Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3706 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 26
chương 26

❊ ❊ ❊

Cá lớn nghe vậy đến ngay cả cái đuôi cũng không vẫy nữa: "Như vậy ngươi cũng thật đáng thương."Tiểu thân thú ngây thơ đáng yêu như vậy, mới cùng Giang Ngư nói mấy câu, đã quên người này là " m ngoan hiểm độc".

trong miệng của một số người.Giang Ngư bị sự đáng yêu này tập kích đến nỗi trái tim cũng run lên, cười nói: "Còn tốt, tuy rằng ta không nhớ rõ, nhưng các bằng hữu của ta vẫn quan tâm ta như cũ.

Hơn nữa cuộc sống của ta hiện tại rất vui vẻ."Trong lúc nói chuyện, linh giá đã đến trạm tiếp theo.Có mấy đệ tử bay đi lên, Giang Ngư tùy ý nhìn bọn họ một cái, sau đó thu hồi ánh mắt.Nhưng trong đó có một nam đệ tử trẻ tuổi khi nhìn đến nàng thì rất kinh ngạc: "Vì sao ngươi lại ở chỗ này?"Giang Ngư nhìn trái nhìn phải một hồi, mới xác định hắn ta đang hỏi mình, lễ phép hỏi: "Ngại quá, ta không nhớ rõ những chuyện trước kia lắm, xin hỏi chúng ta biết nhau sao?"Nam đệ tử: "......."Hắn ta dường như nghẹn một chút, tức tới hộc máu: "Ai quen biết ngươi, mấy ngày trước ở chỗ Kim Sí trưởng lão, ngươi đang trên đường đi Linh Thảo Viên, chúng ta chỉ gặp qua!""À." Giang Ngư đã biết đó là khi nào.

Chẳng qua ngày đó có không ít đệ tử cũng dùng Kim Sí trưởng lão, nàng lại một lòng chuyên tâm ngắm phong cảnh ven đường, thật sự là.....Nghĩ không ra.Nàng lộ ra nụ cười xấu hổ cũng không mất đi lễ phép.Nam đệ tử thấy thế hừ lạnh một tiếng: "Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, ngươi không ngoan ngoãn ở Linh Thảo Viê, ra ngoài làm gì?"Cái thái độ này hiển nhiên là không tốt, đệ tử đi cùng hắn ta cảm thấy đối với đồng môn hùng hổ dọa người như vậy có chút thất lễ, trách cứ nói: "Thường An, ngươi đang làm gì vậy?"Giang Thường An giải thích một câu: "Phùng sư huynh, nàng chính là Giang Ngư kia."Phùng sư huynh nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Giang Ngư một cái, lông màu hơi nhíu, nhưng vẫn nói: "Mặc dù nàng là Giang Ngư, nhưng tông môn cũng đã phạt.

Tu vi nàng hiện tại đã bị phế, ngươi muốn khi dễ một nữ tử tay trói gà không chặt hay sao?"Giang - tay trói gà không chặt - ngày hôm qua còn khiêng một khối đá to hơn người - Ngư:.........!Duy trì nụ cười.Giang Thường An bị giáo huấn đến mặt đỏ tai hồng, căm giận trừng mắt liếc nhìn Giang Ngư một cái: "Nếu như ta mà là ngươi, cả đời này cũng không có mặt mũi ra khỏi Linh Thảo Viên!"Giang Ngư lấy ra một gói hoa quả sấy làm hôm qua từ trong túi trữ vật, nhét một miếng vào miệng, ngọt ngào nói: "Mặt ta lớn lên đẹp như vậy, ngươi cũng không nhìn thấy, vị sư huynh này chẳng lẽ ngươi muốn đến Dược Phong khám mắt sao?"Giang Thường An trợn mắt há hốc mồm: "Ngươi ------"Hắn ta chưa bao giờ gặp qua người nào vô sỉ mặt dày đến như vậy!Lúc này Thận Thú dừng lại, tiếp theo là vài tên đệ tử đi lên, đánh gãy lời Giang Thường An.Hắn ta ngơ ngác nhìn bạch y nữ tử đang đi lên, sắc mặt thoáng cái đỏ bừng: "Cơ, Cơ sư muội."Giang Ngư ".........."Một cái tông môn lớn như vậy, nàng cũng có thể gặp được Cơ Linh Tuyết?Thiếu nữ áo trắng như băng như tuyết trước mắt, không phải Cơ Linh Tuyết thì là ai?Giang Ngư cảm thấy hoa quả khô không miệng mất luôn cả vị ngọt..

Cá lớn nghe vậy đến ngay cả cái đuôi cũng không vẫy nữa: "Như vậy ngươi cũng thật đáng thương."Tiểu thân thú ngây thơ đáng yêu như vậy, mới cùng Giang Ngư nói mấy câu, đã quên người này là " m ngoan hiểm độc".

trong miệng của một số người.Giang Ngư bị sự đáng yêu này tập kích đến nỗi trái tim cũng run lên, cười nói: "Còn tốt, tuy rằng ta không nhớ rõ, nhưng các bằng hữu của ta vẫn quan tâm ta như cũ.

Hơn nữa cuộc sống của ta hiện tại rất vui vẻ."Trong lúc nói chuyện, linh giá đã đến trạm tiếp theo.Có mấy đệ tử bay đi lên, Giang Ngư tùy ý nhìn bọn họ một cái, sau đó thu hồi ánh mắt.Nhưng trong đó có một nam đệ tử trẻ tuổi khi nhìn đến nàng thì rất kinh ngạc: "Vì sao ngươi lại ở chỗ này?"Giang Ngư nhìn trái nhìn phải một hồi, mới xác định hắn ta đang hỏi mình, lễ phép hỏi: "Ngại quá, ta không nhớ rõ những chuyện trước kia lắm, xin hỏi chúng ta biết nhau sao?"Nam đệ tử: "......."Hắn ta dường như nghẹn một chút, tức tới hộc máu: "Ai quen biết ngươi, mấy ngày trước ở chỗ Kim Sí trưởng lão, ngươi đang trên đường đi Linh Thảo Viên, chúng ta chỉ gặp qua!""À." Giang Ngư đã biết đó là khi nào.

Chẳng qua ngày đó có không ít đệ tử cũng dùng Kim Sí trưởng lão, nàng lại một lòng chuyên tâm ngắm phong cảnh ven đường, thật sự là.....Nghĩ không ra.Nàng lộ ra nụ cười xấu hổ cũng không mất đi lễ phép.Nam đệ tử thấy thế hừ lạnh một tiếng: "Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, ngươi không ngoan ngoãn ở Linh Thảo Viê, ra ngoài làm gì?"Cái thái độ này hiển nhiên là không tốt, đệ tử đi cùng hắn ta cảm thấy đối với đồng môn hùng hổ dọa người như vậy có chút thất lễ, trách cứ nói: "Thường An, ngươi đang làm gì vậy?"Giang Thường An giải thích một câu: "Phùng sư huynh, nàng chính là Giang Ngư kia."Phùng sư huynh nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Giang Ngư một cái, lông màu hơi nhíu, nhưng vẫn nói: "Mặc dù nàng là Giang Ngư, nhưng tông môn cũng đã phạt.

Tu vi nàng hiện tại đã bị phế, ngươi muốn khi dễ một nữ tử tay trói gà không chặt hay sao?"Giang - tay trói gà không chặt - ngày hôm qua còn khiêng một khối đá to hơn người - Ngư:.........!Duy trì nụ cười.Giang Thường An bị giáo huấn đến mặt đỏ tai hồng, căm giận trừng mắt liếc nhìn Giang Ngư một cái: "Nếu như ta mà là ngươi, cả đời này cũng không có mặt mũi ra khỏi Linh Thảo Viên!"Giang Ngư lấy ra một gói hoa quả sấy làm hôm qua từ trong túi trữ vật, nhét một miếng vào miệng, ngọt ngào nói: "Mặt ta lớn lên đẹp như vậy, ngươi cũng không nhìn thấy, vị sư huynh này chẳng lẽ ngươi muốn đến Dược Phong khám mắt sao?"Giang Thường An trợn mắt há hốc mồm: "Ngươi ------"Hắn ta chưa bao giờ gặp qua người nào vô sỉ mặt dày đến như vậy!Lúc này Thận Thú dừng lại, tiếp theo là vài tên đệ tử đi lên, đánh gãy lời Giang Thường An.Hắn ta ngơ ngác nhìn bạch y nữ tử đang đi lên, sắc mặt thoáng cái đỏ bừng: "Cơ, Cơ sư muội."Giang Ngư ".........."Một cái tông môn lớn như vậy, nàng cũng có thể gặp được Cơ Linh Tuyết?Thiếu nữ áo trắng như băng như tuyết trước mắt, không phải Cơ Linh Tuyết thì là ai?Giang Ngư cảm thấy hoa quả khô không miệng mất luôn cả vị ngọt..

Cá lớn nghe vậy đến ngay cả cái đuôi cũng không vẫy nữa: "Như vậy ngươi cũng thật đáng thương."Tiểu thân thú ngây thơ đáng yêu như vậy, mới cùng Giang Ngư nói mấy câu, đã quên người này là " m ngoan hiểm độc".

trong miệng của một số người.Giang Ngư bị sự đáng yêu này tập kích đến nỗi trái tim cũng run lên, cười nói: "Còn tốt, tuy rằng ta không nhớ rõ, nhưng các bằng hữu của ta vẫn quan tâm ta như cũ.

Hơn nữa cuộc sống của ta hiện tại rất vui vẻ."Trong lúc nói chuyện, linh giá đã đến trạm tiếp theo.Có mấy đệ tử bay đi lên, Giang Ngư tùy ý nhìn bọn họ một cái, sau đó thu hồi ánh mắt.Nhưng trong đó có một nam đệ tử trẻ tuổi khi nhìn đến nàng thì rất kinh ngạc: "Vì sao ngươi lại ở chỗ này?"Giang Ngư nhìn trái nhìn phải một hồi, mới xác định hắn ta đang hỏi mình, lễ phép hỏi: "Ngại quá, ta không nhớ rõ những chuyện trước kia lắm, xin hỏi chúng ta biết nhau sao?"Nam đệ tử: "......."Hắn ta dường như nghẹn một chút, tức tới hộc máu: "Ai quen biết ngươi, mấy ngày trước ở chỗ Kim Sí trưởng lão, ngươi đang trên đường đi Linh Thảo Viên, chúng ta chỉ gặp qua!""À." Giang Ngư đã biết đó là khi nào.

Chẳng qua ngày đó có không ít đệ tử cũng dùng Kim Sí trưởng lão, nàng lại một lòng chuyên tâm ngắm phong cảnh ven đường, thật sự là.....Nghĩ không ra.Nàng lộ ra nụ cười xấu hổ cũng không mất đi lễ phép.Nam đệ tử thấy thế hừ lạnh một tiếng: "Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, ngươi không ngoan ngoãn ở Linh Thảo Viê, ra ngoài làm gì?"Cái thái độ này hiển nhiên là không tốt, đệ tử đi cùng hắn ta cảm thấy đối với đồng môn hùng hổ dọa người như vậy có chút thất lễ, trách cứ nói: "Thường An, ngươi đang làm gì vậy?"Giang Thường An giải thích một câu: "Phùng sư huynh, nàng chính là Giang Ngư kia."Phùng sư huynh nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Giang Ngư một cái, lông màu hơi nhíu, nhưng vẫn nói: "Mặc dù nàng là Giang Ngư, nhưng tông môn cũng đã phạt.

Tu vi nàng hiện tại đã bị phế, ngươi muốn khi dễ một nữ tử tay trói gà không chặt hay sao?"Giang - tay trói gà không chặt - ngày hôm qua còn khiêng một khối đá to hơn người - Ngư:.........!Duy trì nụ cười.Giang Thường An bị giáo huấn đến mặt đỏ tai hồng, căm giận trừng mắt liếc nhìn Giang Ngư một cái: "Nếu như ta mà là ngươi, cả đời này cũng không có mặt mũi ra khỏi Linh Thảo Viên!"Giang Ngư lấy ra một gói hoa quả sấy làm hôm qua từ trong túi trữ vật, nhét một miếng vào miệng, ngọt ngào nói: "Mặt ta lớn lên đẹp như vậy, ngươi cũng không nhìn thấy, vị sư huynh này chẳng lẽ ngươi muốn đến Dược Phong khám mắt sao?"Giang Thường An trợn mắt há hốc mồm: "Ngươi ------"Hắn ta chưa bao giờ gặp qua người nào vô sỉ mặt dày đến như vậy!Lúc này Thận Thú dừng lại, tiếp theo là vài tên đệ tử đi lên, đánh gãy lời Giang Thường An.Hắn ta ngơ ngác nhìn bạch y nữ tử đang đi lên, sắc mặt thoáng cái đỏ bừng: "Cơ, Cơ sư muội."Giang Ngư ".........."Một cái tông môn lớn như vậy, nàng cũng có thể gặp được Cơ Linh Tuyết?Thiếu nữ áo trắng như băng như tuyết trước mắt, không phải Cơ Linh Tuyết thì là ai?Giang Ngư cảm thấy hoa quả khô không miệng mất luôn cả vị ngọt..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »