Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3623 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 9
chương 9

❊ ❊ ❊

Sau đó một âm thanh thức tỉnh nàng: Tỉnh dậy! Với tốc độ này, nếu gió không bị chặn lại, còn cái gì mà tà áo bay bay, đến đầu ngươi cũng thổi rớt!Nghĩ đến cảnh đó, Giang Ngư vui mừng khôn xiết.

Đệ tử Thái Thanh Tông âm thầm quan sát nàng trong lòng đều bồn chồn khó hiểu: Không phải nói Giang Ngư này, bị tố còn bị vỡ nát Kim Đan sao? Lại bị đày đến Linh Thảo Viện nơi hoang vu hẻo lánh, sao còn có thể cười được?Linh Thảo Viện quả thật hoang vu, giữa chừng chim Kim Sí dừng lại rất nhiều lần, đệ tử trên lưng càng ngày càng ít, đến cuối cùng, chỉ còn lại một mình Giang Ngư.

“Đến rồi.

”Chim Kim Sí chầm chậm đáp xuống mặt đất trống.

Tinh thần Giang Ngư phấn chấn.

Nàng từ trên lưng chim Kim Sí đi xuống, hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười lớn.

“Đa tạ Kim Sí trưởng lão.

” Nàng hướng về đối phương tỏ lời cảm ơn.

Kim Sí cảm thấy kì lạ, nó cũng đã đưa không ít đệ tử đến nơi này, những người đó sắc mặt đều chán nản ủ rũ như đưa tang.

Đây là lần đầu tiên thấy có người bị đưa đến Linh Thảo Viện mà lại vui như vậy, huống hồ còn là từ nội môn đến.

“Ngươi có biết Linh Thảo Viện là nơi như thế nào không?” Vì tò mò, không vội đi, mà hỏi thêm một câu.

“Ta biết.

” Giang Ngư gật đầu.

Kim Sí càng không hiểu:”Biết là nơi như thế nào mà ngươi còn vui vẻ như vậy?”Giang Ngư hít một hơi thoảng mùi cây cỏ khiến khiến người dễ chịu không gì sánh bằng, căn bản không che giấu được nụ cười ở khóe miệng: “Đương nhiên, trước khi tta tới đây, thì đã biết rồi, đây chính là ngôi nhà đã định trước của ta!”Chim Kim Sí:?Đệ tử trẻ bây giờ, đúng là bảo chim không thể hiểu.

Nó một đầu không hiểu mà rời đi.

Giang Ngư nhìn theo bóng lưng chim cực lớn rời đi, xoay người, nhìn vào cửa lớn của Linh Thảo Viện nơi không đáng được xem trọng.

Mới nhìn một cái, nàng lại bị hù giật mình, ở trước thềm cửa lớn, không biết từ khi nào, có một ông lão mặc áo xanh lam đứng đó.

Ông lão toàn thân một bộ đồ vải màu xanh lam, trên eo có treo một bình hồ lô màu vàng kim cực lớn, tóc bạc trắng được búi một cách qua loa, cùng với sắc mặt trầm lạnh, đôi mắt đục ngầu khi quan sát nàng, ẩn hiện sự khinh bỉ.

Giang Ngư trước giờ đối người lương thiện, cười nói chào hỏi đối phương: “Xin chào lão tiên sinh, ta là đệ tử mới tới Linh Thảo Viện tên Giang Ngư, xin hỏi ngài là?”“Giang Ngư?” Giọng ông lão khàn khàn, lạnh lùng nói, “Thứ đồ mưu hại đồng môn, ta nói, không thì đánh chết, không thì phế đi tu vi trục xuất môn phái.

Mấy năm nay Chấp Pháp Đường, đúng là càng ngày càng nhiều phế vật.

”Giang ngư: ”!.

”Thế này thì quá đáng lắm rồi.

Là người lương thiện nhưng không có nghĩa nàng dễ bắt nạt, đối diện với người khó đối phó, cứ nhún nhường lùi bước cũng không được.

Trên mặt nàng lộ ra một nụ cười cảm giác không hề hấn gì.

Nếu như là đồng nghiệp kiếp trước của nàng nhìn thấy bộ dạng này, thì sẽ biết rằng là nàng đang không vui.

Chỉ nhìn thấy nụ cười ôn hòa của nàng, thần sắc tha thiết: “Vị lão tiên sinh này, chẳng lẽ ngài chính là Chấp Pháp trưởng lão của Chấp Pháp Đường hành tung bất định này sao?”Ông lão áo xanh lam xì một tiếng, không nói chuyện.

“Xem ra là ta đoán sai rồi.

” Thần sắc Giang Ngư càng tha thiết, một bộ dạng toàn ý chân thành, “Vậy ngài nhất định là trưởng môn Thái Thanh Tông có hành tung thần bí kia.

”Ông lão áo xanh lam nhăn mày nhìn nàng: “Tiểu bối tuyệt không nói xằng bậy.

”“Xem ra cũng không phải.

” Giang Ngư cười mỉm đáp, “Ta còn nghĩ ngài quản nhiều như vậy, lại không thèm để ý kết quả xử lý của Chấp Pháp Đường, nhất định là người làm chủ Tông môn.

”Ông lão áo xanh lam sắc mặt đen thui.

Ông tức giận đến lòng ngực phồng lên, chỉ vào Giang Ngư: “Răng miệng sắc lợi, to gan làm loạn!”Giang Ngư mặt mày cong lên: “Cảm ơn lời khen.

”.

Sau đó một âm thanh thức tỉnh nàng: Tỉnh dậy! Với tốc độ này, nếu gió không bị chặn lại, còn cái gì mà tà áo bay bay, đến đầu ngươi cũng thổi rớt!Nghĩ đến cảnh đó, Giang Ngư vui mừng khôn xiết.

Đệ tử Thái Thanh Tông âm thầm quan sát nàng trong lòng đều bồn chồn khó hiểu: Không phải nói Giang Ngư này, bị tố còn bị vỡ nát Kim Đan sao? Lại bị đày đến Linh Thảo Viện nơi hoang vu hẻo lánh, sao còn có thể cười được?Linh Thảo Viện quả thật hoang vu, giữa chừng chim Kim Sí dừng lại rất nhiều lần, đệ tử trên lưng càng ngày càng ít, đến cuối cùng, chỉ còn lại một mình Giang Ngư.

“Đến rồi.

”Chim Kim Sí chầm chậm đáp xuống mặt đất trống.

Tinh thần Giang Ngư phấn chấn.

Nàng từ trên lưng chim Kim Sí đi xuống, hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười lớn.

“Đa tạ Kim Sí trưởng lão.

” Nàng hướng về đối phương tỏ lời cảm ơn.

Kim Sí cảm thấy kì lạ, nó cũng đã đưa không ít đệ tử đến nơi này, những người đó sắc mặt đều chán nản ủ rũ như đưa tang.

Đây là lần đầu tiên thấy có người bị đưa đến Linh Thảo Viện mà lại vui như vậy, huống hồ còn là từ nội môn đến.

“Ngươi có biết Linh Thảo Viện là nơi như thế nào không?” Vì tò mò, không vội đi, mà hỏi thêm một câu.

“Ta biết.

” Giang Ngư gật đầu.

Kim Sí càng không hiểu:”Biết là nơi như thế nào mà ngươi còn vui vẻ như vậy?”Giang Ngư hít một hơi thoảng mùi cây cỏ khiến khiến người dễ chịu không gì sánh bằng, căn bản không che giấu được nụ cười ở khóe miệng: “Đương nhiên, trước khi tta tới đây, thì đã biết rồi, đây chính là ngôi nhà đã định trước của ta!”Chim Kim Sí:?Đệ tử trẻ bây giờ, đúng là bảo chim không thể hiểu.

Nó một đầu không hiểu mà rời đi.

Giang Ngư nhìn theo bóng lưng chim cực lớn rời đi, xoay người, nhìn vào cửa lớn của Linh Thảo Viện nơi không đáng được xem trọng.

Mới nhìn một cái, nàng lại bị hù giật mình, ở trước thềm cửa lớn, không biết từ khi nào, có một ông lão mặc áo xanh lam đứng đó.

Ông lão toàn thân một bộ đồ vải màu xanh lam, trên eo có treo một bình hồ lô màu vàng kim cực lớn, tóc bạc trắng được búi một cách qua loa, cùng với sắc mặt trầm lạnh, đôi mắt đục ngầu khi quan sát nàng, ẩn hiện sự khinh bỉ.

Giang Ngư trước giờ đối người lương thiện, cười nói chào hỏi đối phương: “Xin chào lão tiên sinh, ta là đệ tử mới tới Linh Thảo Viện tên Giang Ngư, xin hỏi ngài là?”“Giang Ngư?” Giọng ông lão khàn khàn, lạnh lùng nói, “Thứ đồ mưu hại đồng môn, ta nói, không thì đánh chết, không thì phế đi tu vi trục xuất môn phái.

Mấy năm nay Chấp Pháp Đường, đúng là càng ngày càng nhiều phế vật.

”Giang ngư: ”!.

”Thế này thì quá đáng lắm rồi.

Là người lương thiện nhưng không có nghĩa nàng dễ bắt nạt, đối diện với người khó đối phó, cứ nhún nhường lùi bước cũng không được.

Trên mặt nàng lộ ra một nụ cười cảm giác không hề hấn gì.

Nếu như là đồng nghiệp kiếp trước của nàng nhìn thấy bộ dạng này, thì sẽ biết rằng là nàng đang không vui.

Chỉ nhìn thấy nụ cười ôn hòa của nàng, thần sắc tha thiết: “Vị lão tiên sinh này, chẳng lẽ ngài chính là Chấp Pháp trưởng lão của Chấp Pháp Đường hành tung bất định này sao?”Ông lão áo xanh lam xì một tiếng, không nói chuyện.

“Xem ra là ta đoán sai rồi.

” Thần sắc Giang Ngư càng tha thiết, một bộ dạng toàn ý chân thành, “Vậy ngài nhất định là trưởng môn Thái Thanh Tông có hành tung thần bí kia.

”Ông lão áo xanh lam nhăn mày nhìn nàng: “Tiểu bối tuyệt không nói xằng bậy.

”“Xem ra cũng không phải.

” Giang Ngư cười mỉm đáp, “Ta còn nghĩ ngài quản nhiều như vậy, lại không thèm để ý kết quả xử lý của Chấp Pháp Đường, nhất định là người làm chủ Tông môn.

”Ông lão áo xanh lam sắc mặt đen thui.

Ông tức giận đến lòng ngực phồng lên, chỉ vào Giang Ngư: “Răng miệng sắc lợi, to gan làm loạn!”Giang Ngư mặt mày cong lên: “Cảm ơn lời khen.

”.

Sau đó một âm thanh thức tỉnh nàng: Tỉnh dậy! Với tốc độ này, nếu gió không bị chặn lại, còn cái gì mà tà áo bay bay, đến đầu ngươi cũng thổi rớt!Nghĩ đến cảnh đó, Giang Ngư vui mừng khôn xiết.

Đệ tử Thái Thanh Tông âm thầm quan sát nàng trong lòng đều bồn chồn khó hiểu: Không phải nói Giang Ngư này, bị tố còn bị vỡ nát Kim Đan sao? Lại bị đày đến Linh Thảo Viện nơi hoang vu hẻo lánh, sao còn có thể cười được?Linh Thảo Viện quả thật hoang vu, giữa chừng chim Kim Sí dừng lại rất nhiều lần, đệ tử trên lưng càng ngày càng ít, đến cuối cùng, chỉ còn lại một mình Giang Ngư.

“Đến rồi.

”Chim Kim Sí chầm chậm đáp xuống mặt đất trống.

Tinh thần Giang Ngư phấn chấn.

Nàng từ trên lưng chim Kim Sí đi xuống, hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười lớn.

“Đa tạ Kim Sí trưởng lão.

” Nàng hướng về đối phương tỏ lời cảm ơn.

Kim Sí cảm thấy kì lạ, nó cũng đã đưa không ít đệ tử đến nơi này, những người đó sắc mặt đều chán nản ủ rũ như đưa tang.

Đây là lần đầu tiên thấy có người bị đưa đến Linh Thảo Viện mà lại vui như vậy, huống hồ còn là từ nội môn đến.

“Ngươi có biết Linh Thảo Viện là nơi như thế nào không?” Vì tò mò, không vội đi, mà hỏi thêm một câu.

“Ta biết.

” Giang Ngư gật đầu.

Kim Sí càng không hiểu:”Biết là nơi như thế nào mà ngươi còn vui vẻ như vậy?”Giang Ngư hít một hơi thoảng mùi cây cỏ khiến khiến người dễ chịu không gì sánh bằng, căn bản không che giấu được nụ cười ở khóe miệng: “Đương nhiên, trước khi tta tới đây, thì đã biết rồi, đây chính là ngôi nhà đã định trước của ta!”Chim Kim Sí:?Đệ tử trẻ bây giờ, đúng là bảo chim không thể hiểu.

Nó một đầu không hiểu mà rời đi.

Giang Ngư nhìn theo bóng lưng chim cực lớn rời đi, xoay người, nhìn vào cửa lớn của Linh Thảo Viện nơi không đáng được xem trọng.

Mới nhìn một cái, nàng lại bị hù giật mình, ở trước thềm cửa lớn, không biết từ khi nào, có một ông lão mặc áo xanh lam đứng đó.

Ông lão toàn thân một bộ đồ vải màu xanh lam, trên eo có treo một bình hồ lô màu vàng kim cực lớn, tóc bạc trắng được búi một cách qua loa, cùng với sắc mặt trầm lạnh, đôi mắt đục ngầu khi quan sát nàng, ẩn hiện sự khinh bỉ.

Giang Ngư trước giờ đối người lương thiện, cười nói chào hỏi đối phương: “Xin chào lão tiên sinh, ta là đệ tử mới tới Linh Thảo Viện tên Giang Ngư, xin hỏi ngài là?”“Giang Ngư?” Giọng ông lão khàn khàn, lạnh lùng nói, “Thứ đồ mưu hại đồng môn, ta nói, không thì đánh chết, không thì phế đi tu vi trục xuất môn phái.

Mấy năm nay Chấp Pháp Đường, đúng là càng ngày càng nhiều phế vật.

”Giang ngư: ”!.

”Thế này thì quá đáng lắm rồi.

Là người lương thiện nhưng không có nghĩa nàng dễ bắt nạt, đối diện với người khó đối phó, cứ nhún nhường lùi bước cũng không được.

Trên mặt nàng lộ ra một nụ cười cảm giác không hề hấn gì.

Nếu như là đồng nghiệp kiếp trước của nàng nhìn thấy bộ dạng này, thì sẽ biết rằng là nàng đang không vui.

Chỉ nhìn thấy nụ cười ôn hòa của nàng, thần sắc tha thiết: “Vị lão tiên sinh này, chẳng lẽ ngài chính là Chấp Pháp trưởng lão của Chấp Pháp Đường hành tung bất định này sao?”Ông lão áo xanh lam xì một tiếng, không nói chuyện.

“Xem ra là ta đoán sai rồi.

” Thần sắc Giang Ngư càng tha thiết, một bộ dạng toàn ý chân thành, “Vậy ngài nhất định là trưởng môn Thái Thanh Tông có hành tung thần bí kia.

”Ông lão áo xanh lam nhăn mày nhìn nàng: “Tiểu bối tuyệt không nói xằng bậy.

”“Xem ra cũng không phải.

” Giang Ngư cười mỉm đáp, “Ta còn nghĩ ngài quản nhiều như vậy, lại không thèm để ý kết quả xử lý của Chấp Pháp Đường, nhất định là người làm chủ Tông môn.

”Ông lão áo xanh lam sắc mặt đen thui.

Ông tức giận đến lòng ngực phồng lên, chỉ vào Giang Ngư: “Răng miệng sắc lợi, to gan làm loạn!”Giang Ngư mặt mày cong lên: “Cảm ơn lời khen.

”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »