Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3619 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 5
chương 5

❊ ❊ ❊

Chử Linh Hương nói một lát thì cảm thấy khó chịu: “Sư tỷ đến Linh Thảo Viên rồi, mỗi ngày chúng ta không thể cùng nhau luyện công, cùng nhau làm nhiệm vụ……”Ánh mắt Giang Ngư ngược lại sáng lên một chút.

Trải qua đợt phổ cập khoa học của tiểu sư muội nàng mới biết được, thì ra tu tiên cũng không nhẹ nhàng như vậy.

Tỷ như đệ tử Thái Thanh Tiên Tông, họ không phải vùi đầu vào động phủ tự mình tu luyện như nàng nghĩ.

Bất luận là đệ tử nội môn hay là đệ tử ngoại môn, mỗi ngày đều phải đi nghe các trưởng lão giảng bài, ngày ngày luyện tập công pháp.

Lại tỷ như nguyên thân, nghe nói nàng tu luyện cực kỳ khắc khổ, mỗi ngày mặt trời mọc đều dậy phải luyện kiếm vạn lần.

Không chỉ như vậy, mỗi ba tháng đều có khảo hạch học tập cho các đệ tử.

Mỗi năm đều có cuộc thi tỷ thí trong ngoài môn gọi là tỷ thí tông môn, mỗi ba năm còn có cuộc tỷ thí từ mấy đại tông môn hợp lại rồi đánh giá, gọi là Tiên Môn Tranh Tài.

Trừ cái này ra, các đệ tử còn cần định kỳ nhận nhiệm vụ của tông môn, tích lũy kinh nghiệm thực chiến.

……Giang Ngư: Rắc rối ghê, mệt mỏi ghê.

Mà hiện tại, nàng bị trục xuất đến Linh Thảo Viên.

Nghiêm khắc mà nói, nàng đã bị trục xuất khỏi môn, không còn được xem là đệ tử chính thức của Thái Thanh Tiên Tông, cho nên mấy điều vừa kể trên đều không quan hệ với nàng.

Giang Ngư thở dài nhẹ nhõm một hơi, đời trước, tạm thời gọi là đời trước đi, tăng ca cho mệt lả rồi đột ngột chết ngang, nàng đã hoàn toàn không muốn nỗ lực nữa.

Linh Thảo Viên đúng không, rất tốt.

Đối diện với ánh mắt thương cảm của Chử Linh Hương, Giang Ngư vỗ vỗ tay nàng ấy, tỏ vẻ nghiêm túc: “Không sao cả, sư tỷ thật sự không thấy khổ sở chút nào hết.

”Chử Linh Hương cảm thấy nhất định là Giang Ngư đang miễn cưỡng cười vui, nàng ấy càng khổ sở hơn.

Thấy nàng ấy lại muốn khóc, Giang Ngư vội vàng nói sang chuyện khác: “Ngày mai ta phải đến Linh Thảo Viên, Linh Hương, cái gì ta cũng không biết, bằng không muội nói cho ta nghe khi đến Linh Thảo Viên thì phải làm cái gì đi, ta thật sự muốn biết.

”Chử Linh Hương ngẩn ngơ, nước mắt còn muốn rơi mà rơi không xong treo trên lông mi, hít hà mũi: “Linh Thảo Viên làm việc gì? Đương nhiên là trồng linh thảo rồi.

”Trồng linh thảo?Hai mắt Giang Ngư sáng rực lên.

Nếu như phỏng vấn thử đồng nghiệp đời trước của Giang Ngư, hỏi có ấn tượng gì với Giang Ngư, hơn phân nửa bọn họ sẽ nói:"Giang Ngư sao? Chính là một người mê tiền, thích nhất là tiền, vì tiền trong công việc cũng có thể liều chết.

"Nhưng bọn họ không biết, Giang Ngư không phải yêu tiền, mà nàng chỉ muốn ở thành một một thân một mình này có một chỗ dung thân mà thôi.

.

Chử Linh Hương nói một lát thì cảm thấy khó chịu: “Sư tỷ đến Linh Thảo Viên rồi, mỗi ngày chúng ta không thể cùng nhau luyện công, cùng nhau làm nhiệm vụ……”Ánh mắt Giang Ngư ngược lại sáng lên một chút.

Trải qua đợt phổ cập khoa học của tiểu sư muội nàng mới biết được, thì ra tu tiên cũng không nhẹ nhàng như vậy.

Tỷ như đệ tử Thái Thanh Tiên Tông, họ không phải vùi đầu vào động phủ tự mình tu luyện như nàng nghĩ.

Bất luận là đệ tử nội môn hay là đệ tử ngoại môn, mỗi ngày đều phải đi nghe các trưởng lão giảng bài, ngày ngày luyện tập công pháp.

Lại tỷ như nguyên thân, nghe nói nàng tu luyện cực kỳ khắc khổ, mỗi ngày mặt trời mọc đều dậy phải luyện kiếm vạn lần.

Không chỉ như vậy, mỗi ba tháng đều có khảo hạch học tập cho các đệ tử.

Mỗi năm đều có cuộc thi tỷ thí trong ngoài môn gọi là tỷ thí tông môn, mỗi ba năm còn có cuộc tỷ thí từ mấy đại tông môn hợp lại rồi đánh giá, gọi là Tiên Môn Tranh Tài.

Trừ cái này ra, các đệ tử còn cần định kỳ nhận nhiệm vụ của tông môn, tích lũy kinh nghiệm thực chiến.

……Giang Ngư: Rắc rối ghê, mệt mỏi ghê.

Mà hiện tại, nàng bị trục xuất đến Linh Thảo Viên.

Nghiêm khắc mà nói, nàng đã bị trục xuất khỏi môn, không còn được xem là đệ tử chính thức của Thái Thanh Tiên Tông, cho nên mấy điều vừa kể trên đều không quan hệ với nàng.

Giang Ngư thở dài nhẹ nhõm một hơi, đời trước, tạm thời gọi là đời trước đi, tăng ca cho mệt lả rồi đột ngột chết ngang, nàng đã hoàn toàn không muốn nỗ lực nữa.

Linh Thảo Viên đúng không, rất tốt.

Đối diện với ánh mắt thương cảm của Chử Linh Hương, Giang Ngư vỗ vỗ tay nàng ấy, tỏ vẻ nghiêm túc: “Không sao cả, sư tỷ thật sự không thấy khổ sở chút nào hết.

”Chử Linh Hương cảm thấy nhất định là Giang Ngư đang miễn cưỡng cười vui, nàng ấy càng khổ sở hơn.

Thấy nàng ấy lại muốn khóc, Giang Ngư vội vàng nói sang chuyện khác: “Ngày mai ta phải đến Linh Thảo Viên, Linh Hương, cái gì ta cũng không biết, bằng không muội nói cho ta nghe khi đến Linh Thảo Viên thì phải làm cái gì đi, ta thật sự muốn biết.

”Chử Linh Hương ngẩn ngơ, nước mắt còn muốn rơi mà rơi không xong treo trên lông mi, hít hà mũi: “Linh Thảo Viên làm việc gì? Đương nhiên là trồng linh thảo rồi.

”Trồng linh thảo?Hai mắt Giang Ngư sáng rực lên.

Nếu như phỏng vấn thử đồng nghiệp đời trước của Giang Ngư, hỏi có ấn tượng gì với Giang Ngư, hơn phân nửa bọn họ sẽ nói:"Giang Ngư sao? Chính là một người mê tiền, thích nhất là tiền, vì tiền trong công việc cũng có thể liều chết.

"Nhưng bọn họ không biết, Giang Ngư không phải yêu tiền, mà nàng chỉ muốn ở thành một một thân một mình này có một chỗ dung thân mà thôi.

.

Chử Linh Hương nói một lát thì cảm thấy khó chịu: “Sư tỷ đến Linh Thảo Viên rồi, mỗi ngày chúng ta không thể cùng nhau luyện công, cùng nhau làm nhiệm vụ……”Ánh mắt Giang Ngư ngược lại sáng lên một chút.

Trải qua đợt phổ cập khoa học của tiểu sư muội nàng mới biết được, thì ra tu tiên cũng không nhẹ nhàng như vậy.

Tỷ như đệ tử Thái Thanh Tiên Tông, họ không phải vùi đầu vào động phủ tự mình tu luyện như nàng nghĩ.

Bất luận là đệ tử nội môn hay là đệ tử ngoại môn, mỗi ngày đều phải đi nghe các trưởng lão giảng bài, ngày ngày luyện tập công pháp.

Lại tỷ như nguyên thân, nghe nói nàng tu luyện cực kỳ khắc khổ, mỗi ngày mặt trời mọc đều dậy phải luyện kiếm vạn lần.

Không chỉ như vậy, mỗi ba tháng đều có khảo hạch học tập cho các đệ tử.

Mỗi năm đều có cuộc thi tỷ thí trong ngoài môn gọi là tỷ thí tông môn, mỗi ba năm còn có cuộc tỷ thí từ mấy đại tông môn hợp lại rồi đánh giá, gọi là Tiên Môn Tranh Tài.

Trừ cái này ra, các đệ tử còn cần định kỳ nhận nhiệm vụ của tông môn, tích lũy kinh nghiệm thực chiến.

……Giang Ngư: Rắc rối ghê, mệt mỏi ghê.

Mà hiện tại, nàng bị trục xuất đến Linh Thảo Viên.

Nghiêm khắc mà nói, nàng đã bị trục xuất khỏi môn, không còn được xem là đệ tử chính thức của Thái Thanh Tiên Tông, cho nên mấy điều vừa kể trên đều không quan hệ với nàng.

Giang Ngư thở dài nhẹ nhõm một hơi, đời trước, tạm thời gọi là đời trước đi, tăng ca cho mệt lả rồi đột ngột chết ngang, nàng đã hoàn toàn không muốn nỗ lực nữa.

Linh Thảo Viên đúng không, rất tốt.

Đối diện với ánh mắt thương cảm của Chử Linh Hương, Giang Ngư vỗ vỗ tay nàng ấy, tỏ vẻ nghiêm túc: “Không sao cả, sư tỷ thật sự không thấy khổ sở chút nào hết.

”Chử Linh Hương cảm thấy nhất định là Giang Ngư đang miễn cưỡng cười vui, nàng ấy càng khổ sở hơn.

Thấy nàng ấy lại muốn khóc, Giang Ngư vội vàng nói sang chuyện khác: “Ngày mai ta phải đến Linh Thảo Viên, Linh Hương, cái gì ta cũng không biết, bằng không muội nói cho ta nghe khi đến Linh Thảo Viên thì phải làm cái gì đi, ta thật sự muốn biết.

”Chử Linh Hương ngẩn ngơ, nước mắt còn muốn rơi mà rơi không xong treo trên lông mi, hít hà mũi: “Linh Thảo Viên làm việc gì? Đương nhiên là trồng linh thảo rồi.

”Trồng linh thảo?Hai mắt Giang Ngư sáng rực lên.

Nếu như phỏng vấn thử đồng nghiệp đời trước của Giang Ngư, hỏi có ấn tượng gì với Giang Ngư, hơn phân nửa bọn họ sẽ nói:"Giang Ngư sao? Chính là một người mê tiền, thích nhất là tiền, vì tiền trong công việc cũng có thể liều chết.

"Nhưng bọn họ không biết, Giang Ngư không phải yêu tiền, mà nàng chỉ muốn ở thành một một thân một mình này có một chỗ dung thân mà thôi.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »