Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 38
chương 38

❊ ❊ ❊

Trên mặt Chung Loan hiện ra ý cười: "Vâng, mấy ngày trước sư huynh có truyền tin cho ta, mấy ngày nay sẽ về tông môn.

"Lão giả áo xanh làm lẳng lặng nhìn nàng ấy: "Lần sau, ngươi cũng đi ra ngoài lịch luyện với bọn họ đi, ở lại chỗ này trông nom lão già như ta, uổng phí thiên phú của ngươi.

"*"Tiểu Bạch, người giúp ta nhìn con cá này, ta lại đi bắt một con!"Bạch hạc ưu nhã xuất trần thẫn thờ đứng trên cỏ, trước mặt nó là một con cá ngân nhảy loạn vô cùng ngoan cường.

Mà chủ lực bắt cá khác thì trong tay đang cầm một cây xiên cá, đứng ở mé nước phấn đấu.

Ba!Trên bờ cá ngân điên cuồng vẫy đuôi, mang theo một chuỗi giọt nước, quay đầu vẫy lên đầu Bạch hạc.

Bach hạc:"! "Nó im lặng không lên tiếng giơ chân dài ra, một cước --- dẫm lên thân cá.

Rốt cuộc đối thủ cũng biết điều rồi.

Bạch hạc lại đạp một cước, cặp mắt của con cá ngân kia đã mất đi hi vọng sống, không giãy giụa nữa, sau đó nó làm như không có chuyện gì xảy ra dời chân đi.

Lúc này Bạch hạc mới ngoẹo đầu quan sát nữ tử kỳ quái kia.

Nàng đang vén tay áo và quần, chân trần, nắm cây xiên cá, đấu tranh với bầy cá linh hoạt trong nước.

Bạch hạc không hiểu nàng lắm, con cá này ăn ngon? Hơn nữa nếu thật sự muốn ăn cá, sử dụng một chút pháp thuật, không phải muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu sao?Chẳng qua mặc dù trong lòng nó nghĩ như vậy, nhưng lại cảm thấy nàng như vậy rất thú vị.

Từ nhỏ Bạch hạc đã đi theo chủ nhân ở tại Linh Thảo Viên này, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy người như nàng, cũng cho tới bây giờ ở Linh Thảo Viên nhìn thấy một người sống vui vẻ thoải mái như vậy.

Một con cá ngân từ trên trời hạ xuống, ba một tiếng, rơi xuống bãi cỏ trước mặt Bạch hạc.

"Tiểu Bạch, ngẩn ngơ cái gì vậy?" Giang Ngư đặt cây xiên cá tự chế ra một bên, cúi người xuống, hai tay múc một vũng nước, đột nhiên hắt lên người Bạch hạc.

Bạch hạc trợn to mắt, hai cánh mở ra, quanh người tự nhiên hiện ra một tầng ánh sáng mưa lất phất, bắn vũng nước kia trở lại.

Giang Ngư hoàn toàn không phòng bị chiêu này, bị dính ướt cả người.

Nàng kinh ngạc nhìn Bạch hạc.

Bạch hạc cũng không ngờ Giang Ngư ngay cả cái này cũng không tránh thoát được, nhìn đối phương bị ướt, nó có chút ngượng ngùng, chỉ thấy Giang Ngư xoa ngang hông, giận dữ bất bình nói:"Ta chỉ đang chơi đùa với ngươi thôi mà, ngươi lại dùng thuật.

Ngươi ăn gian!"Nàng vừa nói hình như cảm thấy rất ủy khuất, hừ một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác, đưa lưng về phía Bạch Hạc.

Trong lòng Bạch hạc càng bất an, thật ra nó cũng thích Giang Ngư, bằng không cũng sẽ không đi theo bên cạnh nàng--- mặc dù đi theo nàng nguyên nhân chủ yếu chính là muốn ăn linh thảo thơm thơm ở trong ruộng kia.

Nếu như không thích người, nó chỉ cần chờ lúc linh thảo thành thục đến là được, cần gì phải làm chuyện dư thừa như vậy.

Bạch hạc mềm giọng kêu một tiếng với Giang Ngư.

Người đưa lưng về phía nó hơi lắc đầu, vẫn không quay lại.

.

Trên mặt Chung Loan hiện ra ý cười: "Vâng, mấy ngày trước sư huynh có truyền tin cho ta, mấy ngày nay sẽ về tông môn.

"Lão giả áo xanh làm lẳng lặng nhìn nàng ấy: "Lần sau, ngươi cũng đi ra ngoài lịch luyện với bọn họ đi, ở lại chỗ này trông nom lão già như ta, uổng phí thiên phú của ngươi.

"*"Tiểu Bạch, người giúp ta nhìn con cá này, ta lại đi bắt một con!"Bạch hạc ưu nhã xuất trần thẫn thờ đứng trên cỏ, trước mặt nó là một con cá ngân nhảy loạn vô cùng ngoan cường.

Mà chủ lực bắt cá khác thì trong tay đang cầm một cây xiên cá, đứng ở mé nước phấn đấu.

Ba!Trên bờ cá ngân điên cuồng vẫy đuôi, mang theo một chuỗi giọt nước, quay đầu vẫy lên đầu Bạch hạc.

Bach hạc:"! "Nó im lặng không lên tiếng giơ chân dài ra, một cước --- dẫm lên thân cá.

Rốt cuộc đối thủ cũng biết điều rồi.

Bạch hạc lại đạp một cước, cặp mắt của con cá ngân kia đã mất đi hi vọng sống, không giãy giụa nữa, sau đó nó làm như không có chuyện gì xảy ra dời chân đi.

Lúc này Bạch hạc mới ngoẹo đầu quan sát nữ tử kỳ quái kia.

Nàng đang vén tay áo và quần, chân trần, nắm cây xiên cá, đấu tranh với bầy cá linh hoạt trong nước.

Bạch hạc không hiểu nàng lắm, con cá này ăn ngon? Hơn nữa nếu thật sự muốn ăn cá, sử dụng một chút pháp thuật, không phải muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu sao?Chẳng qua mặc dù trong lòng nó nghĩ như vậy, nhưng lại cảm thấy nàng như vậy rất thú vị.

Từ nhỏ Bạch hạc đã đi theo chủ nhân ở tại Linh Thảo Viên này, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy người như nàng, cũng cho tới bây giờ ở Linh Thảo Viên nhìn thấy một người sống vui vẻ thoải mái như vậy.

Một con cá ngân từ trên trời hạ xuống, ba một tiếng, rơi xuống bãi cỏ trước mặt Bạch hạc.

"Tiểu Bạch, ngẩn ngơ cái gì vậy?" Giang Ngư đặt cây xiên cá tự chế ra một bên, cúi người xuống, hai tay múc một vũng nước, đột nhiên hắt lên người Bạch hạc.

Bạch hạc trợn to mắt, hai cánh mở ra, quanh người tự nhiên hiện ra một tầng ánh sáng mưa lất phất, bắn vũng nước kia trở lại.

Giang Ngư hoàn toàn không phòng bị chiêu này, bị dính ướt cả người.

Nàng kinh ngạc nhìn Bạch hạc.

Bạch hạc cũng không ngờ Giang Ngư ngay cả cái này cũng không tránh thoát được, nhìn đối phương bị ướt, nó có chút ngượng ngùng, chỉ thấy Giang Ngư xoa ngang hông, giận dữ bất bình nói:"Ta chỉ đang chơi đùa với ngươi thôi mà, ngươi lại dùng thuật.

Ngươi ăn gian!"Nàng vừa nói hình như cảm thấy rất ủy khuất, hừ một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác, đưa lưng về phía Bạch Hạc.

Trong lòng Bạch hạc càng bất an, thật ra nó cũng thích Giang Ngư, bằng không cũng sẽ không đi theo bên cạnh nàng--- mặc dù đi theo nàng nguyên nhân chủ yếu chính là muốn ăn linh thảo thơm thơm ở trong ruộng kia.

Nếu như không thích người, nó chỉ cần chờ lúc linh thảo thành thục đến là được, cần gì phải làm chuyện dư thừa như vậy.

Bạch hạc mềm giọng kêu một tiếng với Giang Ngư.

Người đưa lưng về phía nó hơi lắc đầu, vẫn không quay lại.

.

Trên mặt Chung Loan hiện ra ý cười: "Vâng, mấy ngày trước sư huynh có truyền tin cho ta, mấy ngày nay sẽ về tông môn.

"Lão giả áo xanh làm lẳng lặng nhìn nàng ấy: "Lần sau, ngươi cũng đi ra ngoài lịch luyện với bọn họ đi, ở lại chỗ này trông nom lão già như ta, uổng phí thiên phú của ngươi.

"*"Tiểu Bạch, người giúp ta nhìn con cá này, ta lại đi bắt một con!"Bạch hạc ưu nhã xuất trần thẫn thờ đứng trên cỏ, trước mặt nó là một con cá ngân nhảy loạn vô cùng ngoan cường.

Mà chủ lực bắt cá khác thì trong tay đang cầm một cây xiên cá, đứng ở mé nước phấn đấu.

Ba!Trên bờ cá ngân điên cuồng vẫy đuôi, mang theo một chuỗi giọt nước, quay đầu vẫy lên đầu Bạch hạc.

Bach hạc:"! "Nó im lặng không lên tiếng giơ chân dài ra, một cước --- dẫm lên thân cá.

Rốt cuộc đối thủ cũng biết điều rồi.

Bạch hạc lại đạp một cước, cặp mắt của con cá ngân kia đã mất đi hi vọng sống, không giãy giụa nữa, sau đó nó làm như không có chuyện gì xảy ra dời chân đi.

Lúc này Bạch hạc mới ngoẹo đầu quan sát nữ tử kỳ quái kia.

Nàng đang vén tay áo và quần, chân trần, nắm cây xiên cá, đấu tranh với bầy cá linh hoạt trong nước.

Bạch hạc không hiểu nàng lắm, con cá này ăn ngon? Hơn nữa nếu thật sự muốn ăn cá, sử dụng một chút pháp thuật, không phải muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu sao?Chẳng qua mặc dù trong lòng nó nghĩ như vậy, nhưng lại cảm thấy nàng như vậy rất thú vị.

Từ nhỏ Bạch hạc đã đi theo chủ nhân ở tại Linh Thảo Viên này, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy người như nàng, cũng cho tới bây giờ ở Linh Thảo Viên nhìn thấy một người sống vui vẻ thoải mái như vậy.

Một con cá ngân từ trên trời hạ xuống, ba một tiếng, rơi xuống bãi cỏ trước mặt Bạch hạc.

"Tiểu Bạch, ngẩn ngơ cái gì vậy?" Giang Ngư đặt cây xiên cá tự chế ra một bên, cúi người xuống, hai tay múc một vũng nước, đột nhiên hắt lên người Bạch hạc.

Bạch hạc trợn to mắt, hai cánh mở ra, quanh người tự nhiên hiện ra một tầng ánh sáng mưa lất phất, bắn vũng nước kia trở lại.

Giang Ngư hoàn toàn không phòng bị chiêu này, bị dính ướt cả người.

Nàng kinh ngạc nhìn Bạch hạc.

Bạch hạc cũng không ngờ Giang Ngư ngay cả cái này cũng không tránh thoát được, nhìn đối phương bị ướt, nó có chút ngượng ngùng, chỉ thấy Giang Ngư xoa ngang hông, giận dữ bất bình nói:"Ta chỉ đang chơi đùa với ngươi thôi mà, ngươi lại dùng thuật.

Ngươi ăn gian!"Nàng vừa nói hình như cảm thấy rất ủy khuất, hừ một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác, đưa lưng về phía Bạch Hạc.

Trong lòng Bạch hạc càng bất an, thật ra nó cũng thích Giang Ngư, bằng không cũng sẽ không đi theo bên cạnh nàng--- mặc dù đi theo nàng nguyên nhân chủ yếu chính là muốn ăn linh thảo thơm thơm ở trong ruộng kia.

Nếu như không thích người, nó chỉ cần chờ lúc linh thảo thành thục đến là được, cần gì phải làm chuyện dư thừa như vậy.

Bạch hạc mềm giọng kêu một tiếng với Giang Ngư.

Người đưa lưng về phía nó hơi lắc đầu, vẫn không quay lại.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »