Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3615 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 32
chương 32

❊ ❊ ❊

Quyết định sau năm ngày sẽ đến Vạn Tượng Phong lấy hàng, Giang Ngư tò mò hỏi Nhan Xán: "Đệ tử của Linh Thú Phong, cũng ăn ngũ cốc hoa màu sao?"Nếu không sao Nhan Xán có thể có linh mễ còn biết dụng cụ nhà bếp.

Trên mặt Nhan Xán lộ vẻ tang thương, thở dài: "Không, chúng ta không xứng.

"Giang Ngư:?Nhan Xán: "Ngươi biết tại sao Linh Thú Phong chúng ta được gọi là Linh Thú Phong không?"Giang Ngư gật đầu: "Biết, đệ tử của Linh thú Phong đều là Ngự thú sư! "Nàng ngừng lại một chút, bừng tỉnh nhìn về phía Nhan Xán.

Nhan Xán sâu kín trả lời nàng: "Ngự thú gì chứ, rõ ràng là nuôi một đám tổ tông.

" Không biết bao nhiêu đệ tử mình thì ăn Ích cốc đan, còn tiền thì để dành mua linh mễ và thịt yêu thú cho tổ tông ăn, mà có một ít tổ tông thậm chí còn kén chọn yêu cầu phải nấu lên.

Đây chính là nguyên nhân tại sao đệ tử Linh Thú Phong lại quen thuộc với dụng cụ làm bếp và chén đĩa.

Giang Ngư yên lặng.

Vào lúc này túi trữ vật của Nhan Xán sáng lên, nàng ấy vươn tay lấy ra một tấm phù triệu gọi đang phát sáng, chỉ chốc lát sau nó với Giang Ngư: "Ngại qua, Giang sư muội, ta có chút việc, phải đi trước rồi.

"Giang Ngư vội vàng nói: "Hôm nay Nhan sư tỷ đã giúp ta rất nhiều, là ta làm phiền ngươi mới đúng.

"Nhan Xán lại nói có thể mua gia vị chỗ nào với nàng, sau đó chuẩn bị rời đi.

Giang Ngư ở sau lưng hô với nàng ấy: "Nhan sư tỷ, nếu như ta muốn tìm ngươi, nên làm thế nào?"Nhan Xán phất tay với nàng: "Đi đến Linh Thú Phong, báo tên của ta.

"Giang Ngư yên lặng ghi nhớ.

Sau khi Nhan Xán rời đi, nàng men theo chỗ Nhan Xán nói, tìm được một đệ tử Linh Thú Phong khác, mua được gia vị cần dùng.

Thời gian còn lại chính là tùy tiện đi dạo, nàng không nhìn những đan dược linh khí kia, tạm thời không dùng được, cũng mua không nổi.

Trái lại xem linh thảo không ít, đại đa số đều là linh thảo cấp thấp, linh thảo cấp 1 cấp 2 đúng là không đáng tiền, thậm chí có không ít bị làm thành đồ tặng kèm.

Một cây linh thảo cấp 3 một linh châu, cũng được xem như rẻ.

Bắt đầu từ cấp 4, giá cả linh thảo bắt đầu tăng vọt.

Giang Ngư thỉnh thoảng nhìn mấy cây, thậm chí có cây gần trăm linh châu.

Đây là bởi vì dưới cấp 4 chủng loại của linh thảo nhiều, là ai cũng có thể trồng được.

Từ cấp 4 trở nên, linh thảo trở nên quý giá, đối với linh điền, người trồng trọt đều yêu cầu nhất định, phần lớn là do nhân sĩ chuyên nghiệp trồng trọt.

Linh thảo cấp 4 bình thường chỉ có thể luyện chế đan dược cấp 3, một phương thuốc thì có mười vị thuốc, một số phương thuốc phức tạp lại cần hao phí mấy chục loại dược liệu thậm chí là mấy trăm.

Tu sĩ bình thường có nhu cầu rất lớn đối với đan dược, đối với linh thảo cao cấp cũng có nhu cầu lớn.

Đây cũng là một trong những lý do Dược Phong trở thành chủ phong giàu có nhất của Thái Thanh Tông.

.

Quyết định sau năm ngày sẽ đến Vạn Tượng Phong lấy hàng, Giang Ngư tò mò hỏi Nhan Xán: "Đệ tử của Linh Thú Phong, cũng ăn ngũ cốc hoa màu sao?"Nếu không sao Nhan Xán có thể có linh mễ còn biết dụng cụ nhà bếp.

Trên mặt Nhan Xán lộ vẻ tang thương, thở dài: "Không, chúng ta không xứng.

"Giang Ngư:?Nhan Xán: "Ngươi biết tại sao Linh Thú Phong chúng ta được gọi là Linh Thú Phong không?"Giang Ngư gật đầu: "Biết, đệ tử của Linh thú Phong đều là Ngự thú sư! "Nàng ngừng lại một chút, bừng tỉnh nhìn về phía Nhan Xán.

Nhan Xán sâu kín trả lời nàng: "Ngự thú gì chứ, rõ ràng là nuôi một đám tổ tông.

" Không biết bao nhiêu đệ tử mình thì ăn Ích cốc đan, còn tiền thì để dành mua linh mễ và thịt yêu thú cho tổ tông ăn, mà có một ít tổ tông thậm chí còn kén chọn yêu cầu phải nấu lên.

Đây chính là nguyên nhân tại sao đệ tử Linh Thú Phong lại quen thuộc với dụng cụ làm bếp và chén đĩa.

Giang Ngư yên lặng.

Vào lúc này túi trữ vật của Nhan Xán sáng lên, nàng ấy vươn tay lấy ra một tấm phù triệu gọi đang phát sáng, chỉ chốc lát sau nó với Giang Ngư: "Ngại qua, Giang sư muội, ta có chút việc, phải đi trước rồi.

"Giang Ngư vội vàng nói: "Hôm nay Nhan sư tỷ đã giúp ta rất nhiều, là ta làm phiền ngươi mới đúng.

"Nhan Xán lại nói có thể mua gia vị chỗ nào với nàng, sau đó chuẩn bị rời đi.

Giang Ngư ở sau lưng hô với nàng ấy: "Nhan sư tỷ, nếu như ta muốn tìm ngươi, nên làm thế nào?"Nhan Xán phất tay với nàng: "Đi đến Linh Thú Phong, báo tên của ta.

"Giang Ngư yên lặng ghi nhớ.

Sau khi Nhan Xán rời đi, nàng men theo chỗ Nhan Xán nói, tìm được một đệ tử Linh Thú Phong khác, mua được gia vị cần dùng.

Thời gian còn lại chính là tùy tiện đi dạo, nàng không nhìn những đan dược linh khí kia, tạm thời không dùng được, cũng mua không nổi.

Trái lại xem linh thảo không ít, đại đa số đều là linh thảo cấp thấp, linh thảo cấp 1 cấp 2 đúng là không đáng tiền, thậm chí có không ít bị làm thành đồ tặng kèm.

Một cây linh thảo cấp 3 một linh châu, cũng được xem như rẻ.

Bắt đầu từ cấp 4, giá cả linh thảo bắt đầu tăng vọt.

Giang Ngư thỉnh thoảng nhìn mấy cây, thậm chí có cây gần trăm linh châu.

Đây là bởi vì dưới cấp 4 chủng loại của linh thảo nhiều, là ai cũng có thể trồng được.

Từ cấp 4 trở nên, linh thảo trở nên quý giá, đối với linh điền, người trồng trọt đều yêu cầu nhất định, phần lớn là do nhân sĩ chuyên nghiệp trồng trọt.

Linh thảo cấp 4 bình thường chỉ có thể luyện chế đan dược cấp 3, một phương thuốc thì có mười vị thuốc, một số phương thuốc phức tạp lại cần hao phí mấy chục loại dược liệu thậm chí là mấy trăm.

Tu sĩ bình thường có nhu cầu rất lớn đối với đan dược, đối với linh thảo cao cấp cũng có nhu cầu lớn.

Đây cũng là một trong những lý do Dược Phong trở thành chủ phong giàu có nhất của Thái Thanh Tông.

.

Quyết định sau năm ngày sẽ đến Vạn Tượng Phong lấy hàng, Giang Ngư tò mò hỏi Nhan Xán: "Đệ tử của Linh Thú Phong, cũng ăn ngũ cốc hoa màu sao?"Nếu không sao Nhan Xán có thể có linh mễ còn biết dụng cụ nhà bếp.

Trên mặt Nhan Xán lộ vẻ tang thương, thở dài: "Không, chúng ta không xứng.

"Giang Ngư:?Nhan Xán: "Ngươi biết tại sao Linh Thú Phong chúng ta được gọi là Linh Thú Phong không?"Giang Ngư gật đầu: "Biết, đệ tử của Linh thú Phong đều là Ngự thú sư! "Nàng ngừng lại một chút, bừng tỉnh nhìn về phía Nhan Xán.

Nhan Xán sâu kín trả lời nàng: "Ngự thú gì chứ, rõ ràng là nuôi một đám tổ tông.

" Không biết bao nhiêu đệ tử mình thì ăn Ích cốc đan, còn tiền thì để dành mua linh mễ và thịt yêu thú cho tổ tông ăn, mà có một ít tổ tông thậm chí còn kén chọn yêu cầu phải nấu lên.

Đây chính là nguyên nhân tại sao đệ tử Linh Thú Phong lại quen thuộc với dụng cụ làm bếp và chén đĩa.

Giang Ngư yên lặng.

Vào lúc này túi trữ vật của Nhan Xán sáng lên, nàng ấy vươn tay lấy ra một tấm phù triệu gọi đang phát sáng, chỉ chốc lát sau nó với Giang Ngư: "Ngại qua, Giang sư muội, ta có chút việc, phải đi trước rồi.

"Giang Ngư vội vàng nói: "Hôm nay Nhan sư tỷ đã giúp ta rất nhiều, là ta làm phiền ngươi mới đúng.

"Nhan Xán lại nói có thể mua gia vị chỗ nào với nàng, sau đó chuẩn bị rời đi.

Giang Ngư ở sau lưng hô với nàng ấy: "Nhan sư tỷ, nếu như ta muốn tìm ngươi, nên làm thế nào?"Nhan Xán phất tay với nàng: "Đi đến Linh Thú Phong, báo tên của ta.

"Giang Ngư yên lặng ghi nhớ.

Sau khi Nhan Xán rời đi, nàng men theo chỗ Nhan Xán nói, tìm được một đệ tử Linh Thú Phong khác, mua được gia vị cần dùng.

Thời gian còn lại chính là tùy tiện đi dạo, nàng không nhìn những đan dược linh khí kia, tạm thời không dùng được, cũng mua không nổi.

Trái lại xem linh thảo không ít, đại đa số đều là linh thảo cấp thấp, linh thảo cấp 1 cấp 2 đúng là không đáng tiền, thậm chí có không ít bị làm thành đồ tặng kèm.

Một cây linh thảo cấp 3 một linh châu, cũng được xem như rẻ.

Bắt đầu từ cấp 4, giá cả linh thảo bắt đầu tăng vọt.

Giang Ngư thỉnh thoảng nhìn mấy cây, thậm chí có cây gần trăm linh châu.

Đây là bởi vì dưới cấp 4 chủng loại của linh thảo nhiều, là ai cũng có thể trồng được.

Từ cấp 4 trở nên, linh thảo trở nên quý giá, đối với linh điền, người trồng trọt đều yêu cầu nhất định, phần lớn là do nhân sĩ chuyên nghiệp trồng trọt.

Linh thảo cấp 4 bình thường chỉ có thể luyện chế đan dược cấp 3, một phương thuốc thì có mười vị thuốc, một số phương thuốc phức tạp lại cần hao phí mấy chục loại dược liệu thậm chí là mấy trăm.

Tu sĩ bình thường có nhu cầu rất lớn đối với đan dược, đối với linh thảo cao cấp cũng có nhu cầu lớn.

Đây cũng là một trong những lý do Dược Phong trở thành chủ phong giàu có nhất của Thái Thanh Tông.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »