Xuyên Thư Cá Mặn Tu Tiên Siêu Vui Sướng

Lượt đọc: 3713 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »
Chương 11
chương 11

❊ ❊ ❊

Nghe Linh Hương đã nói, Dưỡng Linh Đan, là những món đồ vô cùng tốt ở giới Tu chân!Đệ tử áo xanh làm việc rất chu toàn, hai người vừa rời đi, thì lại có một đệ tử mặc áo xám từ Linh Thảo Viên đến, dẫn Giang Ngư đi vào.

“Giang sư tỷ, ta là Từ Hoa, đệ tử ở Linh Thảo Viên, ta phụ trách phần phân phối công việc cho các đệ tử khác ở Linh Thảo Viên.

”Từ Hoa là một người trung niên có tướng mạo thật thà, Giang Ngư nhìn hắn ta một cái, quả thật rất thần kỳ, trong đầu liền hiện lên một cái tin tức: Tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.

Lại nghĩ, tuy nàng không có ký ức, đan điền còn bị hao tổn, nhưng cơ thể này của nàng vốn dĩ đã đạt đến cảnh giới Kim Đan, cho nên nàng có thể dễ dàng nhìn thấu được cảnh giới tu vi của các tu sĩ khác.

Từ Hoa cũng không nhiều lời, dẫn Giang Ngư đi vào, đi tới một vách núi.

Hắn ta giơ tay phóng ra một tia linh quang, vách núi lập tức trở nên nhẵn nhụi, lần lượt xuất hiện những đốm sáng, đốm sáng dần dần hội tụ lại, đó chính là bản đồ của Linh Thảo Viên!Bản đồ vô cùng chi tiết, thậm chí có thể nhìn thấy động tĩnh.

Giang Ngư chưa bao giờ đi đến Linh Thảo Viên, nhưng sau khi nhìn tấm bản đồ này, dường như nàng đã có thể xác định được phần nào.

“Những khu vực không có nhà và được đánh dấu màu xanh lá cây đều không người quản lý.

Giang sư tỷ, ngươi có thể lựa chọn một chỗ mà ngươi thích.

”Quả thực, nàng giống như đang chơi chơi trò làm ruộng, Giang Ngư hứng thú nhìn một hồi lâu, rồi hỏi: “Ta có thể chọn khu vực rộng chừng nào?”Từ Hoa giật mình, hắn ta đã quản lý Linh Thảo Viên hơn hai mươi năm.

Nhưng trong ấn tượng của hắn ta, mỗi lần có đệ tử mới đến Linh Thảo Viên, bọn họ đều rất trầm mặc, ngay cả bản đồ cũng không thèm nhìn đến, chỉ tùy ý chỉ đại một chỗ.

Dù sao, những người có tham vọng sẽ không thể ở đây được lâu dài, vì vậy hắn ta cũng không để chuyện đó ở trong lòng.

Còn những người không có tham vọng thì cả đời của họ cũng không thể phát triển nổi, ngay cả sức sống cũng không có, chứ đừng nói đến việc để ý đến chuyện này.

Không một ai giống như Giang sư tỷ, vô cùng háo hức muốn thử?Một lúc lâu sau, Từ Hoa mới phản ứng lại, hắn ta trả lời: “Mỗi người có thể quản lý ít nhất mười miếng linh điền.

”Giang Ngư: “Ít nhất ư? Không có giới hạn sao?”Đây là lần đầu tiên Từ Hoa được người khác hỏi như vậy, hắn ta lắc đầu: “Không có.

”Linh Thảo Viên vô cùng rộng lớn, xét về lãnh thổ, so với những ngọn núi của các tông môn khác cũng không hề thua kém.

Nhưng trong bảy ngọn núi chính, đất ở Linh Thú Phong là ít nhất, nhưng lại có gần một vạn đệ tử.

.

Đệ tử của Linh Thảo Viên không đến một ngàn người, phần lớn đều là đệ tử làm những công việc tay chân, người ở xa, có thể cả năm mới gặp được một lần.

.

Nghe Linh Hương đã nói, Dưỡng Linh Đan, là những món đồ vô cùng tốt ở giới Tu chân!Đệ tử áo xanh làm việc rất chu toàn, hai người vừa rời đi, thì lại có một đệ tử mặc áo xám từ Linh Thảo Viên đến, dẫn Giang Ngư đi vào.

“Giang sư tỷ, ta là Từ Hoa, đệ tử ở Linh Thảo Viên, ta phụ trách phần phân phối công việc cho các đệ tử khác ở Linh Thảo Viên.

”Từ Hoa là một người trung niên có tướng mạo thật thà, Giang Ngư nhìn hắn ta một cái, quả thật rất thần kỳ, trong đầu liền hiện lên một cái tin tức: Tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.

Lại nghĩ, tuy nàng không có ký ức, đan điền còn bị hao tổn, nhưng cơ thể này của nàng vốn dĩ đã đạt đến cảnh giới Kim Đan, cho nên nàng có thể dễ dàng nhìn thấu được cảnh giới tu vi của các tu sĩ khác.

Từ Hoa cũng không nhiều lời, dẫn Giang Ngư đi vào, đi tới một vách núi.

Hắn ta giơ tay phóng ra một tia linh quang, vách núi lập tức trở nên nhẵn nhụi, lần lượt xuất hiện những đốm sáng, đốm sáng dần dần hội tụ lại, đó chính là bản đồ của Linh Thảo Viên!Bản đồ vô cùng chi tiết, thậm chí có thể nhìn thấy động tĩnh.

Giang Ngư chưa bao giờ đi đến Linh Thảo Viên, nhưng sau khi nhìn tấm bản đồ này, dường như nàng đã có thể xác định được phần nào.

“Những khu vực không có nhà và được đánh dấu màu xanh lá cây đều không người quản lý.

Giang sư tỷ, ngươi có thể lựa chọn một chỗ mà ngươi thích.

”Quả thực, nàng giống như đang chơi chơi trò làm ruộng, Giang Ngư hứng thú nhìn một hồi lâu, rồi hỏi: “Ta có thể chọn khu vực rộng chừng nào?”Từ Hoa giật mình, hắn ta đã quản lý Linh Thảo Viên hơn hai mươi năm.

Nhưng trong ấn tượng của hắn ta, mỗi lần có đệ tử mới đến Linh Thảo Viên, bọn họ đều rất trầm mặc, ngay cả bản đồ cũng không thèm nhìn đến, chỉ tùy ý chỉ đại một chỗ.

Dù sao, những người có tham vọng sẽ không thể ở đây được lâu dài, vì vậy hắn ta cũng không để chuyện đó ở trong lòng.

Còn những người không có tham vọng thì cả đời của họ cũng không thể phát triển nổi, ngay cả sức sống cũng không có, chứ đừng nói đến việc để ý đến chuyện này.

Không một ai giống như Giang sư tỷ, vô cùng háo hức muốn thử?Một lúc lâu sau, Từ Hoa mới phản ứng lại, hắn ta trả lời: “Mỗi người có thể quản lý ít nhất mười miếng linh điền.

”Giang Ngư: “Ít nhất ư? Không có giới hạn sao?”Đây là lần đầu tiên Từ Hoa được người khác hỏi như vậy, hắn ta lắc đầu: “Không có.

”Linh Thảo Viên vô cùng rộng lớn, xét về lãnh thổ, so với những ngọn núi của các tông môn khác cũng không hề thua kém.

Nhưng trong bảy ngọn núi chính, đất ở Linh Thú Phong là ít nhất, nhưng lại có gần một vạn đệ tử.

.

Đệ tử của Linh Thảo Viên không đến một ngàn người, phần lớn đều là đệ tử làm những công việc tay chân, người ở xa, có thể cả năm mới gặp được một lần.

.

Nghe Linh Hương đã nói, Dưỡng Linh Đan, là những món đồ vô cùng tốt ở giới Tu chân!Đệ tử áo xanh làm việc rất chu toàn, hai người vừa rời đi, thì lại có một đệ tử mặc áo xám từ Linh Thảo Viên đến, dẫn Giang Ngư đi vào.

“Giang sư tỷ, ta là Từ Hoa, đệ tử ở Linh Thảo Viên, ta phụ trách phần phân phối công việc cho các đệ tử khác ở Linh Thảo Viên.

”Từ Hoa là một người trung niên có tướng mạo thật thà, Giang Ngư nhìn hắn ta một cái, quả thật rất thần kỳ, trong đầu liền hiện lên một cái tin tức: Tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.

Lại nghĩ, tuy nàng không có ký ức, đan điền còn bị hao tổn, nhưng cơ thể này của nàng vốn dĩ đã đạt đến cảnh giới Kim Đan, cho nên nàng có thể dễ dàng nhìn thấu được cảnh giới tu vi của các tu sĩ khác.

Từ Hoa cũng không nhiều lời, dẫn Giang Ngư đi vào, đi tới một vách núi.

Hắn ta giơ tay phóng ra một tia linh quang, vách núi lập tức trở nên nhẵn nhụi, lần lượt xuất hiện những đốm sáng, đốm sáng dần dần hội tụ lại, đó chính là bản đồ của Linh Thảo Viên!Bản đồ vô cùng chi tiết, thậm chí có thể nhìn thấy động tĩnh.

Giang Ngư chưa bao giờ đi đến Linh Thảo Viên, nhưng sau khi nhìn tấm bản đồ này, dường như nàng đã có thể xác định được phần nào.

“Những khu vực không có nhà và được đánh dấu màu xanh lá cây đều không người quản lý.

Giang sư tỷ, ngươi có thể lựa chọn một chỗ mà ngươi thích.

”Quả thực, nàng giống như đang chơi chơi trò làm ruộng, Giang Ngư hứng thú nhìn một hồi lâu, rồi hỏi: “Ta có thể chọn khu vực rộng chừng nào?”Từ Hoa giật mình, hắn ta đã quản lý Linh Thảo Viên hơn hai mươi năm.

Nhưng trong ấn tượng của hắn ta, mỗi lần có đệ tử mới đến Linh Thảo Viên, bọn họ đều rất trầm mặc, ngay cả bản đồ cũng không thèm nhìn đến, chỉ tùy ý chỉ đại một chỗ.

Dù sao, những người có tham vọng sẽ không thể ở đây được lâu dài, vì vậy hắn ta cũng không để chuyện đó ở trong lòng.

Còn những người không có tham vọng thì cả đời của họ cũng không thể phát triển nổi, ngay cả sức sống cũng không có, chứ đừng nói đến việc để ý đến chuyện này.

Không một ai giống như Giang sư tỷ, vô cùng háo hức muốn thử?Một lúc lâu sau, Từ Hoa mới phản ứng lại, hắn ta trả lời: “Mỗi người có thể quản lý ít nhất mười miếng linh điền.

”Giang Ngư: “Ít nhất ư? Không có giới hạn sao?”Đây là lần đầu tiên Từ Hoa được người khác hỏi như vậy, hắn ta lắc đầu: “Không có.

”Linh Thảo Viên vô cùng rộng lớn, xét về lãnh thổ, so với những ngọn núi của các tông môn khác cũng không hề thua kém.

Nhưng trong bảy ngọn núi chính, đất ở Linh Thú Phong là ít nhất, nhưng lại có gần một vạn đệ tử.

.

Đệ tử của Linh Thảo Viên không đến một ngàn người, phần lớn đều là đệ tử làm những công việc tay chân, người ở xa, có thể cả năm mới gặp được một lần.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158
Tiến »