Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3636 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 24
chương 24

❊ ❊ ❊

Để tiểu Hôi Ưng bồi Tật Phong chơi hai vòng, Giang Ngư tính toán thời gian không sai biệt lắm, Ngồi trên lưng Tật Phong, tới cửa Linh Thảo Viên.

Tật Phong là linh thú thay đi bộ của Linh Thảo viên, chỉ có thể đưa nàng đến đây, nàng muốn đi Vạn Tượng Phong thì phải đổi linh giá nội bộ của tông môn.

Tình cờ, ở cửa Linh Thảo Viên, nàng đụng phải một người quen.

Là lão giả áo xanh lam lần trước không được lịch sự cho lắm kia.

Ông ta vẫn là cái bộ dáng lôi thôi lếch thếch, chẳng qua lần này không làm khó Giang Ngư, chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói: "Vừa mới tới đã chạy ra ngoài, ta quả nhiên không nhìn lầm, đúng là một người không biết an phận.

"Giang Ngư hiện tại có nhà có đất, ăn được ngủ ngon, mỗi ngày mở mắt ra đều ngửi thấy mùi thơm hoa cỏ, cả mùi cá nữa, cho dù nằm mơ cũng không nghĩ tới cuộc đời lại có thể mỹ màn đến như vậy, tâm tình lúc nào cũng như đang nở hóa.

Tâm tình tốt, tính tình cũng tự nhiên tốt theo.

Đối với loại người hay tìm lỗi cấp thấp này, vẻ mặt nàng không thay đổi chút nào, thậm chí rất là quan tâm ân cần thăm hỏi đối phương một câu: "Thật sao? Chắc là ngài lớn tuổi rồi, đôi mắt chắc không dùng được tốt nữa.

"Lão giả áo xanh lam: "!!! ""Miệng lưỡi sắc bén!"Giang Ngư nhìn là biết người này kỹ năng nói chuyện chắc là vẫn ở trình độ mẫu giáo, đối thủ quá yếu, thậm chí không thể sinh ra nổi d*c vọng đáp trả.

Nàng thở dài: "Nghe nói Dược Phong bên kia có rất nhiều y tu, có lẽ Dược Phong bên kia phủ hợp với ngài hơn Linh Thảo Viên đó.

"Lúc này vừa đúng lúc một con cá lớn xuyên qua tầng mây mà đến, toàn thân cá lớn có màu xanh lam bạc, dài khoảng chừng hai mươi đến ba mươi mét, thế nhưng tiếng kêu lại non nớt, trong miệng còn phun ra những bong bóng rực rỡ màu sắc.

Tình cảnh này kì diệu hệt như ở trong mơ.

Giang Ngư mở to hai mắt tràn đầy tán thưởng, cũng không thèm nhìn người đang ở phía sau nữa, bước chân nhảy nhót mà bay lên lưng cá lớn.

Thẳng đến khi Giang Ngư rời đi, lão giả áo xanh lam nghẹn một lúc lâu sau, bỗng nhiên mở miệng: "Nàng vừa nãy có phải đang mắng ta có bệnh hay không?"Nữ đệ tử áo xanh ẩn ở nơi tối tăm chậm rì rì đi ra, ho nhẹ một tiếng: "Sư phụ, Giang sư muội này, thật là!.

.

Hoạt bát.

Không giống trong tưởng tượng của ta lắm.

"Giang Ngư là một đệ tử có "Tiền án", tông môn không có khả năng thực sự không chú ý đến nàng.

Nữ tử áo xanh mấy ngày gần đây cũng quan sát Giang Ngư vài lần, phát hiện nàng đi vào cái Linh Thảo Viên hoang vắng này, không những không hối hận, ngược lại mỗi ngày mặt mày hớn hở, chậm rãi mà đem Linh Thảo viên thành hoa viên đi dạo, còn có thời gian nhàn rỗi trang trí phòng ở cho mình.

Thậm chí mỗi ngày tưới linh vũ cũng có thể phát minh ra các loại trò mới!Người lạc quan yêu đời luôn dễ dàng dành được sự hảo cảm của người khác, nữ đệ tử áo xanh quan sát nàng hai ngày, cũng cảm thấy chính mình có chút thích cái Giang sư muội cả ngày kỳ kỳ quái quái này.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »