ảnh em gái Eve trên báo. Giống nhau đến kinh ngạc. Ông nói dấu hiệu duy nhất để phân biệt họ là vết sẹo trên trán sau khi tôi phẫu thuật cho Eve?"

"Đúng."

Bác sĩ Webster ngồi đó, im lặng, cắn môi dưới. Cuối cùng anh nói: "Có lẽ hiện tại tôi không nên đến gặp cảnh sát, tôi cần suy nghĩ thêm."

"Thú thật, tôi nghĩ làm vậy là sáng suốt, Keith. Cả hai cô ấy đều rất đáng mến, hiện tại báo chí đang ám chỉ cảnh sát cho rằng Alexandra đã giết George. Điều đó là không thể. Tôi nhớ khi họ còn là những cô bé..."

Bác sĩ Webster đã không còn nghe nữa.

Sau khi rời khỏi bác sĩ Harley, Keith Webster vô cùng khó hiểu. Tất nhiên anh sẽ không để lại dù chỉ một vết sẹo nhỏ trên khuôn mặt xinh đẹp đó, nhưng bác sĩ John Harley lại nhìn thấy nó. Nếu sau này Eve bị tai nạn để lại sẹo thì cũng có thể, nhưng tại sao cô ấy phải nói dối? Chẳng có lý do gì cả!

Anh suy xét từ mọi góc độ, nghĩ ra đủ mọi khả năng khác nhau, cho đến khi đưa ra kết luận. Anh nghĩ, nếu mình đúng, điều này sẽ thay đổi toàn bộ cuộc đời mình...

Sáng hôm sau, Keith Webster gọi điện cho bác sĩ Harley. "John," anh nói, "xin lỗi vì làm phiền ông, ông nói Eve Blackwell đến gặp ông để bàn về em gái cô ấy, Alexandra?"

"Đúng."

"Sau khi Eve đến gặp ông, Alexandra có tìm ông không?"

"Có, thực ra cô ấy đến văn phòng tôi vào ngày hôm sau. Tại sao anh hỏi vậy?"

"Chỉ là tò mò thôi. Ông có thể cho tôi biết em gái Eve đến văn phòng ông làm gì không?"

"Alexandra đang trong trạng thái trầm cảm sâu sắc, Eve muốn giúp đỡ em gái mình."

"Eve bị bạo hành, suýt chết trong tay chồng của Alexandra, mà giờ người đàn ông đó bị giết, người bị nghi ngờ lại là Alexandra."

Keith Webster luôn cho rằng mình không thông minh. Hồi đi học, anh phải học rất vất vả mới vừa đủ điểm đỗ trong các kỳ thi cuối kỳ. Anh luôn là trò cười cho bạn bè trong lớp. Anh không phải là vận động viên, cũng chẳng phải học sinh xuất sắc, lại không giỏi giao tiếp. Anh giống như một người không tồn tại vậy. Khi Keith Webster được nhận vào trường y, gia đình anh ngạc nhiên hơn bất cứ ai. Khi anh được chọn làm bác sĩ phẫu thuật, bạn học và thầy cô đều không trông chờ anh trở thành một bác sĩ có năng lực, chứ đừng nói đến vĩ đại. Kết quả là, anh đã khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Sâu thẳm trong cơ thể anh ẩn giấu một thiên tài. Anh như một nhà điêu khắc kiệt xuất làm nên những công việc kỳ diệu, nhưng là trên cơ thể người sống, chứ không phải đất sét. Trong một thời gian rất ngắn, Keith Webster đã nổi danh. Mặc dù thành công trong y thuật, nhưng anh vẫn không thể vượt qua những tổn thương tâm lý thời thơ ấu. Trong thâm tâm, anh vẫn là cậu bé khiến mọi người thấy nhàm chán, là đối tượng để các cô gái giễu cợt.

Khi cuối cùng anh tìm được Eve, đôi bàn tay Keith đã đẫm mồ hôi. Điện thoại vừa reo cô đã nhấc máy. "Rory à?" Giọng nói trầm thấp và nồng nhiệt.

"Không, tôi là Keith Webster."

"Ồ, chào anh."

Anh nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của cô. "Cô thế nào?" anh hỏi.

"Rất tốt."

Anh có thể cảm nhận được sự thiếu kiên nhẫn của cô. "Tôi... tôi muốn gặp cô."

"Tôi không muốn gặp ai cả. Nếu anh đọc báo thì sẽ biết em rể tôi bị sát hại, tôi đang vô cùng đau buồn."

Anh lau tay vào quần rồi nói: "Đó chính là lý do tôi muốn gặp cô. Eve, tôi có một số chuyện cô nên biết."

"Chuyện gì?"

"Tôi nghĩ tốt nhất không nên nói qua điện thoại." Anh gần như có thể nghe thấy Eve đang toan tính điều gì đó.

"Được thôi, khi nào?"

"Ngay bây giờ, nếu cô tiện."

Ba mươi phút sau anh đến căn hộ của Eve, cô mở cửa cho anh và nói: "Tôi rất bận, anh muốn gặp tôi, rốt cuộc là muốn nói gì?"

"Về chuyện này." Keith Webster áy náy nói, anh mở chiếc phong bì màu vàng đang cầm trên tay, thiếu tự tin lấy ra một tấm ảnh đưa cho Eve. Đó là ảnh của cô.

Cô nhìn tấm ảnh, đầy vẻ khó hiểu: "Sao?"

"Đây là ảnh của cô."

"Tôi thấy rồi," cô mất kiên nhẫn nói, "tấm ảnh này thì sao?"

"Nó được chụp sau khi cô phẫu thuật."

"Thì đã sao?"

"Trên trán cô không có bất kỳ vết sẹo nào cả, Eve ạ."

Anh thấy biểu cảm trên mặt cô thay đổi.

"Mời ngồi, Keith."

Anh ngồi đối diện cô, chỉ dám ngồi ở mép ghế sofa, ánh mắt không thể rời khỏi Eve. Trong sự nghiệp bác sĩ, anh đã gặp rất nhiều phụ nữ xinh đẹp, nhưng Eve lại khiến anh hoàn toàn mê mẩn. Anh chưa từng gặp người phụ nữ nào như cô.

"Tôi nghĩ tốt nhất anh nên nói cho tôi biết rốt cuộc chuyện này là sao."

Anh kể lại từ đầu, nói về cuộc gặp giữa mình với bác sĩ Harley, cũng như vết sẹo bí ẩn kia. Khi Keith Webster thuật lại những tình tiết này, anh luôn nhìn vào mắt Eve, đôi mắt ấy không hề lộ chút cảm xúc nào.

Keith Webster nói xong, Eve lên tiếng: "Tôi không biết anh đang nghĩ gì, nhưng dù thế nào đi nữa, anh đang lãng phí thời gian của tôi. Về vết sẹo này, tôi và em gái chỉ đùa một chút thôi, đơn giản vậy thôi. Giờ nếu anh nói xong rồi, tôi còn rất nhiều việc phải làm."

Anh vẫn ngồi yên. "Tôi rất tiếc vì đã làm phiền cô, nhưng tôi muốn nói chuyện với cô trước khi đến sở cảnh sát." Anh thấy mình đã thực sự thu hút được sự chú ý của cô.

"Rốt cuộc tại sao anh phải đến sở cảnh sát?"

"Tôi buộc phải báo cáo với cảnh sát về việc George Mellis bạo hành cô, cùng với vết sẹo đó. Tôi không thể hiểu nổi, nhưng tôi tin cô có thể giải thích với họ."

Lần đầu tiên, Eve cảm thấy một nỗi sợ hãi ập đến. Người đàn ông nhỏ bé, ngu ngốc và nhạt nhẽo trước mặt này hoàn toàn không biết gì, nhưng những gì anh ta biết là đủ để cảnh sát vào cuộc thẩm vấn.

George Mellis là khách quen của căn hộ cô, cảnh sát hoàn toàn có thể tìm thấy nhân chứng từng gặp hắn. Cô từng nói dối rằng tối hôm George bị sát hại mình đang ở Washington, nhưng lại không có bằng chứng thực sự. Vì bản thân cô chưa từng nghĩ mình cần bằng chứng này. Nếu cảnh sát biết chuyện George Mellis suýt đánh chết cô, đó sẽ trở thành một động cơ, toàn bộ vụ án sẽ bị phơi bày. Cô phải khiến người đàn ông này giữ im lặng.

"Anh muốn gì? Tiền à?"

"Không!"

Cô nhìn thấy vẻ phẫn nộ trên mặt anh. "Vậy muốn gì?"

Bác sĩ Webster cúi đầu nhìn tấm thảm, mặt anh đỏ bừng lên. "Tôi... tôi rất thích cô, Eve. Tôi không muốn bất cứ điều gì tồi tệ xảy ra với cô."

Cô ép mình mỉm cười: "Sẽ không có điều gì bất lợi xảy ra với tôi đâu, Keith. Tôi không làm điều gì sai trái cả. Tin tôi đi. Việc tôi bị đánh chẳng liên quan gì đến cái chết của George Mellis cả." Cô vươn tay nắm lấy tay bác sĩ. "Nếu anh có thể quên nó đi, tôi sẽ thực lòng cảm ơn anh, được không?"

Anh nắm chặt tay cô: "Tôi sẵn lòng làm vậy, Eve. Tôi thực lòng sẵn lòng. Nhưng thứ bảy này cảnh sát sẽ khám nghiệm tử thi, tôi là một bác sĩ, tôi nghĩ, việc làm chứng trong buổi khám nghiệm, nói ra tất cả những gì mình biết là trách nhiệm của tôi."

Anh thấy vẻ hoảng loạn hiện lên trong mắt cô.

"Anh không cần phải làm thế!"

Anh vuốt ve tay cô nói: "Không, Eve. Đó là nghĩa vụ tôi đã tuyên thệ. Chỉ có một cách duy nhất có thể ngăn tôi làm điều đó." Anh thấy cô như người chết đuối vớ được cọc.

Giọng anh vô cùng dịu dàng: "Vợ không thể bị buộc phải làm chứng chống lại chồng mình."

[DeepSeek phụ dịch] C.30
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026

Truyện bạn đang đọc dở dang