Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 4
chương 4

❊ ❊ ❊

Giang Ngư nhận lấy ngọc giản, dựa theo lời chỉ của Chử Linh Hương, đem thần thức bao trùm ngọc giản, khi nhìn thấy mục lục rậm rạp bên trong nàng đã hiểu: Sách điện tử phiên bản thời tu chân.

Qua ba ngày, sau khi ăn không ít đan dược thì cuối cùng Giang Ngư đã có thể đứng dậy hoạt động, lệnh xử phạt của tông môn cũng đưa xuống.

Giang Ngư thương tổn đồng môn, niệm tình chưa phạm thành lỗi lớn, phải chịu nghiêm phạt, nay tước đi thân phận đệ tử nội môn, sung quân vào Linh Thảo Viên.

Giang Ngư cảm thấy có hơi quen tai, trong lòng cũng hiểu được, cách xử trí này chắc là giống như nguyên tác.

Biểu cảm của Chử Linh Hương như trời sập xuống, nhưng cũng không dám chất vấn xử phạt của tông môn: Lấy môn quy Thái Thanh Tiên Tông, Giang Ngư có thể tiếp tục lưu lại tông môn, đã là tha một con đường rồi.

Nàng ấy chỉ có thể rưng rưng hai mắt, lôi kéo tay nàng lải nhải dặn dò: “Sư tỷ, tỷ không cần nản lòng, ta cùng bọn Trương sư huynh nhất định sẽ tận lực tìm kiếm linh dược chữa trị Kim Đan cho tỷ.

”Giang Ngư không phải loại người gặp khó khăn thì nản lòng tuyệt vọng, nàng sờ đầu tóc xinh đẹp của tiểu sư muội, hỏi nàng ấy: “Sư muội, ta không nản lòng.

Trước tiên muội nói cho ta nghe Linh Thảo Viên là ở chỗ nào đi?”Lúc này Chử Linh Hương mới nhớ tới sư tỷ của mình đã quên hết mọi chuyện, sợ là còn chưa ý thức được Linh Thảo Viên này là địa phương nào.

Nàng ấy thở dài, lần đầu tiên cảm thấy tình cảnh hiện tại của sư tỷ quên cũng tốt lắm.

Tiếp đó, Chử Linh Hương dùng thái độ vô cùng uyển chuyển miêu tả cho Giang Ngư nghe một chút về Linh Thảo Viên.

Giang Ngư tổng kết lại:Đầu tiên, Linh Thảo Viên trên danh nghĩa thuộc sự quản lý của Dược Phong Tông, nhưng trên thực tế, đệ tử Dược Phong đều có dược điền của chính mình, căn bản là không thèm quan tâm, coi nó là bộ môn nuôi thả.

Thứ hai, thông thường người làm việc ở Linh Thảo Viên đều là những đệ tử tạp dịch ít tu vi đang trong kỳ Luyện Khí hoặc là đệ tử ngoại môn.

Cho dù là đệ tử ngoại môn thì ở chỗ này tích cóp một ít điểm cống hiến, sau khi tìm được công thức cũng sẽ gấp không chờ nổi mà rời đi.

Chuyện này đương nhiên là vì Linh Thảo Viên không có tiền đồ gì đáng để ở lại.

Cuối cùng, cũng là nguyên nhân quan trọng mà các đệ tử tránh còn không kịp, chưởng quản không dễ ở chung.

Chưởng quản Linh Thảo Viên, nghe nói tính tình cực kỳ xấu, các đệ tử ở Linh Thảo Viên đều không được phép cười đùa hay ồn ào lớn tiếng.

.

Giang Ngư nhận lấy ngọc giản, dựa theo lời chỉ của Chử Linh Hương, đem thần thức bao trùm ngọc giản, khi nhìn thấy mục lục rậm rạp bên trong nàng đã hiểu: Sách điện tử phiên bản thời tu chân.

Qua ba ngày, sau khi ăn không ít đan dược thì cuối cùng Giang Ngư đã có thể đứng dậy hoạt động, lệnh xử phạt của tông môn cũng đưa xuống.

Giang Ngư thương tổn đồng môn, niệm tình chưa phạm thành lỗi lớn, phải chịu nghiêm phạt, nay tước đi thân phận đệ tử nội môn, sung quân vào Linh Thảo Viên.

Giang Ngư cảm thấy có hơi quen tai, trong lòng cũng hiểu được, cách xử trí này chắc là giống như nguyên tác.

Biểu cảm của Chử Linh Hương như trời sập xuống, nhưng cũng không dám chất vấn xử phạt của tông môn: Lấy môn quy Thái Thanh Tiên Tông, Giang Ngư có thể tiếp tục lưu lại tông môn, đã là tha một con đường rồi.

Nàng ấy chỉ có thể rưng rưng hai mắt, lôi kéo tay nàng lải nhải dặn dò: “Sư tỷ, tỷ không cần nản lòng, ta cùng bọn Trương sư huynh nhất định sẽ tận lực tìm kiếm linh dược chữa trị Kim Đan cho tỷ.

”Giang Ngư không phải loại người gặp khó khăn thì nản lòng tuyệt vọng, nàng sờ đầu tóc xinh đẹp của tiểu sư muội, hỏi nàng ấy: “Sư muội, ta không nản lòng.

Trước tiên muội nói cho ta nghe Linh Thảo Viên là ở chỗ nào đi?”Lúc này Chử Linh Hương mới nhớ tới sư tỷ của mình đã quên hết mọi chuyện, sợ là còn chưa ý thức được Linh Thảo Viên này là địa phương nào.

Nàng ấy thở dài, lần đầu tiên cảm thấy tình cảnh hiện tại của sư tỷ quên cũng tốt lắm.

Tiếp đó, Chử Linh Hương dùng thái độ vô cùng uyển chuyển miêu tả cho Giang Ngư nghe một chút về Linh Thảo Viên.

Giang Ngư tổng kết lại:Đầu tiên, Linh Thảo Viên trên danh nghĩa thuộc sự quản lý của Dược Phong Tông, nhưng trên thực tế, đệ tử Dược Phong đều có dược điền của chính mình, căn bản là không thèm quan tâm, coi nó là bộ môn nuôi thả.

Thứ hai, thông thường người làm việc ở Linh Thảo Viên đều là những đệ tử tạp dịch ít tu vi đang trong kỳ Luyện Khí hoặc là đệ tử ngoại môn.

Cho dù là đệ tử ngoại môn thì ở chỗ này tích cóp một ít điểm cống hiến, sau khi tìm được công thức cũng sẽ gấp không chờ nổi mà rời đi.

Chuyện này đương nhiên là vì Linh Thảo Viên không có tiền đồ gì đáng để ở lại.

Cuối cùng, cũng là nguyên nhân quan trọng mà các đệ tử tránh còn không kịp, chưởng quản không dễ ở chung.

Chưởng quản Linh Thảo Viên, nghe nói tính tình cực kỳ xấu, các đệ tử ở Linh Thảo Viên đều không được phép cười đùa hay ồn ào lớn tiếng.

.

Giang Ngư nhận lấy ngọc giản, dựa theo lời chỉ của Chử Linh Hương, đem thần thức bao trùm ngọc giản, khi nhìn thấy mục lục rậm rạp bên trong nàng đã hiểu: Sách điện tử phiên bản thời tu chân.

Qua ba ngày, sau khi ăn không ít đan dược thì cuối cùng Giang Ngư đã có thể đứng dậy hoạt động, lệnh xử phạt của tông môn cũng đưa xuống.

Giang Ngư thương tổn đồng môn, niệm tình chưa phạm thành lỗi lớn, phải chịu nghiêm phạt, nay tước đi thân phận đệ tử nội môn, sung quân vào Linh Thảo Viên.

Giang Ngư cảm thấy có hơi quen tai, trong lòng cũng hiểu được, cách xử trí này chắc là giống như nguyên tác.

Biểu cảm của Chử Linh Hương như trời sập xuống, nhưng cũng không dám chất vấn xử phạt của tông môn: Lấy môn quy Thái Thanh Tiên Tông, Giang Ngư có thể tiếp tục lưu lại tông môn, đã là tha một con đường rồi.

Nàng ấy chỉ có thể rưng rưng hai mắt, lôi kéo tay nàng lải nhải dặn dò: “Sư tỷ, tỷ không cần nản lòng, ta cùng bọn Trương sư huynh nhất định sẽ tận lực tìm kiếm linh dược chữa trị Kim Đan cho tỷ.

”Giang Ngư không phải loại người gặp khó khăn thì nản lòng tuyệt vọng, nàng sờ đầu tóc xinh đẹp của tiểu sư muội, hỏi nàng ấy: “Sư muội, ta không nản lòng.

Trước tiên muội nói cho ta nghe Linh Thảo Viên là ở chỗ nào đi?”Lúc này Chử Linh Hương mới nhớ tới sư tỷ của mình đã quên hết mọi chuyện, sợ là còn chưa ý thức được Linh Thảo Viên này là địa phương nào.

Nàng ấy thở dài, lần đầu tiên cảm thấy tình cảnh hiện tại của sư tỷ quên cũng tốt lắm.

Tiếp đó, Chử Linh Hương dùng thái độ vô cùng uyển chuyển miêu tả cho Giang Ngư nghe một chút về Linh Thảo Viên.

Giang Ngư tổng kết lại:Đầu tiên, Linh Thảo Viên trên danh nghĩa thuộc sự quản lý của Dược Phong Tông, nhưng trên thực tế, đệ tử Dược Phong đều có dược điền của chính mình, căn bản là không thèm quan tâm, coi nó là bộ môn nuôi thả.

Thứ hai, thông thường người làm việc ở Linh Thảo Viên đều là những đệ tử tạp dịch ít tu vi đang trong kỳ Luyện Khí hoặc là đệ tử ngoại môn.

Cho dù là đệ tử ngoại môn thì ở chỗ này tích cóp một ít điểm cống hiến, sau khi tìm được công thức cũng sẽ gấp không chờ nổi mà rời đi.

Chuyện này đương nhiên là vì Linh Thảo Viên không có tiền đồ gì đáng để ở lại.

Cuối cùng, cũng là nguyên nhân quan trọng mà các đệ tử tránh còn không kịp, chưởng quản không dễ ở chung.

Chưởng quản Linh Thảo Viên, nghe nói tính tình cực kỳ xấu, các đệ tử ở Linh Thảo Viên đều không được phép cười đùa hay ồn ào lớn tiếng.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »