Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3728 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 15
chương 15

❊ ❊ ❊

Chuyện này không làm khó được Giang Ngư, nàng chính là người mang theo toàn bộ gia sản của mình đến Linh Thảo Viên.

Nàng tùy tiện lấy đồ dùng trong nhà từ túi trữ vật ra đặt trong phòng, đây chính là một trải nghiệm tuyệt vời, giống như nàng đang chơi trò chơi xây nhà vậy.

Chẳng mấy chốc, trên giường trải đệm chăn êm ái, treo màn mềm nhẹ, trong phòng có thêm tủ quần áo, thảm trải sàn và nhiều món đồ lặt vặt tinh xảo khác! Nguyên thân tu luyện khắc khổ, cũng không phải là một người yêu thích lối sống hưởng thụ, nhưng tu sĩ sống hơn trăm năm, lại có túi trữ vật đựng đồ, cho dù “nàng” không không thích lối sống hưởng thụ, nhưng các loại đồ vật đặc biệt mà “nàng” tích góp được cũng đủ khổng lồ để hình dung.

Nhìn vào bộ sưu tập đồ khổng lồ này có thể nhìn ra không ít đồ vật đã trải qua thời gian dài, Giang Ngư lần đầu tiên ý thức được rõ ràng: Nàng hiện tại vậy mà đã là một lão nhân trăm tuổi.

Nàng nhịn không được đi tìm gương soi, nhìn chằm chằm vào gương mặt quen thuộc của mình hơn nửa ngày như là nhìn đồ vật quý hiếm.

Thiếu nữ trong gương trẻ tuổi, tóc đen da trắng, không hề giống lão thái chút nào.

Trải nghiệm tuyệt vời +1.

Chỉ là sắp xếp đồ cho phòng ngủ trên lầu hai đã phí gần một canh giờ của nàng.

Đến giờ ăn cơm trưa.

Theo lý mà nói, tu sĩ Kim Đan sớm nên tích cốc, cơ thể có thể tự hấp thu linh khí thiên địa mà không cần ăn cơm hay ngũ cốc.

Hiện tại Giang Ngư Kim Đan vỡ vụn, tuy rằng thân thể nàng vẫn có thể hấp thu linh lực ngoại giới như cũ, nhưng đan điền của nàng lại giống như một cái phễu, dù nàng có hấp thụ bao nhiêu linh khí thì cũng sẽ nhanh chóng tràn ra bên ngoài, không thể chứa đựng bất kỳ năng lượng gì.

Nói cách khác, Giang Ngư đã không thể tiếp tục tu luyện.

Đây cũng là nguyên do vì sao mà mọi người nói Kim Đan vỡ vụn đồng nghĩa với đoạn tuyệt tiên đồ.

Tu luyện hay không tu luyện, Giang Ngư thật ra cũng không quá để ý.

Có thể vào thế giới kỳ diệu tráng lệ này, còn có thể đến một chỗ tốt như Linh Thảo Viên, sống lâu thêm một ngày với nàng mà nói đều là được lợi.

Hiện tại tuy rằng nàng đã ở trong thế giới tu tiên, là một cựu · tu sĩ Kim Đan, nhưng thói quen sinh hoạt hai mươi mấy năm không thể dễ dàng thay đổi như vậy, trong xương cốt, nàng vẫn là Giang Ngư của Trái Đất kia.

Mỗi ngày ba bữa cơm, là cần thiết phải ăn.

Có điều hôm nay khẳng định không kịp, nàng lấy Tích Cốc Đan Từ Hoa cho nàng ra đặt trong lòng bàn tay.

Tích Cốc Đan là một viên đan nhỏ có màu đỏ, nhìn không khác lắm với viên đường.

Giang Ngư dùng mũi ngửi, nó không có mùi vị.

Nàng thử bỏ vật này vào trong miệng, Tích Cốc Đan mới vừa vào miệng đã hóa thành một dòng nước mát lạnh, Giang Ngư vô thức nuốt xuống.

Sau đó…… không có sau đó.

Thời gian trôi qua an an tĩnh tĩnh, nếu không phải bụng truyền đến cảm giác chắc bụng, chắc Giang Ngư còn cho rằng bản thân đã ăn không khí.

.

Trên thực tế, Giang Ngư cũng cảm thấy mình ăn không khí.

Tích Cốc Đan không có hương vị gì mà giống như uống ngụm nước, chỉ là nước này có thể bảo đảm bảy ngày kế tiếp nàng sẽ không thấy đói bụng.

Các vị tu tiên ăn uống như vậy có phải là quá tùy tiện không?.

Chuyện này không làm khó được Giang Ngư, nàng chính là người mang theo toàn bộ gia sản của mình đến Linh Thảo Viên.

Nàng tùy tiện lấy đồ dùng trong nhà từ túi trữ vật ra đặt trong phòng, đây chính là một trải nghiệm tuyệt vời, giống như nàng đang chơi trò chơi xây nhà vậy.

Chẳng mấy chốc, trên giường trải đệm chăn êm ái, treo màn mềm nhẹ, trong phòng có thêm tủ quần áo, thảm trải sàn và nhiều món đồ lặt vặt tinh xảo khác! Nguyên thân tu luyện khắc khổ, cũng không phải là một người yêu thích lối sống hưởng thụ, nhưng tu sĩ sống hơn trăm năm, lại có túi trữ vật đựng đồ, cho dù “nàng” không không thích lối sống hưởng thụ, nhưng các loại đồ vật đặc biệt mà “nàng” tích góp được cũng đủ khổng lồ để hình dung.

Nhìn vào bộ sưu tập đồ khổng lồ này có thể nhìn ra không ít đồ vật đã trải qua thời gian dài, Giang Ngư lần đầu tiên ý thức được rõ ràng: Nàng hiện tại vậy mà đã là một lão nhân trăm tuổi.

Nàng nhịn không được đi tìm gương soi, nhìn chằm chằm vào gương mặt quen thuộc của mình hơn nửa ngày như là nhìn đồ vật quý hiếm.

Thiếu nữ trong gương trẻ tuổi, tóc đen da trắng, không hề giống lão thái chút nào.

Trải nghiệm tuyệt vời +1.

Chỉ là sắp xếp đồ cho phòng ngủ trên lầu hai đã phí gần một canh giờ của nàng.

Đến giờ ăn cơm trưa.

Theo lý mà nói, tu sĩ Kim Đan sớm nên tích cốc, cơ thể có thể tự hấp thu linh khí thiên địa mà không cần ăn cơm hay ngũ cốc.

Hiện tại Giang Ngư Kim Đan vỡ vụn, tuy rằng thân thể nàng vẫn có thể hấp thu linh lực ngoại giới như cũ, nhưng đan điền của nàng lại giống như một cái phễu, dù nàng có hấp thụ bao nhiêu linh khí thì cũng sẽ nhanh chóng tràn ra bên ngoài, không thể chứa đựng bất kỳ năng lượng gì.

Nói cách khác, Giang Ngư đã không thể tiếp tục tu luyện.

Đây cũng là nguyên do vì sao mà mọi người nói Kim Đan vỡ vụn đồng nghĩa với đoạn tuyệt tiên đồ.

Tu luyện hay không tu luyện, Giang Ngư thật ra cũng không quá để ý.

Có thể vào thế giới kỳ diệu tráng lệ này, còn có thể đến một chỗ tốt như Linh Thảo Viên, sống lâu thêm một ngày với nàng mà nói đều là được lợi.

Hiện tại tuy rằng nàng đã ở trong thế giới tu tiên, là một cựu · tu sĩ Kim Đan, nhưng thói quen sinh hoạt hai mươi mấy năm không thể dễ dàng thay đổi như vậy, trong xương cốt, nàng vẫn là Giang Ngư của Trái Đất kia.

Mỗi ngày ba bữa cơm, là cần thiết phải ăn.

Có điều hôm nay khẳng định không kịp, nàng lấy Tích Cốc Đan Từ Hoa cho nàng ra đặt trong lòng bàn tay.

Tích Cốc Đan là một viên đan nhỏ có màu đỏ, nhìn không khác lắm với viên đường.

Giang Ngư dùng mũi ngửi, nó không có mùi vị.

Nàng thử bỏ vật này vào trong miệng, Tích Cốc Đan mới vừa vào miệng đã hóa thành một dòng nước mát lạnh, Giang Ngư vô thức nuốt xuống.

Sau đó…… không có sau đó.

Thời gian trôi qua an an tĩnh tĩnh, nếu không phải bụng truyền đến cảm giác chắc bụng, chắc Giang Ngư còn cho rằng bản thân đã ăn không khí.

.

Trên thực tế, Giang Ngư cũng cảm thấy mình ăn không khí.

Tích Cốc Đan không có hương vị gì mà giống như uống ngụm nước, chỉ là nước này có thể bảo đảm bảy ngày kế tiếp nàng sẽ không thấy đói bụng.

Các vị tu tiên ăn uống như vậy có phải là quá tùy tiện không?.

Chuyện này không làm khó được Giang Ngư, nàng chính là người mang theo toàn bộ gia sản của mình đến Linh Thảo Viên.

Nàng tùy tiện lấy đồ dùng trong nhà từ túi trữ vật ra đặt trong phòng, đây chính là một trải nghiệm tuyệt vời, giống như nàng đang chơi trò chơi xây nhà vậy.

Chẳng mấy chốc, trên giường trải đệm chăn êm ái, treo màn mềm nhẹ, trong phòng có thêm tủ quần áo, thảm trải sàn và nhiều món đồ lặt vặt tinh xảo khác! Nguyên thân tu luyện khắc khổ, cũng không phải là một người yêu thích lối sống hưởng thụ, nhưng tu sĩ sống hơn trăm năm, lại có túi trữ vật đựng đồ, cho dù “nàng” không không thích lối sống hưởng thụ, nhưng các loại đồ vật đặc biệt mà “nàng” tích góp được cũng đủ khổng lồ để hình dung.

Nhìn vào bộ sưu tập đồ khổng lồ này có thể nhìn ra không ít đồ vật đã trải qua thời gian dài, Giang Ngư lần đầu tiên ý thức được rõ ràng: Nàng hiện tại vậy mà đã là một lão nhân trăm tuổi.

Nàng nhịn không được đi tìm gương soi, nhìn chằm chằm vào gương mặt quen thuộc của mình hơn nửa ngày như là nhìn đồ vật quý hiếm.

Thiếu nữ trong gương trẻ tuổi, tóc đen da trắng, không hề giống lão thái chút nào.

Trải nghiệm tuyệt vời +1.

Chỉ là sắp xếp đồ cho phòng ngủ trên lầu hai đã phí gần một canh giờ của nàng.

Đến giờ ăn cơm trưa.

Theo lý mà nói, tu sĩ Kim Đan sớm nên tích cốc, cơ thể có thể tự hấp thu linh khí thiên địa mà không cần ăn cơm hay ngũ cốc.

Hiện tại Giang Ngư Kim Đan vỡ vụn, tuy rằng thân thể nàng vẫn có thể hấp thu linh lực ngoại giới như cũ, nhưng đan điền của nàng lại giống như một cái phễu, dù nàng có hấp thụ bao nhiêu linh khí thì cũng sẽ nhanh chóng tràn ra bên ngoài, không thể chứa đựng bất kỳ năng lượng gì.

Nói cách khác, Giang Ngư đã không thể tiếp tục tu luyện.

Đây cũng là nguyên do vì sao mà mọi người nói Kim Đan vỡ vụn đồng nghĩa với đoạn tuyệt tiên đồ.

Tu luyện hay không tu luyện, Giang Ngư thật ra cũng không quá để ý.

Có thể vào thế giới kỳ diệu tráng lệ này, còn có thể đến một chỗ tốt như Linh Thảo Viên, sống lâu thêm một ngày với nàng mà nói đều là được lợi.

Hiện tại tuy rằng nàng đã ở trong thế giới tu tiên, là một cựu · tu sĩ Kim Đan, nhưng thói quen sinh hoạt hai mươi mấy năm không thể dễ dàng thay đổi như vậy, trong xương cốt, nàng vẫn là Giang Ngư của Trái Đất kia.

Mỗi ngày ba bữa cơm, là cần thiết phải ăn.

Có điều hôm nay khẳng định không kịp, nàng lấy Tích Cốc Đan Từ Hoa cho nàng ra đặt trong lòng bàn tay.

Tích Cốc Đan là một viên đan nhỏ có màu đỏ, nhìn không khác lắm với viên đường.

Giang Ngư dùng mũi ngửi, nó không có mùi vị.

Nàng thử bỏ vật này vào trong miệng, Tích Cốc Đan mới vừa vào miệng đã hóa thành một dòng nước mát lạnh, Giang Ngư vô thức nuốt xuống.

Sau đó…… không có sau đó.

Thời gian trôi qua an an tĩnh tĩnh, nếu không phải bụng truyền đến cảm giác chắc bụng, chắc Giang Ngư còn cho rằng bản thân đã ăn không khí.

.

Trên thực tế, Giang Ngư cũng cảm thấy mình ăn không khí.

Tích Cốc Đan không có hương vị gì mà giống như uống ngụm nước, chỉ là nước này có thể bảo đảm bảy ngày kế tiếp nàng sẽ không thấy đói bụng.

Các vị tu tiên ăn uống như vậy có phải là quá tùy tiện không?.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »