Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 28
chương 28

❊ ❊ ❊

Sau đó lại nói lời cảm tạ với Phùng sư huynh.

Nàng vừa nãy nhìn thấy rõ ràng, thời điểm Giang Thường An động thủ, cả hai bọn họ đều có hành động, chẳng qua kiếm của Cơ Linh Tuyết nhanh hơn một ít.

Cơ Linh Tuyết sắc mặt lãnh đạm: "Không cần, Giang Thường An tự tiện động thủ với ngươi, vi phạm môn quy.

"Phùng sư huynh cũng nói: "Ta và Giang sư đệ đều là đồng môn, thân là đệ tử Linh Sư Phong, ta có trách nhiệm ngăn hắn lại.

"Giang Ngư cảm ơn hai người, cũng khách khí dò hỏi bọn họ có muốn ăn hoa quả khô mình làm hay không, bị hai người cự tuyệt, vui vẻ mà ngồi xổm một góc bắt đầu gặm đồ ăn vặt của chính mình.

Nàng nghĩ, Thái Thanh Tông quả thật là một tông môn không tồi.

Tới Vạn Tượng Phong.

Cơ Linh Tuyết vậy mà cũng tới nơi này, nàng hoàn toàn không có ý muốn cùng Giang Ngư nói chuyện, vừa đến nơi cần đến, lập tức đứng dậy rời đi.

Giang Ngư chào tạm biệt Thận thú, cất hoa quả khô vừa mới làm, theo bản đồ chỉ dẫn đi về phía ngọn núi số bảy.

Đương nhiên, thực tế nàng cũng không cần bản đồ, bởi vì hôm nay Vạn Tượng Phong thập phần náo nhiệt, trên đường đệ tử tới lui vô số, đại đa số đều đi về cùng một phương hướng.

Không cần đoán, hướng kia, nhất định chính là ngọn núi số bảyGiang Ngư một đường đi theo mọi người, hai bên đường, đã có đệ tử mặc đồ của Thái Thanh Tông bắt đầu dựng quán, còn có người bắt đầu hét to:"Trúc Cơ đan, một lọ ba viên, đổi lấy Linh Khí công kích!""Bạo Liệt Phù, Tật Hành Phù, đổi linh thảo cấp 3 trở lên!"Mọi thứ đều tương đối đứng đắn.

Cũng có những cái dị thường, một vị đệ tử Linh Thú Phong bày trước mắt mấy cái lồng sắt, bên cạnh cắm một lá cờ, bên trên viết:"Tìm người yêu linh sủng, có thể cho chúng ăn no là được.

"Trong lồng sắt là hai con thú nhỏ trắng như tuyết, nhìn cực kì đáng yêu, Giang Ngư rất thích, chỉ là con chưa kịp đi tới, phía trước đã có hai đệ tử đi lên, căn bản là chạy kịp.

Nàng thấy thế đành phải tiếc nuối từ bỏ, bắt đầu nhìn hai bên, xem có thể tìm được đồ mình muốn hay không.

Trên đường đi, Giang Ngư phát hiện một số người bán đan dược, bùa chú và linh khí, một số ít bán thịt và lông yêu thú, Giang Ngư cảm thấy rất hứng thú.

Nàng đi qua dò hỏi giá cả một phen, sau đó!!! Quấy rầy.

Một phần thịt yêu thú cấp 2 năm trăm linh châu.

Năm trăm linh châu là khái niệm gì.

Đệ tử Linh Thảo Viên dư thừa linh thảo, linh thảo cấp 1 một linh châu năm cây, linh thảo cấp 2 một linh châu ba cây.

Giang Ngư sờ sờ túi trữ vật của mình, quyết định trở về nhận thầu thêm một ít linh điền.

.

Sau đó lại nói lời cảm tạ với Phùng sư huynh.

Nàng vừa nãy nhìn thấy rõ ràng, thời điểm Giang Thường An động thủ, cả hai bọn họ đều có hành động, chẳng qua kiếm của Cơ Linh Tuyết nhanh hơn một ít.

Cơ Linh Tuyết sắc mặt lãnh đạm: "Không cần, Giang Thường An tự tiện động thủ với ngươi, vi phạm môn quy.

"Phùng sư huynh cũng nói: "Ta và Giang sư đệ đều là đồng môn, thân là đệ tử Linh Sư Phong, ta có trách nhiệm ngăn hắn lại.

"Giang Ngư cảm ơn hai người, cũng khách khí dò hỏi bọn họ có muốn ăn hoa quả khô mình làm hay không, bị hai người cự tuyệt, vui vẻ mà ngồi xổm một góc bắt đầu gặm đồ ăn vặt của chính mình.

Nàng nghĩ, Thái Thanh Tông quả thật là một tông môn không tồi.

Tới Vạn Tượng Phong.

Cơ Linh Tuyết vậy mà cũng tới nơi này, nàng hoàn toàn không có ý muốn cùng Giang Ngư nói chuyện, vừa đến nơi cần đến, lập tức đứng dậy rời đi.

Giang Ngư chào tạm biệt Thận thú, cất hoa quả khô vừa mới làm, theo bản đồ chỉ dẫn đi về phía ngọn núi số bảy.

Đương nhiên, thực tế nàng cũng không cần bản đồ, bởi vì hôm nay Vạn Tượng Phong thập phần náo nhiệt, trên đường đệ tử tới lui vô số, đại đa số đều đi về cùng một phương hướng.

Không cần đoán, hướng kia, nhất định chính là ngọn núi số bảyGiang Ngư một đường đi theo mọi người, hai bên đường, đã có đệ tử mặc đồ của Thái Thanh Tông bắt đầu dựng quán, còn có người bắt đầu hét to:"Trúc Cơ đan, một lọ ba viên, đổi lấy Linh Khí công kích!""Bạo Liệt Phù, Tật Hành Phù, đổi linh thảo cấp 3 trở lên!"Mọi thứ đều tương đối đứng đắn.

Cũng có những cái dị thường, một vị đệ tử Linh Thú Phong bày trước mắt mấy cái lồng sắt, bên cạnh cắm một lá cờ, bên trên viết:"Tìm người yêu linh sủng, có thể cho chúng ăn no là được.

"Trong lồng sắt là hai con thú nhỏ trắng như tuyết, nhìn cực kì đáng yêu, Giang Ngư rất thích, chỉ là con chưa kịp đi tới, phía trước đã có hai đệ tử đi lên, căn bản là chạy kịp.

Nàng thấy thế đành phải tiếc nuối từ bỏ, bắt đầu nhìn hai bên, xem có thể tìm được đồ mình muốn hay không.

Trên đường đi, Giang Ngư phát hiện một số người bán đan dược, bùa chú và linh khí, một số ít bán thịt và lông yêu thú, Giang Ngư cảm thấy rất hứng thú.

Nàng đi qua dò hỏi giá cả một phen, sau đó!!! Quấy rầy.

Một phần thịt yêu thú cấp 2 năm trăm linh châu.

Năm trăm linh châu là khái niệm gì.

Đệ tử Linh Thảo Viên dư thừa linh thảo, linh thảo cấp 1 một linh châu năm cây, linh thảo cấp 2 một linh châu ba cây.

Giang Ngư sờ sờ túi trữ vật của mình, quyết định trở về nhận thầu thêm một ít linh điền.

.

Sau đó lại nói lời cảm tạ với Phùng sư huynh.

Nàng vừa nãy nhìn thấy rõ ràng, thời điểm Giang Thường An động thủ, cả hai bọn họ đều có hành động, chẳng qua kiếm của Cơ Linh Tuyết nhanh hơn một ít.

Cơ Linh Tuyết sắc mặt lãnh đạm: "Không cần, Giang Thường An tự tiện động thủ với ngươi, vi phạm môn quy.

"Phùng sư huynh cũng nói: "Ta và Giang sư đệ đều là đồng môn, thân là đệ tử Linh Sư Phong, ta có trách nhiệm ngăn hắn lại.

"Giang Ngư cảm ơn hai người, cũng khách khí dò hỏi bọn họ có muốn ăn hoa quả khô mình làm hay không, bị hai người cự tuyệt, vui vẻ mà ngồi xổm một góc bắt đầu gặm đồ ăn vặt của chính mình.

Nàng nghĩ, Thái Thanh Tông quả thật là một tông môn không tồi.

Tới Vạn Tượng Phong.

Cơ Linh Tuyết vậy mà cũng tới nơi này, nàng hoàn toàn không có ý muốn cùng Giang Ngư nói chuyện, vừa đến nơi cần đến, lập tức đứng dậy rời đi.

Giang Ngư chào tạm biệt Thận thú, cất hoa quả khô vừa mới làm, theo bản đồ chỉ dẫn đi về phía ngọn núi số bảy.

Đương nhiên, thực tế nàng cũng không cần bản đồ, bởi vì hôm nay Vạn Tượng Phong thập phần náo nhiệt, trên đường đệ tử tới lui vô số, đại đa số đều đi về cùng một phương hướng.

Không cần đoán, hướng kia, nhất định chính là ngọn núi số bảyGiang Ngư một đường đi theo mọi người, hai bên đường, đã có đệ tử mặc đồ của Thái Thanh Tông bắt đầu dựng quán, còn có người bắt đầu hét to:"Trúc Cơ đan, một lọ ba viên, đổi lấy Linh Khí công kích!""Bạo Liệt Phù, Tật Hành Phù, đổi linh thảo cấp 3 trở lên!"Mọi thứ đều tương đối đứng đắn.

Cũng có những cái dị thường, một vị đệ tử Linh Thú Phong bày trước mắt mấy cái lồng sắt, bên cạnh cắm một lá cờ, bên trên viết:"Tìm người yêu linh sủng, có thể cho chúng ăn no là được.

"Trong lồng sắt là hai con thú nhỏ trắng như tuyết, nhìn cực kì đáng yêu, Giang Ngư rất thích, chỉ là con chưa kịp đi tới, phía trước đã có hai đệ tử đi lên, căn bản là chạy kịp.

Nàng thấy thế đành phải tiếc nuối từ bỏ, bắt đầu nhìn hai bên, xem có thể tìm được đồ mình muốn hay không.

Trên đường đi, Giang Ngư phát hiện một số người bán đan dược, bùa chú và linh khí, một số ít bán thịt và lông yêu thú, Giang Ngư cảm thấy rất hứng thú.

Nàng đi qua dò hỏi giá cả một phen, sau đó!!! Quấy rầy.

Một phần thịt yêu thú cấp 2 năm trăm linh châu.

Năm trăm linh châu là khái niệm gì.

Đệ tử Linh Thảo Viên dư thừa linh thảo, linh thảo cấp 1 một linh châu năm cây, linh thảo cấp 2 một linh châu ba cây.

Giang Ngư sờ sờ túi trữ vật của mình, quyết định trở về nhận thầu thêm một ít linh điền.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »