Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3703 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 22
chương 22

❊ ❊ ❊

Giang Ngư ôm một bụng nghi ngờ chào tạm biệt Vu Uy, đi ra bên ngoài một chút, liền thấy Tật Phong đang ngồi trên đại thụ đợi nàng.

Hình như nó rất thích Giang Ngư, nhìn thấy Giang Ngư đi tới, lập tức nhảy xuống đi tới bên cạnh nàng, thân mật mà kêu to hai tiếng.

Giang Ngư sờ đầu nó: "Làm phiền ngươi đưa ta trở về.

"Tật Phong lên tiếng, rũ một bên cánh xuống.

Giang Ngư ngồi trên lưng con ưng khổng lồ, trở lại tiểu lâu của mình.

Sau khi để Tật Phong rời đi, thời gian buổi chiều, Giang Ngư một mình đi dạo một vòng phụ cận tiểu lâu.

Linh Thảo Viên dân cư thưa thớt, không có độc trùng mạnh thú gì có lực sát thương to lớn, ngẫu nhiên cũng chỉ có thể gặp được một ít chim và động vật nhỏ, phong cảnh tuyệt đẹp, chẳng sợ không có chuyện gì làm, Giang Ngư cũng có thể đi dạo như vậy cả ngày.

Huống chi hiện tại tố chất thân thể nàng rất tốt, đi mười mấy km cũng chẳng khác gì đi chơi.

Giang Ngư cảm thấy, nếu là mình ở kiếp trước, dựa vào thực lực hiện tại của nàng, nhẹ nhàng lấy giải quán quân của mấy cái cuộc thi thể thao kia hoàn toàn không thành vấn đề.

Nàng cũng không phải chỉ đi dạo, buổi trưa, nàng phát hiện ở trong rừng có bốn loại nấm có thể ăn được, tìm được một loại quả màu đỏ lớn bằng ngón cái, ăn vào cực kì chua.

Còn phát hiện ra thật nhiều hoa dại đẹp đẽ.

Đều là chút hoa cỏ bình thường, mọc ở vùng đất linh khí đầy đủ, ước chừng có hai loại biến dị, nở rất xinh đẹp.

Giang Ngư đào mấy loại hoa, còn chọn lấy mấy gốc cây, chuẩn bị trở về trồng hết ở trong sân.

Từ khi lấy được tiểu lâu, đối với ngôi nhà thuộc về mình, nàng có quá nhiều ý tưởng và nhiệt tình, sắp đến nàng có thời gian rất dài, sẽ từng chút cải tạo nó thành ngôi nhà ước mơ của mình.

Trên đường trở về, Giang Ngư còn đi ra csông lớn bên cạnh khảo sát một chút, phát hiện trong nước có không ít cá.

Phát hiện này làm tâm tình của nàng cực kì tốt, nguyên liệu nấu ăn tất cả đều giống nhau, cũng không biết cá Tu Tiên giới ăn vào sẽ có mùi vị gì?Đáng tiếc về đến nhà vẫn đối mặt với phòng bếp trồng rỗng, nhiệt tình đầy ắp của Giang Ngư không thể nào phát huy, nhưng vẫn có mười phần nghi thức mà cầm lấy dao cắt mấy cái trái cây làm bữa tối, thịt quả óng ánh nằm trên lá cây xanh biếc, nói chung trông cũng đẹp mắt.

Buổi tối trời có mưa, đầu óc Giang Ngư toàn bộ đều là mùi thơm ngào ngạt của cá nướng cùng canh cá, thậm chí ngay cả linh vũ đều có bộ dạng của cá.

Nếu có người khác tới đây lúc này, sẽ nhìn thấy bầu trời trên linh điền, xuất hiện mấy hư ảnh cá lớn, mưa bụi màu xanh nhạt từ miệng cá rơi xuống, hình ảnh không thể tức cười hơn.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Giang Ngư lại đi dạo một vòng linh điền của mình, nghĩ thầm chờ đến khi xử lý xong chuyện phòng ở, sẽ nhận thêm mấy khối linh điền nữa.

Nhìn những thực vật chính mình gieo trồng chậm rãi lớn lên, thực sự là một chuyện khiến người ta vui vẻ.

Buổi sáng ngày hôm sau, khi đi đến cạnh linh điền, Giang Ngư không khỏi trợn tròn mắt.

Tối hôm qua linh thảo vẫn chỉ là một chồi non nhỏ nhắn, vậy mà chỉ qua một đêm, thế nhưng đã cao tới hai ngón tay!!!.

Giang Ngư ôm một bụng nghi ngờ chào tạm biệt Vu Uy, đi ra bên ngoài một chút, liền thấy Tật Phong đang ngồi trên đại thụ đợi nàng.

Hình như nó rất thích Giang Ngư, nhìn thấy Giang Ngư đi tới, lập tức nhảy xuống đi tới bên cạnh nàng, thân mật mà kêu to hai tiếng.

Giang Ngư sờ đầu nó: "Làm phiền ngươi đưa ta trở về.

"Tật Phong lên tiếng, rũ một bên cánh xuống.

Giang Ngư ngồi trên lưng con ưng khổng lồ, trở lại tiểu lâu của mình.

Sau khi để Tật Phong rời đi, thời gian buổi chiều, Giang Ngư một mình đi dạo một vòng phụ cận tiểu lâu.

Linh Thảo Viên dân cư thưa thớt, không có độc trùng mạnh thú gì có lực sát thương to lớn, ngẫu nhiên cũng chỉ có thể gặp được một ít chim và động vật nhỏ, phong cảnh tuyệt đẹp, chẳng sợ không có chuyện gì làm, Giang Ngư cũng có thể đi dạo như vậy cả ngày.

Huống chi hiện tại tố chất thân thể nàng rất tốt, đi mười mấy km cũng chẳng khác gì đi chơi.

Giang Ngư cảm thấy, nếu là mình ở kiếp trước, dựa vào thực lực hiện tại của nàng, nhẹ nhàng lấy giải quán quân của mấy cái cuộc thi thể thao kia hoàn toàn không thành vấn đề.

Nàng cũng không phải chỉ đi dạo, buổi trưa, nàng phát hiện ở trong rừng có bốn loại nấm có thể ăn được, tìm được một loại quả màu đỏ lớn bằng ngón cái, ăn vào cực kì chua.

Còn phát hiện ra thật nhiều hoa dại đẹp đẽ.

Đều là chút hoa cỏ bình thường, mọc ở vùng đất linh khí đầy đủ, ước chừng có hai loại biến dị, nở rất xinh đẹp.

Giang Ngư đào mấy loại hoa, còn chọn lấy mấy gốc cây, chuẩn bị trở về trồng hết ở trong sân.

Từ khi lấy được tiểu lâu, đối với ngôi nhà thuộc về mình, nàng có quá nhiều ý tưởng và nhiệt tình, sắp đến nàng có thời gian rất dài, sẽ từng chút cải tạo nó thành ngôi nhà ước mơ của mình.

Trên đường trở về, Giang Ngư còn đi ra csông lớn bên cạnh khảo sát một chút, phát hiện trong nước có không ít cá.

Phát hiện này làm tâm tình của nàng cực kì tốt, nguyên liệu nấu ăn tất cả đều giống nhau, cũng không biết cá Tu Tiên giới ăn vào sẽ có mùi vị gì?Đáng tiếc về đến nhà vẫn đối mặt với phòng bếp trồng rỗng, nhiệt tình đầy ắp của Giang Ngư không thể nào phát huy, nhưng vẫn có mười phần nghi thức mà cầm lấy dao cắt mấy cái trái cây làm bữa tối, thịt quả óng ánh nằm trên lá cây xanh biếc, nói chung trông cũng đẹp mắt.

Buổi tối trời có mưa, đầu óc Giang Ngư toàn bộ đều là mùi thơm ngào ngạt của cá nướng cùng canh cá, thậm chí ngay cả linh vũ đều có bộ dạng của cá.

Nếu có người khác tới đây lúc này, sẽ nhìn thấy bầu trời trên linh điền, xuất hiện mấy hư ảnh cá lớn, mưa bụi màu xanh nhạt từ miệng cá rơi xuống, hình ảnh không thể tức cười hơn.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Giang Ngư lại đi dạo một vòng linh điền của mình, nghĩ thầm chờ đến khi xử lý xong chuyện phòng ở, sẽ nhận thêm mấy khối linh điền nữa.

Nhìn những thực vật chính mình gieo trồng chậm rãi lớn lên, thực sự là một chuyện khiến người ta vui vẻ.

Buổi sáng ngày hôm sau, khi đi đến cạnh linh điền, Giang Ngư không khỏi trợn tròn mắt.

Tối hôm qua linh thảo vẫn chỉ là một chồi non nhỏ nhắn, vậy mà chỉ qua một đêm, thế nhưng đã cao tới hai ngón tay!!!.

Giang Ngư ôm một bụng nghi ngờ chào tạm biệt Vu Uy, đi ra bên ngoài một chút, liền thấy Tật Phong đang ngồi trên đại thụ đợi nàng.

Hình như nó rất thích Giang Ngư, nhìn thấy Giang Ngư đi tới, lập tức nhảy xuống đi tới bên cạnh nàng, thân mật mà kêu to hai tiếng.

Giang Ngư sờ đầu nó: "Làm phiền ngươi đưa ta trở về.

"Tật Phong lên tiếng, rũ một bên cánh xuống.

Giang Ngư ngồi trên lưng con ưng khổng lồ, trở lại tiểu lâu của mình.

Sau khi để Tật Phong rời đi, thời gian buổi chiều, Giang Ngư một mình đi dạo một vòng phụ cận tiểu lâu.

Linh Thảo Viên dân cư thưa thớt, không có độc trùng mạnh thú gì có lực sát thương to lớn, ngẫu nhiên cũng chỉ có thể gặp được một ít chim và động vật nhỏ, phong cảnh tuyệt đẹp, chẳng sợ không có chuyện gì làm, Giang Ngư cũng có thể đi dạo như vậy cả ngày.

Huống chi hiện tại tố chất thân thể nàng rất tốt, đi mười mấy km cũng chẳng khác gì đi chơi.

Giang Ngư cảm thấy, nếu là mình ở kiếp trước, dựa vào thực lực hiện tại của nàng, nhẹ nhàng lấy giải quán quân của mấy cái cuộc thi thể thao kia hoàn toàn không thành vấn đề.

Nàng cũng không phải chỉ đi dạo, buổi trưa, nàng phát hiện ở trong rừng có bốn loại nấm có thể ăn được, tìm được một loại quả màu đỏ lớn bằng ngón cái, ăn vào cực kì chua.

Còn phát hiện ra thật nhiều hoa dại đẹp đẽ.

Đều là chút hoa cỏ bình thường, mọc ở vùng đất linh khí đầy đủ, ước chừng có hai loại biến dị, nở rất xinh đẹp.

Giang Ngư đào mấy loại hoa, còn chọn lấy mấy gốc cây, chuẩn bị trở về trồng hết ở trong sân.

Từ khi lấy được tiểu lâu, đối với ngôi nhà thuộc về mình, nàng có quá nhiều ý tưởng và nhiệt tình, sắp đến nàng có thời gian rất dài, sẽ từng chút cải tạo nó thành ngôi nhà ước mơ của mình.

Trên đường trở về, Giang Ngư còn đi ra csông lớn bên cạnh khảo sát một chút, phát hiện trong nước có không ít cá.

Phát hiện này làm tâm tình của nàng cực kì tốt, nguyên liệu nấu ăn tất cả đều giống nhau, cũng không biết cá Tu Tiên giới ăn vào sẽ có mùi vị gì?Đáng tiếc về đến nhà vẫn đối mặt với phòng bếp trồng rỗng, nhiệt tình đầy ắp của Giang Ngư không thể nào phát huy, nhưng vẫn có mười phần nghi thức mà cầm lấy dao cắt mấy cái trái cây làm bữa tối, thịt quả óng ánh nằm trên lá cây xanh biếc, nói chung trông cũng đẹp mắt.

Buổi tối trời có mưa, đầu óc Giang Ngư toàn bộ đều là mùi thơm ngào ngạt của cá nướng cùng canh cá, thậm chí ngay cả linh vũ đều có bộ dạng của cá.

Nếu có người khác tới đây lúc này, sẽ nhìn thấy bầu trời trên linh điền, xuất hiện mấy hư ảnh cá lớn, mưa bụi màu xanh nhạt từ miệng cá rơi xuống, hình ảnh không thể tức cười hơn.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Giang Ngư lại đi dạo một vòng linh điền của mình, nghĩ thầm chờ đến khi xử lý xong chuyện phòng ở, sẽ nhận thêm mấy khối linh điền nữa.

Nhìn những thực vật chính mình gieo trồng chậm rãi lớn lên, thực sự là một chuyện khiến người ta vui vẻ.

Buổi sáng ngày hôm sau, khi đi đến cạnh linh điền, Giang Ngư không khỏi trợn tròn mắt.

Tối hôm qua linh thảo vẫn chỉ là một chồi non nhỏ nhắn, vậy mà chỉ qua một đêm, thế nhưng đã cao tới hai ngón tay!!!.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »