Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3632 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 14
chương 14

❊ ❊ ❊

Giang Ngư mở túi trữ vật Từ Hoa đưa cho mình trước khi đi, bên trong có không ít đồ vật.

Năm túi hạt giống linh thảo, một hộp linh châu, một trận kỳ ngũ sắc, một cái lục lạc, toàn bộ đều có kèm theo hướng dẫn sử dụng.

Còn có mấy món khác đặt cùng linh châu, linh thảo và Tích Cốc Đan, đây chính là tiền lương tháng này của Giang Ngư.

Nhìn nmấy món này, Giang Ngư quả thực đã suýt nữa bật khóc: Còn chưa đi làm công ty đã trả lương, đời trước sợ là nằm mơ mới có.

Nàng xem hướng dẫn, trước tiên ném cờ ngũ sắc lên không trung, vầng sáng ngũ sắc mông lung tản ra, hóa thành kết giới mờ ảo bao phủ lên mười khối linh điền nàng đã chọn.

Cái này cũng có thể được hiểu là chỗ đất này đã có người chọn trúng, trên bản đồ của Linh Thảo Viên cũng sẽ xuất hiện đánh dấu của nó.

Nếu nàng muốn càng nhiều chỗ đất khác hơn cũng đơn giản, chỉ cần dùng cờ ngũ sắc có vòng kết giới lớn hơn nữa là được.

Chuẩn bị xong cái này, nàng đi đến trước mặt tám con rối trong viện.

Tám con rối đều mặc bố y màu lam đơn giản, chỉ là từ hình thức xiêm y và đầu tóc có thể phân ra nam nữ.

Giang Ngư lấy ra mười sáu viên linh châu, đặt hai viên vào chỗ hõm trên cổ tay trái của mấy con rối.

Giống như được bật chốt mở, nhóm con rối theo thứ tự lần lượt ngẩng đầu lên.

Giang Ngư nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của bọn nó, nàng vui vẻ: Tám con rối này, mặt mũi vậy mà lớn lên giống nhau như đúc, diện mạo có thể xưng là thanh tú xinh đẹp.

Trong lòng Giang Ngư hiếu kỳ, duỗi tay muốn sờ mặt con rối gần nhất, nàng muốn biết nó có xúc cảm gì.

Con rối kia thế mà lui về sau một bước tránh đi tay nàng, thậm chí còn mở miệng: “Xin đừng làm bất kỳ hành vi kỳ quái gì đối với con rối, nếu không ngươi sẽ mất đi nó.

”Giang Ngư cảm thấy người luyện chế mấy con rối này có chút thú vị.

Nàng tò mò dò hỏi: “Cái gì gọi là hành vi kỳ quái?”Con rối vừa rồi nói kia chỉ cử động được một lát, giờ phút này lại duy trì bộ dạng khoanh tay đứng yên, không nói chuyện.

Cho dù được kích hoạt, không có mệnh lệnh của chủ nhân thì bọn nó sẽ không động.

Giang Ngư lấy tên cho bọn nó, gọi từ Số Một đến Số Tám.

Nàng cũng phân không rõ ai là ai, muốn gọi đứa nào trực tiếp kêu số đó là được.

Tiếp đó, Giang Ngư đứng trong viện, một mình chơi tiếp với nhóm con rối:“Số Một, ngồi xổm xuống.

”Mặt con rối vô biểu tình ngồi xổm thân xuống.

“Đứng lên.

”Con rối đứng lên.

“Xoay vòng.

Không khí lâm vào an tĩnh.

Xem ra là không, trong lòng Giang Ngư tiếc nuối nghĩ vậy.

Nàng không tiếp tục làm khổ mấy con rối, nàng ngâm nga bài hát, tâm trạng vui vẻ bắt đầu đi xem phòng ở của mình.

Phòng là một tiểu lâu làm bằng gỗ, bên ngoài vô cùng phục cổ tinh xảo.

Lầu một lầu hai đều có ba phòng, bên trong trống không, chỉ có căn phòng phía đông lầu hai có một cái giường gỗ.

.

Giang Ngư mở túi trữ vật Từ Hoa đưa cho mình trước khi đi, bên trong có không ít đồ vật.

Năm túi hạt giống linh thảo, một hộp linh châu, một trận kỳ ngũ sắc, một cái lục lạc, toàn bộ đều có kèm theo hướng dẫn sử dụng.

Còn có mấy món khác đặt cùng linh châu, linh thảo và Tích Cốc Đan, đây chính là tiền lương tháng này của Giang Ngư.

Nhìn nmấy món này, Giang Ngư quả thực đã suýt nữa bật khóc: Còn chưa đi làm công ty đã trả lương, đời trước sợ là nằm mơ mới có.

Nàng xem hướng dẫn, trước tiên ném cờ ngũ sắc lên không trung, vầng sáng ngũ sắc mông lung tản ra, hóa thành kết giới mờ ảo bao phủ lên mười khối linh điền nàng đã chọn.

Cái này cũng có thể được hiểu là chỗ đất này đã có người chọn trúng, trên bản đồ của Linh Thảo Viên cũng sẽ xuất hiện đánh dấu của nó.

Nếu nàng muốn càng nhiều chỗ đất khác hơn cũng đơn giản, chỉ cần dùng cờ ngũ sắc có vòng kết giới lớn hơn nữa là được.

Chuẩn bị xong cái này, nàng đi đến trước mặt tám con rối trong viện.

Tám con rối đều mặc bố y màu lam đơn giản, chỉ là từ hình thức xiêm y và đầu tóc có thể phân ra nam nữ.

Giang Ngư lấy ra mười sáu viên linh châu, đặt hai viên vào chỗ hõm trên cổ tay trái của mấy con rối.

Giống như được bật chốt mở, nhóm con rối theo thứ tự lần lượt ngẩng đầu lên.

Giang Ngư nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của bọn nó, nàng vui vẻ: Tám con rối này, mặt mũi vậy mà lớn lên giống nhau như đúc, diện mạo có thể xưng là thanh tú xinh đẹp.

Trong lòng Giang Ngư hiếu kỳ, duỗi tay muốn sờ mặt con rối gần nhất, nàng muốn biết nó có xúc cảm gì.

Con rối kia thế mà lui về sau một bước tránh đi tay nàng, thậm chí còn mở miệng: “Xin đừng làm bất kỳ hành vi kỳ quái gì đối với con rối, nếu không ngươi sẽ mất đi nó.

”Giang Ngư cảm thấy người luyện chế mấy con rối này có chút thú vị.

Nàng tò mò dò hỏi: “Cái gì gọi là hành vi kỳ quái?”Con rối vừa rồi nói kia chỉ cử động được một lát, giờ phút này lại duy trì bộ dạng khoanh tay đứng yên, không nói chuyện.

Cho dù được kích hoạt, không có mệnh lệnh của chủ nhân thì bọn nó sẽ không động.

Giang Ngư lấy tên cho bọn nó, gọi từ Số Một đến Số Tám.

Nàng cũng phân không rõ ai là ai, muốn gọi đứa nào trực tiếp kêu số đó là được.

Tiếp đó, Giang Ngư đứng trong viện, một mình chơi tiếp với nhóm con rối:“Số Một, ngồi xổm xuống.

”Mặt con rối vô biểu tình ngồi xổm thân xuống.

“Đứng lên.

”Con rối đứng lên.

“Xoay vòng.

Không khí lâm vào an tĩnh.

Xem ra là không, trong lòng Giang Ngư tiếc nuối nghĩ vậy.

Nàng không tiếp tục làm khổ mấy con rối, nàng ngâm nga bài hát, tâm trạng vui vẻ bắt đầu đi xem phòng ở của mình.

Phòng là một tiểu lâu làm bằng gỗ, bên ngoài vô cùng phục cổ tinh xảo.

Lầu một lầu hai đều có ba phòng, bên trong trống không, chỉ có căn phòng phía đông lầu hai có một cái giường gỗ.

.

Giang Ngư mở túi trữ vật Từ Hoa đưa cho mình trước khi đi, bên trong có không ít đồ vật.

Năm túi hạt giống linh thảo, một hộp linh châu, một trận kỳ ngũ sắc, một cái lục lạc, toàn bộ đều có kèm theo hướng dẫn sử dụng.

Còn có mấy món khác đặt cùng linh châu, linh thảo và Tích Cốc Đan, đây chính là tiền lương tháng này của Giang Ngư.

Nhìn nmấy món này, Giang Ngư quả thực đã suýt nữa bật khóc: Còn chưa đi làm công ty đã trả lương, đời trước sợ là nằm mơ mới có.

Nàng xem hướng dẫn, trước tiên ném cờ ngũ sắc lên không trung, vầng sáng ngũ sắc mông lung tản ra, hóa thành kết giới mờ ảo bao phủ lên mười khối linh điền nàng đã chọn.

Cái này cũng có thể được hiểu là chỗ đất này đã có người chọn trúng, trên bản đồ của Linh Thảo Viên cũng sẽ xuất hiện đánh dấu của nó.

Nếu nàng muốn càng nhiều chỗ đất khác hơn cũng đơn giản, chỉ cần dùng cờ ngũ sắc có vòng kết giới lớn hơn nữa là được.

Chuẩn bị xong cái này, nàng đi đến trước mặt tám con rối trong viện.

Tám con rối đều mặc bố y màu lam đơn giản, chỉ là từ hình thức xiêm y và đầu tóc có thể phân ra nam nữ.

Giang Ngư lấy ra mười sáu viên linh châu, đặt hai viên vào chỗ hõm trên cổ tay trái của mấy con rối.

Giống như được bật chốt mở, nhóm con rối theo thứ tự lần lượt ngẩng đầu lên.

Giang Ngư nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của bọn nó, nàng vui vẻ: Tám con rối này, mặt mũi vậy mà lớn lên giống nhau như đúc, diện mạo có thể xưng là thanh tú xinh đẹp.

Trong lòng Giang Ngư hiếu kỳ, duỗi tay muốn sờ mặt con rối gần nhất, nàng muốn biết nó có xúc cảm gì.

Con rối kia thế mà lui về sau một bước tránh đi tay nàng, thậm chí còn mở miệng: “Xin đừng làm bất kỳ hành vi kỳ quái gì đối với con rối, nếu không ngươi sẽ mất đi nó.

”Giang Ngư cảm thấy người luyện chế mấy con rối này có chút thú vị.

Nàng tò mò dò hỏi: “Cái gì gọi là hành vi kỳ quái?”Con rối vừa rồi nói kia chỉ cử động được một lát, giờ phút này lại duy trì bộ dạng khoanh tay đứng yên, không nói chuyện.

Cho dù được kích hoạt, không có mệnh lệnh của chủ nhân thì bọn nó sẽ không động.

Giang Ngư lấy tên cho bọn nó, gọi từ Số Một đến Số Tám.

Nàng cũng phân không rõ ai là ai, muốn gọi đứa nào trực tiếp kêu số đó là được.

Tiếp đó, Giang Ngư đứng trong viện, một mình chơi tiếp với nhóm con rối:“Số Một, ngồi xổm xuống.

”Mặt con rối vô biểu tình ngồi xổm thân xuống.

“Đứng lên.

”Con rối đứng lên.

“Xoay vòng.

Không khí lâm vào an tĩnh.

Xem ra là không, trong lòng Giang Ngư tiếc nuối nghĩ vậy.

Nàng không tiếp tục làm khổ mấy con rối, nàng ngâm nga bài hát, tâm trạng vui vẻ bắt đầu đi xem phòng ở của mình.

Phòng là một tiểu lâu làm bằng gỗ, bên ngoài vô cùng phục cổ tinh xảo.

Lầu một lầu hai đều có ba phòng, bên trong trống không, chỉ có căn phòng phía đông lầu hai có một cái giường gỗ.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »