Cục Bột Đần Độn Và Cô Bé Tinh Nghịch

Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4, Nhóc Ngốc được tôi luyện như thế nào (2)

❊ ❊ ❊

Mẹ tôi ném điện thoại xuống, sợ bố tôi đang lòe mình, bèn đi hỏi cụ cố xem hồi nhỏ bố tôi có mọc lông trên tai không. Cụ cố bảo là không. Mẹ tôi chạy đi hỏi bà Sư Phương: "Mẹ, hồi nhỏ con có mọc lông trên tai không? Hồi nhỏ mẹ có mọc không? Hồi nhỏ bố có mọc không?"

Bà Sư Phương nói: "Mọc lông gì cơ? Con từ trước đến giờ đều sạch sẽ tinh tươm, ngay cả lông tay lông chân còn chẳng có, tai làm sao mà có lông được? Tai của con và bố nó cũng không có lông."

Mẹ tôi nghĩ cũng đúng, tay chân bà đều láng mịn, hầu như không có lông tơ, mặc váy hay mặc quần đùi đều không cần phải cạo lông, tai thì càng "trọc lóc". Bà nghĩ, tiêu đời rồi, thằng con Nhóc Ngốc của mình chắc chắn là bị "hiện tượng lại giống" rồi, phải làm sao đây? Tai mà mọc lông thì xấu xí biết bao! Sau này không những phải cạo râu, mà mỗi ngày còn phải cạo tai, cũng chẳng biết tai có cạo được không, lông tai liệu có càng cạo càng mọc nhiều không. Cho dù cạo được thì cạo tai khó biết chừng nào, bản thân còn chẳng nhìn thấy, soi gương cũng rất khó cạo, nếu con trai tôi lúc cạo tai mà làm mình bị thương thì sao?

Mẹ tôi mở tã quấn của tôi ra, kiểm tra tôi từ đầu đến chân một lượt kỹ lưỡng, khẳng định rằng tôi chỉ hơi "lại giống" ở trên tai chút thôi, còn chỗ khác thì vẫn rất "hiện đại". Nhưng bà vẫn lo sốt vó, lại giống thì cứ lại giống đi, sao lại cứ phải lại giống đúng trên tai cơ chứ? Muốn giấu cũng khó, muốn trốn cũng chẳng biết trốn vào đâu. Mẹ tôi vừa nghĩ đến những rắc rối mà đôi tai đầy lông sẽ mang lại cho tôi, liền thấy rất đau lòng, một mình trốn trong phòng ngủ, ôm tôi hu hu khóc, hối hận vì mình đã ăn mấy thứ như lạc, quả óc chó gì đó, làm cho lông của con trai mọc điên cuồng, lại còn mọc tận lên trên tai nữa.

Bố tôi dạy xong tiết học đó, liền gọi điện cho mẹ tôi: "Nhóc Ngốc, có phải đang trốn trong phòng đếm '5' không đấy?"

Mẹ tôi thút tha thút thít nói: "Ai bảo tôi đang đếm '5'?"

Bố tôi nói: "Thế là đang đếm '5' thật à? Đừng lo lắng nữa, hồi mới sinh ra tai bố cũng đầy lông, vài ngày nữa lông sẽ rụng hết thôi——"

Mẹ tôi tức tối quát lên: "Sao anh không nói sớm? Làm hại tôi—— lo lắng suốt nửa ngày trời, nếu mà bị trầm cảm sau sinh thật thì anh ráng chịu đấy!"

Bố tôi nói: "Từ lúc em gọi điện đến giờ, tổng cộng mới có mười phút, sao lại thành lo lắng suốt nửa ngày rồi? Anh đâu có biết em lại ngốc đến thế chứ? Anh cứ tưởng ông bà nội sẽ nói cho em biết chứ——"

"Được lắm, các người hùa nhau bắt nạt tôi. Cụ cố cũng lừa tôi bảo hồi nhỏ tai anh không có lông."

"Có lẽ cụ cố quên rồi, hoặc nhớ nhầm người, cụ cố nhớ được rất nhiều chuyện của ba trăm năm trước, tám trăm năm sau, nhưng thường hay râu ông nọ cắm cằm bà kia." Bố tôi an ủi, "Mọc lông thì có sao đâu, cái người tên 'Băng Ngốc' trên mạng ấy, con gái cô ấy chẳng phải từng viết một bài văn sao? 'Bạn có lông, mình có lông, thầy cô có lông, tất cả mọi người đều có lông'."

"Người ta là lúc viết chữ 'thủ' (tay), quên mất không biết quẹo hướng nào nên mới viết thành chữ 'mao' (lông) đấy." Mẹ tôi nói, "Hơn nữa mọi người đều có lông, nhưng lông của người ta có mọc trên tai đâu. Tôi chỉ lo con trai tôi lớn lên không lấy được vợ thôi. Đầu mọc lông thì đẹp trai; ngực mọc lông thì gợi cảm; chân mọc lông thì nam tính. Nhưng có cô gái nào chịu lấy một gã mọc lông trên tai chứ?"

Bố tôi hỏi: "Theo như em nói, nếu lông trên tai anh vẫn còn thì em sẽ không lấy anh à?"

Mẹ tôi ấp úng nói: "Tôi—— vẫn sẽ lấy, nhưng có mấy cô gái ngốc nghếch như tôi chứ?"

Cô nàng "ba cùng" (Series Nhóc Ngốc phần 3 BY Hoàng Mễ)

Cô nàng "ba cùng" chuyên trách của tôi chính là mẹ tôi, vì bà cùng tôi ăn, cùng tôi ngủ, cùng tôi chơi, nên gọi là "cô nàng ba cùng".

1. Cùng ăn

Từ lúc mới chào đời, tôi đã rất chú trọng dưỡng sinh, tin theo nguyên tắc "ăn ít chia nhiều bữa", một ngày phải ăn bảy tám bữa. Ngoài ra, tôi cũng chú trọng "nhai kỹ nuốt chậm", nên một bữa sữa phải ăn mất mấy chục phút. Nếu mỗi bữa tính là hai mươi lăm phút, một ngày tôi tiêu tốn hơn ba tiếng đồng hồ chỉ để uống sữa.

Nói mẹ tôi "cùng ăn" (bồi ăn), chẳng bằng nói là "bù ăn" (bồi/đền bù) thì đúng hơn, vì tôi là loại ăn xong không ghi sổ, ăn xong không trả tiền. Trước đây người ta hình dung một người ăn quỵt, không trả tiền, thì nói là "ăn xong, lau miệng cái là đi luôn". Tôi còn hơn cả những kẻ ăn quỵt ấy: ăn xong, đến miệng tôi còn lười lau, chờ cô nàng "ba cùng" của tôi lau miệng giúp.

Nếu bà quên lau miệng cho tôi thì tôi cũng chẳng bận tâm, cũng không nhắc nhở họ, cứ để vệt sữa trắng xóa dính trên khóe miệng, mẹ tôi nhìn thấy thì trước là cười lớn, sau là xấu hổ, rồi lại thấy áy náy, cuối cùng ngoan ngoãn lau sạch cho tôi.

Bài tập quan trọng nhất mỗi ngày của mẹ tôi là chuẩn bị tám bữa đại tiệc này cho tôi. Lúc mới bắt đầu, ngày bà phải ăn bốn bữa, ngoài ba bữa thường ngày, buổi tối bà còn phải ăn thêm một bữa, nếu không thì đói đến phát hoảng. Bây giờ bà đã trở về trạng thái tự nhiên, mỗi ngày chỉ ăn ba bữa.

Buổi sáng bà thích ăn mấy món nước nôi, kiểu như bún gà hầm nấm, mì sườn củ sen tươi, canh móng giò đậu nành, chè trôi nước rượu nếp, v.v. Lúc ăn chè trôi nước rượu nếp, bà vốn thích ăn kèm quẩy, nhưng nghe nói trong quẩy có phèn chua, sợ không tốt cho tôi nên bà không ăn nữa. Thỉnh thoảng chán mấy món canh hay mì, bà lại ăn bánh bao tiểu long, cháo, bánh bao không nhân, sủi cảo áp chảo, sủi cảo hấp, v.v. Tóm lại, chỉ cần bà nghĩ ra món gì, người trong nhà đều bay vèo vèo đi mua về cho bà ăn.

Buổi trưa và chiều món chính của bà là cơm, thức ăn kèm thì đủ loại, nhưng rất nhiều món mẹ tôi thích đều bị loại trừ, vì những món đó không tốt cho sức khỏe, ví dụ như thịt xông khói, cá khô, lạp xưởng, thịt ba chỉ xông khói, dưa muối, v.v., đã sớm bị nhiều bài báo công bố là thực phẩm gây ung thư. Hay như sườn rang muối, bò thủy tinh, thịt heo hai lần nấu, v.v., không cho ớt thì không ngon, mà cho ớt thì lại không tốt cho tôi, nên mẹ tôi đành phải ngậm ngùi bỏ qua.

Cụ cố nói, ngày xưa xem một người con dâu có được nhà chồng sủng ái hay không, chính là xem sau khi sinh con, trong thời gian ở cữ cô ấy ăn được bao nhiêu con gà, ăn càng nhiều, càng chứng tỏ nhà chồng sủng cô ấy. Thế là ông bà nội tôi liền ra sức sủng mẹ tôi, mỗi ngày hầm một con gà cho bà ăn, bảo là phải ăn đủ ba mươi con gà trong thời gian ở cữ.

Không biết là ăn đến con thứ mấy rồi, mẹ tôi vùng lên phản kháng, bà nói với bố tôi: "Mau đi bảo mấy cái 'Nhóc Ngốc' cộng 'Nhà quê' đó, bảo họ đừng 'làm gà' nữa. Bây giờ đã là năm 2006 rồi, ai còn coi ăn gà là đại bổ nữa? Tôi ăn ngán đến tận cổ rồi, ăn ra cả mùi phân gà rồi đây, còn bắt ăn nữa là tôi tạo phản đấy——"

Ông bà nội không "làm gà" nữa, thì vắt óc suy nghĩ làm những món bổ dưỡng khác để thay thế, nhưng vẫn không thể thiếu mấy món nước nôi, vì canh nước giúp gọi sữa về, mỗi ngày sản xuất nhiều sữa như vậy, chẳng phải đều làm từ nước sao? Không có nước thì làm sao được? Thế nên nhà tôi ngày nào cũng hầm canh nước.

Không biết là do di truyền hay là nhờ công của mấy món nước nôi này, tóm lại là "nồi cơm" của mẹ tôi lúc nào cũng đầy ắp. Lúc mới bắt đầu, mẹ tôi vắt chỗ sữa không bú hết ra, cất vào ngăn đá trên tủ lạnh. Nghe nói thời gian bảo quản sữa mẹ có thể được biểu thị bằng "ba con số năm": nhiệt độ phòng năm phút, ngăn mát năm giờ, ngăn đá năm tuần (cũng có người nói là năm tháng).

Mẹ tôi trữ sữa được vài ngày thì lười trữ tiếp, vì cứ trữ thế này thì ngăn đá sẽ chật cứng, dù trữ năm tháng cũng không hỏng, chẳng lẽ năm tháng sau bà không còn sữa nữa? Phải ăn sữa đông lạnh à? Vả lại ngăn đá tuyệt đối không chứa nổi lượng sữa vắt ra trong năm tháng, cuối cùng đều phải vứt đi.

Mẹ tôi tin rằng năm tháng sau bà vẫn sẽ có nhiều sữa, vì hai người bà của tôi thời kỳ cho con bú sữa đều rất dồi dào. Mẹ tôi bú sữa đến khoảng một tuổi, bố tôi còn lợi hại hơn, theo bà nội nhớ lại thì ít nhất là bú đến khoảng một tuổi rưỡi, lúc đó bố tôi đã biết đi rồi, dùng lời của cụ cố nói, chính là "chạy nhảy chơi khắp nơi", chạy mệt rồi, đói rồi, lại lao đầu vào lòng bà nội, vén vạt áo của bà nội lên tìm sữa ăn.

Cụ cố tôi hồi đó thường hát một bài đồng dao để trêu bố tôi:

Ba tuổi con, mang hài đỏ,

Lắc lư lắc lư đến trường chơi,

Thầy ơi thầy đừng đánh con,

Con về con bú "ti mẹ" đây.

Mẹ tôi thề là không để tôi bú lâu như thế, tránh để sau này người ta cười chê. Nhưng trước khi tôi đầy một tuổi, bà vẫn muốn tôi được ăn đủ ăn no. Tôi đói bụng, chỉ cần há miệng khóc là bố tôi lại gọi: "Cô nàng cởi đồ, cô nàng cởi đồ, mau lại đây, Nhóc Ngốc không đợi được nữa rồi."

Mẹ tôi nghe thấy liền chạy nhanh đến, trước hết cởi cái áo ngủ rộng thùng thình bên ngoài ra, nằm xuống cạnh tôi, sau đó kéo cái áo hai dây bên trong lên, hai "nồi cơm" căng tròn cứ như hai chú thỏ nhỏ nhảy phắt ra ngoài. Có khi hai chú thỏ nhỏ quá nghịch ngợm, vừa nhảy ra đã phun ra ngoài dòng sữa trắng xóa, tôi tránh không kịp, bị phun đầy mặt những đốm trắng.

Mẹ tôi rất vui, nói với bố tôi: "Haha, hồi nhỏ anh bị mẹ anh phun đầy mặt sữa chắc cũng là cái dáng vẻ thảm hại này đây, mau lấy máy ảnh ra làm bằng chứng đi."

Mẹ tôi hồi mới bắt đầu cho bú vẫn còn rất e thẹn, lúc cho bú cứ trốn trốn tránh tránh. Bà mặc một chiếc áo hai dây cho con bú được thiết kế chuyên dụng cho các mẹ, bên trong có thứ giống như áo ngực, có thể nâng đỡ "nồi cơm", còn có miếng lót chống tràn sữa, trên dây vai có móc khóa, cởi ra là có thể tháo một bên, lộ ra một bên "nồi cơm".

Nhưng bà nội các bà đều bảo mặc áo hai dây không tốt, không che được vai và tay, sau này sẽ bị đau xương cốt. Thế nên mẹ tôi bèn khoác thêm một chiếc áo ngủ dài có mở cúc phía trước, che được vai và tay bên ngoài áo hai dây cho con bú.

Mẹ tôi cũng thuộc kiểu "sữa về nhanh", tôi bú một bên, bên "nồi cơm" kia của bà sẽ chảy sữa ra ngoài, nên lộ ra một bên thôi thì không ổn, phải lộ cả hai ra. Sau này mẹ tôi cũng chẳng câu nệ nữa, lúc tôi vào bữa, bà kéo áo lên, lộ cả hai "nồi cơm" ra ngoài, động tác còn nhanh và triệt để hơn cả các cô nàng cởi đồ.

Bố tôi ở bên cạnh cười mẹ tôi: "Đúng thật là thế này nhỉ, trước khi cưới là vú vàng, sau khi cưới là vú bạc, có con rồi thì thành bán sữa luôn rồi."

Mẹ tôi hỏi: "'Có con rồi bán sữa' thì tôi hiểu, nhưng sao lại nói sau khi cưới là vú bạc?"

Bố tôi cười hì hì: "Chuyện này mà em cũng không hiểu sao? Sau khi kết hôn thì chồng có thể tùy ý làm gì thì làm mà——"

"Trước khi kết hôn thì chồng không thể tùy ý sao? Hồi trước khi cưới chẳng phải anh cũng muốn gặm là gặm, muốn mút là mút đó sao?"

"Đó chẳng phải là cách nói ngày xưa sao? Ông chồng thời đó không đợi đến ngày cưới thì làm sao có cơ hội——, ôi chao, không nói được nữa, nói nữa là rắc rối to..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngải Mễ