Cục Bột Đần Độn Và Cô Bé Tinh Nghịch

Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Câu chuyện thời thơ ấu của nhóc "bánh bao" Hoàng Nhan (5)

❊ ❊ ❊

(20)

Nhà cậu em trai không có con gái, thằng bé cứ mãi muốn có một cô em gái. Bà nội cũng muốn có một cô cháu ngoại, hai bà cháu về vấn đề này rất tâm đầu ý hợp.

Một ngày nọ, cậu em nói với bà: "Bà ơi, con muốn có một cô em gái quá, con sẽ cho em gái chơi hết đồ chơi của con, có gì ngon con cũng nhường em gái ăn hết."

Bà nội xúi giục: "Cháu muốn có em gái à? Vậy thì đi bảo mẹ cháu sinh cho một đứa đi."

Cậu em hỏi: "Mẹ có thể sinh em gái ạ?"

"Đúng rồi, chẳng phải cháu với anh cháu đều do mẹ cháu sinh ra sao?"

Nghe vậy, cậu em mừng rỡ ra mặt, lon ton chạy sang phòng mẹ, đòi mẹ sinh cho một cô em gái. Mẹ đang bận rộn nên nói đùa: "Muốn có em gái à? Được thôi, nhưng mẹ không có thời gian trông em, chỉ có thể buộc em gái vào lưng con, bắt con cõng từ sáng đến tối đấy nhé."

Cậu em nghe xong không đáp lời, một lát sau thì rời khỏi phòng mẹ. Mẹ cũng chẳng để tâm, thầm nghĩ chắc thằng bé sợ phải cõng em suốt ngày nên sẽ không đòi mẹ sinh em nữa.

Một lúc sau, cậu em ôm một cái gối sang phòng bà nội, bàn bạc: "Bà ơi, bà có thể giúp con không? Lúc tối con đi ngủ, bà buộc em gái trước ngực con, ban ngày bà lại buộc em gái sau lưng con nhé."

Bà nội bị cái kiểu "buộc" tới "buộc" lui của cháu trai làm cho lú lẫn, bèn hỏi rốt cuộc là chuyện gì.

Cậu em nói: "Mẹ bảo rồi, sinh em gái thì phải buộc em sau lưng con từ sáng đến tối. Con sợ tối nằm ngửa ngủ sẽ đè chết em gái. Ban ngày buộc trước ngực thì con lại sợ ngã làm em bị đau. Bà xem, con ôm cái gối này là chẳng nhìn thấy đường dưới chân đâu..."

Bà nội cười đến chảy cả nước mắt, nói: "Thằng bé ngốc này, mẹ cháu đùa đấy, ai lại buộc em gái vào người cháu cơ chứ? Bà để làm cảnh à? Có em gái, bà có thể bế cơ mà, còn có thể đặt trong nôi, đặt trong xe đẩy nữa. Cháu không cần lo chuyện đó đâu." Thấy cậu em không tin, bà lại nói: "Cháu thử nhìn xem, nhà ai lại đi buộc em gái vào người anh trai thế?"

Cậu em như hiểu ra vấn đề, trút được gánh nặng trong lòng, đặt cái gối xuống rồi lại lon ton chạy sang phòng mẹ: "Mẹ ơi, bà nói rồi, sinh em gái thì bà có thể bế, không cần buộc vào người con, để tránh lúc con đi ngủ đè chết em gái."

Mẹ nghe xong, thấy xót xa vô cùng, hỏi: "Con trai, nãy giờ con cứ lo vì chuyện này sao? Mẹ đùa con thôi. Thật ra không phải mẹ không có thời gian chăm em, mà là mẹ lớn tuổi rồi, không sinh nổi em gái nữa."

Cậu em lại im lặng. Thấy mẹ đang bận viết lách, cậu bé lại chạy đi tìm người bà thông minh sáng suốt. Có lẽ cậu em đã hiểu lầm ý của mẹ, tưởng rằng mẹ nói là do "em gái quá lớn" nên không sinh ra được, vì thế vừa gặp bà nội đã hỏi: "Bà ơi, em bé được sinh ra từ chỗ nào ạ?"

Câu hỏi này đến bà nội thông minh lanh lợi cũng không trả lời được. Vì anh trai là con nuôi, trong nhà chưa bao giờ nói là trẻ con nhặt được từ bên ngoài, nên khi bọn trẻ hỏi, đều nói là "do mẹ sinh", nhưng chưa ai từng hỏi là sinh ra từ chỗ nào trên người mẹ cả. Bà nội không trả lời được, đành chỉ vào nách mình bảo: "Sinh ra từ chỗ này nè."

Cậu em kinh ngạc sững sờ, hóa ra chúng ta đều chui ra từ nách mẹ! Nghĩ đến việc mình to xác thế này mà chui ra từ nách mẹ thì chẳng phải máu me be bét sao? Cậu em vội vàng chạy đi tìm mẹ, năn nỉ: "Mẹ ơi, mẹ cho con xem chỗ mẹ sinh ra con đi."

Mẹ cũng sững sờ, không ngờ cậu em lại đưa ra yêu cầu "nhạy cảm" như vậy, ấp úng nói: "Con... con xem... xem chỗ đó làm gì?"

"Con xem tại sao mẹ không sinh được em gái."

Mẹ đang vắt óc suy nghĩ xem phải trả lời thế nào, thì cậu em đã nhấc cánh tay của mẹ lên, chăm chú nhìn kỹ. Mẹ thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là xem chỗ này, đúng là một phen hú vía.

Cậu em xem một lúc, tán thưởng: "Mẹ ơi, mẹ giỏi thật đấy, sinh anh trai xong lại sinh con mà nách chẳng có lấy một vết sẹo nào, mẹ nhìn con đi, ngã một cái là có ngay vết sẹo rồi..."

Mẹ cười nghiêng ngả, chưa kịp giải thích cho cậu em nghe thì cậu bé đã chạy biến sang chỗ bà nội. Cậu em trình bày lý thuyết của mình một cách chi tiết cho bà nghe: "Bà ơi, mẹ đúng là không sinh được em gái nữa. Bà nghĩ xem, mẹ chỉ có hai cái nách, một cái sinh anh trai, một cái sinh con rồi, mẹ làm gì còn chỗ nào mà sinh em gái nữa chứ?"

Amy nghe xong cười không nhặt được mồm, trêu chọc cậu em: "Giờ biết cách chỉnh cháu rồi nhé, sinh cho một đống em bé, buộc đầy người cháu từ trước ra sau, xem cháu ngủ với đi đứng thế nào."

Cậu em vẫn bình tĩnh: "Girl, chị không dọa được em đâu, chị cũng chỉ có hai cái nách thôi, sinh được mấy đứa chứ?"

(21)

Khi Tĩnh Thu còn đang đi dạy ở trường tiểu học, cô rất thân với một cô gái tên là Ngụy Linh. Hai người ở chung một ký túc xá, buổi trưa thường nấu ăn cùng nhau chứ không ra nhà ăn. Sau khi cậu em trai đi học, buổi trưa thằng bé thường đến chỗ Tĩnh Thu ăn cơm.

Ngụy Linh cũng rất quý cậu em, thường xuyên dắt thằng bé đi chơi. Khi đó Ngụy Linh đã hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, vẫn chưa kết hôn, đã bước vào giai đoạn "người nhà sốt ruột, người ngoài sốt ruột, bản thân cũng sốt ruột", thỉnh thoảng lại bị bắt đi xem mắt, nhưng xem đi xem lại vẫn chẳng có ai phù hợp.

Ngụy Linh luôn nói: "Nếu tôi mà có một đứa con trai như cậu em này, thì cả đời này không kết hôn cũng sống được. Em trai ơi, em làm con trai chị được không?"

Cậu em đáp: "Em làm con chị thì mẹ em sẽ đau lòng lắm." Câu trả lời khiến Ngụy Linh càng thêm yêu quý thằng bé, khen nó tốt bụng.

Mỗi khi có người giới thiệu bạn trai cho, Ngụy Linh luôn thích kéo Tĩnh Thu đi cùng để nghe ý kiến của cô, nhưng Tĩnh Thu là kiểu người "thà tháo một cây cầu còn hơn tháo một chiếc kiệu", nên cô không bao giờ chịu nói xấu các đối tượng xem mắt đó.

Ngụy Linh liền nói đùa: "Cậu không chịu nói, sau này tôi sẽ hỏi cậu em. Trực giác của trẻ con là chuẩn nhất, hơn nữa trẻ con nói thật, không giống người lớn, sợ trước sợ sau, ấp úng chẳng rõ ràng."

Có một lần, có người giới thiệu cho Ngụy Linh một anh chàng tên là Tiểu Điền, làm nghề lái xe. Gặp nhau mấy lần, Ngụy Linh thấy cũng khá được, người cao lớn vạm vỡ, chi tiêu lại hào phóng, là người hay chạy xe bên ngoài nên kiến thức rộng, kể những chuyện thú vị trên đường lái xe khiến Ngụy Linh cười khúc khích. Đôi khi Tiểu Điền lái xe của đơn vị đi dạo phố, Ngụy Linh cũng dắt cậu em đi cùng.

Sau đó, Ngụy Linh buột miệng hỏi cậu em: "Chú Điền có tốt không? Em có thích chú ấy không?"

Cậu em nói: "Chú ấy không tốt, em không thích chú ấy."

Ngụy Linh kinh ngạc hỏi: "Tại sao?"

"Chú ấy dữ quá."

"Sao em lại nói chú ấy dữ? Có phải chú ấy lén quát em không? Mắng em à?"

"Không có."

Ngụy Linh tin vào trực giác của trẻ con, nên gặng hỏi: "Vậy sao em lại nói chú ấy dữ?"

Cậu em nói: "Chú ấy... ánh mắt của chú ấy dữ lắm..."

Không biết tại sao, kể từ sau khi cậu em nói như vậy, Ngụy Linh nhìn Tiểu Điền càng lúc càng thấy anh ta dữ tợn, trong ánh mắt quả thực giống như có sát khí.

Tĩnh Thu cũng không nhịn được mà nói: "Đừng nói nữa, thằng bé nói cũng có lý đấy. Ánh mắt Tiểu Điền đúng là có chút dữ dằn. Có lúc nhìn cậu, đó đúng là ánh mắt kiểu không tán đồng cách làm cách nói của cậu nhưng tạm thời kìm nén lại, giống như chỉ cần cậu nói thêm một câu là anh ta sẽ động thủ vậy. Một người không tán đồng cách sống của mình thì... rất khó để yêu mình lâu dài. Có lẽ anh ta có thể tạm nhẫn nhịn, nhưng rồi sẽ có ngày bùng nổ thôi. Thật ra ngoại hình hay nghề nghiệp gì đó đều là chuyện nhỏ, quan trọng là phải trân trọng cách sống của nhau..."

Sau đó Ngụy Linh đã cắt đứt với Tiểu Điền. Chưa đầy một năm sau, Tiểu Điền vì tham gia đánh nhau tập thể, bị người ta đâm trúng lá lách, mất máu quá nhiều và qua đời trên bàn mổ.

Amy không quên khen ngợi cậu em: "Mắt nhìn người của em tốt thật đấy, không nhờ một câu nói của em thì Ngụy Linh kia đã thành góa phụ rồi."

Cậu em nói: "Biết đâu chính vì thất tình nên chú Tiểu Điền kia mới đi đánh nhau..."

Amy thấy cái bệnh hay tự trách của thằng bé lại tái phát, vội vàng hô lên: "Stop, stop."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngải Mễ