Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3674 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 21
chương 21

❊ ❊ ❊

Hắn ta dùng một loại ánh mắt vô cùng mờ mịt nhìn Giang Ngư, dường như không thể hiểu được lời nàng nói lúc này.Giang Ngư thấy thế, trong lòng hơi sợ hãi, thử dò xét nói: "Ta muốn những thứ này, rất phiền phức sao?"Không thể trách nàng nghĩ như thế, nàng vừa xuyên qua đây đã dưỡng thương, ngày ngày đều phải nằm trên giường, mọi chuyện đều nhờ Chử Linh Hương chiếu cố, chưa hề ăn bất kỳ đồ ăn nào, trái lại đan dược lại ăn không ít.Về sau, được điều đến Linh Thảo Viên, Linh Thảo Viên vừa phát tiền lương sớm lại còn hào phóng, vậy mà cho nàng bốn viên Tích Cốc Đan.Trong lòng Giang Ngư đã sớm đoán được, các đệ tử trong Thái Thanh Tiên Tông này, sợ là hơn một nửa đều không ăn ngũ cốc.Quả nhiên, câu trả lời của Vu Uy cũng không ngoại lệ.Chỉ thấy hắn ta lộ vẻ khó xử: "Mấy vật Giang sư tỷ muốn, sách thì còn được.

Về phần nồi, bát...!Những cái này......"Hắn ta vắt hết óc nghĩ một hồi, cũng không nghĩ ra chỗ nào của Thái Thanh Tông bán: "Sợ là không dễ tìm cho lắm."Hắn ta không hiểu: "Tông môn mỗi tháng đều sẽ phát Tích Cốc đan, sư tỷ muốn những vật kia làm gì?"Giang Ngư ngữ khí tự nhiên: "Ta không thích ăn Tích Cốc đan, muốn làm chút gì đó để ăn."Ánh mắt Vũ Uy nhìn nàng càng khó hiểu, tuy rằng không có nói ra, nhưng trên mặt rõ ràng như đang nói: Ngươi còn có thời gian để lãng phí cho những việc vặt vãnh này sao?Giang Ngư cười cười, ai cũng có lý tưởng riêng, chỉ cần không bắt buộc người khác làm theo mình là được.Vũ Uy cũng không phải một người nhiều chuyện, hắn ta nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Ngoại môn có mấy điểm giao dịch cố định, nhưng có lẽ cũng không có đồ mà Giang sư tỷ muốn.

Ngày mồng mười mỗi tháng, ngọn núi thứ bảy Vạn Tượng Phong sẽ mở chợ đệ tử, lúc đó sẽ có không ít các sư huynh sư tỷ tham sự.

Giang sư tỷ nếu có thời gian, hôm đó cũng có thể đi xem một chút, nói không chừng sẽ có đồ mà sư tỷ muốn."Đây cũng coi như một tin tức hữu dụng, Giang Ngư cảm ơn Vu Uy, thuận miệng hỏi hôm đó có đi cùng tới Vạn Tượng Phong không.Vu Uy cười khổ lắc đầu: "Loại tiểu đệ tử như ta, trên người không có đồ vật đáng giá gì, đi cũng vô dụng, chẳng bằng để thời gian đó tu luyện cho thật tốt."Giang Ngư lại cảm ơn Vu Uy lần nữa, trước khi đi, nàng nhìn thoáng qua linh điền của hắn ta.Trong linh điền có loại linh thảo nàng rất quen thuộc, đúng là cỏ Long Huyết cùng Trường Thanh Chi, đã cao đến đầu gối, cũng sắp đến thời điểm thành thục.Nàng khen nói: "Linh thảo của ngươi phát triển tốt thật."Vu Uy nghe vậy, trên mặt lộ ra ý cười: "Đúng vậy, một đám này lớn lên tươi tốt, hai tháng đã có thể lớn lên gấp ba lần rồi.

Trừ những cây phải nộp cho Linh Thảo Viên, còn lại một ít cũng thể dùng để đổi linh châu."Giang Ngư nghe vậy thì ngẩn người: "Hai tháng, chỉ có thể lớn lên gấp ba lần thôi sao?"Linh điền kia của nàng một đêm đã nảy mầm, nàng còn tưởng chu kỳ sinh trưởng của linh thảo cực kì ngắn.Vu Uy cảm khái nói: "Năm nay ta mới có thành quả như vậy, lúc trước đều là một tháng mới lớn hơn một chút.".

Hắn ta dùng một loại ánh mắt vô cùng mờ mịt nhìn Giang Ngư, dường như không thể hiểu được lời nàng nói lúc này.Giang Ngư thấy thế, trong lòng hơi sợ hãi, thử dò xét nói: "Ta muốn những thứ này, rất phiền phức sao?"Không thể trách nàng nghĩ như thế, nàng vừa xuyên qua đây đã dưỡng thương, ngày ngày đều phải nằm trên giường, mọi chuyện đều nhờ Chử Linh Hương chiếu cố, chưa hề ăn bất kỳ đồ ăn nào, trái lại đan dược lại ăn không ít.Về sau, được điều đến Linh Thảo Viên, Linh Thảo Viên vừa phát tiền lương sớm lại còn hào phóng, vậy mà cho nàng bốn viên Tích Cốc Đan.Trong lòng Giang Ngư đã sớm đoán được, các đệ tử trong Thái Thanh Tiên Tông này, sợ là hơn một nửa đều không ăn ngũ cốc.Quả nhiên, câu trả lời của Vu Uy cũng không ngoại lệ.Chỉ thấy hắn ta lộ vẻ khó xử: "Mấy vật Giang sư tỷ muốn, sách thì còn được.

Về phần nồi, bát...!Những cái này......"Hắn ta vắt hết óc nghĩ một hồi, cũng không nghĩ ra chỗ nào của Thái Thanh Tông bán: "Sợ là không dễ tìm cho lắm."Hắn ta không hiểu: "Tông môn mỗi tháng đều sẽ phát Tích Cốc đan, sư tỷ muốn những vật kia làm gì?"Giang Ngư ngữ khí tự nhiên: "Ta không thích ăn Tích Cốc đan, muốn làm chút gì đó để ăn."Ánh mắt Vũ Uy nhìn nàng càng khó hiểu, tuy rằng không có nói ra, nhưng trên mặt rõ ràng như đang nói: Ngươi còn có thời gian để lãng phí cho những việc vặt vãnh này sao?Giang Ngư cười cười, ai cũng có lý tưởng riêng, chỉ cần không bắt buộc người khác làm theo mình là được.Vũ Uy cũng không phải một người nhiều chuyện, hắn ta nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Ngoại môn có mấy điểm giao dịch cố định, nhưng có lẽ cũng không có đồ mà Giang sư tỷ muốn.

Ngày mồng mười mỗi tháng, ngọn núi thứ bảy Vạn Tượng Phong sẽ mở chợ đệ tử, lúc đó sẽ có không ít các sư huynh sư tỷ tham sự.

Giang sư tỷ nếu có thời gian, hôm đó cũng có thể đi xem một chút, nói không chừng sẽ có đồ mà sư tỷ muốn."Đây cũng coi như một tin tức hữu dụng, Giang Ngư cảm ơn Vu Uy, thuận miệng hỏi hôm đó có đi cùng tới Vạn Tượng Phong không.Vu Uy cười khổ lắc đầu: "Loại tiểu đệ tử như ta, trên người không có đồ vật đáng giá gì, đi cũng vô dụng, chẳng bằng để thời gian đó tu luyện cho thật tốt."Giang Ngư lại cảm ơn Vu Uy lần nữa, trước khi đi, nàng nhìn thoáng qua linh điền của hắn ta.Trong linh điền có loại linh thảo nàng rất quen thuộc, đúng là cỏ Long Huyết cùng Trường Thanh Chi, đã cao đến đầu gối, cũng sắp đến thời điểm thành thục.Nàng khen nói: "Linh thảo của ngươi phát triển tốt thật."Vu Uy nghe vậy, trên mặt lộ ra ý cười: "Đúng vậy, một đám này lớn lên tươi tốt, hai tháng đã có thể lớn lên gấp ba lần rồi.

Trừ những cây phải nộp cho Linh Thảo Viên, còn lại một ít cũng thể dùng để đổi linh châu."Giang Ngư nghe vậy thì ngẩn người: "Hai tháng, chỉ có thể lớn lên gấp ba lần thôi sao?"Linh điền kia của nàng một đêm đã nảy mầm, nàng còn tưởng chu kỳ sinh trưởng của linh thảo cực kì ngắn.Vu Uy cảm khái nói: "Năm nay ta mới có thành quả như vậy, lúc trước đều là một tháng mới lớn hơn một chút.".

Hắn ta dùng một loại ánh mắt vô cùng mờ mịt nhìn Giang Ngư, dường như không thể hiểu được lời nàng nói lúc này.Giang Ngư thấy thế, trong lòng hơi sợ hãi, thử dò xét nói: "Ta muốn những thứ này, rất phiền phức sao?"Không thể trách nàng nghĩ như thế, nàng vừa xuyên qua đây đã dưỡng thương, ngày ngày đều phải nằm trên giường, mọi chuyện đều nhờ Chử Linh Hương chiếu cố, chưa hề ăn bất kỳ đồ ăn nào, trái lại đan dược lại ăn không ít.Về sau, được điều đến Linh Thảo Viên, Linh Thảo Viên vừa phát tiền lương sớm lại còn hào phóng, vậy mà cho nàng bốn viên Tích Cốc Đan.Trong lòng Giang Ngư đã sớm đoán được, các đệ tử trong Thái Thanh Tiên Tông này, sợ là hơn một nửa đều không ăn ngũ cốc.Quả nhiên, câu trả lời của Vu Uy cũng không ngoại lệ.Chỉ thấy hắn ta lộ vẻ khó xử: "Mấy vật Giang sư tỷ muốn, sách thì còn được.

Về phần nồi, bát...!Những cái này......"Hắn ta vắt hết óc nghĩ một hồi, cũng không nghĩ ra chỗ nào của Thái Thanh Tông bán: "Sợ là không dễ tìm cho lắm."Hắn ta không hiểu: "Tông môn mỗi tháng đều sẽ phát Tích Cốc đan, sư tỷ muốn những vật kia làm gì?"Giang Ngư ngữ khí tự nhiên: "Ta không thích ăn Tích Cốc đan, muốn làm chút gì đó để ăn."Ánh mắt Vũ Uy nhìn nàng càng khó hiểu, tuy rằng không có nói ra, nhưng trên mặt rõ ràng như đang nói: Ngươi còn có thời gian để lãng phí cho những việc vặt vãnh này sao?Giang Ngư cười cười, ai cũng có lý tưởng riêng, chỉ cần không bắt buộc người khác làm theo mình là được.Vũ Uy cũng không phải một người nhiều chuyện, hắn ta nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Ngoại môn có mấy điểm giao dịch cố định, nhưng có lẽ cũng không có đồ mà Giang sư tỷ muốn.

Ngày mồng mười mỗi tháng, ngọn núi thứ bảy Vạn Tượng Phong sẽ mở chợ đệ tử, lúc đó sẽ có không ít các sư huynh sư tỷ tham sự.

Giang sư tỷ nếu có thời gian, hôm đó cũng có thể đi xem một chút, nói không chừng sẽ có đồ mà sư tỷ muốn."Đây cũng coi như một tin tức hữu dụng, Giang Ngư cảm ơn Vu Uy, thuận miệng hỏi hôm đó có đi cùng tới Vạn Tượng Phong không.Vu Uy cười khổ lắc đầu: "Loại tiểu đệ tử như ta, trên người không có đồ vật đáng giá gì, đi cũng vô dụng, chẳng bằng để thời gian đó tu luyện cho thật tốt."Giang Ngư lại cảm ơn Vu Uy lần nữa, trước khi đi, nàng nhìn thoáng qua linh điền của hắn ta.Trong linh điền có loại linh thảo nàng rất quen thuộc, đúng là cỏ Long Huyết cùng Trường Thanh Chi, đã cao đến đầu gối, cũng sắp đến thời điểm thành thục.Nàng khen nói: "Linh thảo của ngươi phát triển tốt thật."Vu Uy nghe vậy, trên mặt lộ ra ý cười: "Đúng vậy, một đám này lớn lên tươi tốt, hai tháng đã có thể lớn lên gấp ba lần rồi.

Trừ những cây phải nộp cho Linh Thảo Viên, còn lại một ít cũng thể dùng để đổi linh châu."Giang Ngư nghe vậy thì ngẩn người: "Hai tháng, chỉ có thể lớn lên gấp ba lần thôi sao?"Linh điền kia của nàng một đêm đã nảy mầm, nàng còn tưởng chu kỳ sinh trưởng của linh thảo cực kì ngắn.Vu Uy cảm khái nói: "Năm nay ta mới có thành quả như vậy, lúc trước đều là một tháng mới lớn hơn một chút.".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »